Cánh Cửa Số 7
----
Không gian trước mặt họ mở ra, không giống bất kỳ thế giới nào họ từng biết. Cánh cửa số 7 khép lại sau lưng, để lại một không gian hoàn toàn khác biệt: những bức tường trong suốt, phản chiếu lại những hình ảnh méo mó của hai người. Mỗi bước đi như một cú sốc, tiếng bước chân của họ vang vọng, nhưng không một âm thanh thực sự phát ra.
Nguyễn Nam Chúc bước vào trước, như một người dẫn đường, đôi mắt anh bình thản nhìn về phía trước, không để cảm xúc chi phối. Anh đã quen với những điều kỳ lạ này, quen với việc không thể lý giải mọi thứ xung quanh. Những cánh cửa này, mỗi lần mở ra, đều là một thử thách.
Lâm Thu Thạch theo sau, ánh mắt căng thẳng, nhưng vẫn không rời mắt khỏi bóng lưng của Nguyễn Nam Chúc. Anh tin tưởng vào người này, dù rằng trong lòng mình, không biết bao nhiêu lần cảm giác lo sợ đã dâng lên.
"Chúng ta phải tìm lối thoát," Nguyễn Nam Chúc nói, giọng anh trầm ổn, không lộ vẻ lo lắng dù cảnh vật xung quanh ngày càng trở nên quái dị. Những phản chiếu trong tường kính không phải là hình ảnh thật của họ. Chúng thay đổi liên tục, đôi khi là bóng ma, đôi khi là những khuôn mặt đã bị quên lãng từ lâu.
Lâm Thu Thạch gật đầu, dù cảm thấy bồn chồn. Anh cố gắng kiềm chế tâm lý, không để nỗi sợ hãi chi phối. "Nhưng làm sao chúng ta biết được hướng đi?" Anh hỏi, giọng trầm thấp.
"Chúng ta không biết." Nguyễn Nam Chúc quay lại nhìn anh, nụ cười nhẹ nhàng thoáng qua. "Nhưng chúng ta không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc đi tiếp."
Lâm Thu Thạch khẽ thở dài. Anh không thể không lo lắng khi chứng kiến những thay đổi kỳ lạ xung quanh. Mỗi cánh cửa họ vượt qua lại đưa họ đến một không gian khác biệt, mỗi lần lại như một thử thách lớn lao hơn.
Bất chợt, những hình ảnh trong những bức tường kính thay đổi. Một bóng người xuất hiện, không rõ hình dạng, chỉ có đôi mắt sáng rực nhìn họ chằm chằm. Lâm Thu Thạch dừng lại, hơi thở nặng nề. Những hình ảnh này... lại là một trong những thử thách mà họ phải đối mặt.
"Đừng lo." Nguyễn Nam Chúc nói, đôi mắt anh sáng lên một tia sắc bén. Anh bước tới, ánh mắt không hề rời khỏi bóng ma ấy. "Chúng ta đã đối diện với những thứ tồi tệ hơn rất nhiều."
Lâm Thu Thạch không trả lời, chỉ đứng im lặng, cảm nhận sự an tâm lạ lùng khi thấy Nguyễn Nam Chúc không chút lo lắng. Anh biết, dù có bất kỳ thử thách nào, Nguyễn Nam Chúc luôn là người dẫn dắt, người không bao giờ bỏ cuộc.
Cả hai tiến vào không gian ấy, mỗi bước đi của họ tạo ra những âm thanh nhẹ nhàng, dường như sẽ làm vỡ tan không gian kỳ dị này. Bóng người kia từ từ di chuyển về phía họ, những hình ảnh méo mó dần dần rõ nét hơn, nhưng vẫn không có gì cụ thể.
Lâm Thu Thạch rút kiếm, tay anh hơi run, nhưng ánh mắt kiên định. Họ đã vượt qua nhiều thử thách, và lần này, anh sẽ không để nỗi sợ hãi chi phối mình nữa.
Nguyễn Nam Chúc quay lại, khẽ nắm tay Lâm Thu Thạch. "Chúng ta làm cùng nhau."
Lâm Thu Thạch nhìn vào đôi mắt đó, rồi gật đầu, cảm nhận một sức mạnh kỳ lạ dâng lên trong lòng. Họ không phải đối mặt với thứ quái dị kia một mình. Họ có nhau.
Cả hai bước vào giữa không gian kỳ lạ, sẵn sàng đối diện với bất kỳ hiểm nguy nào. Khi bóng ma lao về phía họ, ánh sáng từ thanh kiếm của Lâm Thu Thạch chợt lóe lên, tạo thành một đường sáng mạnh mẽ, xé tan bóng tối.
Khi ánh sáng dần tắt, bóng ma biến mất, không gian trở lại tĩnh lặng. Nguyễn Nam Chúc và Lâm Thu Thạch đứng đó, hơi thở dồn dập nhưng ánh mắt kiên định. Họ đã vượt qua thử thách này, nhưng cuộc hành trình vẫn còn rất dài.
"Tiến lên." Nguyễn Nam Chúc nói, nắm tay Lâm Thu Thạch một lần nữa, kéo anh tiếp tục bước về phía trước.
Lâm Thu Thạch nhìn anh, rồi mỉm cười nhẹ. Cùng nhau, họ sẽ vượt qua tất cả.
🫶Dưới đây là phần tiếp theo , với tình tiết về việc Nguyễn Nam Chúc bị thương mong mọi người ủng hộ 🫶.
Cánh cửa số 7, tuy đã đóng lại sau lưng, nhưng không gian trong đó vẫn lơ lửng, mờ ảo và đầy đe dọa. Không có tiếng động, không có sự sống. Mọi thứ đều trong im lặng đến nghẹt thở. Lâm Thu Thạch cảm giác như mình đang lạc vào một thế giới khác, nơi mọi thứ đều không thể đoán trước.
"Chúng ta đã vượt qua cánh cửa này," Lâm Thu Thạch thì thầm, giọng anh gần như không thể thoát ra khỏi cổ họng. "Nhưng điều gì đang đợi chúng ta phía trước?"
Nguyễn Nam Chúc không trả lời, nhưng anh không cần phải nói. Lâm Thu Thạch biết rằng Nguyễn Nam Chúc luôn nhận thức được mọi nguy hiểm đang rình rập họ. Anh nhìn thấy ánh mắt của người kia, lạnh lùng và đầy sự cảnh giác. Nam Chúc đã bước vào vị trí dẫn đầu, đôi mắt anh sáng rực, tỏa ra vẻ kiên cường bất khuất. Nhưng anh vẫn không thể ngờ rằng, điều tồi tệ nhất sẽ đến từ một nơi mà họ không thể lường trước.
Bỗng dưng, từ phía sau họ, một tiếng động sắc nhọn vang lên – như một làn sóng cuốn đến từ bóng tối. Lâm Thu Thạch chưa kịp quay lại thì một vật thể sắc nhọn đã lao về phía Nguyễn Nam Chúc. Mắt anh mở to, vội vã lao về phía người kia.
"Nam Chúc!" Lâm Thu Thạch hét lên, nhưng tiếng gọi bị nuốt chửng trong không gian vắng lặng, mất hút trong đêm tối.
Nguyễn Nam Chúc quay lại nhanh chóng, nhưng không kịp tránh khỏi đòn tấn công. Một vết cắt sắc bén xé rách lớp áo của anh, chảy máu đỏ tươi. Anh ngã quỵ xuống, tay vội vã ôm lấy vết thương, nhưng dù cố gắng cầm máu, vết thương vẫn chảy không ngừng.
Lâm Thu Thạch lao đến, gương mặt anh biến sắc khi nhìn thấy máu. "Không!" Anh quỳ xuống bên cạnh Nam Chúc, tay vội vã rút ra chiếc khăn từ trong túi, cố gắng băng bó vết thương.
"Em không sao." Nguyễn Nam Chúc khẽ nói, dù gương mặt anh đã tái nhợt đi vì mất máu. "Cẩn thận, có thứ gì đó đang đến gần."
Lâm Thu Thạch nhìn vào đôi mắt kiên quyết của anh, không thể kiềm chế sự lo lắng. Nhưng anh không có thời gian để suy nghĩ. Vết thương của Nguyễn Nam Chúc cần được xử lý ngay lập tức, và anh phải tìm cách chống lại nguy hiểm đang đến gần.
"Đừng nói vậy," Lâm Thu Thạch nói, giọng anh run rẩy vì lo lắng. "Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua. Đừng bỏ cuộc, được không?"
Nguyễn Nam Chúc khẽ mỉm cười, mặc dù đôi mắt anh đã đờ đẫn. "Em sẽ không bỏ cuộc. Chỉ là... em cần một chút thời gian."
Lâm Thu Thạch gật đầu, rồi nhìn quanh. Không gian xung quanh họ dường như biến thành một thứ gì đó khác, với những bóng tối di động, như những cái bóng không có hình thù rõ ràng, tràn ngập sự u ám. Anh cảm nhận được sự hiện diện của một thế lực nguy hiểm, những bóng ma đang tiến lại gần họ. Anh không thể để Nam Chúc bị thương nặng hơn.
"Chúng ta phải đi nhanh," Lâm Thu Thạch nói, ánh mắt anh lóe lên quyết tâm. Anh quỳ xuống, nâng Nguyễn Nam Chúc dậy. "Em có thể đi được chứ?"
Nguyễn Nam Chúc gật đầu dù làn sóng đau đớn vẫn cắn xé từng tế bào trong cơ thể anh. Anh có thể cảm nhận được máu vẫn rỉ ra từ vết thương, nhưng anh không thể để Lâm Thu Thạch thấy anh yếu đuối. "Em sẽ ổn."
Cả hai cố gắng di chuyển trong không gian u tối đó, mỗi bước đi đều mang theo một cảm giác mơ hồ và bất an. Những bóng ma bắt đầu xung quanh họ, dường như chúng biết họ không còn sức mạnh để chiến đấu, và chúng đang tiến lại gần.
Lâm Thu Thạch nhìn thấy cánh cửa phía trước, nhưng bóng tối lại càng lúc càng dày đặc, chặn đứng con đường của họ. "Chúng ta phải vượt qua những bóng ma này." Anh nói, giọng kiên định.
Cả hai đứng im, đối mặt với những bóng ma đang xung quanh. Vết thương của Nguyễn Nam Chúc khiến anh không thể phản ứng nhanh như trước, nhưng ánh mắt của anh vẫn không hề dao động. Anh biết, chỉ cần họ có thể vượt qua thử thách này, thì mọi thứ sẽ ổn.
Với sự giúp đỡ của Lâm Thu Thạch, họ từ từ tiến lên phía trước, đánh bại từng bóng ma một. Từng bước một, họ không ngừng tiến về phía cánh cửa. Cuối cùng, khi bước ra khỏi không gian tối tăm, họ thở phào nhẹ nhõm.
Nguyễn Nam Chúc hơi mỉm cười, dù vẫn cảm nhận được sự đau đớn từ vết thương. "Cảm ơn." Anh thì thầm.
Lâm Thu Thạch quay lại, nhìn anh một cách âu yếm. "Đừng cảm ơn, chúng ta luôn bên nhau."
Vết thương trên người Nguyễn Nam Chúc không nặng đến mức nguy hiểm, nhưng nó đủ để làm anh cảm nhận rõ rệt sự yếu đuối mà anh chưa bao giờ muốn chấp nhận. Mỗi bước đi giờ đây là một thử thách. Mỗi lần cơ thể anh cử động đều như phải chống lại một cơn đau đang dâng lên không ngừng, như thể có ai đó cứa từng nhát vào da thịt, khiến từng tế bào trong cơ thể anh phải gào thét.
Lâm Thu Thạch vẫn kiên định bên cạnh, không rời anh một bước, nhưng trong lòng Nguyễn Nam Chúc, cơn lo lắng lại càng mạnh mẽ hơn. Anh không muốn Lâm Thu Thạch nhìn thấy anh yếu đuối, không muốn người bạn đồng hành này phải gánh vác tất cả, không muốn tạo gánh nặng cho anh.
Lâm Thu Thạch không nói gì, nhưng anh cảm nhận được sự mệt mỏi của Nam Chúc, ngay cả khi anh vẫn gắng gượng bước đi. Anh không hỏi nữa, chỉ âm thầm quan sát từng cử động của người kia, và mỗi lần Nam Chúc phải dừng lại để thở, Lâm Thu Thạch lại nắm lấy tay anh, nhẹ nhàng vỗ về.
Nguyễn Nam Chúc cảm thấy mình như đang rơi vào một vòng xoáy không thể thoát ra. Anh từng nghĩ mình có thể chịu đựng được mọi thứ, có thể chiến đấu cho đến cuối cùng. Nhưng giờ, khi cơ thể anh đã bắt đầu phản kháng, khi vết thương khiến anh đau đớn không thể chịu nổi, anh cảm thấy mình bắt đầu mất kiểm soát.
"Nam Chúc..." Lâm Thu Thạch khẽ gọi, giọng anh mềm mỏng, nhưng chứa đầy sự lo lắng.
Nguyễn Nam Chúc chỉ hơi quay đầu lại, đôi mắt anh không hề chứa đựng sự yếu đuối, nhưng Lâm Thu Thạch vẫn thấy rõ sự mệt mỏi trong đôi mắt ấy.
"Em không sao đâu." Giọng Nam Chúc không chắc chắn lắm, nhưng anh không muốn Lâm Thu Thạch thấy anh yếu đuối, không muốn người kia phải chịu thêm sự lo lắng không đáng có. Anh đã quen với việc tự mình đối mặt với mọi thử thách, không muốn làm người khác phải lo lắng về mình.
Nhưng Lâm Thu Thạch không thể không lo lắng. Anh nhìn Nam Chúc với ánh mắt đầy sự dịu dàng và quyết tâm. "Anh không cần phải giấu em. Anh biết em đang đau." Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay Nam Chúc, rồi kéo anh đến một góc khuất trong không gian u ám này, nơi có một chút ánh sáng yếu ớt.
"Anh không phải mạnh mẽ mãi đâu, Nam Chúc." Lâm Thu Thạch nói, giọng anh ấm áp, nhưng cũng lộ rõ sự kiên quyết. "Em không cần phải gánh vác mọi thứ một mình. Đừng cố tỏ ra mình ổn khi rõ ràng em không như vậy."
Nguyễn Nam Chúc im lặng, mắt anh nhìn xa xăm. Cảm giác đau đớn vẫn âm ỉ trong cơ thể, nhưng thứ khiến anh cảm thấy như nghẹt thở hơn cả chính là cảm giác yếu đuối trong lòng, khi người kia thấy anh không còn như xưa.
"Em không thể cho phép mình yếu đuối." Nguyễn Nam Chúc thở dài, gương mặt anh có phần u ám. "Em đã sống quá lâu trong bóng tối, đã quen với việc tự mình vượt qua mọi thứ. Để cho người khác lo lắng, em không thể."
Lâm Thu Thạch không nói gì ngay lập tức, chỉ tiến lại gần hơn. Anh không hiểu hết được những gì Nam Chúc đang nghĩ, nhưng anh hiểu rằng đôi khi, sự im lặng và tự gánh vác quá nhiều có thể làm người ta cảm thấy cô đơn. Cảm giác đó có thể giết chết tinh thần một người trước khi thể xác họ sụp đổ.
"Nam Chúc." Lâm Thu Thạch lại gần hơn, đôi tay anh nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của người kia, như muốn xua tan đi những suy nghĩ u ám trong lòng Nam Chúc. "Em không cần phải gánh vác tất cả. Đừng làm thế nữa. Cứ để anh lo cho em, có được không?"
Nguyễn Nam Chúc ngước lên nhìn anh, trong đôi mắt của anh hiện lên sự bất lực mà anh chưa bao giờ muốn để lộ ra ngoài. Anh mím chặt môi, rồi nhẹ nhàng lắc đầu. "Anh không hiểu đâu. Cứ giúp em, em sẽ trở nên yếu đuối hơn."
Lâm Thu Thạch không trả lời ngay, nhưng anh tiến lại gần hơn, ánh mắt anh dịu dàng nhưng kiên quyết. "Nếu yêu thương nhau, nếu chúng ta thật sự quan tâm đến nhau, thì sự yếu đuối của em chính là điều anh muốn bảo vệ. Anh sẽ không để em đơn độc. Cùng nhau, chúng ta sẽ vượt qua tất cả."
Im lặng bao trùm trong giây lát, nhưng rồi Nguyễn Nam Chúc cảm thấy một cơn sóng ấm áp lướt qua lòng mình. Anh không nói gì thêm, nhưng một phần trong anh đã bắt đầu thay đổi. Có thể việc chia sẻ gánh nặng với người khác không phải là điều yếu đuối. Có thể, chính là cách anh sẽ có sức mạnh để đi tiếp.
"Được rồi," anh khẽ nói, giọng anh nhẹ đi rất nhiều. "Vậy thì... cùng nhau."
Lâm Thu Thạch mỉm cười, đôi mắt anh sáng lên, ánh lên niềm vui sướng lạ lùng. Anh nắm tay Nam Chúc, không hề buông ra. "Cảm ơn em."
-------
Hôm nay, Hắc Diệu Thạch lại trở về trong không gian yên tĩnh, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ những viên đá phát sáng chiếu sáng mọi thứ xung quanh. Nam Chúc và Lâm Thu Thạch vừa hoàn thành một cuộc chiến khốc liệt. Dù không bị thương nặng, nhưng Nam Chúc vẫn có vẻ mệt mỏi hơn mọi khi. Anh ngồi xuống bên cạnh giường, ánh mắt có chút mơ màng, như thể đang bị đuối sức.
Lâm Thu Thạch nhìn anh một lúc, rồi không nói gì, chỉ nhẹ nhàng bước đến bên cạnh, để cẩn thận kiểm tra vết thương và hỏi: “Em sao rồi? Có cần nghỉ ngơi không?”
Nam Chúc lặng lẽ nhìn lên, đôi mắt đẹp như thu hút tất cả ánh sáng trong phòng. Anh khẽ nhíu mày, vẻ mặt mệt mỏi như đang kiên quyết chống lại cảm giác yếu đuối. Nhưng rồi, Nam Chúc lại khẽ cười một cái, một nụ cười rất nhẹ, rất dịu dàng, khiến Lâm Thu Thạch không thể không chú ý.
“Em mệt lắm, Thạch ca…” Nam Chúc thở dài, giọng nói có chút ngập ngừng. “Chắc em cần nghỉ ngơi một chút.”
Lâm Thu Thạch gật đầu, không mảy may nghi ngờ. Anh đã quen với việc chăm sóc Nam Chúc mỗi khi anh tỏ ra yếu đuối, nhưng hôm nay, có gì đó không ổn. Sự "yếu đuối" của Nam Chúc quá... hoàn hảo, như thể anh biết rõ cách làm sao để khiến người khác phải quan tâm và chăm sóc mình.
Nam Chúc ngả người vào chiếc gối êm ái, đôi mắt như muốn khép lại. Nhưng ngay lúc đó, anh lại bất ngờ duỗi tay ra, nhìn Lâm Thu Thạch với ánh mắt nhuốm vẻ mơ màng.
“Thạch ca…” Anh nhẹ nhàng gọi, giọng nói thoáng có chút ngọt ngào. “Có thể ôm em một chút không? Em cảm thấy thật sự rất mệt. Anh biết em không muốn làm phiền, nhưng… em cần một chút sự ấm áp.”
Lâm Thu Thạch ngây người một lát trước yêu cầu bất ngờ này. Nam Chúc luôn là người mạnh mẽ, quyết đoán, nhưng hôm nay lại chủ động làm nũng đến mức không thể từ chối. Đôi mắt của Nam Chúc không hề có vẻ cầu xin, nhưng lại đầy sức hút, như thể anh chỉ đang làm theo một "kịch bản" mà mình đã sắp đặt sẵn.
Không thể cưỡng lại yêu cầu ngọt ngào này, Lâm Thu Thạch nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh giường, đưa tay ôm lấy Nam Chúc. Nhưng trước khi anh kịp làm gì, Nam Chúc đã ngả đầu vào vai anh, khẽ thì thầm: “Anh biết không, em rất muốn làm nũng một chút… nhưng nếu anh cảm thấy không thoải mái, thì thôi… em sẽ tự mình chịu đựng.”
Câu nói nhẹ nhàng ấy khiến Lâm Thu Thạch cảm thấy như bị cuốn vào một trò chơi mà anh không thể rút lui. Mặc dù những lời nói của Nam Chúc có vẻ như muốn giữ khoảng cách, nhưng trong cách anh nói, lại mang theo một chút ám chỉ khiến Lâm Thu Thạch không thể không đáp lại.
“Không sao,” Lâm Thu Thạch trả lời, giọng trầm ấm, nhưng có chút thận trọng. “Anh sẽ luôn ở đây, Nam Chúc.”
Nam Chúc khẽ nhếch môi, một nụ cười thoáng qua, nhưng trong đó lại có chút gì đó "ngọt ngào" đến kỳ lạ, khiến Lâm Thu Thạch không thể đoán được rõ ràng ý định của anh. Nam Chúc vốn là người rất khéo léo trong việc che giấu cảm xúc thật của mình. Anh luôn giữ một lớp vỏ ngoài bình tĩnh và lạnh lùng, nhưng ngay lúc này, anh lại có vẻ như đang "lợi dụng" sự quan tâm của Lâm Thu Thạch một cách rất tinh vi.
“Thạch ca, em luôn cảm thấy có lỗi vì làm anh lo lắng như vậy...” Nam Chúc tiếp tục, giọng nói vẫn ngọt ngào, nhưng ánh mắt lại sáng lên một cách rất tinh quái. “Nhưng em thật sự rất thích khi anh chăm sóc em… Cảm giác như vậy thật sự rất tốt.”
Lâm Thu Thạch không nói gì, chỉ im lặng vuốt tóc Nam Chúc. Tuy rằng anh cảm thấy có điều gì đó không ổn, nhưng cái cách mà Nam Chúc khiến anh phải luôn quan tâm, chăm sóc, lại khiến anh không thể từ chối. Anh tự hỏi liệu mình có phải là một phần trong trò chơi mà Nam Chúc đã khéo léo dựng lên.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com