Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

48 Giờ - Extra

Extra này mình lấy trên wordpress, đây extra không phải do tác giả viết ra mà nó một fanfic riêng do người khác viết.
...

48 Giờ [EXTRA]

Author: 腹肌和小肚子

Notes

1. Cái extra này không phải do bạn tác giả của 48 hours viết
2. Bản tiếng anh sau khi đã được dịch qua từ tiếng trung thì có sót một vài chỗ đó là lí do tại sao mình phải dùng bản QT để edit chứ ko dịch từ bản Eng
3. Mình đã xin được per
4. Mình không biết tiếng Trung, cho nên mình không đảm bảo được là giữ nguyên vẹn 100% ý tứ của Author, nhưng mình đảm bảo cao nhất về mức đúng nghĩa của bản edit của mình.
5. Mình không ngăn cản các bạn mang cái bài này đi bất cứ đâu nhưng khi đã mang đi thì vui lòng không thay đổi bất cứ thứ gì, chỉ trừ tên người edit, các bạn có thể xóa tên người edit nhưng vui lòng đừng thay tên người khác hoặc thậm chí là tên bạn vào.
6. Mình đã kiểm tra rất nhiều lần những chuyện còn sót lỗi trong bài là chuyện không thể tránh khỏi. Mong các bạn thông cảm.
7. Mình xin phép nhắc lại 1 lần nữa. cái extra này không phải là do bạn tác giả 48 giờ viết, hãy cứ coi nó là fanfic của fanfic đi.
8. Trong này mình khác với bạn Sai Fujiwarano, mình vẫn sử dụng nguyên tên tiếng Hán của nhân vật, và chỉ có Kris ở một số chỗ vẫn được giữ nguyên tên tiếng Anh.
9. Nếu bạn nhớ được tất cả các chi tiết trong 48 giờ thì có thể đọc luôn. Còn nếu không, vui lòng đọc lại để tránh khó hiểu ở mấy cái extra.

http://vnfiction.com/viewstory.php?sid=5143&textsize=0&chapter=1

Bắt đầu chứ nhỉ

Nếu không mất đi người mà mình yêu thương thì làm sao biết được rằng, đối với chúng ta, họ quan trọng tới nhường nào...

1. [Ngô Diệc Phàm - I]

Bước ra khỏi phòng vệ sinh, tôi nhìn thấy Bạch Hiền cũng tiến ra từ phòng ngủ. Có cái gì đó trong tiềm thức của tôi dừng lại một chút, vào cái khoảnh khắc hai ánh mắt chạm vào nhau; nhưng rồi cuối cùng, chúng tôi, không ai nói gì cả.

Cho dù không quay đầu lại, tôi vẫn có thể nhìn thấy cái thân hình nhỏ bé của em ấy đi vào phòng tắm. Tôi nhớ tới cái showcase tại Seoul vào hai năm trước, em ấy nói rằng em ấy muốn thân thiết với Kris ca, bởi khuôn mặt của anh ấy trông có vẻ giống mình.

Lúc ấy, để bảo vệ hình tượng của mình, tôi chỉ biết cười âm ỉ trong lòng. Chúng tôi giống nhau ở điểm nào chứ, tôi thì "mày kiếm mắt sáng" còn em ấy thì cái gì cũng nhỏ, từ đôi mắt, mũi cho tới miệng.

Tôi nhớ tới lúc khi chúng tôi đỡ Nghệ Hưng với cái lưng bị thương trở về khách sạn, Nghệ Hưng đã phàn nàn: "Bạch Hiền, em hảo tâm đến đỡ anh kỳ thật cũng chỉ vì muốn thân cận với Phàm ca, phải chứ? Cứ nhìn cái điệu bộ sùng bái của em là biết."

Bạch Hiền cười tít mắt: "Đúng vậy, em rất sùng bái Kris ca, nhưng em cũng thích Nghệ Hưng ca, em thất bại rất nhiều trong việc thử hôn anh, nhưng bây giờ là cơ hội tốt rồi.". Vừa nói, em ấy nhân tiện làm điệu bộ muốn hôn Nghệ Hưng.

Nghệ Hưng vừa trốn tránh vừa khàn giọng mà kêu đau một tiếng.

Bạch Hiền nhanh chóng lùi lại và khẩn trương nói: "Xin lỗi, xin lỗi, có sao không anh?"

Nghệ Hưng lắc đầu, vừa cười vừa liếc tôi: "Mấy đứa cứ một người hai người mù quáng sùng bái con người này, rốt cuộc vốn là tại sao? Anh ta tốt chỗ nào? Nói xem, tại sao em thích anh ấy?"

Bạch Hiền vòng vo đảo con mắt nói: "Bởi vì Phàm ca cao, mà em cũng muốn cao được như vậy!".

Đối với khí thế và mị lực của chính mình, tôi luôn rất tự tin; bởi vậy, tôi hoài nghi mà trừng mắt với cậu ta: "Có phải chỉ vậy thôi không? Chỉ bởi vì anh cao?"

Bạch Hiền chỉ nở một nụ cười chói sáng mà không trả lời.

Tôi vừa đánh mắt ra phía trước đã thấy Chung Nhân cứ không ngừng hướng ánh nhìn về phía này, hứng thú chơi đùa bỗng nổi lên, cố ý lớn tiếng mà hỏi: "Vậy sao em không sùng bái Chung Nhân đi, em ấy cũng cao mà."

Quả nhiên, tôi thấy được Chung Nhân, đang đưa lưng về phía chúng tôi, dựng đứng hai cái tai lắng nghe một cách thận trọng.

Bạch Hiền bĩu môi, hai mí mắt sụp xuống rồi làm bộ oan ức mà nói: "Em ấy so với em là bé hơn hai tuổi, em ghét bị so sánh chiều cao với người nhỏ hơn."

Chung Nhân hạ tai xuống rồi uể oải cúi người rời đi.

Tôi nhịn cười tới mức muốn hộc máu, vừa đắc ý vừa nói một câu thành ngữ khá phổ biến ở Trung Quốc: "Không nên sùng bái ca, ca vốn là một truyền thuyết."

Bạch Hiền nghiêng đầu hỏi Nghệ Hưng: "Như vậy là có ý gì?"

Nghệ Hưng vừa buồn cười vừa nghĩ kĩ xem làm cách nào để giải thích tiếng Trung. Và cuối cùng bèn nói: "Anh ấy nói em không nên sùng bái anh ta, anh ta không cho rằng anh ta đáng được như vậy."

Đến bây giờ tôi mới biết, lúc ấy, Nghệ Hưng thực sự đã phiên dịch cho Bạch Hiền một cách chuẩn xác.

Tiểu Bạch Hiền, em không nên sùng bái anh. Anh vốn là một người xấu!

2. [Hoàng Tử Thao]

Tôi cầm lấy sợi dây thừng plastic mà siết chặt quanh cổ cái con người mảnh khảnh trước mặt. Tôi bỗng khiếp sợ và vô cùng thống khổ, cảm thấy run rẩy và đau đớn khi phát hiện ra đó là ai.

Không phải là cái "danh sách tử" kia đã được quyết định khi mà tôi viết ra những chữ Hán chỉ có những thành viên người Trung mới hiểu hay sao? Tôi tự nói với chính mình, mày làm bộ làm tịch cái gì chứ!

Mặc dù vốn là người lớn tuổi hơn, nhưng anh ấy lùn hơn và bé hơn tôi nhiều lắm. Tôi cơ hồ không cần sử dụng toàn bộ sức lực mà vẫn khiến anh ấy mất đi tính mạng một cách nhanh chóng trong tay tôi.

Tôi vùi đầu vào giữa hai chân, không dám nhìn vào anh ấy - cái người đã liều mạng dùng tay cào cổ và cố gắng đạp bàn chân xuống đất. Chớp mắt một cái, cái "miếng thịt bò" bị buộc chặt kia ngã xuống.

Tôi nhớ kĩ những gì anh ấy nói. Anh ấy từng đưa cho tôi một chiếc khuyên tai, không biết có ý tứ gì, chỉ cần tôi nhận và đeo nó. Sau đó, tôi liền mua một chiếc giống như vậy để thành một đôi hoàn chỉnh.

Tôi nhẹ buông tay, anh ấy giãy dụa bò ra cửa.

Tôi không biết là ai đã ra sức đóng cửa lại. Nắm chặt sợi dây thừng plastic trong tay, tôi kéo anh ấy lại, gia tăng lực siết tới mức toàn bộ gân xanh trên tay đều nổi rõ.

Tôi thấy hình như có người đứng ở ngoài và chứng kiến hết thảy tất cả.

Tôi nhớ lại hai năm trước, trong buổi sinh nhật của tôi, anh ấy nói: "Đào à, tại Hàn Quốc, em luôn bên cạnh anh. Nghe nói tại Trung Quốc, mỗi lần nghĩ đến anh, em đều khóc. Đào, bề ngoài mặc dù rất đáng sợ, nhưng anh biết em quả thực rất nhỏ bé và yếu đuối..."

Tôi nhìn cái con người chân thực và mỏng manh ấy giãy dụa ngày càng yếu, rồi không chuyển động nữa.

Tôi như một kẻ sát nhân, cúi đầu xuống, nhỏ một giọt lệ lên cái khuôn mặt nhỏ nhắn đã tái nhợt ấy.

Đột nhiên, khuôn mặt ấy trở nên thật gần với mình, tôi nghe thấy chính mình nói. Thịt bò à, em lại nhớ anh rồi, nhớ anh nhiều tới mức muốn khóc rồi đây.

Mỗi lần có hoạt động tại Trung Quốc, em sẽ đều ở bên phiên dịch cho anh. Em đã sẵn sàng phiên dịch cho anh lần nữa rồi nè, mau đến đây.

Mau đến đây...

Sao anh không đến hả?

3. [Biện Bạch Hiền]

Tôi nhìn Khánh Thù thở gấp rồi ngã xuống, nhìn thấy cái đuôi của con bọ cạp cắm vào lồng ngực của cậu, tựa như lúc mà tôi đâm cái mảnh thủy tinh nhỏ vào ngực của Tuần Miên ca.

Tôi nhớ tới lúc chúng tôi bày ra những lời chào hỏi ngu ngốc với những người hâm mộ đang vây quanh tại các buổi kí tặng, rồi thì sau đó tôi không chịu nổi mà nằm dài ra bàn. Nhớ lại lời Xán Liệt nói: "Nhìn vào cái trạng thái ngoài hành tinh của Khánh Thù, với cái vẻ mặt của kẻ vì thất tình mà tan nát cõi lòng kia, thật kinh tởm mà."

Tôi trừng mắt nhìn Xán liệt rồi tiếp tục nghiên cứu cẩn thận vị thần chữa trị bệnh tật Khánh Thù: "Ai cần cậu quan tâm? Nhìn xem cậu ấy đang làm gì kìa, tớ thích cậu ấy tới mức sắp chết rồi."

Nhưng bây giờ, tôi đã giết chết cậu ấy rồi.

D.O. - người ngoài hành tinh, cậu đã trở về hành tinh của cậu rồi sao? Địa cầu rất nguy hiểm, không nên trở lại nữa.

Khi cổ bị siết chặt từ phía sau, điều đầu tiên hiện lên trong đầu tôi chính là lớp học aikido. Sư phụ đã dạy cách làm thế nào để đối phó với sự tấn công từ đằng sau. Như vậy, cho dù đối phương có khỏe như thế nào, thậm chí kể cả kẻ nhanh nhất và với sự tấn công mạnh nhất thì tôi cũng sẽ không thất bại.

Tôi duỗi tay về phía sau nhưng không bắt được bất cứ ai, ánh mắt tôi đảo tới tấm gương trước mặt. Đó, là "thịt bò" của tôi, Tiểu Đào.

Tôi dừng mọi hoạt động, chỉ trong một giây, thoáng một cái tôi đã bị ghìm chặt trên mặt đất.

Tôi không có cơ hội thoát rồi, cho dù có, tôi cũng sẽ bỏ lỡ nó.

Tôi nghe thấy cậu ấy run rẩy nhẹ giọng gọi tên tôi, "Bạch Hiền", cho dù là tiếng Trung, tôi vẫn có thể hiểu được.

Trước kia tại Trung Quốc khi tôi giới thiệu, cậu ấy luôn ở bên cạnh đọc từng chữ cho tôi nghe. Kỳ thực, tôi căn bản không cần cậu ấy đọc mẫu, nhưng mỗi lần nghe cậu ấy tình nguyện đọc mẫu, tôi đều thích thú.

Cậu ấy nói bằng tiếng Trung một lần nữa, "xin lỗi". Cái này tôi cũng hiểu được.

Tôi muốn nói rằng không sao cả, nhưng cổ lại đang bị siết chặt, không thể phát ra âm thanh, chỉ có thể mở to mắt nhìn biểu cảm thống khổ của cậu ấy, dốc sức nghĩ đến ba chữ Hán.

"Không việc gì"

Tôi đã giết hai người rồi, sẽ không có thêm nạn nhân thứ ba nữa.

4. [Phác Xán Liệt]

Kris ca sử dụng thanh kiếm để cắt sợi dây thừng plastic và lao tới tôi. Tôi ngây người.

Mới vừa rồi, khi còn cách cánh cửa kia, tôi nghĩ rằng mình có thể liều mạng mà tấn công anh ấy. Giờ đối mặt thì lại cái gì cũng làm không được.

Tôi nghĩ tới lúc chũng tôi cùng nhau luyện rap, cùng nhau đối mặt với sự thật rằng chúng tôi nhảy thực sự rất kém bởi chân tay quá dài. Cùng nhau ngồi ở ven một con đường tại NewYork, chia nhau mỗi người một tai nghe, cùng nhau khoác vai trong suốt concert, khoe khoang cái tình yêu của những kẻ có chiều cao lớn nhất.

Mỗi lần hai nhóm tập hợp, tôi vẫn không thể nhịn được việc bám theo anh ấy, anh ấy nói: "Yo Xán Xán, lại tới nữa hả?", tôi nói: "Yo Kris ca, anh rất cao cho nên dễ tìm lắm."

Tôi rất sùng bái Kris ca, đương nhiên không chỉ vì anh ấy cao hơn tôi. Anh ấy trời sinh có một cái gì đó làm cho người ta sùng bái mà thuận theo, làm cho người ta tùy ý mà tin tưởng dựa vào.

Tôi nhớ lại cái lúc mà chúng tôi chế giễu khả năng nhảy của nhau, Kris ca ôm lấy cổ tôi từ phía sau mà phát tác khí thế bực bội: "Còn dám làm càn, anh đánh em đấy."

Tôi trơ tráo trưng ra bộ mặt tươi cười nói: "Anh như thế nào lại dám đánh đứa em phi thường siêu cấp đáng yêu này chứ."

Anh ấy thoáng cười, ấn đầu tôi, lắc lắc mà nói: "Đúng vậy, sao mà anh dám đánh em chứ?"

Kris ca túm tóc, đẩy tôi vào tường cùng với tử khí chất đầy trong ánh mắt. Toàn thân tôi đau đớn, tôi muốn nói: "Kris ca, anh đánh em.". Nhưng tôi lập tức bị nhét vào ngăn tủ.

Thé giới thoáng cái tối đen, không nhìn thấy cái con người mà tôi luôn sùng bái và nương tựa, hâm mộ và ghen ghét với cái khuôn mặt đẹp trai ấy, chỉ cảm thấy bụng đột nhiên đau đớn. Tôi đối diện với cánh cửa mà thì thào: "Kris ca, anh đánh em rồi!"

Xán Liệt:

Tôi sùng bái Ngô Phàm ca, anh ấy sẽ vì bạn bè mà dám từ bỏ mọi thứ. Mặc dù trong cái mọi thứ ấy, có cả tôi.

Ngô Phàm:

Không phải anh đã nói với em rằng em thực sự nhảy rất tệ, và đó không phải là do vấn đề chiều cao. So với em, anh nhảy tốt hơn nhiều, và anh cao hơn. Lần sau, đừng có tham gia vào các dance team, em thực sự không thích hợp đâu.

5. [Ngô Diệc Phàm - II]

Cánh tay của tôi giơ lên rồi hạ xuống, Chung Nhân quay người lại nhìn tôi, chậm rãi ngã xuống, một tay bám lấy cánh tay tôi, một tay gắt gao mà túm lấy quần áo tôi.

Tôi nhắm mắt lại và ấn cậu ấy xuống đất một cách tàn nhẫn. Cậu ấy mở to đôi mắt, bất lực, đại khái là đang nghĩ về những cuộc chiến luôn thắng đã diễn ra trong cái cuộc sống ngắn ngủi của cậu ấy. Đây vốn là lần duy nhất thất bại, và cũng là lần cuối cùng cậu ấy thất bại.

Kim Chung Nhân, em một mực nói chúng tôi là đồ dối trá, còn em thì sao?

Đào giết Bạch Hiền, em giết cậu ta.

Bạch Hiền giết Tuấn Miên - người mà em đã biết trong 6 năm. Em, mặc dù đau lòng, nhưng lại không chút do dự mà lựa chọn giữ gìn, bảo vệ cậu ta.

Kim Chung Nhân, kỳ thực, em cũng là đồ dối trá.

Bình thường luôn không đếm xỉa đến mọi thứ, những điều vụn vặt đều không khiến em phải suy nghĩ. Trò chơi bắt đầu, lại đem cái ý chí cường đại mà tinh vi của Kim Chung Nhân thả ra.

Em thực sự vốn là vua trò chơi. Trước kia cùng nhau chơi đùa không ai có thể thắng em, trừ Bạch Hiền. Nhưng chúng tôi đều biết, là em cố ý.

Lần này, cậu ấy dùng cái chết của mình, cho em chính thức thua một lần.

Chứng kiến ánh mắt em nhìn thi thể của cậu ấy, anh biết.

You are out.

Quả nhiên, em ngay lập tức sụp đổ, không thể kiềm chế, và yếu ớt.

Ngày trước, khả năng nhìn thấu mọi việc một cách tỉnh táo của em bỗng chốc sụp đổ, chỉ trong một khoảnh khắc.

Lúc ấy, anh nhìn ra hướng Lộc Hàm, ánh mắt trao đổi với cậu ta: "Các người mất đi Kim Chung Nhân rồi, các người thua rồi.".

Tôi nhớ có một lần, chúng tôi chỉ có hai người đứng tại trạm dừng xe và nói chuyện, nhắc nhở cậu ấy rằng đã nghe nói tôi có biệt danh là giáo chủ hay chưa.

Chung Nhân chưa bao giờ như các thành viên khác sùng bái tôi vô điều kiện. Đương nhiên, tôi cũng không phải loại người thích được mọi người đều sùng bái; chỉ là cảm giác có điểm tò mò, lúc cậu ấy nhìn các thành viên và chọc họ: "Mọi người cũng đều là con chiên của Phàm ca hả?". Nắm lấy cơ hội này, tôi liền hỏi: "Tiểu tử, nói, tại sao vẫn chưa tham gia mà nghe lời dạy của ta?"

Trên mặt cậu ấy lộ ra một nụ cười sáng chói: "Em có tín ngưỡng khác.".

Mặc dù cậu ấy nhìn như đang ở giữa một đám người điên, tôi vẫn thấy trong ánh mắt cậu ấy hiện lên một nụ cười tít mắt, một hàm răng trắng bóng, và khuôn mặt như một đứa trẻ con vậy.

Diệc Phàm:

Chung Nhân, vốn em mới là người có thể sống sót cuối cùng, nếu như không có Bạch Hiền.

Còn có, là anh giết Bạch Hiền, không phải Đào tử, em đâm sai người rồi.

Kim Chung Nhân:

Có lẽ ngay từ đầu, tôi không nên tự cho rằng mình thông minh như Lộc Hàm. Như vậy, mặc dù chúng tôi có thể chết nhanh hơn bởi cái kế hoạch được bày ra bằng tiếng Trung. Nhưng ít nhất có thể làm cho Bạch Hiền chết bên tôi, chết trước khi tôi kịp nói. Hoặc tốt hơn hết, chúng tôi có thể chết cùng một chỗ.

Người mà tôi muốn bảo vệ nhất đã không còn, tôi còn có thể làm gì nữa?

6. [Lộc Hàm]

Phát hiện ra cái cửa sổ mở, tôi nghĩ dù sao cũng là chết, không bằng thử một lần.

Đi xuống tìm Ngô Diệc Phàm, thấy được sợi dây thừng plastic, nhân tiện nói luôn: "Có thể đem cái sợi dây thừng plastic cho tôi mượn không?"

Cậu ta lắc đầu.

Tôi chực muốn ói ra, muốn phun ra mấy chữ: "Cho cậu mượn là thành đồ của cậu chắc? Đó là đồ mà tôi phải chơi rubik mới thắng được.". Nhưng tôi lại cười và vẫy vẫy tay: "Quên đi... Được rồi. Nhân tiện, tôi có chuyện muốn nhờ cậu."

Và rồi, quên đi phần còn lại chưa kịp nói; bởi vì, tôi thực sự là rất muốn chạy đi.

Tôi thấy cậu ta cầm cái hộp quẹt mà thiếu chút nữa đã được dùng để thiêu cháy bản thân cậu ta lúc nãy. Tôi không trách cậu ta. Trở lại trên lầu, kéo khăn trải giường, thắt chúng lại với nhau mà không sử dụng lực quá lớn, có thể nói là thắt tùy tiện.

Tôi nghĩ tôi thật là, vừa xác định muốn chết rồi lại vừa làm bộ muốn sống.

Tha thứ cho tôi cả đời phóng đãng, không chịu theo khuôn mẫu nào; kể cả tại thời khắc cuối cùng, tôi còn cười đến nỗi không thể đứng thẳng lưng, cười đến mức chảy nước mắt.

Tôi biết, tôi trước sau đều luôn có một khuôn mặt hoàn mĩ ra sao. Bởi vì, tôi có thể thấy Thế Huân trước mặt vừa cười vừa chỉ vào tôi mà nói: "Anh, những nếp nhăn lại biến đâu mất rồi?"

Từ không trung rơi xuống, rất kì quái. Rõ ràng, khắp xung quanh đều một màu tối đen, thế nhưng, tôi có thể thấy Thế Huân bên dưới ngửa đầu, hai mắt cười híp lại tựa mặt trăng, em dịu gọi: "Anh, em tới đón anh."

Tôi với tay theo hướng cậu ấy.

Chúng tôi được gọi là "song sinh couple", nếu thực sự không thể cùng nhau sinh ra, thì hãy lấy cái dịp mà cùng nhau chết đi.

Anh muốn biết, lúc em xuống địa ngục có cảm giác gì?

7. [Ngô Diệc Phàm - III]

Tôi không trách Chung Đại và Mân Thạc. Tôi có thể tưởng tượng, bọn họ đang nhìn thi thể Tuấn Miên mà vừa khiếp sợ vừa bi thương. Có thể hiểu được, bọn họ không chịu đựng được nỗi sợ hãi khổng lồ mà bèn bỏ chạy, để lại một đống người không biết gì tiếp tục tự giết lẫn nhau. Chứ bọn họ có thể làm thế nào nữa? Chạy đến nói với chúng tôi: "Này, nhìn xem, chúng tôi còn sống. Nhưng các người lại làm thế nào mà khiến Tuần Miên chết?"

Tôi thấy thật vui mừng khi họ bỏ đi, nếu không, tôi sẽ không phải là người duy nhất chịu xử phạt.

Làm thế nào mà 11 người còn lại thừa nhận cái chết của Tuấn Miên? Và chấp nhận sự thật rằng chúng tôi không thể trở về khoảng thời gian trước đó nữa?

Cho nên, hãy để cho tôi gánh vác hết, bởi vì tôi, là nhóm trưởng.

Nhìn xem, tôi quả nhiên vô sỉ. Lúc này lại coi chính mình như một người anh hùng lưu lại trên thế gian để chịu hết thảy sự thống khổ cùng trừng phạt.

Hết thảy, đều như một giấc mơ, tất cả người chết vây lấy ta như bình thường mà ầm ĩ gọi: "Nhóm trưởng, tỉnh dậy, nhóm trưởng, tỉnh tỉnh..."

Tôi muốn tỉnh lại, muốn mở mắt, nhìn thấy nụ cười của họ. Nhưng không, không có cách nào cả. Bởi vì tôi cũng đã chết, chết ở trong mộng.

Người chết ở những thế giới khác nhau vĩnh viễn không thể gặp lại nhau, đúng chứ?

Nếu không mất đi người mà mình yêu thương thì làm sao biết được rằng, đối với chúng ta, họ quan trọng tới nhường nào... - Benjamin Button.

8. [Ngô Thế Huân]

Không hề có chuẩn bị khi té xuống, tôi ngay lập tức cảm thấy trống rỗng, không phải là cơ thể, mà là trong lồng ngực.

Cơ thể hình như đụng vài lần rồi mới vỡ vụn trên mặt đất. Nhưng tôi, hoàn toàn không có đau đớn. Toàn bộ lực chú ý của trái tim đều tập trung lên cái con người đang nằm trong suy nghĩ của tôi.

Anh làm vậy, rút cuộc là muốn thắng em? Hay là bởi vì muốn phạm quy mà thua?

Đây là vấn đề trọng yếu nhất, so với việc tôi có chết hay không, thì nó còn quan trọng gấp vạn lần.

Em đã hỏi qua rất nhiều câu hỏi mà anh không trả lời được.

Anh, khi anh có bạn gái rồi, anh sẽ thích đi uống trà sữa với ai hơn? Em hay cô ấy?

Anh, anh nói xem, chúng ta có thể ở cùng nhau trong bao nhiêu năm? Ý em là nhóm chứ không phải chúng ta...

Anh, sau này về Trung Quốc rồi thì anh sẽ không trở lại sao? Em có thể đến tìm anh không?

...

Anh, luôn chỉ xoa đầu em, cười, mà không nói lời nào. Em, cũng chỉ hỏi một chút, và rồi cho qua thôi.

Nhưng là lúc này đây, em lại điên cuồng muốn biết đáp án.

Ý thức bắt đầu không kiêng nể tôi mà bắt đầu tiêu tan. Tôi phải dùng tới sức mạnh to lớn nhất của ý chí để kéo nó trở về.

Ngô Thế Huân, cầu xin ngươi, hãy chống chọi một chút nữa thôi.

Lộc Hàm ca, cầu xin anh, xuống đây nhanh một chút.

Tôi cầu xin cả hai người.

Thân thể bị té xuống của tôi bắt đầu chảy máu, nhưng tôi không dám lãng phí chút sức lực cuối cùng của mình vào việc đau đớn.

Nước mắt trực tràn mi, nhưng tôi không muốn nó làm mờ mắt mình, đôi mắt sẽ cho tôi những tia hi vọng cuối cùng.

Trong bóng tối, rút cuộc cũng có ánh sáng lóe lên, hình như có người đang tiến tới.

Là anh sao, Lộc Hàm ca?

Tôi không sao biết được.

Té ra, trên thế giới này, dù cho có cố gắng, có khát vọng, thì mọi chuyện cũng sẽ chẳng bao giờ theo ý của bản thân.

Tôi chỉ muốn nghe được một cái đáp án nữa thôi, thời gian.

9. [Kim Chung Nhân]

Nghe được dưới lầu truyền đến tiếng vang, tôi cùng Xán Liệt, Lộc Hàm lao xuống. Xán Liệt chạy nhanh phía trước, tôi theo sát anh ấy, còn Lộc Hàm ở phía sau.

Tôi không biết từ giây phút nào mà bước chân mình ngày càng chậm, nhưng trống ngực lại càng lúc càng nhanh.

Đi tới bậc thang cuối cùng, từ từ tới gần cái ánh sáng hắt ra từ khe hở cánh cửa nhà vệ sinh, tôi hoàn toàn không có cảm giác bản thân mình còn di chuyển được nữa.

Có một cảm giác kì quái ở tim, đầu óc trống rỗng. Tiếp tục tới gần cánh cửa, tôi có thể nhìn thấy cảnh tượng khủng khiếp nhất cả cuộc đời tôi.

Nhưng tôi, rút cuộc vẫn tiến tới. Xán Liệt mạnh mẽ vặn tay nắm cửa đẩy ra.

Ánh sáng mãnh liệt bên trong ào ra, nhưng chúng lại tiêu diệt toàn bộ ánh sáng của cuộc đời tôi.

Tôi phát hiện ra rằng, tôi, dĩ nhiên vẫn còn không thể xác định được cái việc mà tôi luôn luôn suy nghĩ. Tôi rút cuộc chỉ là rất thích? Hay là yêu?

Trước đó, bởi những vướng mắc chưa thể tìm ra lời giải, tôi quyết định mặc kệ, cứ như vậy mà tiếp tục, rồi một ngày nào đó sẽ hiểu rõ; đến ngày đó, mặc kệ dù kết luận là gì, tôi cũng muốn nói cho anh ấy biết.

Nhưng cái ngày nào đó lại vĩnh viễn không đến được nữa rồi.

Điều này làm cho tôi điên cuồng, không biết chính mình đang làm cái gì vậy. Cho tới lúc tỉnh táo lại, tôi đã thấy bình rượu vỡ trong tay mình, cắm sâu vào bụng của Đào Tử, đang bị ấn chặt trên tường.

Là do cậu ấy, chứ không phải do tôi. Phải không?

Có người đẩy tôi ra, có người thì chạy trốn, có người đi tới chỗ tôi, có người kéo tôi... Tôi cũng không còn thấy được gì, tôi không còn ở trong căn phòng đó nữa.

Đó là hồi ở NewYork's Disneyland, tôi mang tai nghe, đung đưa đi theo sau mọi người. Từ hồi ra mắt, tôi đã luôn như vậy trong mọi cuộc gặp gỡ, tụ họp, bởi cơ bản, tôi không biết là nên đi theo ai. Thế Huân thì cứ kè kè bên cạnh "con Nai" ca của nó, nên tôi sẽ không biết cách hòa nhập như thế nào. Quyết định vừa đi theo các anh lớn vừa nghe nhạc, vẫn vui.

Nhưng sau đó, Đào Tử trong chốc lát chạy tới, câu được câu không bắt chuyện với tôi. Tôi không hiểu cái thứ tiếng Hàn tồi tệ và cái thứ tiếng Trung bất chợt của anh ấy. Anh ấy nói nghe như cũng không hiểu tôi nói gì, lại kiên trì theo tôi, nói chuyện với con người mà tai nghe vẫn còn chưa thèm tháo bỏ.

Tôi biết anh ấy thấy tôi cô đơn, sợ không có ai chơi cùng; bởi vậy, cho dù bất đắc dĩ, tôi cũng rất cảm động.

Đó lại là một vài tháng sau khi ra mắt, chúng tôi lại có một lần "hợp nhất", M được trao giải thưởng Newcomer tại Trung Quốc.

Vào lúc này thì tôi đã sớm hòa nhập với cái nhóm người "điên" này rồi, chỉ là không có điên như họ. Tiếng Hàn của Đào Tử lúc này cũng tương đối tốt.

Anh ấy đi tới bên cạnh tôi, chúng tôi gật đầu nhìn nhau cười. Trầm mặc trong chốc lát, tôi hỏi anh ấy: "Anh gần đây bị sao mà lại không tìm tới em nói chuyện nhiều như trước nữa?"

Đào Tử chỉ cười.

"Anh đã có người giúp đỡ rồi, như hình với bóng,... Em đã hoàn thành trách nhiệm của mình, không quấy rầy anh nữa."

Hai mắt tôi hơi giật giật rồi nhìn sang hướng khác.

Tôi biết anh ấy đang nhờ cậy vào ai, mặt tôi nóng lên một chút và không thèm để ý đến anh ấy, tiếp tục nói: "Lúc đầu không có gần gũi như vậy, em vốn chẳng tiếp xúc với mọi người nhiều. Nhưng anh lại mang theo cái thứ tiếng Hàn tồi tệ của mình đến gây phiền phức cho em. Rồi thì bây giờ, khi mà nó đã khá lên, thì anh lại định "qua cầu rút ván" sao?"

"Hồi ấy, em cả ngày cũng không nói không cười, anh còn nghĩ em bị tự kỉ...". Liếc mắt nhìn tôi một cái: "...Thế mà bây giờ, cả ngày vui vẻ, anh sợ rằng em mới bị chứng động kinh rồi."

Tôi cười to: "Đó là bị lây từ mấy người chứ. Ở trong cái nhóm toàn người có vấn đề thế này, muốn tự bảo vệ mình thì quá là khó khăn rồi."

Tôi trước kia sẽ không cười như vậy, kể cả với bạn thân nhất. Trong nhà thường xuyên hỏi tôi có phải gặp chuyện gì không, tôi chỉ cảm thấy chẳng có gì khác lạ, tôi nên vui vẻ mà cười tới mức choáng váng mới phải ư? Nhưng mà theo cái nhóm toàn người có vấn đề đã lâu, tôi có thể cười bể bụng trước mọi trò đùa.

Kể cả khi Đào Tử cười tới mức để lộ cái "tổ chim", sau một hồi ngừng lại, anh ấy thấp giọng: "Anh thực cố gắng yêu tất cả mọi người."

Tôi nói: "Em biết, anh đối với người hâm mộ, nói điều này rất nhiều lần rồi."

Ánh mắt anh ấy đột nhiên trở nên nghiêm túc mà khẳng định: "Không, anh không phải nói với họ, anh thật sự rất yêu mọi người."

Lúc trao giải, họ ở trên sân khấu, chúng tôi ở dưới sân khấu. M được trao giải thưởng Newcomer.

Chỉ mới vừa rồi trên sân khấu, họ còn nói với vẻ đe dọa: "Mấy đứa đừng có nằm mơ, bọn này tuyệt đối sẽ không rơi một giọt nước mắt như mấy thằng không có tiền đồ đâu, yên tâm đi." Thế mà giờ thì sáu cái con người ấy, hiện tại, đang cùng khóc ở đây, như những kẻ ngốc.

Tôi đứng xa xa nhìn bọn họ, ngọn đèn huy hoàng đột nhiên chiếu tới, mười hai người chúng tôi bước lên sân khấu.

Tôi nhớ tới đoạn mà Đào Tử nói trước đó: "Mười hai người chúng ta luôn muốn cùng nhau, vậy thì phải tiếp tục như hiện tại."

Hai mắt tôi nóng lên, nhìn cái con người đứng cách mình mấy chục thước, nhắc lại hoàn hảo cái câu vừa mới được nói ra cách đấy vài giờ.

Đáp lại một cách ngắn gọn:

"Hảo."

Tôi cảm nhận được Kris ca túm lưng tôi lôi đi, nhưng mà tôi vội vàng nghĩ đến một vài câu nói từng thấy và ghi nhớ.

"Người ta bởi vì muốn bảo vệ ai đó mà trở nên mạnh mẽ."

Tôi đã cho rằng tôi mạnh mẽ bởi vì tôi có người cần phải bảo vệ. Nếu tôi thực sự đủ mạnh mẽ, tôi đã có thể bảo vệ tất cả mọi người. Tuy nhiên, ngay cả người ấy, tôi cũng không thể cứu nổi.

"Tôi chỉ đủ mạnh mẽ để xem họ, từng người một chết trước mặt mình."

Tôi quay lại, muốn nói cho họ biết rằng, nếu có cơ hội, tôi nhất định phải đề nghị mọi người cùng nhau sử dụng hai ngày nghỉ đáng nhớ và không bình thường này. Cuối cùng, chúng tôi sẽ sử dụng phương pháp cổ điển nhất để đưa ra quyết định cuối cùng, cái mà tôi am hiểu nhất: bao búa kéo.

"Kẻ thua cuộc sẽ là người ở lại để chịu trừng phạt -- sống sót."

Sau đó, như là đã nghe được những gì tôi nghĩ, Phàm ca là kẻ mang theo đáp án đến cho tôi.

"Không còn cơ hội nào nữa."

Tôi nắm lấy quần áo của anh ấy, mở to mắt nhìn anh ấy, tôi muốn hỏi: "Tôi sẽ đi theo Đào Tử để xin lỗi. Anh ấy sẽ tha thứ cho tôi chứ? Liệu anh ấy còn có thể chấp nhận cho chúng tôi cùng nhau như xưa nữa không?"

Nhưng anh ấy lại đẩy tôi ra.

Phàm ca, anh có tha thứ cho em không?

Tôi nghĩ, cho dù tôi có nhìn thấy linh hồn của họ, thậm chí, cho dù có thể trở lại quá khứ, tôi cũng vĩnh viễn không nói ra.

Tôi thực sự yêu mấy người, mỗi người và tất cả mọi người

"Tôi là như vậy"

Trên thế giới này, dù cho có cố gắng, có khát vọng, thì mọi chuyện cũng sẽ chẳng bao giờ theo ý của bản thân.

Cho nên hãy cứ như vậy mà tiếp tục mọi thứ

[END]

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com