Chapter 2
Chữ in nghiêng là suy nghĩ của Jimin, chữ nghiêng in đậm là suy nghĩ của NamJoon
________________________________
Buổi học trôi qua nhanh như một cơn gió. Jimin đã kịp làm quen với thêm một vài bạn trong lớp và cả ở ngoài lớp nữa (điều khiến cậu khá ngạc nhiên)
Có lẽ học ở trường này cũng không quá tệ.
Vừa đứng đợi bạn học ở cổng trường, Jimin bất giác nở một nụ cười tươi rói. Nhưng nụ cười đó chẳng kéo dài được bao lâu khi cậu bất ngờ nhìn thấy NamJoon và bè lũ của mình đang tiến đến gần.
"Làm gì đó, đồ ngu?"
Chưa kịp để Jimin trả lời, cậu ta hất chồng sách trên tay Jimin xuống đất (lần thứ hai trong ngày). Cậu vội vàng cuối xuống nhặt lên, nhưng lại bị Namjoon ấn đầu xuống đất. Cậu ta cười khoái chí rồi bỏ đi với đám bạn, bỏ lại Jimin chật vật trên sân cho tới khi Hoseok và bạn của cậu ta tới.
"Jimin! Bồ bị sao vậy? Ai đánh bồ?"
"Là-là Namjoon"
"Lại là cái thằng củ cải đó! Nó làm bể kính bồ, lại còn làm cho bồ chảy cả máu đầu luôn kìa. Để tụi tui đưa bồ về nhà nha!"
Hoseok đỡ Jimin dậy, và tất cả cùng nhau kéo đến nhà Hoseok.
Nhà của Hoseok là một ngôi nhà hai tầng màu xám rất đáng yêu, với vườn hoa ở hai bên nhà.
"Mẹ ơi, con về rồi nè!" Hoseok la lớn từ ngoài cửa.
Ngay sau đó, mẹ của Hoseok xuất hiện và chào cả đám lúc đang tháo giày
"Hoseok về rồi đó hả? Yoongi, Kyungsoo, Seokjin, nhanh vào nhà đi con! Còn cậu bé này là ai đây? Con bị sao vậy?" Chưa kịp phản ứng, cô đã lau đi vết máu trên trán Jimin.
"À đây là Jimin mẹ ơi. Cậu ấy là học sinh mới nhưng bị bắt nạt, bị xô xuống đất nên mới chảy máu đầu"
"Chào con, Jimin! Cứ tự nhiên như ở nhà nha. Nếu cần gì thì cứ nói cô biết. Còn Hoseok, con lấy cho mẹ một miếng băng keo cá nhân được không?" Cô cười một cách nồng hậu với Jimin.
"Dạ con cảm ơn cô" Jimin rụt rè
Rồi cả đám kéo nhau vào phòng ăn, cùng ăn và chơi với nhau đến lúc đuối như con cá chuối.Vì không thể "trâu bò" hơn nữa nên cả đám đã quyết định nghỉ một chút
"Bồ thấy đi học thế nào?" Seokjin hỏi.
"Tới giờ vẫn ổn. Mình có kết thêm vài bạn mới nữa" Jimin trả lời đầy phấn khích.
"Như vậy là ổn rồi. Cố gắng lên nhé!" Kyungsoo lên tiếng.
"Nhưng mà..."
"Nhưng sao hả bồ?"
"Mình vẫn thấy lo lắng về NamJoon. Cậu ta ngồi sát mình trong tiết đầu" Jimin ngập ngừng nói.
"Cái đồ bom thúi! Cậu ta chẳng quan tâm chuyện gì cả! Nhưng đừng lo, tụi tui sẽ ủng hộ bồ mà!"
"Thiệt tốt ghê!"
Và rồi Jimin bỗng dưng bật khóc.
Những cậu bạn còn lại bắt đầu bối rối không biết vì sao Jimin lại vậy.
"Mình-mình xin lỗi, chỉ là mình tự dưng thấy rất vui khi gặp được các cậu. Hồi ở trường cũ, mình cũng có hai người bạn cũng bảo vệ mình như các cậu vậy đó. Mình thật sự rất nhớ họ" Jimin nói trong lúc sụt sùi.
"Cảm ơn bồ, Jimin. Tụi tui cũng thấy rất vui khi có bồ nhập hội" Kyungsoo nói.
"Này, mình có nên tâm sự tuổi hồng một chút không?"
"Tất nhiên là được rồi, như vậy sẽ đỡ hơn đó" Seokjin đồng tình.
"Vào năm mình 13 tuổi, bố mình mất trong một vụ tai nạn xe hơi. Kể từ đó, mình trở nên nhút nhát và tách biệt với mọi người vì chưa qua được nỗi buồn mất đi người thân, trừ hai người bạn cũ. Mọi người dần cho rằng mình không bình thường vì mình quá im lặng, nhưng đó là vì chẳng ai biết chuyện của mình cả. Rồi họ dần lấn tới, bắt đầu hét to tên mình như một trò đùa và..." Jimin ngừng lại và (lại) bắt đầu khóc to hơn.
Và rồi cả đám gồm Hoseok, Yoongi, Kyungsoo và SeokJin kéo Jimin vào một cái ôm tập thể không thể ấm áp hơn
"Jimin. Chắc hẳn bồ đã rất khó khăn"
Sau cuộc nói chuyện, Jimin tìm cách sửa kính để giấu mẹ, nhưng cậu không thể. May mắn sao, bố Hoseok vừa về đến nhà và bác biết làm thế nào để sửa kính. Jimin khăng khăng muốn trả tiền cho bác, nhưng bác nói rằng chuyện này chẳng tốn gì vì Jimin là bạn của Hoseok.
Và đương nhiên sau một ngày xảy ra quá nhiều chuyện như thế này thì cả đám đã ngủ một cách không thể phè phỡn hơn vì quá mệt.
Mùi thơm của xúc xích và trứng chiên đánh thức mọi người dậy. Ba mẹ của Hoseok chào mọi người buổi sáng và bày bàn trong lúc cả đám còn lơ mơ xuống cầu thang.
"Này, vì hôm nay là ngày nghỉ, mấy bồ muốn đi dạo phố không?" Hoseok đề nghị.
Và tất nhiên là tất cả đều đồng loạt gật đầu, đùa chứ, ai chả thích đi chơi. Sau khi rửa chén và thay đồ, cả đám háo hứng rời khỏi nhà.
Họ đi vòng quanh thành phố để tìm chỗ chơi đến khi đi ngang qua một trung tâm giải trí.
Kyungsoo phấn khích, "Nhanh lên đi, tớ không thể chờ được nữa"
Tất cả không nói them một lời nào nữa mà nhanh chóng tập kích khu vui chơi ấy. Cả đám chơi một vài trò và thậm chí còn thắng nữa. Jimin thắng được một cái vòng tay dẻo, Kyungsoo nhận được một cái micro đồ chơi, Seokjin thì có một trái bóng nảy màu hồng, còn Hoseok lấy được một con ngựa đồ chơi. Nghịch đồ chơi mới chán chê, tất cả đi vào khu phía sau, khu trò chơi bắn súng laser.
Vì trò này phải có hai đội chơi đối kháng với nhau, vậy nên team của Jimin phải đợi một đội chơi nữa. Một lúc sau, nhân viên thông báo trò chơi chuẩn bị bắt đầu. Team Jimin chuẩn bị đầy đủ với áo và súng, sau đó họ bước ra để gặp đối thủ của mình.
Jimin nghe thấy một giọng cười quen thuộc nhưng bỏ qua nó. Vừa lúc nhìn thấy team đối thủ bước ra từ phòng thay đồ, Jimin đứng hình. Một trong những thành viên của team đó là NamJoon.
"Cái quái gì thế này? Tại sao cậu ta lại ở đây? Tại sao cậu ta cứ phải phá hỏng ngày đi chơi của mình (như cách cậu ta làm với sách của mình)? Mình thật sự không dám (và cũng không muốn) eye contact với cậu ta đâu.
Mình chắc chỉ nên đứng yên và không nhìn về hướng Namjoon nhưng chả hiểu sao mình vẫn cố liếc về phía cậu ta. Namjoon nhìn rất cao, có lẽ mình chỉ đứng tới ngang cằm cậu ấy thôi. Lúc đứng trong phòng đợi chờ hết ván chơi trước, tất cả phải đứng sát nhau vì căn phòng rất bé. Mình buộc phải đứng sát gần Namjoon, như vậy làm mình cảm thấy sợ hãi, bởi vì cậu ta có lẽ sẽ lại làm gì đó với mình (và cuộc đời mình nữa, ai biết được)."
"Tại sao cái kẻ ngốc đó lại xuất hiện ở đây! Mình tới đây để xả stress với bạn bè, chứ không phải với mấy đứa lập dị! Urgh, cậu ta làm gì phải đứng gần quá như thế chứ thật khó chịu"
"Nè, lùi lại chút coi!" Namjoon ra lệnh với một giọng hách dịch.
"Tớ không thể! Làm gì có đủ chỗ!" Jimin lưỡng lự.
"Vậy thì nhường chỗ đi!" Namjoon đẩy Jimin khiến cậu va vào tường và làm rớt cả kính mắt.
"Tớ không thể nhìn thấy gì hết. Kính của tớ đâu rồi?" Jimin vội vàng mò tìm kính trên sàn. NamJoon nhìn thấy cặp kính và không ngoài dự đoán cậu ta đá nó ra xa làm Jimin bị mất đà và ngã nhào. Jimin không thể làm gì hơn ngoài việc cắn môi của chính mình để ngăn sự uất ức đang trực trào trong long. NamJoon xém chút nữa bật cười, nhưng nín bặt ngay khi thấy Jimin bị chảy máu.
"Ôi"
"Nào nào, làm vậy không vui đâu" Mark, bạn của Namjoon lên tiếng và nhặt kính của Jimin.
"Cảm-cảm ơn cậu" Jimin lắp bắp.
"Không có gì đâu. Đôi khi thằng bạn tui khốn nạn lắm"
"Ê này!" Namjoon phản kháng và thụi vào đầu Mark để đùa giỡn. Jimin bật cười khúc khích.
Dễ thương ghê.
Đợi chút... Gì thế này?
____________________________________
Lịch đăng chapter mới : 7h tối T4 và T7 hàng tuần
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com