Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

thirty four

"jungkook à, mình về đến nhà rồi này"

yoongi và jungkook bước ra khỏi thang máy tòa chung cư của tầng chín, đôi môi nhỏ hồng của em nở nụ cười, móng tay bấm vào quai hai quai cặp trên lưng, em cùng nó bước về phía phòng của mình.

"hmn ... hình như là bố cậu chưa về đâu, hay cậu sang nhà yoongi chơi một lúc đợi bố cậu về nhé" yoongi ngước mắt nhìn cánh cửa im lìm bên cạnh phòng của mình, em kéo tay hỏi han jungkook. vì em cũng muốn có người chơi cùng, vả lại, ba của em cũng chưa đi làm về.

"không, ưm ... " jungkook gỡ bàn tay yoongi đang nắm lấy tay nó, nó cúi đầu, đôi mắt buồn nhìn chằm chằm vào miếng băng gạt dính ở đầu gối bên phải của nó "cảm ơn yoongi, nhưng tớ muốn đợi daddy của tớ về, tớ không muốn bỏ lỡ một giây nào của tớ với daddy ... "

yoongi nhìn đôi mắt buồn bã bị che khuất bởi đám tóc mái lòa xòa trước trán của nó, em khẽ thở dài, và em nghĩ nếu jungkook đã muốn như thế thì em cũng chẳng thể dẫn nó vào nhà được, vì em biết nó rất ngang ngược. em nhìn đầu gối trầy xước của nó dính băng gạt của mình, bỗng nhiên thấy nó ngốc ơi là ngốc. vừa nãy ở trước cổng trường nó đã nhất quyết từ chối lời đề nghị về nhà cùng em, nó thậm chí còn đẩy em ngã để chạy đi. sau đó chính nó cũng tự làm ngã mình, nhìn nó ngồi dậy ôm lấy đầu gối với khuôn mặt nhăn nhó vì nén đau, lúc đó em vừa thấy buồn cười vừa thấy thương. và cũng nhờ có cái băng gạt của em dính vết trầy xước trên đầu gối của nó mà nó mới chịu về cùng em. mà không phải về ngay đâu, nó còn ngồi suy nghĩ những cái gì đấy kì quặc lắm rồi mới quyết định về cùng.

"vậy jungkook cứ ở đây nhé, nếu đợi lâu quá cậu có thể sang nhà tớ nhé" yoongi xoa xoa đầu nó, hai má em đỏ hồng và em mỉm cười chào nó trước khi mở cửa vào nhà.

jungkook vẫy tay chào yoongi, nó cứ nghiêng đầu nhìn căn phòng bên cạnh cho đến khi đóng hẳn lại một lúc lâu. nó nghĩ về em, về sự quan tâm giúp đỡ của em, mặc cho em có biết ở lớp nó kém hòa đồng đến mức nào, mặc cho ở lớp nó bị xa lánh đến mức nào, thì em, vẫn cứ giúp nó mà chẳng cần nhận lại thứ gì. rồi nó lại ngồi nghĩ về lời của cô giáo ở trên lớp, nó cứ ngang bướng cãi cô về việc nó không muốn cho đứa nào mượn sách vở, nhưng cô chẳng giận dữ hay lớn tiếng với nó chút nào, cô cứ nhẹ nhàng mà nghiêm khắc khuyên nhủ nó, đến khi nó im lặng lắng nghe mới thôi. cô từ tốn bảo ban nó hãy cố gắng kiềm chế lại cảm xúc của mình, biết nghĩ đến cả suy nghĩ của những bạn khác, và nói rằng trường lớp thật sự sẽ rất vui vẻ nếu như nó biết chơi với tất cả các bạn. nó trườn lưng thu người ngồi xuống trước cửa phòng 912, và nó nghẹn ngào đến mức khóc. nó ghét được quan tâm như vậy, nó ghét được nhận những yêu thương khác nhau - sự quan tâm từ yoongi và cô giáo. nó chỉ muốn được nhận yêu thương từ duy nhất daddy của nó thôi. vì khi được nhận những yêu thương bên ngoài, nó sẽ lại mặc định là do người khác thương hại mình, vì nó là đứa trẻ khác thường.

nước mắt nó chảy dài ướt hai đầu gối, thấm vào miếng băng gạt khiến nó xuýt xoa vì đau, nó gồng mình lên, nghiến răng, ngửa đầu để nước mắt không chảy xuống nữa.

"daddy ơi, em nhớ ... em nhớ daddy. daddy đã đi đâu vậy ?"

...

trời trở tối, mưa bỗng rơi như trút nước, đợt gió lạnh từ đâu ùa về, rít qua cửa kính hành lang của tòa chung cư, găm vào da thịt jungkook sởn gai ốc. nó ngước đôi mắt sưng đỏ nhìn màn mưa, và vẫn ngồi bó gối ở trước cửa phòng. nó thấy đầu mình choáng váng, bụng cồn cào lên vì đói. đoán tầm này chắc cũng sáu giờ rồi, trong lúc nó cảm tưởng rằng mình sắp gục xuống đến nơi thì có một vòng tay bế nó lên, hơi thở và giọng nói của người đó gấp gáp và run rẩy vô cùng. sau đó nó được người đó ôm vào lòng, sự ấm áp và vững chãi quấn lấy hương nước hoa gucci, khiến cho cơ thể nó nhu thuận đổ gục vào yên ả. nó biết mùi hương an toàn này là từ ai, và nó tin rằng nó chẳng thể đoán sai người đang bế nó lên đâu.

"bé con, sao nhìn em khổ sở như này, em đã tự về nhà sao ?" taehyung lo lắng mở cửa phòng, anh bỏ cặp sách của nó ra, rồi ôm nó nằm lên ghế sopha "chắc giờ em đói lắm nhỉ, vừa nãy daddy đã mua hai suất cơm hộp rồi, em ngồi yên ở đây và daddy sẽ lấy đồ ăn cho em nhé"

"daddy ... " jungkook bỗng nhiên nắm lấy tay áo anh, bàn tay nhỏ nắm lấy vạt tay áo buông cúc. nó ngẩng mặt lên nhìn anh, hai tai đỏ bừng và ánh mắt sũng nước "daddy đã đi đâu vậy ? sao daddy không đón em"

"huh ?" taehyung quay đầu lại, ánh mắt ướt át và làn môi mềm mướt của nó bằng một cách gợi dục thật khó hiểu đã khiến cho thằng em của anh ngóc đầu. anh cố gắng kiềm chế thứ đang nảy sinh trong người, thầm chửi thề rằng chết tiệt mình nên cẩn thận hơn với thứ phản ứng quái quỷ tội nghiệt này.

"daddy xin lỗi, daddy có việc gấp, ban đầu daddy nhờ chú jimin đón em cơ, nhưng lúc sau chú ấy bận và daddy với chú ấy bằng một cách kì lạ nào đấy không liên lạc được với nhau"

nó vùi đầu vào sâu trong gối, bĩu cái môi hồng rồi rên rỉ mấy âm thanh dỗi hờn "daddy thật là xấu tính, bỏ đi không thèm đón em. daddy là đồ xấu tính, daddy là đồ xấu tính ... bỏ đi không thèm đón em ... " nó cứ liên tục nhải lải nhải lải một câu trong gối, taehyung chẳng thấy thứ tiếng trẻ con ngọng nghịu ấy đáng ghét chút nào, mà còn thấy nó rất đáng yêu - tất nhiên là theo nghĩa đen.

mưa vẫn rơi rào rào ngoài cửa sổ, vì taehyung có chạy mưa một chút trong thời gian về nhà, nên vai áo anh và chút đỉnh đầu vẩn một chút nước mưa. anh tùy tiện dùng khăn lau tóc, không quên đánh mắt nhìn cái dáng bé nhỏ đang rên rỉ giận dỗi.

"bé con ơi, daddy xin lỗi mà, xin lỗi em rất nhiều. từ nay daddy sẽ luôn đón em đúng giờ, không bao giờ để em phải chờ lâu như vậy, được chứ ?" taehyung đặt hai suất cơm hộp lên mặt bàn phòng khách, anh lay lay cái cục bông nhỏ, giục nó ăn đi không nguội mất vị ngon.

dỗ dành bao nhiêu lâu bé con mới chịu ngồi dậy. với vẻ mặt cau có khó ưa, nó buông hai chân xuống đất, ngồi gần vào bàn rồi bắt đầu ăn cùng anh.

"đói lắm sao ?" taehyung nhìn bé con nhanh chóng ăn hết sạch phần của mình, trong khi anh mới ăn hết có hơn nửa. có vẻ như nó đang đói lắm, là chờ đợi lâu đến ruột gan trống rỗng thì đúng hơn. anh nghĩ lại, lại thấy thương nó vô cùng. đẩy nốt phần ăn còn lại của mình cho nó, anh bảo nó hãy ăn nốt đi, vì anh đã no rồi. ngắm nghía đứa bé của mình ăn ngon lành, anh lại càng thấy nó đáng yêu quá đi thôi.

"ôi, sao mắt em sưng hết lên như này, em đã khóc sao, bé yêu ?" taehyung nghiêng đầu lo lắng nhìn hốc mắt vẫn còn hơi đỏ và bọng mắt sưng lên của nó, anh âu yếm lại gần, ngồi cạnh nó và vuốt mái tóc mềm mượt.

"em không khóc đâu mà" nó lắc lắc đầu mỉm cười nhìn anh, rồi dùng giấy ăn lau đi chút mỡ dính trên khóe môi.

"thật sao ?" taehyung âu yếm hôn lên vành tai tròn trịa, anh nhỏ tiếng, khẽ thầm thì vào trong tai nó "ngồi vào lòng daddy và em hãy tiếp tục ăn đi"

"ưm ... " bé con nghe lời đứng dậy, nó  ngồi lọt thỏm vào trong lòng anh, lưng nó đối với ngực anh, mái đầu nhỏ nhắn khẽ cọ vào chiếc cằm trơn tru sạch sẽ. sau gáy nó liên tục nhận từng đợt hơi nóng phả ra và bàn tay ấm trêu đùa xoa xoa bụng nhỏ của nó khiến người nó nhột nhạo vô cùng.

"daddy xin lỗi bé yêu, xin lỗi em, xin lỗi em rất nhiều"

hôn lên mái tóc nhỏ, anh dụi cánh mũi vào mái tóc mềm, cọ ngang đỉnh đầu của nó rồi im lặng chìm trong những suy nghĩ và lời nói của ông bà kim và hyewon. ánh mắt anh đượm nỗi u sầu khó nói, đếm từng bóng đèn trên trần nhà, anh lặng câm khi dừng dòng hồi tưởng của mình.

daddy chẳng phải là một nhân tình tốt, cũng chẳng phải là một người cha có thể đảm nhiệm mọi trọng trách cho con trai mình. nhưng thứ tình cảm này, anh dám cá nó còn hơn mọi loại tình yêu trên đời. một thứ tình cảm nào đó rất đỗi biến thái, xấu xa, tội lỗi, liên tục dằn vặt và ràng buộc anh từ ngày này qua ngày khác, nhưng, nó cũng thật tuyệt vời, thật mỹ miều, thật đẹp đẽ, thật trong sáng, thật đơn thuần, thật thuần khiết, và, chẳng còn những thứ ấy nữa.

"ưm ... daddy đừng làm vậy nữa, em đang ăn nên người em mùi lắm" nó ngọ nguậy người khi taehyung hôn xuống xương hàm và xương quai xanh của nó.

"sao vậy? chẳng phải em toàn mùi sữa và dâu ư, daddy muốn mình cũng có hương thơm của em. thật là ngọt ngào ... " dụi vào hõm cổ thoảng hương dâu của nó, nhắm đôi mắt lại và thận trọng hít lấy sự êm ái, anh say ngất trong từng mùi hương quẩn quanh chóp mũi.

"vậy thì chút nữa daddy tắm cùng với em đi. em sẽ cọ lưng cho daddy và người daddy sẽ thơm mùi sữa dâu giống em"

***

thịt muốn lập một team chat nhỏ toàn là Vstan, yêu cầu từ 2k2 trở lên ;(( thịt bị thích mấy chị lớn tuổi hơn mình hjhj. bạn/chị nào có tình yêu to lớn đối với Taehyung như tớ nếu muốn vào team để ngày ngày tâm sự với nhau về bạn áp út đáng yêu này thì cmt cái cho thịt biết để lập team nói chuyện cho zui nhé =3= moaz moaz

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com