_ Mới viết ... OOC thì rất nhiều mà H thì cũng rất nặng :) _Viết để lấp chỗ trống fandom thưa thớt của TKR :) _Chuyện ít cảnh combat :)) , đơn giản chỉ là nói về cuộc sống và cách họ đè nhau ra :v , dm :v _Truyện mỗi chap thì có 2k từ ... H nặng và có , tục cũng xuất hiện kha khá ... Tình tiết thì chắc chắn sẽ lệch lạc và trẩu loz trong một môi trường toi tạo ra :))) _Sẽ có một vài couple lạ , không thích thì cứ bỏ qua thỏa mái vì nó cũng chẳng liên quan gì tới cốt truyện đâu ~ _Enjoy ~ Vote cho ta đi , ta bấn quá mới viết anime đó :))))))))
Tác giả: Chúc Từ Tửu 祝辞酒Thể loại: Giới giải trí, điềm văn, sảng văn, manh sủng, hiện đại, hoá mèoNguồn: Tấn GiangRAW + QT: KhotangdammySố chương: 139 chương.Edit by: LyndynBeta: Sbt1Cover by: Mít 📌 TRUYỆN EDIT CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG ĐƯỢC REUP VÀ CHUYỂN VER. CHỈ ĐĂNG TẢI TRÊN WATTPAD @comchodatvang VÀ WORDPRESS…
Song tính Song tính Song tính điều quan trọng phải nhắc lại 3 lần=))Tác phẩm đầu tay mong mọi người chiếu cốTruyện seg nên hãy bỏ não ra rồi đọc nhaa=))…
Gặp đã là một cái duyên và cùng nhau đi hết chặng đường dài lại là một cái duyên lớn.Kết hôn với chính khách nhưng cô chỉ làm dâu nhà hào môn trong chín mươi ngày. Đêm tân hôn, chồng cô uống rượu say bí tỉ. Một tháng sau, anh bận rộn tranh cử, vui vẻ với những người đẹp vây quanh. Ba tháng sau khi kết hôn, anh đặt cô dưới thân, biến cô thành “nửa người” thuộc về mình.Cô yêu thương, quan tâm từng li từng tí đến anh. Cô chua xót đau khổ nhưng vẫn ép bản thân ra vẻ hạnh phúc. Rồi ba cô bất ngờ nhảy lầu, biến cố hào môn xảy đến, khiến cô ra đi lặng lẽ với đôi bông ngọc trai đen. Nhiều năm trôi qua, cô trở thành tác giả tiểu thuyết ăn khách với quyển "Hào môn kinh mộng". Vào buổi tiệc mừng công của mình, trông thấy người đàn ông ngồi trên hàng ghế nhà đầu tư, cô đột nhiên hoang mang hoảng sợ...Người đó vươn tay tháo đôi bông ngọc trai đen của cô, cô muốn lấy lại, nhưng người đó thu tay về, nở nụ cười với cô, “Muốn lấy? Đêm nay đến phòng làm việc của tôi mà lấy.”.Cô ngỡ ngàng lùi từng bước về sau. Đôi mắt người đó vẫn sâu thẳm như ngày xưa, “Còn chín ngày nữa mới hết nghĩa vụ làm vợ của cô.”…