Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

04

Sau lần gặp mặt tôi đã lục tung thị trấn để tìm em nhưng kết quả chỉ là con số không, ông trời thật biết trêu ngươi, và cho dù em không phải là Rosé tôi vẫn muốn nhìn thấy em một lần nữa.
Có lẽ mọi chuyện chấm dứt và cũng có thể em đang là thiên thần ghé lại để gặp mặt tôi lần cuối cùng. tôi cố gắng nghĩ đến những điều tích cực để bản thân không còn đau buồn nữa.

Nhưng nếu em là thiên thần thật thì chắc hẳn em muốn tôi hạnh phúc chứ không còn dằn vặt như vậy nữa.
Được rồi, cảm ơn món quà của em, Lisa sau này sẽ sống thật tốt ở trần gian.

Mặc dù nghĩ vậy nhưng hằng ngày tôi vẫn lui tới con xóm ổ chuột, có lẽ tôi đã bắt đầu yêu nó rồi, vì đó là nơi mà tôi gặp được em, hôm nào đến tôi cũng mua quà cho bọn trẻ, tôi cố tình hỏi về em nhưng bọn nhóc chỉ nói em không còn đến nữa, tôi trầm mặc một lúc rồi lại mỉm cười chơi đùa cùng bọn nhóc.

Thấm thoát một tuần trôi qua tâm trạng tôi đã tốt hơn rất nhiều, có lẽ nhịp sống nơi đây đã làm thay đổi con người tôi, và tôi cũng không còn bị trộm đồ nữa. Kẻ trộm ở đây thật kì lạ, thôi kệ đi. 

Tôi nằm dài  trên sofa giải trí bằng một bộ phim lãng mạn cũ kỹ "Titanic 1997" 

Khi người họ yêu biến mất khỏi thế gian liệu tình yêu họ có còn sâu sắc theo thời gian như tôi đối với em không nhỉ? 

Tôi ước mình có thể đánh đổi tất cả mọi thứ để gặp lại em một lần nữa, hạt nước trên mí mắt tôi lại rơi xuống từ khi nào ướt hết cả mảng gối, Tôi không thể diễn tả nỗi nhớ nhung này thành lời, và khi tưởng chừng như việc gặp lại em là không thể thì định mệnh lại xuất hiện.

Chiều hôm ấy tôi nghe thấy tiếng la lối của bà Bella, tôi phải công nhận giọng bà ta khoẻ thật, tôi chạy xuống nhà hóng chuyện. Giống như một bộ phim truyền hình bà ta đang nắm tóc cô gái gầy nhom nào đó, có lẽ tôi nhận mái tóc này có chút quen, tôi chạy đến kiểm tra.

" Rosé!!!"

Đúng thật là em, tôi dùng tấm lưng che chắn em khỏi cơn thịnh nộ của người phụ nữ lớn tuổi, da đầu em đỏ lên trông thật đáng thương, sau khi tách được hai người họ ra tôi nắm chặt lấy tay em như thể không để em chạy đi mất. 

" Có chuyện gì? tại sao bà lại đánh em ấy"

" Cô Lisa nó chính là kẻ trộm!! kẻ nổi tiếng nhất cái dãy nhà trọ này"

Tôi quay sang nhìn em, người ngợm em hiện giờ lắm lem không khác gì kẻ vô gia cư, và trên tay em còn cầm chiếc áo choàng cũ, tôi đoán đây là lý do em bị bắt quả tang.

" Chaeng... Chaeng... thấy... dì ... bỏ.... nên ... Chaeng lấy"

Tôi nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của em mà không khỏi đau lòng, em thật sự không phải là Rosé.

" Lisa, tôi nghĩ cô mau né ra, tôi sẽ đem cô ta đến đồn"

Tôi giơ tay chặn lại thân hình béo ú của Bella, cười giảng hoà

" Tôi nghe nói bà là một người chủ tốt và rộng lượng nên có lẽ bà sẽ tha thứ cho cô ấy nếu có thể, với lại... hm... cô ta không được bình thường... cô ta hơi ngốc, bà hiểu ý tôi chứ?"

" ừ... thôi được rồi, nhưng cô nói với con ả, đừng bao giờ léng phéng đụng tới mấy cái thùng rác hoặc vật dụng của khách, nếu không tôi sẽ bẻ gãy tay ả.
Nói rồi bà ta bỏ đi, tôi thở phào nhẹ nhõm quay sang nhìn em, em cứ cuối đầu từ nãy đến giờ, không nhịn được tôi ôm lấy em vào lòng. Lần này em không từ chối cái ôm nữa, nhưng cũng không đáp lại.
Kéo em vào nhà tôi bắt em tắm rửa vì tôi không thể chịu nổi cái mùi hôi trên người em nữa, sau khi từ nhà tắm bước ra em vẫn đứng đó đưa đôi mắt tròn xoe nhìn tôi,  tôi phì cười kéo em ngồi xuống giường.

" Sao lại nhìn tôi như thế?"


Em giật mình quay đi, mười ngón tay của em đan chặt vào nhau, có lẽ tôi đang vô tình gây áp lực cho em.

" em không sợ tôi nữa sao?"


Em quay qua nhìn tôi tiếp tục lắc đầu, trong lòng tôi bỗng nhiên lại có tia hạnh phúc, cảm giác ấy đã lâu rồi tôi mới cảm nhận lại được.

" Chị tên là Lisa , em tên gì? nhà ở đâu?"

Em im lặng một lúc, tôi tưởng mình sẽ bị em cho ăn cục bơ nhưng cuối cùng em cũng chịu trả lời.

" Chaeyoung... là Chaeyoung... cảm cảm ... ơn"

Tôi rung động chết mất, em đang cảm ơn tôi đó sao? cuối cùng em cũng chịu để ý đến tôi.
Được rồi. cho dù em là Rosé hay là Chaeyoung, cả hai đều làm tim tôi đập loạn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com