15. ghen
vốn chỉ định chợp mắt một chút thôi nhưng cuối cùng lại ngủ say đến mức bản thân bị bế đi cũng chẳng biết. mãi đến khi kim taehyung nhỏ giọng gọi, thì jungkook mới lờ mờ tỉnh dậy. em đưa tay dụi mắt, đầu liên tục cọ vào cổ gã, ngứa ngáy.
"tới rồi à?"
trời ạ, giọng ngáy ngủ của jeon jungkook phải nói là đáng yêu như cún con đấy. và nó là điểm chí mạng dành cho người cuồng sự dễ thương như kim taehyung.
"ừ về rồi, mà là nhà tôi."
gã đặt em trên sopha, bản thân ngồi bên cạnh nới lỏng cà vạt.
"sao lại là nhà thầy?"
jungkook sững sờ giây lát. em nhìn người nọ đang cởi bỏ cà vạt và tháo bung hai cúc đầu thì lòng lại lâng lâng như say rượu, dù em có uống một chút nhưng đại khái là vẫn còn tỉnh táo lắm. tính ra từ ban sáng đến khi dự hội thảo, khoảng thời gian lâu như vậy nhưng jungkook tuyệt nhiên chưa từng nhìn kĩ taehyung một lần nào.
vì gã vào đến nhà không bật đèn nên chỉ có thể nhìn lờ mờ cảnh vật trước mắt nhờ trăng bên ngoài. dù khá tối nhưng em vẫn chiêm ngưỡng được góc cạnh rõ nét của người nọ. nhìn kĩ một chút, thì lông mi kim taehyung khá dài.
jungkook ngẩn ngơ một lúc.
"vì nhà em khóa cửa rồi, gõ thế nào cũng không thấy ai ra mở nên tôi đưa em về đây. em vào phòng ngủ đi."
taehyung xoa xoa mi tâm. chẳng biết cơn đau đầu ở đâu lại ùa về như vũ bão, có thể vì lâu quá chưa uống rượu nên tửu lượng của gã đã kém đi chăng? câu trả lời khá được đấy nhưng nó chỉ là vấn đề phụ thôi. cái chính vẫn là cái cảm giác rạo rực, khó chịu trong người.
kim taehyung trước giờ sống khá hời hợt với những thứ xung quanh mình. gã vẫn giữ quan niệm: muốn sống lâu thì đừng xen vào chuyện của người khác. ấy thế mà chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi thôi, gã đã gạt phăng mớ ý nghĩ bảo thủ đó lại. không phải taehyung không biết jungkook chắc chắn sẽ đánh trả và gã thấy rất rõ khi ấy tay em đã sớm nắm thành quyền, sẵn sàng vung đấm lên bất cứ lúc nào. nhưng gã lại lựa chọn đến bên ngăn cản thay vì để em tự xử lý suôn sẻ.
vì gì? kim taehyung không rõ. gã cảm thấy khó chịu và ghê tởm cái tay bẩn thỉu của kim hyesung mà thôi, chỉ muốn tiến đến đấm cho thằng nhãi ấy mấy phát.
"trời ạ bị gì thế này?"
kim namjoon nhận được tin nhắn của taehyung, lúc ấy là hai giờ sáng.
namjoon: ông nội của tôi ơi, mày muốn gì đây hả? đói bụng à? ăn gì để tao đặt sang, hay mày muốn tâm sự chuyện người lớn?
taehyung: tao bị gì rồi mày ạ.
namjoon: mày bị gì lúc hai giờ sáng chứ? mộng du à?
taehyung: không, dự hội thảo về mà tao ngủ không được.
namjoon: mẹ nó, mày ngủ không được nhưng tao thì khác.
taehyung: biết rồi, nhưng mày yêu đương bao giờ chưa?
namjoon: yêu đương rồi, có gì không?
taehyung: tao thấy lạ lắm, hình như tao bị đa nhân cách ấy.
namjoon: thế mày đang nhắn cho tao là nhân cách thứ mấy vậy?
tóm lại, là tối đó kim taehyung đem hết thảy chuyện ở hội thảo kể cho namjoon nghe. sau cùng hắn chỉ chốt một câu: ông nội ơi mày ghen rồi.
ghen? tại sao lại ghen?
taehyung lăn qua lăn lại trên giường. gã vắt tay lên trán suy nghĩ một lát. gã cũng từng có vài mối tình, cụ thể tình cảm khi ấy ra sao thì không nhớ rõ lắm nhưng loại cảm giác này nếu đúng như kim namjoon nói thì gã thừa nhận nó hoàn toàn đúng.
taehyung nằm trên giường, trằn trọc mãi không ngủ được.
jungkook thức sớm nên sau khi vệ sinh cá nhân xong, thì lững thững bước ra phòng khách. em giật bắn mình vì kim taehyung ngồi thù lù ở ghế, trên người gã quấn chăn và đầu tóc thì bù xù, gương mặt cũng được điểm nhấn nhờ hai quầng thâm đen kịt ở mắt. trông cứ thờ thẩn chẳng khác gì người cõi trên.
"thầy không ngủ à?"
jungkook rót ly nước ấm, đưa nó sang cho taehyung. gã nhận lấy, uống một ngụm cho tỉnh táo lại rồi mới trả lời: "không, tôi ngủ ngon lắm."
biết là kim taehyung nói dối nhưng jungkook cũng lười vạch trần.
"tôi về đây."
em loay hoay mang giày, nói vọng vào trong.
"tôi đưa em về."
kim taehyung bước xuống sopha, gấp gáp xỏ dép lê vào chân rồi chạy một mạch ra cửa chính.
"thôi, tôi tự về được."
để cái gương mặt nhợt nhạt kia lái xe thì chỉ sợ mất lái mà lủi luôn người đi đường.
"không cần tôi đưa về thật à?"
vừa nói dứt, jungkook đã mất hút sau cánh cửa.
ở lớp 12a2 của trường trung học hanseok lúc này lại ồn ào náo nhiệt. mà người gây ra không khí ầm ĩ không ai khác là park jimin. cậu chàng sáng sớm sau khi nghe lỏm ở phòng giáo vụ về chuyện trường sẽ tổ chức đại hội thể thao dành cho giáo viên lẫn học sinh trong trường, đều khiến cho lũ người trong lớp reo hò vui mừng.
"tin tức có thật không đấy?"
min yoongi ngồi phía dưới không kìm được tò mò liền chạy ào lên bục giảng chỗ park jimin đang đứng ra oai, mà hỏi.
"này yoongi, tao với mày thân nhau bao lâu mà mày còn nghi ngờ đống tin tức của tao sao?"
cậu dạt đám học sinh đang tụm năm tụm bảy gần mình sang một bên. đi đến trước mặt min yoongi cau có hỏi, mà do thấp hơn hắn một cái đầu nên phải nhẫn nhịn ngước cổ lên mà tỏ vẻ ngang ngược.
yoongi nhếch cao khóe môi. hắn ung dung đáp xuống trán jimin một nụ hôn rồi chạy thụt mạng ra ngoài, trước khi cậu chàng nổi cáu mà đánh hắn một trận.
"min yoongi!"
park jimin tức điên lên được. cậu cong chân chạy vụt ra khỏi lớp đuổi theo hắn.
jungkook chậm chạp lê bước trên hành lang trường. em ngáp ngắn ngáp dài, không để ý sự tình chung quanh liền bị park jimin từ đằng trước lao tới, húc cả người em nằm sõng soài trên đất.
"mẹ nó park jimin, mày làm gì vậy?"
jungkook ôm lấy cái đầu bị va đạp. em gắt gỏng quát lên. mà jimin nằm trên người jungkook cũng không khỏi sợ hãi, ai mà chẳng biết tính tình học bá mới nổi danh jeon jungkook xưa nay khó ở, động vào chắc chắn no đòn. dù cả hai thân thiết nhưng cậu vẫn sợ bản thân sẽ bị đánh tơi bời như jung heon bin.
"học bá, thành thật xin lỗi nhưng mày nghe gì chưa?"
kim taehyung trùng hợp cũng đang lên lớp. lại vô tình bắt gặp cảnh park jimin trên người jungkook luyên thuyên một tràng, khó chịu trong lòng dâng cao. gã tiến tới tách cả hai người ra mà mắng: "trời ạ vào tiết rồi đấy còn đùa giỡn trên hành lang à? vào lớp đi."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com