Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 340 Tôi sẽ cứu cô ra ngoài

"..."

Cung Âu ngồi đó, thân thể bất động, hai tay siết chặt ly thủy tinh.

Mảnh thủy tinh đã cắt vào lòng bàn tay anh, máu tươi chảy qua các kẽ ngón tay, từng giọt từng giọt rơi xuống thảm, nhuộm đỏ tấm thảm trắng tinh.

"Nếu hôm nay ta nói cho con biết tung tích của Thời Tiểu Niệm. Con và cô ta mà tái hợp lại với nhau, thì cuộc chiến giữa con và cha con sẽ chính thức bắt đầu, không có đường lui." La Kỳ biết rõ cảnh tượng đó sẽ kinh khủng đến mức nào.

"..."

"Nếu con kết hôn với Mona, hoàn thành trách nhiệm gia tộc, ta sẽ thuyết phục cha con cho Thời Tiểu Niệm ở lại bên cạnh con, cô ta vẫn có thể chăm sóc bọn trẻ. Như vậy không phải rất tốt sao?" La Kỳ thành tâm nói. Đây là bước nhượng bộ cuối cùng bà có thể thỏa thuận.

Bà đã nỗ lực hết sức để ngăn cuộc chiến giữa cha con họ bùng nổ

Nhưng việc duy trì điều đó thực sự khiến bà mệt mỏi.

"Chuyện gì cũng kéo anh trai vào, rồi để tôi gánh hết trách nhiệm à?" Cung Âu đột nhiên cười lạnh, nụ cười mang theo ý châm biếm, ánh mắt anh lạnh lùng nhìn La Kỳ.

Đôi mắt La Kỳ đỏ lên, nhìn anh chăm chú.

Cung Âu nhìn chằm chằm cô, đường cong trên môi anh ngày càng mở rộng hơn. Rõ ràng đó là lời chế giễu, nhưng lại ẩn chứa sự cay đắng. "Nếu tôi đồng ý cưới Mona, chẳng phải Thời Tiểu Niệm sẽ phải chịu thiệt thòi làm nhân tình sao? Nhưng nếu tôi không đồng ý, tôi sẽ có lỗi với anh trai, mang tội với cả Cung gia. Đến lúc đó, Thời Tiểu Niệm hoặc là chết, hoặc bị giam cầm suốt đời, và tôi mãi mãi cũng không thể gặp lại cô ấy, đúng không?"

Bà nói với vẻ đau lòng, như thể gánh nặng này đã đè nát bà, nhưng tất cả chỉ để khiến anh không còn lựa chọn nào ngoài việc chấp nhận điều kiện của bà.

La Kỳ nhìn vào mắt anh ta và nói: "Cung Âu, mỗi người đều có lập trường riêng. Cha con muốn danh tiếng của Cung gia, còn ta thì muốn gia đình hòa thuận."

"Còn tôi thì sao?" Cung Âu nhìn bà, cười hỏi: "Bà đã từng nghĩ đến tôi chưa?"

Tại sao tất cả đều có được thứ họ muốn, còn anh thì sao?

"Cung Âu..."

"..."

Cung Âu không nói gì.

Cả hai không nói gì nữa khiến thời gian như ngưng trệ lại.

Cung Âu đột nhiên buông tay, ném chiếc ly dính đầy máu xuống. Lòng bàn tay anh đầy vết thương, máu chảy đầm đìa. Anh đứng dậy khỏi ghế sofa, bước ra ngoài và nói từng chữ một: "Tôi sẽ cân nhắc."

Giọng nói anh chứa đựng sự kìm nén và cay đắng.

La Kỳ nhìn theo bóng lưng anh, nhìn máu từ tay anh nhỏ từng giọt xuống thảm, từng giọt từng giọt rơi xuống, kéo dài cả một đoạn đường.

Trái tim bà đau nhói theo từng bước chân của anh.

...

Thời gian cứ dần trôi qua, quang cảnh phía trước tòa tháp ngày cũng thay đổi theo. Buổi sáng, toàn bộ bờ biển được bao phủ trong sương mù ẩm ướt, tầm nhìn từ xa không rõ ràng, có chút mờ mịt.

Thời Tiểu Niệm vẽ lại tòa tháp cao trong sương mù, gấp bản phác thảo lại và đưa vào "Nhật ký bảo bảo".

Cô đứng bên giá vẽ một lúc lâu, cô cũng gần đến ngày sinh, cơ thể không đứng được lâu, khiến cô không khỏi cảm thấy có chút mệt mỏi.

Cảm giác cơ thể nặng nề khiến cô chỉ đứng một lát mà đã như gánh cả thế giới trên vai. Từng phút trôi qua, lưng và eo cô càng thêm đau nhức, mệt mỏi, như thể sức lực đang dần bị rút cạn.

"Cô Thời, sương mù còn lâu lắm mới tan, chúng ta vào thôi, kẻo lạnh." Charles đứng trong lớp sương mù dày đặc, trên tay ông cầm một chiếc ô đen để che chắn cho Thời Tiểu Niệm khỏi sương mù.

Bộ đồ của ông đã hơi ướt.

"Được"

Thời Tiểu Niệm nhẹ giọng nói, một tay chống lưng đi về phía tòa tháp.

Đứng ở cửa, cô nhìn ra lớp sương mù bên ngoài, đưa tay ra chạm vào, đầu ngón tay lạnh buốt. Cô không kìm được mà hỏi, "Charles, tôi còn 13 tuần nữa là đến ngày dự sinh, đúng không?"

"Đúng vậy thưa cô Thời."

Charles gật đầu.

"Chỉ còn 13 tuần nữa thôi." Thời Tiểu Niệm nói, giọng nói của cô nhẹ nhàng đến nỗi dường như chưa từng vang lên. Cô nhìn làn sương mù dày đặc trước mặt: "Sương mù ở bờ biển thật đẹp, đúng không?"

"Đúng vậy."

"Ông nghĩ tôi có phải rất ngốc nghếch không? Bị giam cầm lâu như vậy, mà lại bắt đầu cảm thấy nơi này rất đẹp, đẹp đến mức thậm chí tôi không muốn rời đi." Thời Tiểu Niệm đứng ở cửa nhìn sương mù, tự cười chế giễu bản thân.

: vô liêm sĩ, hèn hạ

: đáng thương, tội nghiệp

: thật tệ, ngốc nghếch

Charles đứng bên cạnh cô, hơi lùi lại một chút, quay đầu nhìn khuôn mặt mộc mạc nhưng vẫn sạch sẽ và thanh tú của cô, nhìn thấy nét cay đắng, pha thêm chua chát trên khóe môi cô "Cô Thời, nơi này không phải vì nó đẹp mà khiến cô lưu luyến, mà chính là vì cô không muốn rời xa con mình."

Chỉ còn 13 tuần nữa thôi.

Ngay khi đứa bé này chào đời, cô sẽ bị cưỡng chế rời xa hai đứa bé.

Đây là điều cô không muốn thấy, cô thật sự không nở, nhưng cô có thể làm được gì đây, đến bản thân mình cô cũng không bảo vệ được, làm sao bảo vệ được các con, chống đối lại với cả Cung gia, danh gia vọng tộc.

Đúng vậy.

Cô không muốn phải rời xa con mình.

"Tôi không ngờ rằng phận duyên giữa tôi với đứa bé chỉ kéo dài vỏn vẹn trong vài tháng mang thai." Thời Tiểu Niệm chớp mắt, ánh mắt có chút đau đớn: "Ông biết không, tôi là một đứa trẻ bị bỏ rơi, đúng hơn là đứa trẻ mồ côi, không cha không mẹ, trước đây tôi chưa từng nghĩ đến chuyện tìm cha mẹ ruột của mình, thậm chí có lúc cô còn oán hận họ."

"Cô Thời..."

Charles nhìn cô.

"Bây giờ tôi nghĩ lại, có lẽ họ cũng có nổi khổ của riêng họ, nên vì vậy mà họ mới chọn bỏ rơi tôi không?" Thời Tiểu Niệm nói, mắt đỏ hoe: "Có lẽ sau này, các con của tôi cũng oán hận tôi như tôi ngày trước."

"Cô Thời, cô đừng bi quan như vậy, sẽ không đâu, sau này tôi nhất định sẽ lấy "Nhật ký bảo bảo" ra cho chúng xem."

Charles hứa với cô.

"Cảm ơn."

Thời Tiểu Niệm nhìn sương mù dày đặc bên ngoài, khẽ gật đầu, trong giọng nói ẩn chứa một tia cảm kích.

Cô thực sự không muốn bọn trẻ ghét bỏ mình.

"Cô Thời, sau khi rời khỏi đây, cô có dự định gì cho mình không?" Charles nhìn cô và hỏi với giọng đầy quan tâm.

Đồng hành cùng Thời Tiểu Niệm trong một thời gian dài, Charles nhìn thấy ở người phụ nữ trẻ này có điều gì đó hoàn toàn khác biệt so với giới quý tộc.

Ông đã chứng kiến cô từ những nỗ lực tuyệt vọng để cầu cứu, những khát khao trốn thoát mãnh liệt, cho đến khi cô buông xuôi, chấp nhận số phận nghiệt ngã. Ông thấy cô từng kiên cường đối mặt với những con sóng dữ dội, nhưng cuối cùng, ánh mắt cô lại trĩu nặng nỗi đau, không đành lòng phá hủy tất cả, như thể chính trái tim cô cũng đang tan vỡ.

Một cô gái rất mạnh mẽ.

"..."

Thời Tiểu Niệm im lặng đứng đó, nhìn màn sương mù dày đặc trước mặt, đôi mắt u ám như chứa đựng một ngày trời âm u.

Sau khi rời khỏi đây, cô nên làm gì? Ở đâu ?

Cô chẳng còn gì cả, có thể làm gì đây? Bắt đầu lại từ đầu sao? Làm thế nào để bắt đầu khi cô thậm chí không thể giữ được các con của mình? Cuộc sống của cô chỉ toàn là tuyệt vọng.

Có lẽ, biển ở phía bên kia sương mù sẽ là nơi cô thuộc về.

"Cô Thời, bất kể sau này có chuyện gì xảy ra, tôi hy vọng cô đều có thể bình an vô sự." Charles đứng cạnh cô và dùng giọng nói tiếng Trung rất chuẩn và lưu loát của mình để khuyên nhủ cô.

"Charles."

"Tôi đây."

Thời Tiểu Niệm bình tĩnh hỏi, nhưng giọng nói như mang theo cả nỗi đau đớn khôn nguôi: "Ông đã từng trải qua cảm giác mất đi tất cả những gì mình yêu thương chưa? Khi mọi thứ đều tan biến, ông không thể phản kháng, cũng không thể đấu tranh. Ngoài hận thù ra, ông không thể làm bất cứ điều gì."

"..."

"Nhưng lòng căm thù của ông chẳng có ý nghĩa gì cả."

"..."

Charles ngơ ngác nhìn khuôn mặt cô, nhất thời không biết nên nói gì để an ủi cô.

Ngoài hận thù, cô chẳng thể làm gì khác.

Phải tuyệt vọng đến mức nào mới có thể nói ra những lời như vậy?

Dưới sự bào mòn của thời gian, đôi mắt của Thời Tiểu Niệm ngày càng trở nên u ám. Cô quay lại và đi về phía thang máy.

Thấy cô định lên lầu, Charles vội vàng nói: "Cô Thời, hôm nay vẫn chưa kiểm tra sức khỏe."

Thời Tiểu Niệm giả vờ như không nghe thấy gì, đi thẳng vào thang máy.

Quay lại phòng, Thời Tiểu Niệm ngồi trên ghế sofa, nhìn xuống cái bụng đang ngày càng lớn dần của mình, lật từng trang "Nhật ký bảo bảo" trên tay.

Cô đã vẽ rất nhiều trong cuốn truyện tranh này.

13 tuần.

Chỉ còn 13 tuần nữa thôi.

Không biết có phải do tâm trạng không tốt của cô ảnh hưởng hay không, bụng cô đột nhiên bị đá một cái. Thời Tiểu Niệm nhíu mày, trên khuôn mặt u ám hiện lên nụ cười hiếm hoi. "Đừng nghịch ngợm như vậy, cả hai cùng đá, không sợ mẹ đau sao?"

Như thể đứa bé hiểu được những gì cô nói, đứa bé thực sự không đá nữa, rất ngoan ngoãn.

Thời Tiểu Niệm đưa tay cầm bút, chuẩn bị vẽ khoảnh khắc này.

Cô sẽ ghi nhớ mọi tương tác giữa cô và em bé. Dù biết rằng sau này cô sẽ không được nghe tiếng con gọi 'Mẹ ơi,' nỗi đau ấy như một vết dao cứa sâu vào trái tim, để lại một khoảng trống không gì có thể lấp đầy.

"Cốc cốc."

Có hai tiếng gõ cửa.

"Mời vào."

Thời Tiểu Niệm đặt quyển truyện tranh sang một bên, cánh cửa bị đẩy ra từ bên ngoài, hai bác sĩ mặc áo khoác trắng, đeo khẩu trang trắng bước vào: "Cô Thời, quản gia Charles bảo chúng tôi đến kiểm tra sức khỏe cho cô."

"Được."

Thời Tiểu Niệm không từ chối, cởi áo khoác ra, để lộ cánh tay để họ đo huyết áp.

Một bác sĩ ngồi xổm trước mặt cô. Có một vết sẹo nhỏ ở khóe lông mày của anh ta. Giọng nói của anh ta rất khàn. "Cô Thời, xin hãy đặt tay vào đây."

Thời Tiểu Niệm không chút phản đối mà đưa tay ra. Bác sĩ đột nhiên bắt tay cô và đầu ngón tay lướt qua lòng bàn tay cô.

Thời Tiểu Niệm giật mình, khó chịu nhìn chằm chằm vào người đó, định rút tay lại.

Bác sĩ ngồi xổm trên mặt đất, nhìn cô bằng đôi mắt như đang ám chỉ điều gì đó. Giây tiếp theo, Thời Tiểu Niệm cảm thấy có một tờ giấy được nhét vào tay mình.

"..."

Thời Tiểu Niệm sửng sốt, kinh ngạc nhìn bác sĩ.

"Cô Thời, bây giờ tôi sẽ đo huyết áp cho cô." Bác sĩ nói một cách bình thản tiếp tục đo huyết áp cho cô.

Bác sĩ còn lại đứng bên cạnh, lấy ống nghe ra mà không để ý đến chuyện gì đang xảy ra.

Ánh mắt Thời Tiểu Niệm khẽ động, sau đó cô chuyển tờ giấy nhỏ vào tay phải, dùng chiếc áo khoác bên cạnh che đi những chữ viết trên đó rồi xem nội dung bên trong.

Trên đó có viết một dòng chữ tiếng Trung:

[Xin đừng lo lắng, tôi sẽ cứu cô ra ngoài.]

Khi Thời Tiểu Niệm nhìn thấy dòng chữ này, cô hoàn toàn sững sờ, kinh ngạc nhìn bác sĩ đang đo huyết áp cho mình.

Sau khi suy nghĩ một lúc, Thời Tiểu Niệm nắm chặt tờ giấy và nói với một bác sĩ khác: "Xin lỗi, anh có thể lấy cho tôi một ít hộp canxi không? Lần trước tôi làm đổ cả lọ rồi."

"Được"

Người đàn ông gật đầu không chút nghi ngờ, hoàn toàn không hay biết gì mà quay người rời đi.

Vừa đóng cửa lại, Thời Tiểu Niệm nhìn về phía bác sĩ ở lại, thận trọng hỏi: "Anh là ai? Anh định làm gì?"

"Thời tiểu thư, đừng lo lắng. Tôi tới đây để cứu cô."

Bác sĩ ngồi xổm ở đó, nhìn Thời Tiểu Niệm bằng ánh mắt vô cùng chân thành.

"Cứu tôi?" Sắc mặt Thời Tiểu Niệm không mấy vui vẻ, cô chỉ cảnh giác nhìn anh: "Anh là ai?"

"Là cấp trên của tôi cử tôi đến đây." bác sĩ nói.

"Cấp trên của anh là ai?"

上司 : cấp trên hoặc sếp

Thời Tiểu Niệm ngồi trên ghế sofa hỏi.

"Điều này tôi không thể nói. Hiện tại, vào mùa này, sương mù ở bờ biển sẽ ngày càng dày đặc, rất thích hợp để trốn thoát. Khi thời cơ đến, chỉ cần cô đồng ý phối hợp, tôi có thể đưa cô ra ngoài." Bác sĩ nói nhanh, cố gắng truyền đạt mục đích của mình trong thời gian ngắn nhất có thể.

Căn phòng trên đỉnh tháp trở nên yên tĩnh đến lạ thường.

Sau khi bác sĩ nói xong, mọi thứ lại trở về im lặng, chỉ còn tiếng sóng biểnvỗ bờ ở bên ngoài.

"Đưa tôi đi à?" Thời Tiểu Niệm nhỏ giọng lặp lại lời nói của anhta.

"Đúng vậy, tôi biết cô muốntrốn thoát, đồng thời tôi cũng biết cô rấtcăm hậnCung gia. Hiện tại, tôi là người duy nhất có thể giúp cô."Bác sĩ nói: "Cô chỉ cần phốihợp vớitôi thôi."

Chẳng lẽ ông trời không đành lòng nhìn cô rơi vào hoàn cảnh này sao?

Thời Tiểu Niệm nhìn anhta,trong giây lát cô cảm thấy xúc động. Một người đang ở trong tuyệtvọng sâu thẳm, đột nhiên nghe thấy có người sẽ cứu mình, làm sao có thể khôngxúc động?

Nhưngcảm giác xúc động đó chỉ kéo dài hai giây.

Thời Tiểu Niệm ngồi thẳng dậy trên ghế sofa, bụng lớncủa cô nhô cao, mặt không biểu cảm nói: "Xin lỗi, tôi không tin anh."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com