Chương 1
👹Tác giả: Cái Cây Xanh
👹Thể loại: học đường, tình cảm, teen, mì ăn liền....
👹Giới thiệu:
"...Cơn mưa rơi bên hiên hè vắng đôi mình chung đường
Ta bên nhau tình cờ trú mưa bên thềm phút chốc..."
Đang chú tâm làm bài thi, Đông Chương bỗng nghe thấy một giọng hát nhỏ. Đảo mắt nhìn quanh, Ồ, là con nhỏ ngồi cạnh.
"Bạn có thể yên lặng để mình làm bài được không?" - Chương lịch sự khẽ nhắc.
"Không." - con nhỏ quay sang, trợn to mắt lên nhìn Chương, hộc hằn đáp.
WTF?! Thể loại gì vậy! Nhịn, nhịn đi Chương. Đang thi. Một điều nhịn là chín điều lành đó Chương.
"...Anh mê say ngu ngơ từng phút giây...... Ồ ô ố..."
Chú tâm. Chú tâm. Chú tâm.
"Hôm nay anh yêu em rồi pé ơi ... Àu bấy bì com tù mí ..."
Đậu xanh rau má, sao chẳng con chữ nào vào đầu thế này?! Con nhỏ hát cái thể loại nhạc gì vậy? HKT à?!
Chương quay sang, khều khều, định bụng lại nhắc khéo nhỏ. Thế nhưng, nhỏ chẳng có vẻ gì quan tâm đến sự hiện diện của Chương mà tiếp tục vừa làm bài vừa lắc lắc đầu, nhún nhún vai theo nhịp nhạc khẽ hát.
Lúc này, trong phòng thi im ắng chỉ có tiếng quạt ù ù quay. Phía trên, hai cô giám thị đang khẽ trò truyện tâm tình. Có mấy đứa đang "tranh thủ cơ hội", thấy Chương nhìn sang, bọn nó chỉ trừng lại như muốn nói "tự túc là hạnh phúc" rồi quay đi luôn. Còn con nhỏ bên cạnh, nó cứ ngân nga hát......
Thời gian, vô tình lặng lẽ trôi qua. Một phút. Hai phút. Ba phút .... Năm phút. Tình hình coi bộ không ổn thật rồi.
Máu nóng nổi lên, Chương định bất chấp tất cả báo cáo hành vi của cái con trẻ trâu nào đó với giám thị thì lúc này, nhỏ quay lại nhìn Chương.
Ngưng một hồi, con nhỏ nhép miệng:
"Này cô bé ơi
Chần chậm thôi chớ bước đi nhanh
Đừng vội bóp nát trái tim anh..." - vừa nhép, vừa nhướng mày, cười híp mắt. Rõ ghét!
Đậu má! Chương đập mạnh cây bút bi xuống .....
"Em kia! Làm gì vậy!"
Trong lúc bức xúc thiếu suy nghĩ, thanh niên đã lật cả bàn.
Ừ, lật nguyên cái bàn ra sàn luôn đó!
Thủ phạm, kẻ đã trực tiếp gây ra vụ việc này, lại vô tội giả bộ hét lên như vừa xảy ra chuyện gì kinh khủng lắm, rồi lại quay sang Chương, dùng khẩu hình nói "Chết chưa =)))))"
__________________________________________________
Chương 1
Cha là đại gia, mẹ là chân dài, Nguyễn Võ Đông Chương thân là con một, đã không phụ sự kì vọng mà kết tinh hết tất cả những gì tốt đẹp nhất của cha, của mẹ. 15 tuổi, bước chân vào trường cấp 3 chuyên của tỉnh, Chương dễ dàng dành được một vị trí trong lớp 10 Toán 1. Không những thế, chỉ vừa hoàn thành chương trình lớp 10, cậu chàng đã rước về cho trường biết bao nhiêu là thành tích: giải Nhất Toán qua mạng, tiếng Anh qua mạng, giải Nhất Toán cấp tỉnh, huy chương Vàng Olympic Toán học, giải Nhì Cuộc thi Khoa học - kĩ thuật toàn khu vực miền Nam, iElts 8.5.
Luận tài nghệ có tài nghệ, luận tướng mạo ... Còn phải hỏi sao? 1m85, 72kg, làn da nâu khoẻ mạnh, gương mặt đẹp trai với đôi mắt hai mí, hàng mi dài, dày, cái mũi cao, thẳng, đôi môi mỏng sexy và thân hình rắn chắc do thường xuyên luyện tập thể thao. Tính tình thân thiện, cởi mở, hoà đồng, tích cực tham gia các hoạt động trường lớp; Đông Chương được đông đảo thầy cô và bạn bè tin yêu, quý mến. Con người này, làm sao lại có thể xuất hiện trên thế giới được chứ?! Giỏi mà không tự cao, đẹp nhưng không tự đại. Nguyễn Võ Đông Chương, không nghi ngờ gì nữa, chính là dream boy của mọi cô gái; là tấm gương sáng cho toàn thể học sinh; là niềm hi vọng của cả lớp, cả trường; và trên hết, cậu chàng còn là thành phần soái ca hiếm hoi tồn tại trên thế giới.
Thế nhưng, trong lúc con tim thiếu nữ đang rung rinh, đắm say trong mộng tưởng thì hoa đã nằm trong chậu.
Mà tin đồn này hình như không được chắc chắn lắm ...
Từ đầu năm học, Nguyễn Võ Đông Chương và Vũ Hạc Cúc - lớp 11D, đã dính nhau như sam. Nơi nào có Chương, nơi đó có Cúc; mà nơi nào có Cúc, chắn chắn có Chương.
Khác với sự hoàn hảo Chương, Hạc Cúc chỉ là một cô nữ sinh bình thường. Gia đình trung lưu, nhan sắc trung bình, học lực vừa đủ đạt giỏi, quan hệ với bạn bè và thầy cô cũng tầm tầm, không tốt cũng không xấu, không đến nỗi bị ghét. Quá bình thường, đến nỗi tầm thường. Có cô gái nào, đến 16 tuổi đầu lại chẳng quan tâm đến ăn diện, trang điểm, dù chỉ là bôi một chút son. Thà vậy đi, đằng này Cúc còn mắc bệnh lười, nhiều chuyện và tham ăn. Nàng ta lười đến nỗi mỗi sáng đi học tóc chẳng thiết chải, ở nhà quần áo thì chẳng thèm mua mà cứ lấy đồ của ông anh ra mặc. Than ôi, mọi người nhìn vào mà cũng thương thay! Ngó từ trên xuống dưới, ngó trước ngó sau, ngó xuôi ngó ngược, Hạc Cúc cũng chỉ có mỗi một ưu điểm: mái tóc. Do lười đi cắt, tóc cô nàng theo năm tháng đã dài đến tận đầu gối, lại do gien nhà tốt mà óng mượt vô cùng; người nhìn người thích.
Tình nhân trong mắt hoá Tây Thi. Có lẽ bao ưu khuyết của Hạ Cúc cũng đã được lý trí của chàng Chương truyền tải đến con tim rồi biến thành toàn bộ cái tốt cái hay mất rồi.
Đây hẳn lại là một câu chuyện màu hồng nào đó giữa con vịt xấu xí sắp hoá thiên nga và hoàng tử bạch mã.
Xét cho cùng, ấy cũng chỉ là những lời đồn mà thôi. Thực hư câu chuyện thế nào, chúng ta phải dõi theo hai đương sự.
Lúc này đây, đang giữa giờ ra chơi, trong căn tin trường, Vũ Hạc Cúc trong tà áo dài trắng tinh đang chống cằm ngồi nhìn hotboy Nguyễn Võ Đông Chương ăn bún măng gà. Xung quanh người đông như kiến: bạn mua kem, bạn mua bánh, kẹo, mua trà sữa; thế nhưng cặp mắt ai ai cũng đều đổ dồn về phía cặp đôi đũa lệch. Nghe đâu đây còn có tiếng hô "Chương oppa đẹp trai <3~".
Mỗi lần hotboy Chương gắp một miếng bún, làn hơi nước bốc lên mang theo một mùi hương quyến rũ; đôi mắt Hạc Cúc lại càng thêm long lanh lấp lánh. Cô nàng vừa nhìn ,vừa uất ức nuốt từng ngụm nước bọt, hít lấy hít để hương thơm của nước dùng. Trời đất chứng giám, trong mắt Cúc, tuyệt đối chỉ có tô bún gà! Nhưng khốn thay, vào mắt dân tình, ấy lại trở thành ánh mắt nồng nàn đầy tình cảm của đôi lứa yêu nhau. Thì đúng là có yêu, nhưng là Cúc yêu bún gà, mà tô bún gà thì lại thuộc quyền sở hữu của Chương.
"Cô để yên cho tôi ăn được không?" - Chương khẽ rít. Không nên thu hút thêm sự chú ý của đám đông.
"Tui có làm gì ông đâu? Chỉ nhìn tí thôi mà!" - ai đó trả lời với ánh mắt ngây thơ vô số tội.
"Hừ!" - Chương mặc kệ luôn cô nàng, tiếp tục tập trung vào sự nghiệp ăn uống.
Thực ra Chương cũng đã quen với sự ăn bám của Hạc Cúc. Từ hồi cuối học kì 2 lớp 10, sau vụ sự cố trong phòng thi, chẳng hiểu cô nàng điều tra Chương thế nào, mà biết luôn cả cái bí mật thầm kín ấy, rồi sau đấy cứ bám riết lấy Chương, hễ cái lại lấy bí mật ra uy hiếp. Mà cứ nhắc đến là lại thấy bực. Con nhỏ Hạc Cúc đúng là chẳng biết trời cao đất dày, trong phòng thi lại ngang nhiên hát. Đã vậy còn hát nhạc của HKT từ cái đời tóc dựng ngược như mấy sợi lông gà, vừa hát vừa lắc lư bất chấp đang thi cử. Đông Chương khuyên mãi chẳng được, quá bức xúc mà lật cả bàn theo đúng nghĩa đen. Hầy, cũng may là hai cô giám thị cho qua, không là chết chắc rồi. Thế mà cô nàng còn làm như mình là nạn nhân xấu số, hét lên kinh hoàng rồi còn nhỏ một hai giọt nước mắt. Chỉ có Chương mới thấy được nụ cười ranh mãnh, bộ mặt thật sự của cô ta; quá ư trẻ trâu!
Nhắc đến Hạc Cúc, tuy cứ bám lấy Chương dai như đỉa nhưng thật ra cũng không làm gì quá đáng. Sáng sớm nào con nhỏ cũng chạy qua chào Chương một tiếng, tuy lớp hai người cách nhau cả tầng lầu; giờ ra chơi thì bám lấy Chương đi ăn sáng; trưa lại chạy theo rồi cùng đi ăn; chiều, phải nhìn thấy mặt cậu chàng ít nhất một lần mới chịu ra về. Thỉnh thoảng cô nàng lại đưa ra mấy yêu cầu vô lý như đòi Chương mua kem, mua bánh cho mình, bắt Chương đi chạy bộ, đạp xe biển chung rồi này này nọ nọ. Thật ra hai người cũng đâu thân tới mức ấy. Ai biết chuyện cũng tưởng Hạc Cúc say mê Chương; đến Chương cũng đã từng tin như vậy. Có lần, Chương chơi dại hỏi:
"Bà thích tui đúng không? Nói thật đi, anh đây sẽ không phũ phàng từ chối đâu mà lo!" - vừa nói vừa tựa người vào lan can phía sau, hai tay khoanh trước ngực, vênh mặt lên hỏi đầy tự tin.
Hạc Cúc nghe xong, lăn ra cười như con dở. Cười đến nỗi bụng quặn thắt lại. Trong lúc con nhỏ thở gấp, Chương nghe thấy tiếng lí nhí "Ảo tưởng sức mạnh".
Mặt Chương đen lại. Vì quá sĩ diện nên từ đấy Chương cũng không đề cập đến vấn đề này nữa.
Về phía Cúc, thật ra cô nàng cũng chẳng có tình cảm thầm kín gì với Chương; chỉ là, cả đời nhỏ, sống từ bé đến lớn 16 năm chẳng có hứng thú gì đặc biệt, nay lại chứng kiến một thanh niên vì mình mà lật bàn nên đâm ra sinh hứng thú. Vốn lúc đầu con nhỏ chỉ đùa dai, định bám theo chọc gã, xem gã có hành động nào máu chó hơn nữa không thôi; nhưng, dần dần lại thành nghiện; bởi nhỏ biết tính tình mình kỳ cục, cũng không muốn gây sự với người khác thành ra ít giao lưu, nay có người đi chơi cùng mới biết cảm giác tuyệt vời đến cỡ nào, dù nhỏ biết cậu chàng chẳng quan tâm gì đến mình. Buồn thay, lúc ấy, Hạc Cúc lại chẳng biết, từ trạng thái một mình đến có bạn thì tuyệt, chứ khi đã có bạn rồi mà bị bỏ rơi thì khó có thể mà vượt qua.
Bám theo Đông Chương gần hai tháng, Hạc Cúc biết cậu ta làm trong Ban Chấp hành trường nên quan hệ rất rộng, bạn vô số kể, ngày thường không đi học thì cũng bận rộn với hoạt động nhà trường, đi chơi với bạn bè, làm gì mà có thời gian với nhỏ. Cúc không biết có thể thành bạn với Chương được không, cơ bản là bám được chừng nào thì vui chừng ấy. Đông Chương dù sao cũng là con ông cháu cha, con ngoan trò giỏi, cháu ngoan Bác Hồ, thần tượng của bao con người, đu theo cậu nhỏ cũng được không ít ích lợi; chỉ là, cậu có rất nhiều bạn, nhỏ thì có mỗi cậu thôi.
Ngắm Chương ăn chán chê mà chẳng được cho ăn ké miếng nào, Hạc Cúc quyết định lấy truyện ra đọc. Cảnh tượng này vào mắt dân tình thế nào mà thỉnh thoảng lại có tiếng rú "Dễ thương quá mày ơi~~~", "Kawaaaaiiiii <3", "Awwwwwwww~", và tiếng chụp hình "tách tách".
Chương ăn xong thì hai người cùng đi về lớp, thật ra là cùng lên lớp của Chương. Lớp 11 Toán 1, toàn nhân tài trẻ, không gì không biết, đã biết thì đều giỏi; vì thế nên hình như ai nấy cũng đều có chút vấn đề. Giờ ra chơi, lúc nào cũng mở Tuyển tập các bài hát thiếu nhi; nào là Cháu lên ba, Con cò bé bé, Kìa con bướm vàng, Một con vịt ... Và nhạc của bé Xuân Mai thì được chuộng hơn cả. Cả đám mở nhạc rồi cùng quẩy tập thể như được nghe EDM. Những người bình thường còn sót lại, điển hình là Chương, chỉ biết lắc đầu ngao ngán. Ít ra còn đỡ hơn gu nhạc của Hạc Cúc, cô nàng chỉ khoái nghe mấy bài thời kì đầu của HKT với thể loại rap Việt từ đời nảo đời nao mà hai người còn chưa được sinh ra.
Hạc Cúc bám theo Chương, hết giờ ra chơi thì lại về lớp của mình. Chuông reo báo giờ nghỉ trưa, hễ thấy vườn cây mầm nào lướt qua lướt lại bên cửa sổ lớp 11 Toán 1 thì chắc chắc đấy là Hạc Cúc. Từ hồi có mốt gắn cây trên đầu là nhỏ sắm ngay một đống chừng hơn mười cây, và hậu quả là gì thì ai cũng có thể thấy rồi đấy. Cúc mặt dày cứ thế đi qua đi lại đến khi nào Đông Chương học xong, chạy ra lôi cổ nhỏ đi thì thôi.
Lớp chuyên Toán luôn học nặng và ra về trễ hơn các lớp khác, thế nên chiều nào , trước khi ra về, Hạc Cúc cũng sẽ chạy lên lớp Chương; cố tình đi qua đi lại , mỗi lần ngang qua lại nhìn vào lớp, vẫy tay chào Chương; cứ thế, cho đến khi Chương vẫy tay chào lại mới chịu rời đi. Có lần, Chương bực quá, không tập trung suy nghĩ được nên mặc kệ luôn nhỏ, vậy mà nhỏ cũng kiên nhẫn đi hơn mười phút, đến khi Chương ra về thì đi chung.
Cũng bởi cái tính ngang bướng, hơi bốc đồng, xốc nổi của Cúc mà Chương đã đặt cho nhỏ biệt danh "Sửu Nhi". Ban đầu, sửu nhi Hạc Cúc khi nghe thấy nickname mới của mình đã lồng lộn lên, Chương gọi một tiếng là bị đánh một cái. Đánh mệt, ai đó lại híp mắt đầy nguy hiểm nhìn Chương, rít từng từ qua kẽ răng:
"Trần. Ngọc. Thu. Thủy"
Đông Chương nghe xong giật thót tim , từ đấy cũng không nhắc đến cái biết danh ấy trước mặt Cúc nữa mà chỉ gọi thầm trong lòng.
_________________________________________
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com