Cứ mỗi năm mươi năm , làng Thịnh Hoa lại dâng lên một cô gái làm tân nương hiến tế cho yêu tôn để cầu mong sự phồn vinh, giàu sang cho ngôi làng. Nhưng với hầu hết những cô gái ấy, nghi lễ chỉ mang đến bóng tối và cô độc, linh hồn họ lạc giữa vực thẳm, không một lần được yêu thương.
Cho đến khi Khâu Đỉnh Kiệt, kẻ bị ép buộc thay em gái nuôi bước vào nghi lễ. Anh là người duy nhất mở ra tiền lệ "đem nam nhân đi hiến tế" , cũng là "vật tế" duy nhất lọt vào mắt Hoàng Tinh - yêu tôn ngàn tuổi cai quản quỷ vực, kẻ trước giờ chưa từng để ý bất kỳ tân nương nào.
Hoàng Tinh đích thân đưa anh về tẩm cung, gọi "anh", xưng "em", ngoan ngoãn đáng yêu như cún nhỏ lẽo đẽo bám đuôi theo tân nương khiến cả quỷ vực phải khiếp sợ
Dù có ai chửi rủa, dù trời có sập xuống, ba năm nay Ngôn Tiểu An vẫn luôn đinh ninh rằng Lục Vân Trạm chính là trạm dừng cuối cùng của đời mình, rằng cô yêu chỉ có thể là anh.Tình yêu của cô dành cho anh quá tha thiết, nhưng có lẽ cô sắp không chịu được nữa rồi.Lục Vân Trạm liệu đến cuối có vứt bỏ vẻ kiêu ngạo để yêu người con gái mà anh ta vẫn xem thường?...____________…
Vì trót rơi vào lưới tình của người, nguyện làm thế thân, thấp kém tới cực điểm. Thấy được cô gái mà người ngày đêm mong nhớ, Mạnh Oánh mới phát hiện mình chỉ là một thế thân thấp kém.Cho đến một ngày, cô tỉnh ngộ mà buông tay. Từ đây không chút niềm tin vào tình yêu, ai cũng không lọt vào mắt của cô.----Mưa rào xối xả, Mạnh Oánh cầm dù, lẳng lặng nhìn người ở trước của nhà.Hứa Điện một thân áo sơ mi đen quỳ trên mặt đất, hắn cũng an tĩnh nhìn lại cô.Cặp mắt hoa đào kia mang theo dáng vẻ thâm tình, thế nhưng vẫn giữ nguyên tư thế.Mấy phút sau, Mạnh Oánh xếp dù quay người đi vào.Lưu lại cho hắn một bóng lưng lạnh lùng mà tinh tế.Hứa Điện, toàn thân ướt đẫm cười cười, cúi đầu tiếp tục quỳ.Là lỗi của anh.Nam du côn nhã nhặn cố chấp x ảnh hậu kiên cường độc lập.*Một số lời của tác giả:1, Nội dung truyện cũng như tên, trước ngược nữ, sau ngược nam, Nữ chính kịp thời bức rời trở về tìm lại chính bản thân mình.2, Xen lẫn ngọt đắng, phía sau sẽ là ngọt văn.3, Sự nghiệp của nữ chính được phát triển rất tốt, vô cùng thoải mái, nhưng là vạn sự khởi đầu nan, mọi việc phía sau sẽ vô cùng suôn sẻ.4, Cảm ơn vì đã đọc.* truyện gồm 85 chương + 20 chương PN. Nếu reup lại nơi khác không phải Wattpad thì thông báo với editor một tiếng nha. ^^@tpnq_srndipity…
*Tình trạng: Đã hoàn chính văn.Giới thiệu:Hai sự hiện diện đối lập ở Blue lock. Một người chói sáng tựa như ánh mặt trời ban ngày, tựa ánh trăng sáng rực trên bầu trời buổi đêm làm cho tất cả mọi người không tự chủ được mà muốn đến gần. Kẻ còn lại là sự tồn tại mờ nhạt giống như kẻ vô hình ít ai chú ý đến.- Bìa by Pham Bao Anh---------------------*Các nhân vật thuộc về Kaneshiro Muneyuki và Nomura Yūsuke.*Các tình tiết không theo nguyên tác và nhân vật bị OOC.*Đây là fic Allisagi, không có cp nào khác ngoài All x Isagi.…
Tác giả: Khương Chi NgưNguồn: truyenfullThể loại: Thanh xuân vườn trườngConvert: Tàng Thư ViệnEditor: Trà ĐáSố chương: 75 chương + 5 NTTình trạng: FullĐường Nhân là chị đại đệ nhất toàn trường, hội tụ đủ thứ từ trốn học, đánh nhau, tính cách lại hung hăng ngang tàng.Lục Trì là một tên mọt sách vừa mới chuyển đến trường, tính tình ít nói, kín đáo, dễ đỏ mặt lại hay nói chuyện cà lăm.Hàng ngày, khi đi ngang qua lầu ba, mọi người đều có thể nghe thấy chị đại Đường Nhân trêu chọc Lục Trì khiến đối phương "Nóng mặt đỏ tai"Nhưng về sau họ mới biết được rằng, hóa ra con người được che giấu sau vẻ ngoài mọt sách đó là lại một tâm hồn có sự chiếm hưu mãnh liệt.Bởi vì vào một ngày lúc tan học, cả toàn trường đều chứng kiến, Đường Nhân ngồi trên bệ cửa sổ đang nói chuyện cùng với một bạn học sinh nam, Lục Trì lạnh mặt đi tới trước mặt Đường Nhân, hung hăng bưng mặt Đường Nhân rồi hôn cô một cái."Cái eo thon nhỏ của cậu.""Phải để cho tớ giam giữ cả đời."…
Tác phẩm: Sáu năm chờ đợi, chúng ta nghênh đón hạnh phúcTên gốc: 六年的等待----我们迎来了幸福Tác giả: Cầm gian đích luật động (琴间的律动)Editor: shiroinu980, M.C, SunTranslator: Pax SevenGiới thiệu: Truyện có thật, yêu từ cái nhìn đầu tiên, tình tiết nhẹ nhàng, tác giả vẫn còn viết.…