Oneshot
Gã đã viết cho em một bản tình ca vào cuối chiều thu, một bản tình ca da diết...
Kim Taehyung là một nhạc sĩ, một nhạc sĩ vô danh với niềm đam mê được viết nên những bản nhạc bất hủ luôn bừng lên nơi đáy mắt, một nhạc sĩ rong ruổi đến tận cùng của thế giới chỉ để tìm kiếm cảm hứng sáng tác.
Gã nhạc sĩ đó cứ ngỡ bản thân sẽ mãi chạy đi như thế, chạy đến khi mỏi mệt với một tình yêu dành hết cho âm nhạc vẫn sẽ cháy bỏng trong tim, cho đến khi gã gặp được em-Jeon Jungkook.
Em là một kẻ lạc lõng trong đêm đen, một kẻ dù cho mang trên mình bao thương tổn đi nữa, vẫn sẽ kiên cường đương đầu, một kẻ bất lương làm mọi việc xấu chỉ để sinh tồn.
Em như một luồng gió mới đến với gã, em xa cách tự lập, chẳng cần đến sự an ủi của gã, nhưng làm sao em có thể giấu mình mãi trong vỏ bọc như thế, gã đã nhìn thấy cái cách mỗi đêm em ngồi cuộn chặt mình trong chăn, thút thít như một đứa trẻ, em lúc đấy cô đơn, bóng hình em thật mỏng manh, ánh trăng xanh chiếu xuống gương mặt em, làm đôi mắt trống rỗng của em long lanh hơn bao giờ hết. Và gã lúc đấy, đã đến bên em bất chợt, gã ôm em vào lòng thật chặt, gã thủ thỉ với em những lời yêu thương thật lòng, rằng gã yêu em, yêu cái cách em kiên cường mạnh mẽ, cũng yêu cái cách em yếu đuối run rẩy, gã yêu tất thảy mọi thứ thuộc về em, rằng em là muse của gã.
Em lúc ấy bật khóc thật to, em gào lên đến khàn cổ, em đánh gã, bảo gã cút, bảo gã đừng yêu em nữa, bảo rằng kẻ như em không xứng đáng, rằng gã thật tốt, gã cưu mang em, chăm sóc em, lo tiền thuốc mỗi lần em bị đánh đập. Nhưng dẫu cho gã có tốt như thế, em vẫn không cho phép bản thân chấp nhận, dẫu cho em cũng trót phải lòng gã đi chăng nữa, em vẫn muốn dùng mọi cách đuổi gã đi.
Gã nhìn em bật khóc, nhìn em cứ vung cánh tay sớm đã không còn chút sức lực đánh gã, lòng gã cứ quặn lên từng hồi, gã vẫn không buông tay, vẫn cương quyết ôm em, gã muốn được ở bên em, vỗ về an ủi, cho em một mái ấm, một nơi em thuộc về, để em không còn thấy cô đơn, lạc lõng giữa dòng đời tấp nập, gã muốn là một người che chở cho em đến suốt cuộc đời này, muốn dùng tấm chân tình của mình yêu thương em, để bù đắp cho sự thiếu hụt tình cảm bao năm qua em chịu đựng, gã muốn đến khi lìa đời, bản thân vẫn sẽ được ôm em vào lòng.
Em dừng việc liên tục đánh vào người gã, em biết mình bây giờ chẳng thể chối từ nữa, em biết cả hai đều đã lún sâu vào lưới tình. Em bắt đầu chấp nhận, em cũng ôm lấy gã, gương mặt em chôn sâu vào hõm cổ của gã, em vẫn khóc, vai áo gã thấm đẫm những giọt nước mắt của em, nhưng lần này, em khóc bởi vì em hạnh phúc, bởi vì từ nay về sau, trên quãng đường đời tăm tối của em có thêm một người cùng em cất bước, cùng em vượt qua khó khăn.
__________________________
"Từ cái ngày đó đến nay cũng đã tròn ba năm rồi em nhỉ?"-gã nhạc sĩ bây giờ đang ngồi bên bàn làm việc, tay cầm bút liên tục viết ra những nốt nhạc trên giấy, từ cái ngày gã thổ lộ với em đến nay cũng đã được ba năm, khoảng thời gian không dài cũng không ngắn, tựa như một giấc mơ, chớp mắt một cái liền biến mất. Gã ngồi trên chiếc ghế đã cũ, bên tai nghe thoáng qua tiếng rè rè của chiếc radio cũ, phát lên bài nhạc gã viết, gã nhắm nghiền đôi mắt, hồi tưởng lại những tháng ngày hạnh phúc của cả hai...
Đó là một năm sau khi hai người bước vào mối quan hệ, các bản nhạc gã viết ra chỉ toàn là về em, về những đau đớn em đã chịu đựng, về tình yêu gã dành cho em, về tương lai của em cùng gã, các bản nhạc luôn tràn ngập sức sống, gã thổi hồn em vào trong ca từ, các bản nhạc đó cũng được mua với giá rất cao. Gã phát tài, liền sắm cho bản thân một căn hộ nhỏ, tới ở cùng em, em sẽ đi làm, còn gã ở nhà viết nhạc, đến chiều lại ra cửa đợi em về rồi cùng nhau ăn cơm, trò chuyện thật vui vẻ, ngày nghỉ sẽ cùng nhau ca hát dưới ánh nắng ấm áp của mặt trời, cả hai đã có khoảng thời gian rất hạnh phúc, gã cứ ngỡ như, hạnh phúc ấy sẽ kéo dài mãi mãi, cho đến một hôm...
Hôm đó là cuối thu, trời cũng đã về chiều, nắng tắt dần, khí trời cũng se lạnh, gã ngồi trước thềm đợi em, quái lạ, tầm này thì em phải về rồi chứ, gã kiên nhẫn đợi em từ khi nắng gắt đến lúc tàn, từ lúc trời se đến khi lạnh hẳn, em vẫn mãi chưa về, đang định chạy đi tìm em, điện thoại gã vang lên, là em gọi, hai chữ "em bé" chưa bao giờ khiến lòng gã lo lắng đến vậy, bắt máy lên, nhưng mà lại là một giọng nữ hỏi:
"Anh là bạn trai của người này phải không? Phiền anh chạy đến bệnh viện một chút nhé"
Gã thất thần, cái gì mà bệnh viện đều nghe không rõ, tai bỗng ù đi, hai mắt cũng cay cay, đôi chân nhanh chóng chạy ra đường lớn, bắt một chiếc taxi đến bệnh viện, gã đau đớn ôm mặt, cả cơ thể to lớn run lên không ngừng, mãi đến khi đến bệnh viện, gã xốc lại tinh thần, bước vào cửa, ngay lập tức một cô gái chạy đến bên gã, hỏi gã thật khẽ, giọng run run:
"Là Kim nhạc sĩ à, anh là bạn trai của người kia phải không?"- rồi cô nàng òa khóc, cấu lấy vai áo gã quỳ sụp xuống, nói:
"Người kia, lúc đưa đến đây đã không qua khỏi, bác sĩ đang đợi anh bên kia, thật xin lỗi"
Từng lời nói như găm vào tim gã, muse của gã, tình yêu của gã, em đang nằm phía bên kia, thật yên tĩnh, gã chạy lại đó, đẩy các bác sĩ đi.
Gã muốn gặp em, muốn ôm em, muốn gọi em tỉnh dậy, gương mặt gã tự bao giờ đã đầm đìa nước mắt, các bác sĩ vịn lên vai gã, họ nói với gã rằng em bị bạo hành, bị xâm hại trong một con hẻm tối khi đang trên đường về nhà, nhìn lấy thi thể hằn đầy vết tím, hẳn là em phải đau đớn lắm, hẳn là em đã rất cố gắng vùng vẫy trong tuyệt vọng, để được về nhà cùng với gã.
Gã cứ ngồi đó, cạnh bên em, ôm lấy cơ thể lạnh ngắt xanh xao của em, gã hát lên bản tình ca mà em thích nhất, bản tình ca về tương lai của cả hai, gã biết em đã mong chờ ngày đó biết bao, ấy vậy mà...
Một tiếng ca trầm lắng vang lên khắp sảnh bệnh viện, gã đã không khóc nữa, chỉ ngồi bên em mỉm cười, gã cứ hát như thế, tận đến khi hết bài, gã đặt em nằm xuống chiếc giường bệnh trắng tinh, bản thân nằm cạnh bên em, gã nói:
"Ngủ đi em ơi, ngày mai khi thức dậy, em sẽ thấy mình ở nơi tương lai em hằng ao ước, em sẽ thấy mình rong ruổi chạy chơi trên cánh đồng hoa hướng dương vàng rực, em sẽ thấy mình không còn đau đớn nữa, em sẽ thấy mình bước ra khỏi bóng tối và hướng về phía thiên đường hạnh phúc, đợi ta..."
Gã như thói quen đợi em chìm sâu vào giấc ngủ, em ngủ nhanh lắm, vì có gã nằm bên em mà, chỉ có điều, lần này em sẽ ngủ mãi, ngủ giấc ngàn thu không bao giờ tỉnh lại nữa. Gã hôn lên trán em, hôn lên mắt em, hôn lên môi em, lạnh quá, gã hôn khắp mặt em, như một lời từ biệt, cuối cùng, gã hôn lên ngực trái, nơi trái tim đã ngừng đập của em đang ngự trị, như để nói rằng gã yêu em.
Bệnh viện sau đó mới chuyển xác em về cho gã, gã tổ chức cho em một tang lễ, một tang lễ chỉ có em và gã, nhìn em lại hồng hào nằm im trong chiếc quan tài gỗ, gã ngỡ như em vẫn đang ngủ, gã nhìn vào chiếc quan tài, nói với em lời cuối:
"Đợi ta, ta sẽ đến với em ngay, tình yêu của ta".
Sau khi chôn em, gã vùi đầu vào sáng tác, bản tình ca giờ đây thật tăm tối, hệt như lòng gã vậy, gã gắng gượng sáng tác thêm hai năm nữa. Bên phía cảnh sát cũng đã tra ra hung thủ, là đám côn đồ ngày xưa từng làm cùng em, khi biết tin chúng đã bị tống vào tù, gã cũng giải nghệ, ngưng sáng tác.
_______________________________
Hai năm qua, không có em bên cạnh, gã cũng chết từ lâu, khẽ cười, gã quay lại cầm bút lên, tiếp tục viết nốt bản tình ca cuối cùng gã dành cho em, chỉ em và mỗi em thôi.
Chấm bút vẽ lên nốt cuối cùng của bản nhạc, gã thở dài, xong rồi, xong hết rồi, gã đến với em được rồi, đẩy chiếc ghế đang ngồi ra, gã tiến về phía ban công, hít lấy một ngụm không khí thật trong lành, ánh nắng của trời cuối thu thật ấm áp, lâu lắm rồi gã mới cảm thấy thanh thản như thế, chắc vì sắp được đến bên em chăng? Gã cũng không trả lời nổi nữa, vì gã mệt lắm rồi, chỉ muốn thật nhanh chạy đến cạnh em mà thôi.
'Theo thông tin chúng tôi thu thập được, thì khoảng chiều tối ngày hôm qua, người dân bàng hoàng khi tìm thấy thi thể của nhạc sĩ tài hoa Kim Taehyung dưới chung cư XXX, bên cảnh sát đang tiến hành điều tra, nguyên nhân tử vong được cho là tự sát bằng cách nhảy lầu, ngoài ra, bên trong căn hộ của ngài Kim, chúng tôi còn tìm thấy một bản nhạc chưa được công bố, bản nhạc mang tên tình ca.."
Trên cánh đồng hoa hướng dương vàng rực, gã nhìn thấy em, em tươi cười nhìn gã, em vẫy tay, nét hạnh phúc tràn đầy trên gương mặt hồng hào của em, gã cảm thấy thật tốt khi lại được nhìn em lần nữa, gã hứa, lần này gã và em sẽ ở với nhau, đến trọn đời.
-Fin-
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com