Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

fifty seven

chấn động tâm lí làm jungkook càng thêm bất ổn, jimin thấy nó ôm ghì lấy mình, mặt dụi vào hõm cổ cậu và cơ thể quặn chặt. cố gắng vỗ về tấm lưng nhỏ xíu của nó và vuốt ve mớ tóc rối hơi bết vào vì bệnh, cậu thấy hối hận khi bất cẩn để jungkook nghe thấy cuộc điện thoại, nó đã mắc bệnh tâm lý, giờ lại càng thêm bệnh. jungkook bám siết lấy jimin, vòng tay qua cổ cậu và cơ thể yếu ớt đổ dồn về phía người lớn. cậu nghe thấy đứa nhỏ khóc nấc lên, vai gầy nhấp nhô theo từng đợt nấc nghẹn.

"bình tĩnh nào jungkook, không sao cả, đừng sợ, có chú đây rồi, không có ai là người xấu sẽ hại con ở đây cả, được chứ ?" jimin nâng bầu má đỏ au của đứa trẻ, gạt đi những giọt nước mắt chảy dài "nín đi nào, ai cũng thương con hết cả, nên không khóc nữa nhé"

tiếng gõ cửa lộc cộc làm jimin giật mình, cậu đoán là ông bà kim đã đến. nhưng với tình hình bất ổn như bây giờ, liệu những điều cậu sắp giải thích với gia đình kim, họ có tin tưởng được không ? cậu thấy lòng mình vội vã và sốt sắng, rồi khẽ nâng khuôn mặt hốc hác và ngây thơ của đứa nhỏ nhìn về tầm mắt mình, cậu cười dịu dàng, cẩn trọng nắm bắt từng biểu cảm của nó "jungkook, con có tin daddy của con không ?"

jungkook chỉ mở tròn đôi mắt, ngơ ngác không trả lời, nó nghĩ ngợi, và hiểu ra. nó mấp máy môi, muốn nói, nhưng lại cắn chặt lại.

"chú rất tin tưởng ở daddy của con. con nghe thấy tiếng gõ cửa vừa nãy chứ? sắp có bố mẹ của daddy con vào đây, hỏi thăm sức khoẻ của con, và một vài vấn đề khác, con chỉ cần nằm im ở đây, được chứ ? và chỉ nên nói những điều mà con tin tưởng, nhé" cái nắm tay của jungkook buông lỏng, jimin đặt nó về giường, đắp cho nó tấm chăn, kéo ghế đứng dậy và bước về phía cánh cửa.

...

đã hơn nửa tuần kể từ ngày taehyung trở thành 'gã không nhà cửa và tình thương', anh không cạo râu, không chăm chút nhan sắc, không làm những bản thảo truyện tranh và cũng không có kì nghỉ dưỡng giải toả căng thẳng nào ở đây cả. anh vùi đầu vào những quán bar, nhận được sự ưu ái của vài tên gay tiếp rượu và nốc say mèm. cũng may mà anh vẫn đủ tỉnh táo để không bị một tên nào đấy kéo vào motel hoặc ngược lại, chính anh kéo gã gay nào đấy nhập cuộc vào trận mây mưa của mình. kết quả cho những đêm say khướt là những trận nôn thốc tháo, những quầng thâm từ những đêm nhập nhèm ủ rũ, vứt bỏ vỏ bọc bên ngoài, trạng thái hiện tại là quá đủ để có thể miêu tả anh như một bản thể hoàn hảo của sự tuyệt vọng : một gã tồi tàn với cõi lòng đổ nát. dấn vào tình yêu sai trái khiến cả thể chất lẫn tinh thần anh kiệt quệ, còn chưa kể đến việc cố gắng đi đến nơi cuối cùng của con đường này.

bật chế độ máy bay cả tuần trời, anh gần như cắt đứt mọi liên lạc với những mối quan hệ của mình, nỗi nhớ về bóng dáng bé xinh, nụ cười thơ thẩn, bước chân tinh ranh chạy loạn, và những âu yếm thường ngày dày vò tâm trí anh khiến anh như hỗn loạn trong men rượu. anh chưa yêu ai đến năm hai tám tuổi, ngấp nghé ngưỡng ba mươi còn chưa lập gia đình, lại sa chân vào tình cảm mà cả xã hội ruồng rẫy và không thể chấp nhận. có lẽ anh là kẻ điên, nên mới dám yêu được một tình yêu điên rồ như thế, và tình yêu điên rồ này khiến anh chìm trong hạnh phúc, ham muốn, đau khổ, điên cuồng và tủi nhục. bố mẹ anh sẽ không bao giờ chấp nhận, xã hội sẽ không ngừng soi mói.

"chết mất !" taehyung ôm riết lấy đầu mình, vừa khóc lóc vừa sợ hãi "tại sao mày lại yêu thằng nhóc quái gở đó, hả taehyung? có biết bao nhiêu người ngoài kia, mà mày chỉ yêu một mình nó ?"

taehyung bặm môi thật chặt, cố không để nước mắt rơi xuống nữa, rời xa đứa bé mà anh hết mực yêu thương, chỉ để bé con không còn dựa dẫm vào anh nữa, để nó học cách tự yêu thương mình và để những người xứng đáng yêu nó ở đúng độ tuổi. nhưng anh không chịu được điều mình vạch ra để thay đổi mối quan hệ sai lầm này, anh nhớ nó da diết, anh nhớ nó, nỗi nhớ chồng chéo và muộn phiền khiến lòng anh quặn thắt. anh đã không biết tin gì về nó bốn ngày nay rồi, thằng bé liệu có làm sao không, vả lại cũng sắp hết tuần rồi, về trước vài ngày có lẽ không sao đâu.

"nhỡ lúc về, nó không còn yêu mình nữa thì sao ?" taehyung băn khoăn, anh thấy lòng đau nhói, bé con sẽ không còn đòi hỏi những yêu thương thân mật, không còn nhìn anh với hai má hây đỏ, không còn gần gũi, không chắp tay ước dưới nến sinh nhật về một mong ước mãi mãi bên nhau, không còn nói câu mọi ngày vẫn thường nói, rằng em yêu daddy, yêu rất nhiều. daddy sẽ chẳng là gì của em nữa, chẳng phải người hùng đã cứu cả thế giới của em, daddy chỉ đơn thuần là người đã cưu mang em khỏi cảnh không cha mẹ, trên thân phận một người cha đốn mạt, một gã ấu dâm khốn kiếp. cay đắng quá, anh chỉ biết ngồi bần thần trong một hẻm phố nhỏ, bật cười gượng gạo "nhưng đó không phải là những điều tôi muốn em thay đổi như vậy sao ?"

thiên thần của tôi đã gãy cánh, không những không nâng em lên bằng sự trong trắng, mà còn làm vấy bẩn thêm tà áo thuần khiết của em. tôi thật đáng bị đày đoạ.

xốc lại tinh thần một chút để ngày mai trở về nhà với bé con, anh vừa bật chế độ máy bay lại thì hàng loạt cuộc gọi nhỡ của bố mẹ hiện lên, kèm theo vài tin nhắn của jimin về việc anh đã cố gắng giải thích cho bố mẹ anh về tờ báo nhảm, và mọi việc đều suôn sẻ. taehyung vừa mừng vừa lo, anh không dám tin, vội gọi lại cho jimin.

"jimin à, cậu đã giải thích được tờ báo vớ vẩn đó cho bố mẹ mình và họ đã tin sao ?"

"daddy ..."

nhưng đầu dây bên kia không phải giọng của jimin, là âm tiếng lảnh lót và vài tạp âm bát đũa đáng yêu, chắc là bé con đang được jimin nấu cho ăn, anh bần thần một lúc không biết phản ứng thế nào, vừa vui sướng vừa muốn khóc.

"daddy đang ở chỗ công tác phải không ? làm việc có mệt không ạ ?"

taehyung hơi ngạc nhiên, jungkook không phải đứa vô lễ, nhưng ít khi nó nói chuyện ngoan ngoãn và lễ phép như này lắm. anh mỉm cười, như thế này cũng tốt "ừm, mai daddy sẽ về với em"

"em biết lí do vì sao daddy phải rời xa em rồi. chú jimin nói cho em mấy vụ báo lá cải, với cả bố mẹ daddy cũng đến bệnh viện thăm em nữa, họ bắt em rời bỏ daddy, nhưng em không nghe"

"gì cơ ... em ở bệnh viện sao? đã xảy ra chuyện gì ?"

"em bị ô tô đâm, bác sĩ bảo em bị xuất huyết nên chú jimin đã truyền máu cho em đó"

"sa- sao cơ ???" taehyung hốt hoảng, anh thấy tai mình ù đi, lo lắng tột độ xâm lấn khắp cơ thể "từ lúc nào, em bị ngã từ lúc nào ?"

"ba hôm trước ạ, bố mẹ daddy không nghe em nói, chú jimin bảo chỉ nói những điều mà em tin tưởng ở daddy, em đã nói hết rồi, em còn nói muốn kết hôn với daddy, nhưng họ bảo em điên rồi và em lao ra ngoài đường, nhưng mà em không sao rồi, với cả ngày mai daddy về, đừng chê em xấu xí nhé, vì em quấn nhiều băng lên người lắm, tay trái em rất đau, ơ chú jimin quay lại rồi, em tắt máy đây, daddy nhớ về mua quà cho em nha"

tiếng ngắt điện thoại vang lên cũng là lúc taehyung không còn nghe thấy một âm thanh gì ngoài tiếng lòng mình đổ vỡ. điện thoại trượt xuống khỏi tay, chạm xuống mặt đất. anh phải mất một lúc lâu để định thần lại mình vừa nghe thấy những gì. giọng nói của đứa bé quá khác lạ, ngữ điệu của nó không hề có một chút hân hoan khi nghe được giọng nói của anh, cũng chẳng trách mắng gì về việc anh đã bỏ nó lại một mình cả tuần trời. nó ngây thơ kể chuyện như thể những việc đã xảy ra với nó chẳng hề hấn gì, và vì giọng nói nó không biểu đạt bất cứ cảm xúc nào, nên vô hồn như một con búp bê bị gột rửa kí ức, sạch sẽ như một tờ giấy trắng. chẳng lẽ vụ tai nạn đã khiến thằng bé như này ?

kể cả có tối muộn, đêm nay anh nhất định phải quay trở về seoul.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com