41
"Cậu đang làm gì thế?" Siwon hỏi.
"Đang ăn tối," Kyuhyun uể oải đáp: "Vừa mới ăn xong, nhà bếp lại mang cho tôi một bát sữa hấp trà Long Tỉnh."
Cậu cười bất lực, cảm thán: "Muốn giữ dáng ở chỗ anh thật đúng là chuyện khó," Cậu dùng thìa khuấy khuấy trong bát, "Tôi không dám tưởng tượng sau Tết Kim EunJi nhìn thấy tôi sẽ có biểu cảm gì nữa, thể nào cũng mắng tôi chết mất."
Cậu khổ quá mà, rõ ràng rất mê đồ ăn ngon, vậy mà vì nghề nghiệp lại buộc phải kiềm chế.
Siwon cũng bật cười thành tiếng.
Phần lớn thời gian, Kyuhyun rất có ý thức tự kiểm soát vóc dáng, thường xuyên tập thể dục, rèn luyện sức khỏe.
Nhưng kể từ khi ở nhà anh, nhà bếp mỗi ngày đều nghiên cứu sở thích ăn uống của cậu, quả thực là đánh trúng ngay điểm yếu.
Anh không tiếp tục trêu cậu nữa mà hỏi: "Vết thương ở chân cậu sao rồi, lúc nãy bác sĩ đã đến xem chưa, đã băng bó lại chưa?"
Kyuhyun thì trợn mắt khinh thường.
Vừa nãy quản gia suýt nữa đi gọi bác sĩ gia đình, bị cậu ngăn lại kịp.
Chỉ là bị mảnh thủy tinh cắt trúng thôi, vết thương không sâu, cùng lắm là hơi dài, khử trùng rồi nghỉ ngơi mấy hôm là khỏi.
"Không có gì đâu, đã nói là không đau mà, tôi cũng băng lại rồi," Kyuhyun vừa ăn sữa hấp vừa nói, "Ăn chút đồ ngọt bồi bổ là ổn thôi."
Siwon lại bật cười.
Kyuhyun hỏi: "Bên anh thì sao, tiệc xong rồi à?"
"Ừ, xong rồi."
Nói đến đây, giọng Siwon không có nhiều hứng thú.
Anh nói: "Năm nào cũng vậy, trước giao thừa thì họ hàng tới ăn một bữa cơm rồi về, chỉ có người thân gần gũi mới ở lại, gọi là chứng minh con cháu đầy đàn, gia đình hòa thuận."
Nhưng thật sự là vậy sao?
Siwon khẽ nhếch môi cười châm biếm.
Với những gia tộc kéo dài đến bảy tám chục năm như nhà họ Lý, quá trình phát triển đã có bao nhiêu chuyện khuất tất thì không nói, chỉ riêng mối quan hệ giữa các thành viên trong nhà cũng đã chất đầy những mâu thuẫn khó nói thành lời, gặp mặt dù không đến mức nói cười giấu dao thì cũng chẳng có mấy ai thật lòng.
Anh bình thản kể mấy chuyện nhà mình cho Kyuhyun nghe: "Cả năm tôi chẳng gặp ba tôi được mấy lần, hôm nay trong bữa tiệc thì gặp, ông ta vẫn như thế, nghe nói lại tìm cho tôi một bà mẹ kế không danh phận, chắc cũng tầm tuổi cậu."
Kyuhyun suýt thì bị sặc sữa hấp.
Cậu ho liền mấy tiếng, vội dùng khăn giấy che miệng lại, còn đảo mắt nhìn xung quanh như sợ bị người khác nghe thấy.
May mà vừa nãy Siwon gọi điện tới, mấy người giúp việc đều rất biết ý mà lặng lẽ rút lui, ai làm việc nấy.
Không ai nghe thấy cuộc trò chuyện của họ.
"Anh..." Kyuhyun vừa muốn bật cười, lại cảm thấy hơi thất lễ, đành ngập ngừng nói: "Cũng xui xẻo thật."
"Có gì mà xui," Giọng Siwon lười nhác, anh tựa vào ghế nằm, nhìn ra cây long não cao gần hai tầng lầu ngoài cửa sổ, ánh trăng len lỏi qua những tán lá, "Tôi với ông ta đâu có sống chung, làm gì thì cũng chẳng liên quan đến tôi, có điều chắc Choi Jiwon gặp mẹ kế nhỏ đó không ít lần, không biết có tức phát điên không."
Anh khẽ cười, không ngại để Kyuhyun thấy mặt không mấy quân tử của mình.
"Choi Jiwon?"
"Con riêng của ba tôi, là em trai cùng cha khác mẹ của tôi," Siwon bình tĩnh giải thích, "Chỉ nhỏ hơn tôi một tuổi, sinh ra trong lúc ba mẹ tôi vẫn là vợ chồng, sau này mẹ tôi nắm được điểm yếu đó nên ly hôn có ưu thế hơn."
"...Ồ."
Thực ra Kyuhyun đã nghe Changmin nhắc đến chuyện gia đình của Siwon, nhưng giờ nghe chính miệng anh kể vẫn cảm thấy khác hẳn.
Cậu cầm điện thoại trở về phòng, ngồi xuống ghế sofa bên cạnh cửa sổ sát đất.
"Gia đình của anh so với tôi, về mặt tình cảm đúng là kẻ tám lạng, người nửa cân." Kyuhyun thở dài, tuy vậy cậu không hề oán trách, ngược lại còn bật cười, nhẹ nhàng nói: "Cũng chẳng còn cách nào, thế hệ chúng ta hình như chẳng gia đình nào được hạnh phúc, đành chịu thôi."
Siwon bị cậu lây nhiễm, cũng bật cười theo.
Kyuhyun lại hỏi anh: "Ngày mai giao thừa, bên anh sẽ làm gì?"
"Vẫn như mọi năm, không có gì đặc biệt," Siwon suy nghĩ một chút rồi trả lời, "Mấy việc chuẩn bị đều do người làm lo, cùng lắm là chuẩn bị quà và bao lì xì cho bọn trẻ, bữa cơm giao thừa vào buổi tối chỉ có họ hàng gần, không đông như hôm nay, phải thức đến đúng mười hai giờ, sau đó bắn pháo hoa rồi ai về phòng nấy."
"Vậy à..." Kyuhyun nằm xuống sofa, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Không biết từ khi nào, ngoài trời đã bắt đầu có tuyết rơi, cậu khẽ nói với Siwon: "Siwon, tuyết rơi rồi."
Siwon cũng ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài.
Đúng là đang có tuyết rơi, những hạt tuyết nhỏ đập vào cửa sổ phát ra tiếng lách tách khe khẽ, phải rất yên tĩnh mới nghe rõ được.
Anh cúi đầu nhìn đồng hồ, đã là mười một giờ hai mươi ba phút.
Kyuhyun cầm điện thoại, khẽ nói: "Trước đây Eunji từng nói với tôi một câu thơ sến sẩm, gì mà 'một chiều tuyết trắng vai kề, tưởng chừng như đã bạc đầu bên nhau'."
Cậu nhìn ra cửa sổ, chớp mắt, hỏi Siwon bằng giọng pha chút ý cười.
"Anh nói xem, có tính là chúng ta cũng đã cùng ngắm một trận tuyết không?"
Giọng Kyuhyun vang lên từ đầu bên kia, nhưng như đang thì thầm ngay bên tai, nhẹ nhàng thân mật.
Siwon chợt cảm thấy tim mình bị lay động.
Trong khoảnh khắc đó, anh nhớ lại rất nhiều chuyện, nhớ lại lúc Kyuhyun rời khỏi trường học, từ xa mỉm cười nhìn anh; nhớ tới Kyuhyun trên sân khấu hương sắc hương ngàn, từ trên cao nhìn xuống anh; nhớ tới dáng vẻ Kyuhyun ngồi trên giường anh vừa ăn đồ ăn vặt vừa làm rơi vụn bánh, không ngừng thử thách giới hạn thần kinh của anh, nhưng luôn đắc ý và ngang nhiên mà nhìn anh.
Rất nhiều, rất nhiều chuyện.
Cũng bao gồm cả việc ban đầu anh đưa Kyuhyun về nhà, rõ ràng là đã hứa sẽ cùng cậu đón năm mới, vậy mà giờ phút này lại để cậu ở lại một mình.
Anh phải về nhà cũ đón Tết, chuyện này không thể thay đổi, tụ họp gia tộc, ăn cơm tất niên, cúng bái, thăm hỏi họ hàng, mỗi bước anh đều phải có mặt với tư cách là người đứng đầu hiện tại của gia đình.
Kyuhyun cũng hiểu, còn an ủi anh: "Thật ra giao thừa năm nào tôi cũng đều ở một mình, năm nay được ở nhà anh, được chăm sóc kỹ càng như vậy, còn có nhiều người bên cạnh đã tốt lắm rồi."
Nhưng sao mà giống được.
Siwon khẽ mím môi, lại nhớ đến lần đầu tiên anh đứng bên ngoài căn nhà cũ nát ở huyện, cánh cửa vừa mở ra, Kyuhyun bước ra từ trong đó.
Căn nhà trống trải, u ám, chỉ có mình Kyuhyun, một người giống như viên minh châu lại rơi vào vũng bùn lầy tối tăm.
Khoảnh khắc đó, anh như nhìn thấy hình ảnh thời thơ ấu và thiếu niên của Kyuhyun.
Có lẽ từ nhỏ đến lớn, cậu đều sống lẻ loi như thế, không ai chăm sóc, không ai quan tâm, một mình trông nhà.
Vậy mà bây giờ, Kyuhyun lại mỉm cười hỏi anh, liệu có tính là họ đã cùng ngắm một trận tuyết không?
"Tôi nghĩ là không tính." Siwon đáp.
"Hả?"
Kyuhyun ngỡ ngàng.
"Anh đúng là......"
Kyuhyun bực bội, còn hơi muốn chửi người, cậu hiếm khi có hứng văn thơ lãng mạn một lần, vậy mà Siwon lại chẳng phối hợp chút nào.
Đúng là khô khan hơn cả cậu.
Nhưng nghĩ lại thì cũng không lạ, biết đâu là vì Siwon vốn dĩ chẳng muốn "bạc đầu bên nhau" với cậu...
Trong lòng Siwon vẫn còn một Kibum đã kết hôn mà.
Đương nhiên không đến lượt cậu chen vào.
Kyuhyun bĩu môi, rất không tình nguyện mà nhận ra mình hơi ghen tị.
Thế nhưng giây tiếp theo, cậu lại nghe thấy Siwon nói: "Tôi phải ở bên cạnh cậu mới tính là cùng ngắm một trận tuyết."
Siwon cụp mắt xuống, lắng nghe tiếng tuyết gõ lên cửa sổ trong trời đêm đầy tuyết mịn, khẽ hỏi Kyuhyun: "Cậu có muốn đón giao thừa với tôi không?"
Kyuhyun thật sự ngẩn ra.
"Anh đang nói gì vậy?"
Cậu ngừng một lát, lại khẽ cười: "Không lẽ giờ anh quay về thật sao?"
"Cũng chưa biết chừng."
Siwon nhẹ giọng nói, thậm chí còn mang theo một chút dụ dỗ: "Biết đâu đấy."
Kyuhyun hoàn toàn không tin.
Lúc này ai mà chẳng muốn ở bên gia đình, cho dù trong nhà Siwon sóng ngầm mãnh liệt, ngoài mặt hòa hợp mà trong lòng chẳng yên, nhưng vào dịp thế này mà anh không có mặt, chắc chắn sẽ dấy lên bao nhiêu lời đàm tiếu.
Cậu vươn vai, nói với Siwon: "Đừng nói bậy nữa, anh mà dám đi, ông nội anh không đánh gãy chân anh mới lạ."
Cậu biết Siwon vẫn luôn kính trọng ông nội mình.
"Thành thật ở yên đi," Cậu cười nói, "Tôi chờ mồng..." Nói đến đây cậu hơi khựng lại, không chắc chắn lắm, "Tùy anh, mồng mấy về cũng được."
Siwon không giải thích thêm.
Anh lặng lẽ nghe tiếng gió bên ngoài, cũng nghe tiếng Kyuhyun ngáp dài, than phiền rằng tối nay ăn no quá, lát nữa còn phải làm một hiệp plank2 cho tiêu bớt.
Qua thêm hơn mười phút nữa, họ kết thúc cuộc gọi.
Tuyết bên ngoài dường như lại rơi dày thêm, Siwon ngồi trên ghế tựa, ánh đèn dịu nhẹ chiếu lên gương mặt góc cạnh rõ ràng của anh.
Thật ra hồi nhỏ anh thường xuyên đến căn nhà này, ông nội anh từng dẫn anh đến đây du lịch.
Anh còn nhớ mình từng giấu một hộp vỏ sò trong phòng sách, từng vẽ một dãy hình nguệch ngoạc lên tường gác mái, những dấu vết anh từng lớn lên cứ thế lặng lẽ lưu lại trong ngôi nhà này.
Anh nghĩ, nếu Kyuhyun cũng ở đây, có lẽ anh sẽ dắt tay cậu bước lên gác mái, dẫn cậu nhìn ra ngoài qua khung cửa sổ tam giác, từ đó vừa hay có thể thấy được nhà kính trồng hoa.
Như để Kyuhyun tham gia vào tuổi thơ cô đơn của anh.
Đáng tiếc, hiện giờ Kyuhyun lại không có ở đây.
Siwon chống một tay lên mặt, ánh mắt xa xăm.
Đáng tiếc hơn cả là, anh thật sự không biết liệu có một ngày nào đó mình có đưa được Kyuhyun đến nơi này không.
.
Hôm sau là đêm giao thừa.
Đúng như Siwon nói, ở nhà anh cũng chẳng cần phải động tay vào việc gì, mọi thứ đều đã có người làm lo liệu chu toàn.
Khay trái cây tượng trưng cho may mắn, câu đối dán cửa sổ, đèn lồng treo ngoài sân.
Nhà họ vẫn giữ thói quen cũ, Tết đến là phải làm bánh
Ngọt ngào đến ngấy, từ nhỏ Siwon đã không thích ăn, chỉ miễn cưỡng ăn vài miếng cho có lệ.
Đến tối, bữa cơm gia đình bày biện cũng đơn giản hơn hẳn đêm trước, hầu như chỉ còn lại người thân ruột thịt.
Dẫu vậy vẫn phải ngồi đến hai bàn, vì năm nay em trai ruột của Choi Jaemyung cũng đưa cả nhà đến, ông ấy có hai người con gái, mà hai người con gái đó lại có bốn đứa cháu nội cháu ngoại.
Cộng thêm cả cô ruột của Siwon, em gái Choi Kiho là Choi Siyoung cũng ở lại đây ăn Tết.
Vẫn là cái vẻ náo nhiệt bên ngoài.
Ăn xong bữa tối, còn phải đợi một lúc mới đến phần đốt pháo và cúng bái tổ tiên.
Mọi người vẫn ngồi lại trong phòng khách như thường lệ, nhưng chẳng bao lâu sau, Jaemyung đã vẫy tay gọi Siwon: "Vào thư phòng với ông một lát."
Siwon bèn đi theo ông.
Thư phòng của Jaemyung anh cũng đã quá quen thuộc, dù quan hệ giữa anh và ba không thân thiết, nhưng anh thường xuyên đến thăm ông nội.
Jaemyung cũng không vòng vo, chỉ giơ tay về phía anh: "Ngồi đi, đừng đứng đấy, ông không gọi vào để mắng cháu."
Ông lấy một cặp kính từ trên kệ xuống, khuôn mặt gầy gò nghiêm nghị hiện lên chút ý cười.
Ông nhìn Siwon rồi lấy ra mấy tấm ảnh từ trên bàn đưa cho anh.
"Xem thử đi." Ông nhẹ nhàng nói.
Siwon cúi đầu nhìn, đập vào mắt là gương mặt xinh đẹp của một cô gái.
Anh sững lại.
Jaemyung chậm rãi nói: "Hôm qua ba cháu cũng có nhắc tới chuyện hôn nhân của cháu, người ba cháu giới thiệu cháu không thích, ông hiểu, cũng không muốn ép cháu. Nhưng ông cũng có vài đứa trẻ muốn cháu gặp thử xem sao..."
"Như cô bé này là con gái của Hwang Mansoo bên Tập đoàn shinhae, tên là Tiffany Hwanv, con thứ hai trong nhà, rất ngoan ngoãn hiểu chuyện, ông đã gặp vài lần rồi, rất quý nó."
"Ông không nói là phải cưới ngay, nhưng ít ra cũng nên gặp gỡ tiếp xúc, cháu cũng không còn nhỏ nữa, hai mươi tám tuổi rồi, ngày xưa lúc ông bằng tuổi cháu đã có một trai một gái rồi."
Ánh mắt Jaemyung chăm chú nhìn Siwon, trước đứa cháu trai mà ông thương yêu nhất, thật ra ông đã nói chuyện rất nhẹ nhàng, khéo léo, chừa đủ đường lui.
Cố gắng tỏ ra là không hề ép buộc.
Nhưng ý tứ trong lời thì lại quá rõ ràng.
Siwon cũng đã đến độ tuổi nên suy nghĩ về chuyện đại sự trong đời, mà ông tin rằng, với tính cách điềm tĩnh và xuất sắc trước nay của cháu trai mình thì không cần ông phải nói nhiều, anh cũng sẽ tự biết đưa ra lựa chọn thích hợp.
Ông dịu giọng nói: "Vài hôm nữa, ông sẽ mời nhà họ Trần đến làm khách, cháu cũng tiện gặp một lần."
Lông mi Siwon khẽ động, anh trầm ngâm vài giây như không mấy để tâm, đặt lại tấm ảnh lên bàn.
Anh không nói đồng ý, cũng chẳng từ chối.
Chỉ nói: "Chuyện này không gấp, để cháu suy nghĩ thêm đã."
Jaemyung cũng không thúc ép, trong mắt ông, Siwon xưa nay đều có nguyên tắc của mình, từ nhỏ đã chẳng cần ai phải lo lắng, thanh niên thì ai chẳng có một quãng thời gian thích chơi bời, không cần quá bận tâm.
Thế nên ông chỉ cười, "Cháu ghi nhớ là được."
Nói xong, ông vỗ vai Siwon, "Thôi, ra ngoài thôi."
Siwon cũng đứng dậy theo.
Chẳng bao lâu sau, đến lúc cúng bái tổ tiên, Siwon lặng lẽ đứng phía sau ông nội, tuần tự hoàn thành từng bước một.
Anh liếc mắt sang bên trái, nhìn thấy Choi Kiho, trên gương mặt ông ta thoáng hiện một chút không hài lòng khi nhìn về phía trước, nhưng nhanh chóng giấu đi.
jiwon thì có vẻ lơ đãng, hình như cũng chẳng cảm thấy vị trí của mình có gì quan trọng.
Đến lúc ra ngoài đốt pháo hoa, thật ra cũng chẳng còn mấy ai quan tâm.
Những lễ nghi hoành tráng hơn còn từng xem qua rồi, pháo hoa Tết có rực rỡ đến mấy thì cũng chỉ để thêm không khí vui vẻ.
Nhưng Siwon lại đứng trong sân, ngước nhìn những chùm pháo nổ tung trên bầu trời bung ra thành vô vàn bó hoa nhỏ, hệt một trận mưa hùng vĩ đổ xuống.
Anh lại nghĩ, chắc Kyuhyun sẽ thích cảnh này lắm, vì ban nãy cậu vừa kể với anh từ khi cậu học cấp hai, không khí Tết ở nhà đã trở nên lạnh lẽo, khi ấy cậu chỉ ngồi trong phòng nhìn pháo hoa nhà người ta.
Đến khi pháo hoa kết thúc, kim đồng hồ đã qua mười hai giờ, mọi người trở vào nhà, ăn một chút trái cây lấy may, làm mấy nghi thức đơn giản rồi lục tục giải tán đi nghỉ.
Siwon cũng quay về phòng, nhưng anh đứng bên cửa sổ một lúc, đợi đến khi cả căn nhà cũ chìm vào yên ắng mới lại đi xuống tầng.
Anh lái xe của mình ra khỏi nhà từ cửa sau, không kinh động bất kỳ ai, chỉ có bảo vệ ngoài cổng là biết.
"Có ai hỏi, cứ nói là không thấy tôi ra ngoài." Khi đi ngang qua, Siwon hờ hững dặn dò.
Bảo vệ này là con trai của người từng làm việc cho anh, về sau cũng nhận được sự giúp đỡ từ anh, vì thế nhanh nhẹn gật đầu.
"Rõ, thưa cậu."
.
Kyuhyun đã ngủ say ở nhà.
Cậu một mình đón Tết trong nhà Siwon, tuy vẫn còn một vài người làm ở lại, nhưng dù sao họ và cậu cũng không thực sự thân quen, mỗi người đều cần có không gian riêng.
Vì vậy sau bữa tối, Kyuhyun đã trở về phòng.
Cậu cũng chẳng có cảm giác nghi thức nào, từng ấy năm qua, cậu luôn đón giao thừa, đón Tết một mình, còn trông mong gì vào lễ tiết nữa.
Một người ăn no, cả nhà không đói.
Còn lời Siwon nói "có lẽ" sẽ cùng cậu đón giao thừa, cậu sớm đã quên bẵng, chẳng để trong lòng.
Cậu bật tivi, trong đó đang chiếu chương trình đón giao thừa, nhưng từ đầu đến cuối cậu chẳng thèm liếc lấy một lần.o
Gần đến giờ giao thừa, điện thoại của cậu rung không ngừng, có rất nhiều người nhắn tin chúc Tết.
Đồng nghiệp, mấy ông chủ quán bar khá thân, người theo đuổi cậu, bạn học trong trường, thậm chí cả thầy cô...
Cứ rung brừm brừm mãi không dứt.
Cậu chọn vài người thật sự thân thiết để trả lời, còn lại thì gửi một tin nhắn chung cho tất cả.
Nhưng bao nhiêu người như vậy lại chẳng có Siwon.
"Đồ vô tâm."
Kyuhyun lẩm bẩm một câu.
Cậu cũng biết, đêm giao thừa ở nhà Siwon chắc chắn là chuyện lớn, dưới mí mắt của các bậc trưởng bối, e là cũng khó mà có thời gian để phân tâm.
Nhưng cậu vẫn hừ một tiếng, trong lòng ngứa ngáy, muốn kéo Siwon vào danh sách đen.
Tuy nhiên, sau vài giây bấm vào chỉ mang tính đe dọa, cuối cùng cậu vẫn không làm ra cái hành động trẻ con ấy.
Cậu đặt điện thoại lên ngực, ban đầu chỉ định nhắm mắt nghỉ ngơi một lát, kết quả lại ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Hệ thống sưởi trong phòng mở ở mức vừa phải.
Trên người cậu chỉ phủ một tấm chăn mỏng, cuộn tròn trong đó như một con sâu nhỏ, ngủ rất ngon.
Nhưng chỉ một lát sau, cậu trở mình, điện thoại từ trên người trượt xuống, rơi xuống đất đánh "cạch" một tiếng, làm cậu giật mình tỉnh dậy.
"Ưm...?"
Kyuhyun mơ màng mở mắt ra, với tay xuống mép giường nhặt điện thoại, nhưng trong lúc mơ hồ hình như lại nghe thấy âm thanh gì đó.
Có lẽ là vì đêm nay vô cùng yên tĩnh, tiếng pháo giao thừa cũng đã dứt hẳn, bất kỳ động tĩnh nhỏ nào cũng bị phóng đại.
"Đang làm gì thế nhỉ?"
Kyuhyun lẩm bẩm.
Cậu nhặt điện thoại lên, vẫn còn hơi ngái ngủ, bước đến bên cửa sổ.
Phòng cậu ở tầng hai, có thể nhìn thấy tình hình phía trước sân.
Cậu trơ mắt nhìn một chiếc xe đen quen thuộc chầm chậm dừng lại trước cửa sảnh.
Quản gia vội vàng chạy ra từ trong nhà, có lẽ cũng không ngờ chủ nhân lại đột nhiên quay về.
Kyuhyun vô thức áp tay lên mặt kính, cả khuôn mặt cũng ghé sát lại.
Cậu tận mắt thấy Siwon bước xuống xe, anh lúc nào cũng mặc đồ đen, vai rộng eo thon, gương mặt với đường nét sắc sảo, trời sinh đã toát ra vẻ lạnh lùng, như một lưỡi dao mỏng sắc bén, không có lấy chút dịu dàng.
Đúng lúc đó, Siwon ngẩng đầu lên, từ xa nhìn thẳng vào Kyuhyun đang đứng bên cửa sổ tầng hai.
Đêm khuya lặng lẽ không một tiếng động.
Không biết từ lúc nào, tuyết lại bắt đầu rơi, phủ một lớp mỏng trước sân, rơi cả lên vai, lên tóc Siwon.
Hai người cứ thế nhìn nhau trong im lặng hồi lâu, sau đó Siwon mới chậm rãi đi lên.
Anh không đi lối cửa chính.
Bên cạnh phòng Kyuhyun có một ban công thông thẳng ra khu vườn bên hông bằng một hành lang uốn lượn. Anh băng qua bồn hoa, bụi cây và hành lang trắng, men theo lối nhỏ ấy bước lên.
Lúc này Kyuhyun cũng đã mở cửa phụ phòng mình, đứng trên ban công.
Trong sân, đèn vẫn sáng, ánh đèn vàng ấm áp điểm xuyết cho đêm đông.
Những chiếc lồng đèn đỏ nhỏ đung đưa trên bụi cây, ánh sáng từ nến điện bên trong cũng như lay động theo.
Siwon từng bước đi lên bậc thềm, bước chân ung dung tự tại như thể không phải đang dầm tuyết quay về trông đêm mà chỉ là tình cờ đi ngang qua đây rồi ghé vào một lát.
Kyuhyun ngây người đứng đó, không nói nên lời, gió lạnh ngoài trời thổi qua người cậu, dáng người cao gầy trong chiếc áo choàng ngủ bị gió hất tung, trông hơi mỏng manh.
Trong lúc Kyuhyun còn đang ngây người thì Siwon đã bước lên đến nơi.
Anh đứng lại trước mặt Kyuhyun.
Trên đầu cả hai người đều phủ một lớp tuyết mỏng.
Siwon đưa tay lên, nhẹ nhàng phủi tuyết trên tóc và vai cậu.
Hai người bốn mắt nhìn nhau.
Xung quanh im ắng đến lạ thường, cả chim chóc cũng đã trở về tổ, đây là đêm giao thừa, là đêm mà ai cũng muốn sum họp bên người mình yêu thương.
"Chúc mừng năm mới." Siwon nhìn Kyuhyun, nhẹ nhàng cong khóe môi.
Anh đứng giữa trời tuyết bay dày đặc, trong mắt như có ánh sáng, cả khu vườn tràn ngập ánh đèn rực rỡ cũng chẳng sánh bằng khoảnh khắc anh cúi đầu nhìn xuống ấy.
Kyuhyun không thể nói rõ trong lòng mình đang nghĩ gì, trong tim cậu như có một ngọn lửa đang cháy, đốt đến bỏng rát tâm can.
Nhưng cậu nhìn Siwon, thuận theo ý mình, đưa tay lên thô bạo nắm lấy cổ áo sau của anh, ép anh cúi đầu xuống rồi hôn lên.
Siwon hơi sững người, nhưng rất nhanh sau đó, anh đã vòng tay ôm lấy eo Kyuhyun, đáp lại nụ hôn ấy.
Kyuhyun nhắm mắt lại, hàng mi run rẩy dữ dội, nhẹ nhàng quét qua mí mắt anh.
Thế giới như chỉ còn lại hai người họ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com