Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

01-02

01

"Sau đó chúng tôi từng người chạy đến tương lai tươi sáng, tiếc nuối của thời thiếu niên đã trở thành tiếc nuối của mãi mãi"

/

Khi tỉnh lại lần nữa, tôi đã trở thành một linh hồn trong suốt.

Không có ai có thể nhìn thấy tôi.

Không có sự sợ hãi hay buồn bã như dự đoán, tôi đón nhận cái chết của mình một cách bình tĩnh và vui vẻ hơn bất kỳ ai.

Đinh Trình Hâm bổ nhào lên cơ thể tôi, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt trắng nõn, giọt nước mắt treo lơ lửng trên lông mi dày đặc, môi giống như son tô điểm, màu đỏ vừa phải.

Anh ấy khóc liên tục.

Tôi nhớ trong giới có một nhà stylist nổi tiếng miệng lưỡi độc ác đánh giá Đinh Trình Hâm như thế này: "Ông trời rõ là đuổi theo phía sau cậu ta để kêu cậu ta ăn cơm mà"

(M.n có thể hiểu câu này như là ngồi không trời cũng ban tài nguyên cho. Câu này giống so sánh hoán dụ trời là mẹ còn dcx là con, mẹ cứ dí theo con để đút ăn í)

Tán dóc xa rồi, chỉ là một thời gian dài tôi chưa được nhìn thấy Đinh Trình Hâm, quá nhớ anh ấy rồi, không dễ dàng gì mới có thể nhìn thấy anh ấy, nhưng mà lại ở trong nhà xác bệnh viện.

Anh ấy vẫn còn cảm tính như vậy, khóc như một đứa trẻ, tôi đứng bên cạnh anh ấy, rất muốn ôm anh ấy, nhưng tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn linh hồn hư vô của mình xuyên qua cơ thể của anh ấy.

Sau đó tôi luống cuống hét vào những người ở xung quanh: "Không có ai đi an ủi anh ấy một chút sao, cho dù đưa khăn giấy cũng được, không nhìn thấy anh ấy đang khóc sao!"

Không một ai nghe thấy tôi nói. Những người xung quanh đã không còn là staff mà tôi quen, vẻ mặt của bọn họ giống hệt nhau, trông như buồn tột độ, tưởng chừng là copy rồi dán lại, thực ra tôi nghi ngờ trong lòng của mọi người đang nghĩ gì, rốt cuộc muốn khóc đến khi nào, phiền chết đi được.

Cuối cùng cũng có người chịu không được nữa kéo Đinh Trình Hâm ra ngoài, có một staff tính là quen mắt gọi điện cho năm người còn lại.

Bảy người chúng tôi bao lâu chưa tụ tập ở bên nhau rồi nhỉ?

Hình như bữa ăn chung cuối cùng là vài tháng trước khi tan rã, nhưng lần đó ra về cũng không vui vẻ gì.

Sau đó chúng tôi từng người chạy đến tương lai tươi sáng, tiếc nuối của thời thiếu niên đã trở thành tiếc nuối của mãi mãi

Không lâu sau, Trương Chân Nguyên đến rồi. Anh ấy gầy đi không ít, trông yên tĩnh hơn nhiều.

Tôi nghĩ anh ấy căn bản là không tin, sau khi nhìn thấy Đinh Trình Hâm cuối cùng cũng chấp nhận hiện thực, viền mắt dần dần đỏ lên.

Nhớ khi mới mười mấy tuổi, mở đại hội thể thao mùa hè, nắng như thiêu đốt Trương Chân Nguyên vẫn luôn nổi bật nhất, có lẽ là cái vuốt mồ hôi trên đồng cỏ xanh, hoặc là cú úp bóng ba điểm siêu đẹp trên sân bóng rổ, anh ấy luôn hăng hái như vậy, sáng chói, đến nổi mà tôi không thể chấp nhận được dáng vẻ hiện giờ của anh ấy.

Trương Chân Nguyên phớt lờ staff đi đến chào hỏi mình, mà trực tiếp đi tới ôm Đinh Trình Hâm.

Bạn nói chúng tôi những năm qua chán ghét nhau cũng được, vứt bỏ nhau cũng được, nhưng chúng tôi từ đầu đến cuối là người hiểu nhau nhất.

Đinh Trình Hâm không dễ dàng gì mới ngừng khóc, sau khi được Trương Chân Nguyên ôm nước mắt lại bắt đầu rơi xuống, rơi trong cổ áo của Trương Chân Nguyên, người mà anh ấy nhìn lớn lên, không tính là thân thiết nhất, chàng trai mà rất lâu rồi không gặp, lúc này đã trở thành chỗ dựa duy nhất của anh ấy.

Anh ấy chạm vào mặt của Trương Chân Nguyên, khàn khàn cổ họng hỏi: "Vẫn tốt chứ?"

Trương Chân Nguyên nắm lấy tay của anh ấy, gật đầu nói: "Vẫn ổn"

Tôi nghĩ trong lòng, may là Trương Chân Nguyên đã đến, trong bảy người chúng tôi, chỉ có Trương Chân Nguyên là trong sạch và ngây thơ nhất, nếu đổi Trương Chân Nguyên với bất kỳ một người khác đến, cảnh tượng sẽ không hài hòa như vậy.
_____________

02

"Tôi đã không thể phân biệt được anh ấy là Giản Kỳ hay là Mã Gia Kỳ"

/

Khi Mã Gia Kỳ đến Đinh Trình Hâm đang dựa vào vai Trương Chân Nguyên khóc thút thít.

Thứ lỗi cho tôi khi vừa nhìn thấy Mã Gia Kỳ với Đinh Trình Hâm trong một khung hình, thì lại nhớ đến bữa lẩu của 3 năm trước, Đinh Trình Hâm hất ly rượu vang đỏ lên chiếc áo sơ mi đắt tiền của Mã Gia Kỳ.

Anh ấy tức giận toàn thân run rẩy: "Mã Gia Kỳ, cậu chỉ yêu bản thân cậu thôi"

Những người khác ở bên cạnh chẳng hạn là tôi, thở mạnh cũng không dám.

Tống Á Hiên là người phản ứng đầu tiên, rút vài tờ khăn giấy đưa cho Mã Gia Kỳ.

Khoảnh khắc đó tôi cảm thấy Mã Gia Kỳ rất đáng sợ. Anh ấy yên lặng nhận khăn giấy, lau sạch vết rượu trên mặt, nhìn Đinh Trình Hâm mỉm cười nói: "Ai lại không yêu bản thân mình?"

Tôi đã không thể phân biệt được anh ấy là Giản Kỳ hay là Mã Gia Kỳ.

Trong bệnh viện, Trương Chân Nguyên nói: "Mã ca đến rồi" không biết là đang chào hỏi với Mã Gia Kỳ, hay là đang nhắc nhở Đinh Trình Hâm.

Mã Gia Kỳ trước tiên là đến nhà xác xem thi thể của tôi, là tôi hoa mắt sao, tôi có thể nhìn thấy nỗi buồn trong đôi mắt điềm tĩnh của anh ấy.

Ngày nhóm giải tán, tôi từ tivi của bệnh viện thấy anh ấy ở họp báo phát biểu một cách bình tĩnh. Bảy người chúng tôi những ân oán trong những năm qua đều kết thúc trong vài câu.

Khi đó trong mắt của anh ấy cũng có dáng vẻ như này, nỗi buồn không thể giải thích được.

Nhưng mà, Mã Gia Kỳ, tôi nghĩ rằng Mã Gia Kỳ mà cùng tôi nằm trên mặt đất đếm sao nói về những giấc mơ, đã bị con sóng thời gian cuốn đi rồi.

Tôi nghĩ rằng không ai có thể chạm vào Mã Gia Kỳ thật từ đó trở đi.

Khi xuất đạo, anh ấy là center, tôi là phiên vị 7. Sau khi nhóm giải tán, anh ấy là một ảnh đế trẻ tuổi, tôi là một diễn viên nhỏ ít được biết đến. Khoảng cách giữa chúng tôi càng ngày càng xa, Đường Tân và Hướng Hoành, cứ như vậy bị tách ra trong biển người.

Mã Gia Kỳ hai mươi mấy tuổi dung mạo lạnh lùng, mặc áo khoác đen lớn, đôi chân thẳng và thon, khí phách cả người thế gian hiếm có.

Đinh Trình Hâm rời khỏi vai của Trương Chân Nguyên, Trương Chân Nguyên đứng dậy nói đi vào nhà vệ sinh hút một điếu thuốc.

3 năm trước tôi hỏi Mã Gia Kỳ, Đinh Trình Hâm đối với anh ấy là gì? Anh ấy trầm lặng rất lâu, khi tôi nghĩ anh ấy sẽ không trả lời tôi, thì anh ấy nhẹ nhàng nói: "Là một phần của trái tim"

Nếu tôi là Đinh Trình Hâm, tôi sẽ khóc ngay tại chỗ 

Nhưng tôi không phải là anh ấy, và bối cảnh của cuộc trò chuyện này là, Đinh Trình Hâm và Lưu Diệu Văn tối hôm qua vừa mới lên giường với nhau.
________________________________

Lịch cụ thể là 8h 2 4 6 nha

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com