Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 4

Bị chôn vùi dưới những con sóng ồ ạt chuyển động kia, là một cái xác đang say giấc ở bờ cõi bên kia.

Phần mộ của cậu sẽ mãi mãi không được nhìn thấy ở trên thế giới này; trên thế giới của chúng ta. Trong căn phòng tĩnh mịch, xám xịt đó, cơ thể cậu nằm đấy đầy thanh thản và yên lặng chìm vào làn nước— nhưng linh hồn của cậu. Ôi, linh hồn của cậu. Trào ngược, biến dạng và méo mó, trong lúc cả thế giới vẫn đang âm thầm tiếp tục di chuyển mặc cho cái chết của cậu.

Tái sinh. Bây giờ, cậu là một con người mới.

Ở cái vùng đất ám ảnh, rợn người mà chúng ta gọi là Polville này, có thứ gì đó không đúng lắm. Bạn có cảm nhận được nó không?











Chân tay Jimin đông cứng lại. Mồ hôi chảy dọc đầy hai bên thái dương. Đôi tay lạnh toát run cầm cập cùng nỗi sợ.

"Đừng có tỏ ra sợ sệt như thế." Không-phải-Jungkook trịch thượng nói. "Em sẽ không làm hại anh đâu mà."

Cậu bước qua Jimin để đi đến phía cái giường, nâng tấm ga trải giường lên với một tiếng sột soạt và chẹp miệng trước thứ mình thấy.

Jimin không thể điều khiển chính bản thân mình quay đầu lại. Cổ họng anh khô khan vô cùng.

"Cùng đi nào." Jungkook đề nghị, sải chân ra khỏi cửa và tình cờ ra hiệu về phía Jimin. Cậu nhướng một bên mày, đi kèm với một cái nhếch mép; trông tự tin một cách đáng kinh ngạc và vô cùng quái dị.

Thấy Jimin vẫn đứng im không di chuyển, Không-phải-Jungkook búng tay một cái và rồi— họ một lần nữa trở lại bên ngoài.

Jungkook không hề để lại bất cứ dấu vết gì lên trên mặt bùn khi cậu bước về phía trước. Không một bằng chứng nào có thể được thấy bằng mắt thường giải thích cho sự có mặt của cậu. Hoàn toàn không thể phát hiện ra. Jimin cố gắng tránh phát ra tiếng động khi bước theo cậu đi qua nơi địa ngục màu xanh của cái khung cảnh kỳ dị này. Sự tấn công dồn dập đến từ nỗi kinh hoàng sâu thẳm bên trong cậu thông qua một nhịp tim dữ dội đã xóa bỏ hết những từ ngữ trong đầu Jimin. Ngoài trời đang mưa. Anh không thể thấy những hạt mưa, nhưng anh cảm nhận được nó. Con đường mòn đến Hồ ẩm ướt, bùn bắn tung tóe theo từng bước chân. Jimin chỉ có thể biết rằng trời đang mưa thông qua sự biến đổi nhiệt trên bề mặt da của anh.

Toàn bộ nơi này đều đang chống lại quy luật của tự nhiên. Còn Jimin là một người ngoài cuộc, sự xuất hiện của anh ở đây là một sự xâm phạm; anh không thuộc về nơi này.

"Cậu là ai?" Jimin run rẩy thì thầm một lần nữa, cả cơ thể nặng nề và rã rời.

Không-phải-Jungkook trả lời, "Em là em. Em là Jungkook."

Nhưng Jimin không thể ngừng nghĩ đến cái xác chết đang phân hủy ở trong phòng Jungkook được. Mặt của Jungkook đã trở nên biến dạng đến nỗi không thể phân biệt được với bất kỳ phần thối rữa nào khác ở trên cơ thể, chìm sâu vào làn nước mờ mịt ở giường cậu, từng miếng thịt của mặt cậu lủng lẳng và nổi lềnh phềnh giữa dòng nước bán trong. Jimin đã lớn lên với Jungkook— đã ngắm nhìn cậu chơi đùa trên nền cát, đã cùng cậu đi đến rạp chiếu phim để xem Iron Man, đã giúp đỡ cậu làm những bài luận và cổ vũ cậu trong buổi thử giọng của đội nhảy. Còn lúc này, Jungkook nhút nhát, đang dần trưởng thành đã chết rồi. Thay bằng một thứ gì đó đang ở trước mặt anh. Thứ này, đang đi bộ một cách bình thản đến Hồ.

Người con gái mặc váy trắng đấy vẫn còn ở đó, lắc lư qua lại, mái tóc chậm rãi đung đưa trong không khí.

Jimin hét lên và ngã về phía sau.

Đầu cô gái xoay một trăm tám mươi độ, cổ rơi ra khỏi thân khi cô ấy lặng lẽ quay ra thét vào mặt anh. Đôi mắt cô bị khoét sâu, chỉ còn lại hai hốc trơ trọi và trống rỗng.

Jungkook gập người và xoa đầu cô như một con thú đi lạc.

"Oh, Luna. Chỉ là Jimin thôi mà." Cậu nói.

Một cơn thủy triều tràn ngập khiếp sợ trỗi dậy bên trong Jimin. Đấy là Luna? Hô hấp của Jimin thở ra không đều.

"Yoongi có ở đây không?" Jimin lo sợ. "Anh ấy có ở đây không?"

Jungkook nhút vai. "Thật ra, em hoàn toàn không biết sao Luna lại ở đây." Cậu không đề phòng mà vuốt vuốt vào mái tóc bẩn thỉu của cô ấy. Sau đó cậu xua tay về phía cái cây. "Đừng làm phiền bọn tao."

Luna, hoặc bất cứ cái gì mà cái thứ đó thực sự là, xoay ngược đầu lại một lần nữa. Tay cô vỡ ra, các khớp cọ vào nhau phát ra những tiếng kêu kẽo kẹt làm nhớ đến một cảnh phim kinh khủng trong The Exorcist khi cánh tay trắng bệch của cô ấy bò lên cây như một con nhện. Sau đó cô cúi mặt xuống, tóc tai đung đưa khi ló hai cái hốc rộng, trống trơn, không thể thấy gì xuống nhìn họ. Thi thể của cô ấy vẫn như một bức tượng, không di chuyển, một sự tương phản tuyệt đối với hòn đá hiền lành mà Jimin đã thấy trước đó. Cô còn không có môi nữa, miệng bị rách sâu mở ra như một cái hố đen. Một mùi hôi thoang thoảng giống cái chết bắt nguồn từ phần cơ thể mất trí của Không-phải-Luna, và phần thịt thối rữa trên mặt cô ấy trái ngược hẳn với nét thờ ơ của nó ở cái thế giới bên kia này. Toàn bộ đúng là một cảnh tượng khiến người khác cảm thấy kinh sợ mà.

Chỉ có duy nhất làn nước đen huyền của Hồ là vẫn êm đềm và yên bình dao động trước mắt họ, ban một bầu không khí không mùi và không màu vào toàn bộ khung cảnh, ngoài hai sắc màu nhè nhẹ xanh và xám.

"Cứ mặc kệ chị ấy." Jungkook nói, làm như thể mặc kệ cái sinh-vật-giống-như-đang-đố-kỵ mà nhìn chằm chằm xuống bọn họ không quá năm mét kia dễ lắm vậy.

Jimin thậm chí còn đờ người ra hơn cả ban nãy. Ban đầu, cuộc phiêu lưu của anh tới thế giới bên kia này đạt tiêu chuẩn vì có sự đảm bảo rằng điều tồi tệ nhất có thể xảy ra ở đây chỉ là cái chết— nhưng khi chứng kiến tất cả mọi thứ mà anh đã thấy hôm nay, thì, Jimin nhận ra: vẫn còn có những thứ kinh khủng hơn gấp nghìn lần cái chết.

"Tiêu thụ một linh hồn không giống như cách anh ăn uống bình thường." Jungkook nói, nhìn chằm chằm qua đường chân trời phía sau cái Hồ. "Nó giống với... một con rắn nuốt con mồi của nó hơn. Không nhai, chỉ có thể tiêu hóa từ từ. Không phải là em biết những gì sẽ xảy với những người đó sau khi em giết họ."

"Yoongi." Jimin thét lên, cảm giác như đang khóc. "Cậu đã giết anh ấy."

"Em đã." Jungkook thừa nhận, ngồi khoanh chân xuống bờ sỏi.

Một khoảng lặng khó chịu buông xuống bao trùm lên khung cảnh kỹ càng.

"Còn Jungkook?" Jimin cuối cùng cũng nhàn nhạt thốt lên.

"Trái ngược với những gì anh đã thấy, cậu ấy chưa hẳn đã chết. Em thật sự Jungkook." Không-phải-Jungkook nắm lấy một viên sỏi và ném nó xuống Hồ. "Well. Ở một mức độ nhất định."

Jimin bỗng nhiên tức giận. Để mất Jungkook— đó là điều không thể được. Anh sẽ không cho phép như vậy. Anh không thể.

"Ý cậu là gì? Ý cậu là cái đéo gì hả?" Từ ngữ phát ra sắc bén và nhanh chóng. "Đm nó cậu là ai?"

Giọng nói giận dữ của Jimin ngay lập tức đã làm phiền sự im lặng của cảnh vật xung quanh.

Và đột nhiên, nước trong hồ phát ra âm thanh sột soạt. Dáng vẻ tĩnh lặng, yên bình mất đi hiệu lực trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, một cơn gió mạnh thổi qua, in những gợn sóng lăn tăn lên trên mặt nước. Những hình vẽ lan man trên mặt nước dần di chuyển theo nhịp điệu về hướng bờ sỏi. Jungkook ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm vào Hồ, mắt nheo lại.

Jimin nhận ra mình đang nín thở— bởi vì cái Hồ đang— nó đang thì thầmthở dài trong cái khoảnh khắc ảo tưởng tạm thời đó. Trong một giây, cái Hồ như đang sống dậy. Ngay cả Jimin cũng cảm thấy vậy.

"Nơi này không còn an toàn nữa rồi." Jungkook rít lên, bất ngờ đứng dậy và đối mặt Jimin. Cậu đưa một tay sang nắm lấy cổ tay Jimin.

Jimin hất cái tay đó ra. "Con mẹ nó đừng có chạm vào tôi."

Người đàn ông lạ lẫm, nhưng lại quá quen thuộc đứng ở trước mặt anh cau có. "Im nào."

Và sau đó cả người Jimin tê cứng, không thể di chuyển. Anh điều khiển tay mình nhấc lên để đấm vào mặt Jungkook, nhưng anh thậm chí còn không thể cử động ngón út của mình.

Mặt của Không-phải-Jungkook giãn ra, nhưng tất cả cơ bắp của cậu thì vẫn còn đang căng cứng. Cậu đặt những ngón tay lên đầu Jimin, ngón tay cái lập tức di vào giữa trán của Jimin.

"Chỉ cần nhớ rằng," Jungkook nói, "Em không phải kẻ địch."

Jimin định mở miệng để đáp lại, nhưng sau đó Jungkook đẩy một cái.

Trời đất rung chuyển. Cả người Jimin di chuyển khỏi khung cảnh ảm đạm và thờ ơ của thế giới bên kia. Cơ thể anh bị văng ra vượt qua bãi sỏi của Hồ và khu vui chơi ở công viên, băng qua đường phố vắng vẻ của Polville và chui vào nhà của anh, tất cả chỉ trong một giây. Rời rạc một cách trừu tượng, tầm nhìn mờ đi khi anh xuyên qua bức tường của phòng khách ngay lập tức thẳng đến phòng bếp nơi anh đang thực hiện nghi thức với Taehyung. Lưng Jimin đập vào cái ghế anh đã ngồi lúc đầu với một tiếng nổ lớn, hai mí mắt dao động mở ra đối diện với nỗi đau từ nguồn ánh sáng ở trước anh.

Jimin thở hổn hển, cả người nhấp nhô với cơn buồn nôn khi anh nắm lấy một bên bàn như một cái phao cứu sinh. Chuyện... quái gì vừa xảy ra vậy?

Có cánh tay ngay lập tức đưa đến xoa lưng anh đầy ấm áp. Một cốc nước được đặt vào tay anh.

"Cậu ổn không?" Taehyung lo lắng hỏi.

Jimin gật đầu. "Đã sáng chưa?" Anh thở khò khè, cố gắng điều khiển hơi thở. Jimin đã ở đó ít nhất cũng phải vài tiếng đồng hồ rồi. Hoặc chỉ là ít nhất, nó có cảm giác như thế.

"Cậu mới đi được có hai phút thôi." Taehyung lưỡng lự nói. "Thời gian sẽ hoạt động khác khi cậu ở đó. Vì vậy nên chắc chắn cậu vẫn sẽ có một đêm dài."

Jimin rùng mình trước cái trải nghiệm ra-khỏi-cơ-thể theo đúng nghĩa đen mà anh vừa mới trải qua, bị tách biệt ra khỏi thế giới bên ngoài mặc dù anh mới chỉ ở đó trong một khoảng thời gian ngắn ngủi.

"Có thứ gì đấy sai sai với Jungkook." Jimin nói. Giọng anh cắt ngang sự ấm áp của căn phòng.

"Cậu nói sao, sai?" Taehyung thận trọng hỏi,

"Ý mình là có thứ gì đó vô cùng nghiêm trọng, con mẹ nó đang rất sai."

"Hít một hơi thật sâu và kể cho mình đã có chuyện gì xảy ra."

Cảm giác cô độc một cách lạ lẫm, Jimin rùng mình. "Jungkook, hay gì đấy mà cái thứ đó là— cậu ta cứ khăng khăng rằng cậu ta Jungkook. Rằng mấy vụ tự sát đều... là do cậu ta. Cậu ta chính là lý do khiến những người đó chết."

Ánh mắt Taehyung nhạy bén. "Quỷ thành tinh?"

Jimin lắc đầu. "Mình đã hỏi. Cậu ta nói cậu ta không phải quỷ. Mình nghĩ rằng có thứ gì đã ám Jungkook được... một khoảng thời gian mẹ nó thực sự rất lâu rồi. Cơ thể của Jungkook đã thối rữa ở đấy."

Giọng của anh phát ra ngày càng kinh hãi khi càng kể nhiều hơn cho Taehyung nghe về chuyến đi đến vương quốc linh hồn của mình. Hình ảnh Jungkook là một cái xác ôi thiu, sũng nước không thể rời khỏi tâm trí của Jimin.

"Thối rữa?" Giọng Taehyung thốt lên đầy báo động. "Cái xác vẫn còn ở đấy chứ?"

Jimin chậm rãi gật đầu. "Ừ, ở trong vũng nước của giường em ấy. Tất cả mọi thứ đều giống như ở đây, chỉ là im lặng và đáng sợ hơn thôi."

"Jimin," Taehyung ngập ngừng nói rõ ràng, "Đó không phải— đó không phải là tiêu thụ đâu. Đó là sự hấp thụ."

Kể cả vậy thì cũng chả cái nào nghe có vẻ tốt đẹp cả.

Taehyung liếm đôi môi khô của mình. "Cái cậu kể với mình về Luna... đó là tiêu thụ. Thỉnh thoảng, một linh hồn mạnh hơn bình thường hoặc một con quỷ, hay bất cứ thực thể nào khác, đều có thể hút lấy linh hồn của một người để phục vụ cho những nghi thức, hoặc chỉ đơn giản là để tăng cường sức mạnh của chúng. Đấy là lý do của những vụ tự sát, chắc chắn. Luna cuối cùng cũng sẽ biến mất khỏi cái vương quốc đó thôi."

Từ ngữ của Taehyung đang nói thật. Nó gợi cho Jimin nhớ những gì mà Jungkook Kia đã nói; rằng tiêu thụ một ai đó là quá trình tiêu hoá cho đến khi con mồi biến mất— mà ngay cả Không-phải-Jungkook cũng không biết chuyện gì đã xảy ra với họ sau khi họ chết.

Taehyung lo lắng nói tiếp. "Hấp thụ kiểu như— well, trước hết, nó không hay xuất hiện lắm. Thay vì ăn linh hồn, thì linh hồn sẽ kết hợp với bất kỳ thứ gì là mục tiêu nó nhắm tới để trở thành một thực thể riêng lẻ. Và cơ thể ban đầu của vật chủ sẽ duy trì ở đấy mãi mãi, nơi mà nó đã được tiêu thụ ban đầu. Chỉ là một cái vỏ trống rỗng."

Quả thật là, cơ thể của Jungkook đã bị ôi thiu và ứ nước, chứ không phải vẫn còn đang chủ động phân hủy.

"Cậu đang nói gì thế?" Jimin thì thầm.

Taehyung nghiêm trọng nhìn chằm chằm lại về phía cậu, ánh mắt tăm tối và từ ngữ không khoan nhượng.

"Mình nói rằng con quỷ của cậu không hề sai. Đấy chính Jungkook, biến đổi thành một người mới."





Khoản thời gian từ giữa nửa đêm đến khi bình minh thắp sáng con đường kỳ lạ bằng ánh trăng bóng nhoáng. Sau khi ra khỏi màu xám xịt làm mọi thứ ẩm ướt đó, Jimin đã thực sự ngóng chờ cái buổi đêm chân thực này từ lâu rồi. Ít nhất nó đã rõ ràng ở một khía cạnh. Chuyến đi bộ tới nhà Jungkook có hơi lạnh và nhanh hơn bình thường. Cửa đang mở.

Kỳ lạ. Jungkook đang chờ anh sao?

Jimin chầm chậm ẩn cửa chính mở ra, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng anh trước bất cứ thứ gì anh có thể tìm thấy sau cánh cửa.

Đang ngồi trên chiếc ghế da trong phòng khách của gia đình Jeon, là Jungkook. Cậu đang mặc chiếc áo len từ trường đại học của Jimin và quần lót, ngồi khoanh chân. Tay đang ấn liên tục vào cái iPhone của cậu, âm thanh nhỏ của bản nhạc phát ra từ loa điện thoại. Jungkook đang chơi trò đánh nhịp mà cậu vẫn thường thích. Khung cảnh thật gần gũi và bình dị. Mọi thứ bình thường một cách dối trá ngoại trừ khí chất mờ nhạt của thế giới bên kia đang phát khắp cơ thể cậu, gần như mê hoặc. Hay có lẽ chỉ là Jimin đã thay đổi suy nghĩ. Bây giờ anh không thể nhìn nhận Jungkook giống như trước nữa rồi.

Jungkook đặt điện thoại xuống và nhìn lên. Khuôn mặt cậu sáng bừng.

"Jimin," Jungkook mỉm cười, "Anh đây rồi."

Jimin bước đến và ngồi đối diện cậu, vẻ mặt nghiêm túc. Bỗng nhiên trong một khoảnh khắc, Jimin đã lo lắng về một khả năng rất cao của việc sang chấn tâm lý sau cuộc gặp gỡ này. Sau đấy anh nhanh chóng loại bỏ ý nghĩ đó. Cứ như thế này, Jungkook không đáng sợ chút nào. Cậu chỉ mới mười tám tuổi như cậu vẫn là thôi, trẻ con và hiếu kỳ.

Jungkook chắc chắn đã thấy vẻ mặt của Jimin, bởi vì cậu thở dài và nói, "Em yêu anh."

Câu nói đầy bất ngờ và ngoài dự đoán. Jimin tiếp tục giữ vững và không lay chuyển.

"Em yêu anh." Jimin đáp lại, giọng cay đắng. "Em thực sự là ai?"

Jungkook đưa tay sang vuốt mái tóc của Jimin ra khỏi mặt anh. Hành động vô cùng dịu dàng và ngại ngùng. Jungkook cắn môi, lắc nhẹ đầu.

"Anh không nhớ em?"

Một sự thay đổi trong biểu cảm lộ rõ trên mặt Jungkook— đau khổ, xúc động, tổn thương và cái vẻ tự tin kỳ quái, tự mãn luôn có trên mặt Jungkook của thế giới bên kia. Họ có phải là một và giống nhau không? Jungkook này có vẻ giống với Jungkook của anh hơn, nhưng Jimin không biết nên tin vào cái gì nữa. Anh không có gì để phải trốn tránh cả, bởi vậy Jimin đã nói thẳng ra luôn.

"Em có thật là Jungkook không?" Jimin thì thầm, để mặc tay Jungkook vuốt trán mình rồi lại rơi xuống. "Hay là em ấy đã chết ở dưới nước rồi?"

Jungkook cứng người. Cậu thẳng lưng và dựa về phía sau.

"Tệ thật đấy." Cậu nói. "Anh đã nhớ hết những gì mà em không muốn anh nhớ."

Tay của Jimin nắm chặt xung quanh cái chai mà anh đang cầm. Taehyung đã thuyết phục anh đừng đi tới nhà Jungkook— thay vào đó hãy đợi Taehyung gọi cho mẹ cậu ấy và các pháp sư khác để thực hiện toàn bộ thủ tục. Khi Jimin cứng rắn từ chối, Taehyung đã thở dài và đưa cho anh chất lỏng trong suốt đáng nghi ngờ này, bảo anh hãy đổ nó lên người Jungkook.

"Đây là mấy cái nước thánh cấp độ nhảm nhí đấy à?" Jimin đã hỏi, nghi ngờ đề nghị của người giống-thầy-trừ-tà. Taehyung liền trợn mắt lên và đẩy anh.

"Tên khốn kiếp ngu ngốc. Không phải. Nó sẽ chỉ tiết lộ xem cậu ấy có phải quỷ hay không thôi. Nó là một loại nước phép trong suốt dùng trong ma thuật."

Và Jimin đã lấy chất lỏng và đổ nó vào một cái chai Arrowhead (kiểu như Lavie với Aquafina á mọi người), bởi vì anh là một tên khốn nhát gan, và cũng là bởi vì Jimin không muốn vào ngôi nhà quái đản của Jungkook mà không có lối về. Lúc này, đứng trước mặt một Jungkook-Khác, nắm tay của Jimin trên cái chai bóp méo phần vỏ nhựa. Sự căng thẳng thấm sâu vào căn phòng.

Jimin mở nắp và đổ cả chai nước lên đầu Jungkook.

Im lặng.

Jungkook ngạt thở, ho ra nước và dụi mắt. Cậu phát ra một tiếng ồn bất mãn như bình thường. Jimin chăm chú nhìn chằm chằm, chờ đợi bất kỳ dấu hiệu siêu nhiên nào từ vật sở hữu bên trong Jungkook.

"Cái nước này có vị như cứt vậy." Jungkook càu nhàu, nheo mắt qua hàng lông mi ướt đẫm. "Có thứ khỉ gì trong này thế?"

"Ừm." Jimin nói, chờ đợi Jungkook biến thành con quỷ theo đúng nghĩa đen. Nhưng thay vào đó, Jungkook vẫn tiếp tục giữ nguyên cái vẻ rất-chi-là-con-người và cũng-rất-chi-là-sợ-hãi khi nước chảy xuống cái áo len của cậu và cả sàn gỗ cứng.

"Đấy là gì?" Jungkook phàn nàn, giũ sạch cái áo len từ trường đại học và nhìn chằm chằm vào hai bàn chân ướt của cậu.

"Ừ thì," Jimin nói, "Một loại nước phép?"

Khoảng lặng tiếp theo tràn ngập sự hoài nghi.

"Anh vừa cố để trừ khử em đấy à?" Jungkook không tin được hỏi. Cậu khoác một chiếc chăn ấm lên cơ thể khỏe khoắn của cậu, trông trẻ con một cách đáng yêu. "Em đã nói với anh rồi mà, em không phải quỷ."

Nếu cậu không phải quỷ, thì Jimin không thể hình dung ra cậu là thứ gì trên cái quả đất này nữa. Jimin chưa từng có một trí tưởng tượng nhanh nhạy, quá ỷ lại vào thế giới xung quanh anh. Tất cả chuyện này cảm giác quái dị kinh khủng. Tâm trí của anh nhớ Jungkook, nhưng ngược đời là Jungkook đang ở ngay trước mặt anh.

Jungkook ngồi xổm xuống và nhặt chai nước rơi dưới sàn lên, kiểm tra nó cẩn thận. Cậu ngửi nó, lông mày nhăn lại. Sau đó cậu đặt cái chai nước rỗng lên trên bàn trà trước mặt họ, một chứng cứ cho thấy sự bế tắc của Jimin nhiều như thế nào trước hậu quả của cuộc thí nghiệm thất bại của anh.

Đột nhiên, tất cả nước trong phòng bắt đầu rung chuyển.

Thậm chí là bay lên.

Những hạt nước còn sót lại bị mắc trên tóc Jungkook, lơ lửng trong không khí quay trở lại chai nước. Nó đi ngược với vật lý và rõ ràng rất siêu nhiên. Jimin ngồi xem tất cả nước trên sàn quay trở lại cùng một lúc, đi theo một quỹ đạo trở về trong cái chai nước nhỏ.

"Em không phải quỷ," Jungkook nói, khi cái chai đã hoàn toàn đầy nước và đóng nắp mà không cần di chuyển một cơ bắp nào cả. "Em là thần."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com