Ngày mà Tiêu Ngư nàng lên kiệu hoa gả cho Hoàng đế biểu ca cũng chính là ngày nàng trở thành quả phụ.Nàng chưa từng mang thai nhưng lại trở thành nương của tiểu hoàng đế mới bốn tuổi.Chưa được bao lâu thì đã có quân phản loạn.Triều đại thay đổi, Tiêu Ngư thu dọn hành lí bỏ trốn với tiểu Hoàng Đế, lại bị Tân Hoàng vừa soán ngôi kia bắt trở về.Còn nói không sinh cho y nhi tử thì không thả nàng ra ngoài... Nguồn: Diễn đàn Lê Quý Đôn…
Tên gốc: 谁把谁当真Tác giả: Thủy Thiên Thừa 水千丞Thể loại: Đô thị tình duyên, hào môn thế gia, thương chiến, niên hạ công, đại thúc thụ, tra công, ngược tâm, HETình trạng bản gốc: Hoàn (92 chương) + (n) phiên ngoạiEditor: Lữ Bạch PhongCP : Lê Sóc (đại thúc thụ) - Triệu Cẩm Tân (manh manh công).Cùng hệ liệt với truyện Nương Nương Khang và Phụ Gia Di Sản, trong đó liên hệ nội dung với truyện Nương Nương Khang là nhiều nhất.…
Tác giả: Hoa Sáng RựcĐộ dài: 550 chươngTình trạng: Đang editThể loại: ngược (nhẹ), HE, hiện đại.Nguồn: Ngôn Tình là Thiên Đường [FB]Nhóm dịch: Ngôn Tình là Thiên Đường…
Gia đình một vị quan lại có chức sắc lớn ở tỉnh. Có hai "con trai" đều làm quan, liệu những gì người ngoài thấy có được êm ấm như họ dựng nên không?! (THỂ LOẠI GIA ĐẤU) (sản phẩm tưởng tượng không có thật) Một chiếc fic đầu thế kỉ XX BÁCH THUẦN! KHÔNG NAM HÓA KHÔNG FUTA.…
Cô là con gái nuôi của hắn,hắn yêu chiều,hắn cưng nựng cô,chỉ sợ cô bị uất ức cái gì,vì cô uất ức,hắn sẽ đau lòng.Hắn làm tất thảy mọi thứ,nhưng lại không ngờ hắn là người tổn thương cô sâu sắc nhất.Hắn điên cuồng chiếm đoạt cô,nghiện cô,hận không thể đem cô khảm cô vào lồng ngực mà hung hăng yêu chiều cô.Cô mạnh mẽ quật cường,dù chuyện gì xảy ra cô cũng không tỏ ra yếu đuối hay sợ hãi.Nhưng chỉ khi ở chung với hắn,cô đã bắt đầu dựa dẫm hắn,chỉ khi ở chung với hắn,cô mới bật khóc nức nở như một đứa bé.Cô thông minh,nhanh nhạy.Dù chuyện gì xảy ra cũng can đảm nhẫn nhịn.Nhưng chỉ hắn mới biết,đó chỉ là cái vỏ bọc."Đoàng!"Cô nhìn hắn,ánh mắt thê lương,nổ 1 phát súng ngay bụng hắn.Hắn đưa tay với lấy cái gì đó trong không khí sau đó cả người ngã xuống.Cô lại gần,rơi nước mắt mấp mấy môi cái gì đó rồi quay lưng đi.Hắn tuy trúng đạn,mắt cũng đã bắt đầu mơ hồ, nhưng hắn biết được cô nói cái gì."Dục,tôi và anh,chúng ta không còn nợ nhau.Từ nay,vĩnh biệt"…