Chương 16
" Quốc Quốc, mẹ nghe Minh Minh bảo con bị đau bụng có sao không?"
Ây tên Phác Gia Minh này nhanh thật chưa đến giờ tan học mà đã báo với mẹ cậu.
" Chỉ bị nhẹ không nghiêm trọng lắm"
" Ăn linh tinh là giỏi, đã mua thuốc uống chưa?"
" À, Gia Minh mua giúp con rồi" Chính Quốc bây giờ mới sực nhớ ra lọ nước thuốc, bả vai kẹp điện thoai, tay cầm cầm lên nốc một hơi. Cậu rít lên một tiếng, đắng quá đi mất, Chính Quốc không có thiện cảm với những thứ đắng ngắt này.
" Tự lo cho tốt, ngày mai ba mẹ được nghỉ ở công xưởng, tối về nhà ăn cơm với ba mẹ"
" Vâng"
" Được rồi, hết giờ nghỉ trưa rồi mẹ làm đây"
" Vâng, tạm biệt"
Tiếng tút tút ngắt máy phát ra, Chính Quốc cũng bỏ điện thoại lên bàn, bàn tay đưa lên xoa mắt. Vuốt mặt cho tỉnh, mang điện thoại và cả thân thể lên giường.
Cậu xem Wchat, hằng ngày có rất nhiều bạn học đăng tải các bài viết, chia sẻ những thứ mình làm, mình thích lên. Chính Quốc chỉ theo dõi một số trang của bạn học và người nối tiếng cậu yêu thích.
Điền Chính Quốc dừng tay khi thấy đề xuất mới hiển thị trên màn hình.
Kim Thái Hanh vừa đăng một ảnh mới
Ngón tay nhấp vào thông báo, màn hình quay vài vòng cũng hiển thị ảnh. Đó chỉ là báo cáo cho hội thao sắp tới, là các hạng mục cho mọi người gửi đơn đăng kí. Nhưng ở góc trên cùng bên trái có một túi giấy nhỏ màu xanh nhạt lọt một góc vào màn hình. Điền Chính Quốc hơi ngơ người, tiếp đó là xoay lưng nhìn túi bánh trứng trên bàn, túi giấy trong ảnh và trên bàn cậu là cùng một màu. Nếu như bình thường có thể cho là trùng hợp nhưng Kim Thái Hanh đã và đang theo đuổi Chính Quốc thì túi bánh trứng này cũng có thể là hắn nhờ Gia Minh nói dối đưa cho cậu.
Lỡ ăn rồi làm sao có thể trả lại đây?
.
.
Bây giờ là rơi vào giữa tháng mười, trời se se lạnh, hôm nay đặc biệt gió nổi lớn. Điền Chính Quốc là Alpha rất nhanh chóng trở lại bình thường. Nhưng vì buổi trưa không ngủ nằm xem điện thoại suốt mấy tiếng nên hiện tại mắt đã sớm mỏi.
" Chính Quốc ra ngoài ăn không?" Gia Minh mặc chiếc áo lông giày cộm lên người, còn Chính Quốc vẫn cuộn mình trong chăn không muốn chui ra.
" Tôi buồn ngủ cậu ra ngoài mua đồ ăn tối cho tôi là được" Giọng hơi trầm nhẹ kêu vài tiếng như còn mèo đen thèm ngủ, thời tiết lại quá thích hợp, ông trời quá chiều ý Chính Quốc.
" Hứa Ninh còn cậu?"
" Tôi có hẹn rồi" Hứa Ninh mỉm cười tắt điện thoại trên người cũng mặc sẵn đồ chuẩn bị ra ngoài.
" Hẹn với Alpha kia à" Gia Minh dùng vai mình chạm vào vai nó giọng tinh nghịch hỏi.
" Cậu đừng trêu tôi" Kiệm Hứa Ninh má hơi đỏ hồng quấn khăn quàng cổ ra ngoài.
" Còn tôi cô đơn đi ăn thì còn gì thú vị nữa" Nó thở dài cởi áo khoác treo lên lưng ghế.
" Nhớ bữa tối của tôi " Điền Chính Quốc chính thức chợp mắt, cậu quay mặt vào vách tường xoay lưng về phía Gia Minh. Nó chỉ biết lắc đầu với đại ca nhỏ này, suốt ngày bắt nạt bạn học là giỏi.
Hơn mười lăm phút sau bên ngoài có tiếng gõ cửa hai cái. Gia Minh nói đủ lớn ' ra đây' để cho Chính Quốc còn ngủ.
" Hội trưởng" Kim Thái Hanh đứng bên ngoài trên tay là sổ ghi chép như thường lệ có kẹp theo một cây bút, tay còn lại xách theo hai hộp đồ ăn. Trông có vẻ hơi lúng túng.
" À, hội trưởng vào kiểm tra đi"
Hắn ' ừm' một tiếng trong cổ họng đi vào, ánh mắt đầu tiên vẫn là chiếc giường đơn bên trái có người đang nằm ngủ. Hắn nhìn một lúc lâu khi Chính Quốc hơi ngọ nguậy mới nhìn sang nơi khác.
" Ừm...ờ thì phòng bọn tôi mua dư hai hộp súp cua.. không biết cậu đã ăn tối chưa?" Hắn đặt hai hộp súp cua lên bàn, nó còn nóng hổi hơi nước bốc ra đọng lại vài giọt trên mặt túi bóng.
" Hội trưởng tốt bụng quá, tôi còn định ra ngoài mua đồ bữa tối cho Chính Quốc đây"
" Cậu gọi Chính Quốc dậy ăn sớm nhé, ăn trễ không t-- à không, súp cua ăn khi còn nóng mới ngon" Kim Thái Hanh đánh dấu vào sổ chuẩn bị rời đi, hăn nhìn Chính Quốc trùm chăn kín người ngủ say như chết, tâm suy nghĩ gì đó. Phác Gia Minh tinh ý thấy Kim Thái Hanh đứng nhìn rất lâu, không lẽ vì một hộp súp mà để người khác ngắm nhìn gương mặt điển trai của bạn mình, không được. Nó nắm hai bên vai hắn xoay người ra phía cửa, Kim Thái Hanh bị cưỡng ép dời mắt.
" Hội trưởng còn nhiều phòng khác cần cậu, cảm ơn vì món súp"
" Tạm biệt"
" Tạm biệt, hội trưởng" Phác Gia Minh vẫy tay chào rồi đóng cửa lại.
Kim Thái Hanh cầm sổ ghi chép đến gõ cửa phòng kế bên.
.
.
" Chính Quốc, Điền Chính Quốc mau dậy ăn này" Nó lay người cậu vài cái.
" Ư cậu để yên không tôi đánh cậu"
" Súp cua hội trưởng mang cho cậu này, không là nó nguội đó"
Chính Quốc hai mắt mở ra hơi nheo vì ánh đèn sáng nhìn Phác Gia Minh
" Hội trưởng? Kim Thái Hanh?"
" Ừm" Nó gật đầu xác nhận.
" Lần sau cậu ấy đưa gì cho cậu nhờ mang cho tôi tuyệt đối không được nhận" cậu ngồi dậy nghiêm túc nói với Gia Minh.
Chỉ thấy Gia Minh cười cười ngồi xuống sàn hai tay đặt trên giường Chính Quốc nghiêng đầu nằm lên.
" Hai cậu có chuyện gì à?"
" C-chuyện gì là chuyện gì chứ"
" Nhìn cậu bây giờ ngốc thật đó haha" Gia Minh chuyển sang cười lớn.
" Cậu câm miệng"
Gia Minh rén ngang xoay đầu, Hứa Ninh cùng lúc thay đồ xong bước ra khỏi nhà vệ sinh, tay còn đang vươn ra tắt đèn.
" Hứa Ninh, hẹn hò với Alpha sao rồi?"
" Sao đâu chứ, cậu hỏi làm gì?"
" Ây da, cho tôi hóng biến chứ làm gì, Chính Quốc cũng muốn nghe"
Chính Quốc đánh ngón cái đang chỉ về mình của nó phản bác
" Tôi làm gì muốn nghe, Alpha với Alpha các cậu không thấy kì quặc?"
" Chính Quốc cậu vừa mới rã đông hay tới thời kì cổ đại vậy" Gia Minh bụm miệng cười, Điền Chính Quốc cậu nhẩm nhẩm gì đó trong miệng, không nói cũng biết cậu đang chửi thề đó.
" Tôi thấy cũng lạ lạ, nhưng tình yêu nó đâu bình thường, thích thì leo tới thôi A hay O không quan trọng với tôi" Gia Minh bày tỏ rõ quan điểm của mình.
" Chính Quốc, cậu không thử thì không biết được đâu" Hứa Ninh nói xong liền nhảy lên giường vui vẻ nằm xuống trả lời tin nhắn.
" Được rồi ăn thôi" Nó đứng dậy vỗ vai Điền Chính Quốc đi lại bàn ăn.
Không thử thì không biết được?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com