Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 141: Hai lần ôm hôn trên bờ biển (1)

"Em có biết không?! Ba năm nay tôi đã từng nghĩ nếu như gặp lại nhau, em có còn oán trách tôi không?! như thể bạn bè cũ bình thường, hay em vẫn sẽ hận tôi như trước đây?..."

"Thật ra có lúc tôi lại ngây thơ đến thế!..."

Công Phượng tựa vào đầu giường, trong đầu lặp đi lặp lại lời nói của anh không biết bao nhiêu lần? Nước mắt cậu bắt đầu không kiềm chế được mà rơi xuống.

Tại sao cậu chỉ muốn trải qua cuộc sống bình thường yên lặng mà lại khó khăn đến thế?! Cậu cũng đã thử vứt bỏ quá khứ, tại sao anh còn phải đến tìm cậu vì chuyện năm đó?

Anh có biết không? Mỗi lần nhìn thấy anh! Lòng của cậu lại truyền đến cơn đau như thể trái tim bị đục khoét, cậu muốn ngầm chịu đựng, nhưng trái tim lại không thể tự kiềm chế được dâng lên từng trận chua xót, khiến cậu đứng trước mặt anh hít thở khó khăn hết lần này đến lần khác.

Cậu rất tức giận, rất khó chịu!... Mỗi khi nhìn thấy anh! Tận đáy lòng cậu sẽ tự hỏi mình! Tại sao cậu lại khổ sở như vậy? Còn anh lại có thể sống tốt như thế?!

Sự nghiệp thuận lợi, gái đẹp vây quanh, cuộc sống không có cậu! Anh dường như càng thoải mái hơn mà sống hạnh phúc! Nhưng mà, cậu thì thế nào?! Ba năm nay anh có từng nghĩ đến cậu hay chưa?!

Cuộc đời cậu bị anh phá hủy hoàn toàn, chẳng lẽ những năm qua anh không hề áy náy?

Đã trải qua nhiều năm như vậy, cậu vẫn luôn nhớ rõ dáng điệu ngượng ngùng khi cậu mặc đồ cưới ngồi trước gương mong đợi hôn lễ bắt đầu, khi đó cậu hồn nhiên đến cỡ nào! Khát khao tương lai đến cỡ nào! Nhưng cậu không ngờ được cuộc đời của cậu lại chuyển biến cực lớn theo sự việc xảy ra lần đó.

Ngay từ đầu anh đã rắp tâm dùng tình yêu tiếp cận cậu! Mặc dù đều là diễn trò, nhưng anh sao có thể tàn nhẫn làm tổn thương cậu như vậy?

Sau khi cậu ra tù, nếu như anh còn có một chút lòng thương hại, anh không nên cứ tiếp tục xuất hiện trong cuộc đời cậu như vậy...

Mọi người đều nói anh quan tâm tới cậu! Thật sự có nhiều lúc cậu cũng muốn tin tưởng vào điều đó! Cũng muốn chôn sâu tất cả những ký ức khổ sở không chịu nổi hai năm qua vào sâu trong đáy lòng, đặc biệt là khi anh kết hôn với cậu! Khi cậu định rời đi vì chuyện của Mẹ! Có trời mới biết, lúc ngồi trên máy bay, cậu thật sự đã khó chịu đến cỡ nào!...

Thời gian hạnh phúc sau khi cưới là cuộc sống ấm áp mà cả đời này cậu hằng mong mỏi, cậu nhớ những lúc anh dịu dàng, nhớ những lúc anh yêu thương cưng chiều, nhưng cậu không hề cảm thấy an toàn...

Lương Xuân Trường!...

Anh là diễn trò giỏi đến vậy sao?!

Khi mới bắt đầu quen cậu, anh rõ ràng coi cậu như một kẻ thù, thế nhưng anh lại có thể ra vẻ tự nhiên cưng chiều và yêu thương như vậy. Mà hai năm sau, họ chưa từng đăng ký kết hôn! Cậu làm sao có thể còn tin tưởng anh được.

Cậu đã tổn thương đến mức trái tim không còn dám chờ mong nào với anh nữa! Bởi vì mọi người không bao giờ biết được cậu bị anh làm tổn thương sâu đậm đến mức nào?!...

Lần đầu tiên cậu từ thích rồi đến yêu thương sâu sắc một người đàn ông! Cậu trao hết cho anh toàn bộ trái tim thậm chí cả bản thân mình! Mỗi đêm khi vùi trong ngực anh ngủ, cậu từng cảm kích ông trời đối xử với cậu thật tốt! Nhưng cuối cùng chính anh lại là người hãm hại cậu vào tù! Trơ mắt nhìn cậu tù tội hai năm chẳng hề quan tâm. Anh như thể đang tự tay cầm một con dao sắc bén cắm thẳng vào trái tim cậu! Khiến cho cõi lòng cậu tan nát đến nỗi không thể khép lại.

Cậu không muốn phủ nhận, cho dù ba năm trước đây Văn Lâm không giúp cậu trả thù anh! Cậu có thể sẽ yên lặng rời khỏi. Trong cuộc sống sau này! Đối với sự tin tưởng của anh và cũng chính vì vậy mà cậu không đành lòng làm hại anh!... Phải. Đối với anh! Cậu không tàn nhẫn giống anh được! Cậu không thể làm được điều đó!

Sau vụ thua kiện, cậu bị toàn bộ thế giới khinh bỉ, nhớ tới lời anh từng nói trong bệnh viện "Chúng ta hãy sống thật tốt", cuối cùng cậu suy nghĩ, thật ra anh có thật yêu cậu hay không?! Nhưng lúc đó cậu đã không cơ hội để hỏi anh nữa! Nếu cậu gạt bỏ tự ái đi tìm anh! Đổi lại có lẽ chính là sự mỉa mai và chế giễu mãnh liệt của người đời dành cho cậu!... Cậu chỉ có thể rời đi,

Nếu thật sự có thể rời đi, cậu sẽ có rất nhiều tiếc nuối, nhưng ít nhất sẽ không đau đớn đến nát lòng như ngày hôm nay.

Một người đàn ông có thể tuyệt tình trơ mắt đứng nhìn người đã từng chung giường chung gối với mình kề cận cái chết mà làm như không thấy. Nếu như không phải nhờ thời gian ba năm đã sớm mài mòn từng góc cạnh đau đớn ở tận đáy lòng khiến cậu chết lặng, khi gặp lại anh! Dù không thể cho anh một cái tát, cậu chỉ sợ cũng phải quay đầu bước đi, cậu có thể thản nhiên như vậy, anh có biết được cậu đã chịu đựng bao nhiêu khổ sở không?!

Đúng vậy! Cậu đã từng tự hỏi mình! Đàn ông như thế còn đáng giá để cậu thương yêu luyến tiếc hay sao?!

Cậu nhiều năm qua cũng chỉ là món đồ chơi đùa bị anh nắm trong tay bất cứ lúc nào! Từng lần chọc giận đến anh đều đổi lại là sự thù hận tàn khốc vô tình của anh! Coi như là nhìn thấy cậu chết, anh cũng có thể bình tĩnh tự nhiên, sao cậu còn có thể tin tưởng vào một người đàn ông như vậy?

Nhưng mà...

Tại sao ông trời lại khiến cậu trở thành một người không có tiền đồ như vậy? Nhìn bóng lưng hiu quạnh chán nản của anh rời khỏi, lòng cậu còn đau đớn hơn khi bị anh làm tổn thương...

Lương Xuân Trường! Anh dựa vào cái gì mà bình tĩnh diễn trò trước mặt tôi?! Còn tôi tại sao lại không có tiền đồ mà khóc lóc thế này?!

Ngay lúc này, cậu bắt đầu nổi lên tính trẻ con nâng tay lau nước mắt không ngừng trào dân nơi khóe mắt...

--- -----

Khi Lan Trúc tới Lương thị tìm Xuân Trường! Thì Xuân Trường đã rời khỏi Los Angeles!

Nhìn phòng Tổng Giám đốc trống rỗng, Lan Trúc lễ phép hỏi thăm anh Ngô: "Anh Xuân Trường!... Anh ấy không có ở công ty sao?!"

Anh Ngô nhìn thấy Lan Trúc! Khuôn mặt lập tức nở nụ cười hiền lành: "A! Cô Lan Trúc! Lúc Cô đến sao không gọi điện thoại trước, khiến cô phải đi một chuyến về tay không rồi!..." Anh Ngô cư xử với Lan Trúc cung kính như đối với "Cô Chủ!"

Lan Trúc hỏi: "Anh Xuân Trường đi ra ngoài bàn công việc rồi hả?"

Nụ cười trên khuôn mặt anh Ngô nhất thời có chút cứng ngắc: "À! Tổng Giám đốc!... Tổng Giám đốc!... Ngài đến Male rồi!"

"Male?" Không phải đi tìm Công Phượng sao?!

Anh Ngô lo ngại Lan Trúc hiểu lầm, vội vàng giải thích nói: "Cô Lan Trúc! Cô đừng nghĩ lung tung, Tổng Giám đốc đến Male! Chắc để tìm Tổng Giám đốc Nguyễn thôi! Cô cũng biết Tổng Giám đốc và Tổng Giám đốc Nguyễn thân với nhau thế nào mà!..." Anh Ngô chỉ muốn nói tốt cho Xuân Trường! Dù sao anh biết rõ sau khi Xuân Trường biết được chuyện Công Phượng quyên tiền cho trại trẻ mồ côi sẽ liền lập tức ngồi phi cơ đến Male! Mà nói thật, nếu không phải điều tra tài liệu chính xác không có nhầm lẫn, anh tuyệt đối không tin được Công Phượng lại lặng lẽ làm vậy.

Là một bác sĩ tâm lý, Lan Trúc liếc mắt cũng nhìn ra được anh Ngô đang cố tình giấu giếm, nhưng cho dù hiểu rõ điều này. Lan Trúc vẫn mỉm cười, thản nhiên nói: "Ừ! Gần đây tôi cũng có rất nhiều việc, chờ anh Xuân Trường về! Anh hãy gọi điện thoại cho tôi!"

Anh Ngô gật đầu: "Được!" Anh Ngô thật ra đã biết Lan Trúc nhìn thấu sự giấu giếm của mình! Nhưng  Lan Trúc lại thể hiện vẻ rộng rãi độ lượng đó lại càng làm cho anh Ngô vô cùng kính trọng.

******

Cũng trong lúc đó! Tại khách sạn Yarit!

Nữ nhân viên kích động chạy vào khách sạn! Khuôn mặt mang theo nụ cười háo sắc, thở không ra hơi vui sướng nói: "Ông Chủ! Ông Chủ!... Tổng Giám đốc Lương! Tổng Giám đốc Lương đến đây!"

Đang bàn chuyện của khách sạn với Công Phượng! Tuấn Anh tức giận ngước mắt liếc xéo, thoáng nhìn thấy bóng dáng tuấn tú đang rảo bước vào cửa chính khách sạn. Nhướn lông mày lên: "Tôi bảo cậu này! Xuân Trường! Gần đây tần suất cậu tới khách sạn tôi cũng cứ như phụ nữ đi chợ mua thức ăn rồi đó! Nếu tối nay muốn ở khách sạn của tôi! Sẽ tính chi phí sòng phẳng với cậu!"

Công Phượng ngước mắt nhìn bộ vest màu đen của Xuân Trường mặc, bước chân bất giác như muốn chạy trốn, nhưng lại ép bản thân thản nhiên chủ động chào anh!: "Tổng Giám đốc Lương!" Lúc này! Cậu không thể đi! Dù sao với địa vị là bạn của Ông Chủ! Xuân Trường cũng không nhất thiết phải tới tìm cậu!

Xuân Trường đưa mắt nhìn sang Công Phượng! Sau đó chuyển sang Tuấn Anh! Không đợi Xuân Trường mở miệng, Tuấn Anh phun ra ngay lập tức: "Á! Hôm nay khách check-in không nhiều lắm! Cậu muốn dẫn nhân viên nào của tôi đi ra ngoài thì cứ dẫn đi! Coi như tôi không nhìn thấy." Nhưng trong lòng Tuấn Anh hiểu rõ, khách sạn khai trương hai năm, ai đó không thèm tới một lần, sau khi biết cậu em trai Tiểu Phượng ở đây thì đi đi lại lại như thể là đi chợ mua thức ăn, nên lúc này làm sao có thể là đến tìm anh được.

Công Phượng cảnh giác nhìn Xuân Trường! Khó hiểu, đêm hôm đó cũng đã nói rõ rồi! Anh còn tới đây làm gì?!

Đôi mắt đen của Xuân Trường nhìn Công Phượng!: "Đi theo tôi!"

Công Phượng làm bộ không có nghe thấy: "Tổng Giám đốc Nguyễn! Hôm nay còn có mấy vị khách muốn tôi dẫn họ đi thăm quan, tôi đi xuống làm việc."

Ánh mắt Xuân Trường túc lạnh lẽo, môi mỏng nói thẳng: "Em đi bây giờ, hay là đợi lát nữa tôi dẫn em đi!"

Nhớ lại anh đã từng bá đạo như thế nào! Lần nào cũng vừa kéo vừa ôm mà kiềm chế cậu! Cuối cùng, cậu cũng không còn cách nào khác đành phải cất bước đi theo anh!

Nhân viên phục vụ trong khách sạn thấy Xuân Trường và Công Phượng như thể có tồn tại sự ăn ý nào đó, vẻ mặt mọi người đều mờ mịt. Những nhân viên phục vụ này dù sao cũng là dân bản xứ, có thể để ý tới Xuân Trường cũng vì Xuân Trường là bạn thân của Tuấn Anh! Nên biết rằng, ngay cả người đứng đầu Quốc Gia của mình là ai họ cũng không biết rõ.

Đi đến bãi biển phía ngoài, Công Phượng dừng bước.

Đưa lưng về phía cậu! Xuân Trường xỏ một tay vào túi quần, ánh mắt liếc nhìn mặt biển cuồn cuộn mênh mông xanh thẳm ở phía trước, hờ hững nói: "Em không nên giấu tôi nhiều chuyện như vậy!"

Công Phượng bình tĩnh nói: "Tôi không giấu anh điều gì cả."

Anh vẫn nhìn thẳng về phía trước, mãi không nói lời nào! Dường như đang lặng im suy nghĩ.

Cậu thấy anh mãi không nói gì! Không còn kiên nhẫn mà nói: "Tổng Giám đốc Lương! Xin lỗi! Tôi còn có việc phải làm, nếu không có việc gì tôi đi trước."

Công Phượng xoay người đang định rời đi, Xuân Trường đột nhiên túm lấy cổ tay Công Phượng! Bá đạo nhưng lại dịu dàng kéo cậu vào trong ngực mình! Anh gằn từng chữ: "Gọi tôi là 'Tổng Giám đốc Lương'! Em thật sự vui lắm sao?!"

Đã quen tính cách thất thường của anh, cậu lại e ngại gần anh trong gang tấc như thế này! Cậu cố đẩy anh ra, lớn tiếng nói: "Xuân Trường! Trong ấn tượng của tôi! Tính cách của anh không giống thế này! !"

Xuân Trường bắt lấy cái tay không an phận của Công Phượng! Ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào đáy mắt Công Phượng! Khóe môi hơi cong, lành lạnh nói: "Ừ hử? Tính cách tôi thế nào?!"

Công Phượng tức giận nguýt anh!: "Tôi không muốn nhiều lời với anh! !"

Xuân Trường không vui nhíu mày, nghiêm túc nói lạnh lùng: "Nhưng có một số chuyện em phải giải thích rõ ràng với tôi! !"

Lo sợ đôi mắt đen u ám của anh có thể dễ dàng nhìn thấu được lòng người, cậu xoay mặt sang một bên, giọng điệu xa cách: "Tôi không có gì để giải thích với anh cả."

Gương mặt tuấn tú trở nên lạnh lùng, đôi mắt đen thẳm gian xảo híp lại, như thể nhắc nhở cho cậu hiểu rõ, nói: "Đứa nhỏ!!!"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com