Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

4. routine

Irene biết Seungwan thích hát, nhưng còn nhiều điều hơn nữa về em ấy.

Khi Seungwan không hát, em ấy luôn hỏi Irene về những việc cô thường làm mỗi ngày, về việc học của cô, hoặc cách cô dùng thời gian rảnh của mình. Đổi lại Seungwan sẽ kể cho cô nghe một vài chuyện dở khóc dở cười khiến Irene cười không thở nổi. Cả hai dần dành cho nhau nhiều thời gian hơn, đôi khi Seungwan hát một vài bản tình ca sến súa từ những năm 90, đôi khi cả hai chẳng làm gì ngoài việc Seungwan vô thức gảy đàn guitar và Irene xem xét các ghi chú của mình.

Cảm giác thật tuyệt khi cả hai ở bên nhau, riêng tư.

"Cô đói không?", Irene hỏi.

Seungwan ấn ngón tay lên dây đàn và lắc đầu, "Tôi ăn rồi", câu trả lời của em ấy cộc lốc, "Nhưng tôi sẽ đi với cô nếu cô muốn ăn gì đó"

Cửa hàng ramen chật kín người khi họ đến, Irene nhìn thấy những khuôn mặt quen thuộc từ khuôn viên trường khi cô bước vào trong với Seungwan theo sau. Một số người đã nhận ra cô và gửi một cái vẫy tay thân thiện, một số khác thì yêu cầu Irene tham gia chung với họ. Irene thì giữ khoảng cách, lịch sự từ chối và bước đến bàn ăn xa nhất, nơi mà cô với Seungwan có thể có một chút riêng tư.

"Xem ra cô rất nổi tiếng"

Irene cười trừ, "Tôi thực sự không quen biết họ"

Đôi lông mày thanh tú nhướng lên thích thú, cười khúc khích trước lời nhận xét của cô.

"Cô khá lạnh lùng nhỉ"

"Haha, tôi từng học chung lớp với họ nhưng chúng tôi chưa bao giờ thực sự nói chuyện với nhau", Irene giải thích, tay lật quyển menu. Cô nhìn thoáng qua Seungwan, "Cô có chắc cô không ăn không? Tôi có thể giới thiệu cho cô vài món ngon"

Seungwan lắc đầu. Cách mái tóc em ấy đung đưa khiến Irene nhớ đến chú cún con pomeranian trong khu khố của cô hồi còn ở Daegu.

"Tôi chắc cô hiếm khi đi chơi với bạn bè cùng khoá lắm đúng không?"

"Không hẳn. Tôi chỉ đi chơi với người mà tôi thích thôi", Irene trả lời và cũng sững người lại ngay lập tức khi nhận ra ý nghĩa lời nói của mình. Các bánh răng trong não cô đang quay cuồng kiếm lời biện minh lại những gì mình vừa nói khi cô thấy Seungwan đang cười toe toét.

"Vậy là cô thích tôi đúng không?", em ấy trêu chọc, "Cô đúng là rất biết cách làm cho phụ nữ cảm thấy họ đặc biệt"

"Đừng khiến tôi hối hận khi nói ra điều xấu hổ đó", Irene rên rỉ. Cô phớt lờ tiếng cười của Seungwan và gọi phục vụ. Sau khi gọi món, Irene quay lại tập trung vào một Seungwan vẫn đang cười khúc khích.

"Nói về tôi đủ rồi. Tôi muốn biết thêm về cô"

Seungwan mở rộng vòng tay của mình, "Còn gì để nói nữa đâu? Tôi đã nói hết mọi thứ về tôi rồi"

"Còn rất nhiều mà", Irene nhấn mạnh, "Như là tôi muốn biết cô đang làm gì ngoài thời gian hát rong trên phố, cuộc sống của cô hồi còn ở Cana", cô để mắt mình dán chặt vào Seungwan, "Những nơi cô thích và những nơi cô đã đến trước đây"

Seungwan mỉm cười và nhìn Irene với một ánh mắt khiến cô cảm nhận được hàng nghìn thứ hiện ra trong đôi mắt ấy. Sự hiện diện của Seungwan khiến cô rất khó chịu, em ấy làm xáo trộn cuộc sống của Irene, khơi gợi sự tò mò và mong muốn khám phá bí mật đằng sau đôi mắt lấp lánh ấy là gì.

"Tôi đã trải qua thời thơ ấu của mình cho đến khi tôi tốt nghiệp trung học ở Canada", Seungwan bắt đầu, "Lúc đầu tôi ở với chị gái, sau đó cha mẹ tôi chuyển đến vào năm sau"

Irene chưa bao giờ đặt chân vào một miền đất nào khác ngoài Hàn Quốc. Cô đã trải qua thời thơ ấu của mình với gia đình và chuyển lên thành phố sống khi cô được nhận vào đại học. Những năm tháng đầu sống một mình thật khó khăn. Nhớ nhà là căn bệnh khó chịu và Irene luôn bù lu bù loa mỗi khi mẹ cô gọi đến.

Cô không thể tưởng tượng được một Seungwan bé bỏng cảm thấy thế nào khi em ấy nhớ cha mẹ mình.

"Irene?", Seungwan gọi cô, "Cô có ổn không?"

"Tôi ổn", Irene chớp mắt, "Tôi chỉ không ngờ là cô đã bị chia cắt khỏi cha mẹ cô sớm như vậy"

Seungwan dựa vào thành ghế, "Nó không tệ mấy đâu"

"Tôi biết", Irene đồng ý. Cô đặt cằm lên lòng bàn tay và nghiêng người về phía trước, đắm chìm trước tầm nhìn của Seungwan, "Tôi có thể cảm nhận được cô là người có thể làm bất cứ điều gì"

Seungwan chớp mắt, có lẽ là do ánh sáng của tiệm mì quá gắt nhưng Irene có thể nhìn thấy má em ấy phủ một lớp bụi hồng.

"Tôi-"

"Unnnieeee!"

Seulgi tiến đến bàn của họ, cô ấy cột tóc đuôi ngựa và khuôn mặt sưng húp. Cô ấy hẳn đã tan làm sau công việc bán thời gian của mình. Seulgi không đến một mình, có một cái cao kều với những đường cong hoàn hảo và mái tóc đẹp xoã sau lưng đi theo cô ấy. Người con gái đó ăn mặc khác với Seulgi, và Irene có thể ngửi thấy mùi nước hoa trước khi cô ta đến.

"Chị nói là chị không đến mà~", Seulgi chào, "Chúng ta đã có thể đi cùng nhau đó~"

"Chị quyết định đi vào phút cuối", Irene giải thích. Cô nhìn về phía sau Seulgi, "Người đi bên cạnh em là ai vậy?"

"Ồ", Seulgi đẩy cô gái về phía trước cho Irene ngắm nghía, "Đây là Sooyoung. Chúng em là đồng nghiệp làm chung với nhau á"

Cô gái đó gật đầu, cộc lốc nhưng lịch sự.

"Sooyoung", cô ấy chào với một nụ cười ngắn gọn. Đôi mắt cô ấy lướt từ khuôn mặt Irene đến chỗ Seungwan đang ngồi, cô ta nán lại phía Seungwan một lúc.

"Ồ, đây là Seungwan", Irene nhanh chóng thốt lên khi nhận ra bầu không khí chợt trở nên kì lạ.

"Chị đang đi ăn với ai hả?" Seulgi bối rối hỏi lại.

Irene chớp mắt, "Ừa đúng rồi, chị đi với...."

Chỗ Seungwan vừa ngồi cách đây vài giây trước giờ trống không.

Irene đứng dậy, đầu gối gần như đập vào bàn và mắt quét dọc không gian đông đúc để tìm mái tóc vàng đó. Sự hiện diện của Seungwan lớn hơn bất kì ai ở đây cộng lại. Nếu em ấy rời đi, Irene sẽ biết vì Seungwan không phải kiểu người bỏ đi mà không nói gì.

"Chị đang tìm ai vậy ạ?", cô nghe thấy giọng nói của Seulgi nhưng cô quá phân tâm để trả lời câu hỏi này.

"Cô ấy vừa mới ngồi ngay đây mà", Irene chỉ vào chiếc ghế trống trước mắt. Cô quay sang Sooyoung, cảm giác tuyệt vọng bò lên cổ họng, "Em đã nhìn thấy cô ấy phải không Sooyoung?"

"Em xin lỗi", cô ấy trả lời với một cái cúi đầu hối lỗi, "Em không để ý"

Irene không hiểu, Seungwan vừa mới ở đây. Irene chắc chắn rằng em ấy mới ở đây ngay đây khi cô cảm thấy mũi giày của em ấy chạm vào chân mình, hoặc làm thế nào mùi hương của Seungwan tựa hoa hồng sau cơn mưa vẫn còn đọng lại trên khứu giác cô. Irene thật sự rất bất ngờ. Seungwan sẽ không... biến mất như vậy.

"Chị có muốn chúng em ngồi ở đây không?", Seulgi đề nghị, giọng cô ấy nhỏ và không chắc chắn khi cô ấy cảm thấy không khí giữa Irene và Sooyoung, "Chúng em có thể đợi cho đến khi cô ấy trở lại"

Đầu óc Irene trống rỗng khi cô nhìn Seulgi và Sooyoung, sững sờ và bối rối.

"Được chứ"

Đó là tất cả những gì Irene cố gắng nói. Giọng nói cô xa lạ lạc dần bên tai.

Cuộc sống của Irene, một lần nữa, lại bị xáo trộn.

Cô không thể nghe thấy giọng của Seungwan ở đâu cả.

------------------------------------------------------------------------

Tui dự tính sẽ up 5-6 chap khủng bố các cậu nhưng cái fic i am destroyer i am lover đang hấp tui đau đớn :( nên mng thông cảm nga~

Btw đừng quên bấm sao vì nó miễn phí, và nó cũng boost tinh thần tui lên rất nhiều 

Cảm ơn mọi người!!!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com