Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 49

Có vấn đề gì không?

Vấn đề thì có nhiều đấy, nhưng Tống Mân bây giờ đã hoàn toàn chết máy, chỉ nhìn Kim Thái Hanh xong rồi đờ đẫn lắc đầu, một lát sau, cậu chàng lại nhìn qua Điền Chính Quốc rồi xoay người chạy đi.

Điền Chính Quốc bị cái liếc mắt nửa như oán giận nửa lại đau lòng kia làm cho sửng sốt, theo bản năng còn đuổi theo hai bước, gọi một tiếng “Tống Mân”.

Tống Mân làm ngơ, cứ chạy không ngừng.

Điền Chính Quốc chậc một tiếng, nhìn bóng lưng thất hồn lạc phách của cậu, có vài phần không biết làm sao.

Kim Thái Hanh vô cảm nhìn Tống Mân chạy xa, đáy mắt liếc Điền Chính Quốc một cái: “Em không đuổi theo à?”

Điền Chính Quốc hơi ngẩn ra, lại nhớ chuyện Kim Thái Hanh biết trước đó cậu từng “crush” Tống Mân.

Có tiên đề này, sau rồi nghe câu hỏi tưởng như bình thường nhưng lại rất không bình thường kia, trong lòng Điền Chính Quốc khẽ động, nhìn thoáng qua vẻ mặt bình tĩnh của Kim Thái Hanh, híp mắt hỏi: “Thầy Kim ơi, anh ghen đấy à?”

Cho nên mới vội vã tuyên bố chủ quyền như thế.

Kim Thái Hanh: “Không cần thiết.”

Lông mày Điền Chính Quốc nhướng lên, vẻ mặt “Em xem anh giả bộ đến bao giờ”, cực kỳ đắc ý.

Kim Thái Hanh bình tĩnh nhìn cậu, sau đó nói một câu “Anh về thay quần áo trước, lát nữa đến gọi em đi ăn cơm.”

Nhìn bóng lưng Kim Thái Hanh đi xa, chút luống cuống trong lòng Điền Chính Quốc bị sự mừng thầm thay thế, khoé mắt đuôi mày đều nhiễm ý cười, nói thầm một câu “Đồ muộn tao”.

*muộn tao: chắc nhiều anh em biết từ này nghĩa là gì rồi, kiểu bên ngoài tỏ vẻ phình phường ôk không có gì hết nhưng bên trong lại ngấm ngầm nghĩ đủ thứ, thầy Kim ghen thấy moẹ còn bày đặt chảnh, cưng chếc đi được



Lễ tế trà ở Tây Trì kết thúc, sinh viên chơi cũng chơi đủ, náo loạn cũng náo đủ, nên về Trạch Vu tiếp tục học rồi. Tống Mân đến tìm Kim Thái Hanh là để hỏi khi nào anh định về Trạch Vu.

Cậu không hỏi được kết quả, ngược lại bị quan hệ của Kim Thái Hanh và Điền Chính Quốc làm cho kinh sợ, Tống Sâm thấy em trai như người mất hồn, bèn gọi điện hỏi Kim Thái Hanh vài câu.

Kim Thái Hanh đang ăn trưa với Điền Chính Quốc, nói chuyện sắp xếp để đưa sinh viên về trường, sau khi cúp máy thì hỏi dự tính của Điền Chính Quốc. Mục đích lần trở lại này của Điền Chính Quốc đã đạt được, cậu cũng không cần phải ở lại làm gì nữa.

Tuy rằng lần này có nhiều sinh viên đi vẽ vật thực, nhưng trường học cũng sắp xếp không ít xe bus, còn thừa rất nhiều chỗ trống, vì thế Điền Chính Quốc lại tiếp tục đi nhờ xe Kim Thái Hanh về luôn.

Dù sao cũng không phải lần đầu tiên, sinh viên cũng không còn quá bất ngờ nữa, còn cực kỳ quen thuộc nói chuyện phiếm với Điền Chính Quốc.

Có sinh viên nữ hỏi cậu có quan hệ gì với thầy Kim, Điền Chính Quốc nói là bạn bè thì liền nghe được vài tiếng “Ồ ~” đầy mờ ám, cả câu khen ngợi “Bạn của trai đẹp cũng đều là trai đẹp”, có mấy sinh viên nữ nói ra thân phận nghệ nhân trà của cậu, có người nói đã xem qua video trên mạng của cậu, cũng có người nói đã xem triển lãm ảnh, còn có người nói đã từng đến quán trà Du Nhiên uống trà.

Mấy cô gái ríu rít nói chuyện quanh cậu, mãi đến khi Kim Thái Hanh kiểm xong quân số sinh viên, lên xe ngồi cạnh Điền Chính Quốc thì họ mới im lặng, không nói thêm gì nữa.

“Sao em cảm thấy sinh viên của anh có hơi sợ anh nhỉ?” Điền Chính Quốc nói thầm vào tai Kim Thái Hanh.

“Ồ? Vậy ư?” Ánh mắt Kim Thái Hanh nhìn quanh bốn phía, mấy ánh mắt len lén nhìn hai người ngay lập tức chuyển sang hướng khác.

Điền Chính Quốc: “Nhất định là do bình thường anh quá nghiêm khắc với học trò!”

“Đâu chỉ là nghiêm khắc, phải nói là cực kỳ tàn nhẫn!”

Không đợi Kim Thái Hanh mở miệng, đằng sau ghế ngồi của anh đã truyền đến giọng lầm bầm khiếu nại. Điền Chính Quốc nghe tiếng quay đầu lại, nhìn thấy hai cô gái bày ra vẻ mặt “Không phải em nói” nhìn ra ngoài cửa sổ, cậu cười nhẹ một tiếng, nói với Kim Thái Hanh: “Anh nghe thấy không? Xem ra sau này thầy Kim phải dịu dàng một chút mới được.”

Kim Thái Hanh nhìn thoáng qua Điền Chính Quốc, nhướng mày hỏi ngược lại: “Anh đối với em còn không đủ dịu dàng sao?”

Điền Chính Quốc sửng sốt, hai cô gái ngồi sau lập tức ném tới ánh mắt vừa khiếp sợ lại vừa tò mò với hai người, trong đôi mắt đều là hưng phấn khi phát hiện tin tức lớn, Điền Chính Quốc nhất thời có hơi ngượng, cậu ho nhẹ một tiếng, nói “Em cũng có phải học trò của anh đâu”, nói xong phát hiện câu này hình như lại càng mập mờ hơn, mà cậu cũng lười tìm từ bổ sung, đành dựa dưng vào ghế nhắm mắt dưỡng thần.

Lúc về đến Trạch Vu đã gần chạng vạng, xe trực tiếp chạy vào khu ký túc xá của đại học Trạch Vu.

Điền Chính Quốc đi theo sinh viên xuống xe, nhìn bóng lưng những người trẻ tuổi, lưng đeo bảng vẽ đẩy valy đi xe, một vài người hoạt bát hướng ngoại còn nói lời tạm biệt với cậu, hẹn hôm khác sẽ dến quán trà Du Nhiên uống trà, Điền Chính Quốc cười nói được, còn nói sẽ giảm giá cho họ.

Ngoại trừ tuyên truyền cho quán trà Du Nhiên, Điền Chính Quốc còn nhận được một bức tranh, vẽ bóng lưng khi cậu dựa vào vai Kim Thái Hanh.

Đường nét phác hoạ đơn giản, màu nước sáng ngời nhuộm trên trang giấy, hình ảnh tươi sáng lại lộ ra vài phần mờ ám.

Điền Chính Quốc hơi ngượng ngùng, vành tai cũng ửng hồng cả lên.

“Cảm ơn.”

Cô gái cười sảng khoái: “Chỉ là tiện tay vẽ thôi ạ, gửi cho anh để làm kỷ niệm, anh đừng ghét bỏ nhé!”

Điền Chính Quốc cười khẽ: “Tất nhiên là không rồi.”

Nhìn cô gái đi xa, tâm trạng Điền Chính Quốc vẫn còn có chút khó bình tĩnh lại được, ngay cả Trần Ngạn đột ngột xuất hiện bên cạnh cậu, cậu cũng không nhận ra.

“Yo, dã 0 của chúng ta thật đúng là nam nữ đều ăn nha! Ngồi nhờ xe cũng có em gái đến tặng đồ cho nữa!” Giọng nói Trần Ngạn quái gở, chọc chọc vào vai Điền Chính Quốc, bởi vì bức tranh trong tay Điền Chính Quốc một nửa được cuộn lại, cho nên hắn chỉ nhìn thấy một nửa người trong bức ảnh.

“Tranh này là của cậu à?” Trần Ngạn nói xong định đưa tay mở toàn bộ bức tranh ra, bị Điền Chính Quốc vỗ một cái vào mu bàn tay.

“Cậu quản nhiều thế làm gì, dù gì cũng không phải là vẽ cậu!” Điền Chính Quốc cuộn hết bức tranh lại nắm trong lòng bàn tay, “Sao cậu lại ở đây?”

“Này, câu hỏi này của cậu, đây là trường học của tôi, tôi không ở đây thì ở đâu?” Trần Ngạn tức giận hỏi ngược lại.

Thật ra Điền Chính Quốc chỉ hỏi theo bản năng thôi, hỏi xong cậu đã phản ứng lại, Trần Ngạn cũng đi theo xe của trường học về giống cậu.

“Có chuyện gì với cậu thế? Như là ăn phải thuốc súng ấy.” Điền Chính Quốc nghiêng mắt đánh giá Trần Ngạn, nhíu mày hỏi, “Cứ kỳ kỳ cục cục thế nào ấy.”

Trần Ngạn nhếch môi, cười “Hừ” một tiếng, có vài phần khó chịu nói: “Không có gì.”

Điền Chính Quốc nghi ngờ nhìn hắn hai giây, trực giác cho rằng người này không biết là ở chỗ nào chịu một bụng nghẹn khuất, đang rất là tức giận.

Không đợi Điền Chính Quốc mở miệng hỏi, Trần Ngạn đã bắt đầu hóng hớt trước.

“Cậu và thầy Kim chính thức “làm” cùng một chỗ rồi?”

“…”

Trong lúc đứng đắn này hắn lại dùng từ không đứng đắn, khiến Điền Chính Quốc dở khóc dở cười, sửa lại: “Cái gì gọi là làm cùng một chỗ, là ở cùng một chỗ.”

Nói xong cậu lại nghĩ đến bức tranh trong tay, hỏi tiếp: “Rõ ràng đến thế à?”

Ánh mắt Trần Ngạn tìm tòi mấy chiếc xe vừa vào trường, thuận miệng hỏi một câu: “Cái gì rõ ràng?”

Điền Chính Quốc: “Sao cậu lại biết tôi với thầy Kim ở bên nhau?”

“À, hồi sáng có nghe Tống Mân nói.” Trần Ngạn còn đang tiếp tục nhìn chung quanh, ánh mắt đang xoay loạn lên thì đột nhiên tập trung vào 1 bóng người quen thuộc, lo lắng trên mặt hắn trong nháy mắt bị một loại hưng phấn kèm theo chút tức giận thay thế, để lại một câu “Không nói với cậu nữa, tôi phải đi bắt người đã” rồi đẩy valy, nhanh như chớp lẫn vào trong nhóm sinh viên qua lại.

Vẻ mặt Điền Chính Quốc khó hiểu, nhìn theo hướng hắn rời đi, thì nhìn thấy cậu chàng tóc dài kia.

Cậu chàng kia đang nói với bạn học gì đó, trên mặt là nụ cười thả lỏng, lúc nhìn thấy Trần Ngạn chạy đến chỗ mình, trong nháy mắt đã trở nên lạnh lùng.

Điền Chính Quốc đột nhiên có chút tò mò.

“Đang nhìn gì thế em?” Kim Thái Hanh điểm danh xong đi đến bên cạnh Điền Chính Quốc, mở miệng hỏi.

Điền Chính Quốc hoàn hồn, thu tầm mắt lại: “Anh bận xong rồi à?”

Kim Thái Hanh lắc đầu: “Vẫn chưa, lát nữa còn có chút việc phải xử lý, không đưa em về được.”

“Không sao đâu, em tự bắt taxi về là được.” Điền Chính Quốc nói.

Kim Thái Hanh gật gật đầu, ánh mắt đảo qua tờ giấy vẽ trong tay cậu: “Gì đây em?”

“Sinh viên của anh tặng, vẽ không tệ đâu.” Điền Chính Quốc cười, đưa bức tranh cho anh, “Anh nhìn xem.”

Kim Thái Hanh cầm lấy, mở ra nhìn một lát, ánh mắt nhìn vào bốn chữ “Trăm năm hoà hợp” bên dưới hình vẽ, không chút nể mặt nói: “Chữ quá xấu.”

Điền Chính Quốc liếc anh một cái, cầm bức tranh từ trong tay anh lại: “Anh cũng có dạy thư pháp đâu, quản nhiều thế làm gì!”

Thấy Điền Chính Quốc rất thích bức tranh này, Kim Thái Hanh cũng không bình luận thêm, chỉ hỏi: “Sinh viên tặng tranh cho em thì em nhận, sao anh tặng mà em lại trả lại cho anh?”

Nghĩ lại bức tranh mùa xuân trong vườn bị mình gửi chuyển phát nhanh trả về, Điền Chính Quốc bất đắc dĩ cười một tiếng: “Thầy Kim à, anh định ở đây lật lại chuyện cũ với em đúng không?”

“Không mà.” Kim Thái Hanh nói.

Điền Chính Quốc nhìn anh một cái, sau đó nói: “Sinh viên của anh vẽ là em, tất nhiên là em có thể nhận. Còn bức mà anh vẽ là cho mẹ của anh, em nhận thì không hay đâu.”

Kim Thái Hanh chỉ là thuận miệng nói đùa, nhưng Điền Chính Quốc lại nghiêm túc giải thích nguyên nhân như là đang lấy lòng anh, anh cong khoé miệng, lại nói: “Em nói nếu như người anh vẽ là em, em sẽ nhận sao?”

Anh vẽ là em.

Bốn chữ này gần như là ngay lập tức khiến người ta nghĩ đến bức ký hoạ mà ngày đó Kim Thái Hanh vẽ với cậu, ký hoạ đến nỗi bỏ hết cả quần áo của cậu đi.

Tuy rằng tranh của Kim Thái Hanh đẹp đấy, cũng rất nghệ đấy, nhưng giữ lại bức tranh của mình thì quá mức biến thái rồi.

Điền Chính Quốc ghét bỏ nói một câu “Em cũng không cần cái không mặc quần áo”, sau đó nhấc mắt lên, nhẹ giọng ghé vào tai Kim Thái Hanh: “Chẳng qua, nếu như anh vẽ một bức của riêng anh, em có thể cân nhắc nhận lấy.”




Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #hoangdã