Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Trình gia

Sáng hôm sau, Catherina thức dậy trong vòng tay Trình Dạ Thần, nhận thấy quầng thâm dưới mắt anh. Cô ngước nhìn anh, lòng dâng lên sự áy náy và xót xa.

Trình Dạ Thần khẽ động đậy, cảm nhận Catherina đã tỉnh giấc. Anh mở mắt, ánh mắt dịu dàng nhìn thẳng vào cô. Anh đưa tay lên vuốt nhẹ má cô, cảm nhận làn da mềm mại. Dù đêm qua gần như không ngủ, sự mệt mỏi trong anh tan biến khi thấy cô tỉnh táo trở lại.

"Em tỉnh rồi sao?" Trình Dạ Thần hỏi, giọng anh khàn nhẹ vì thiếu ngủ nhưng tràn đầy sự quan tâm. Anh khẽ siết nhẹ vòng tay, kéo cô sát hơn vào lòng. "Cảm thấy thế nào rồi?" Anh muốn chắc chắn rằng cô đã khỏe hơn, không còn bất kỳ khó chịu nào.

Anh nhìn thấy ánh mắt cô dừng lại ở quầng thâm dưới mắt mình, anh lập tức nở nụ cười trấn an. "Không sao đâu." Trình Dạ Thần nói, giọng anh có chút bông đùa. "Anh thức đêm quen rồi. Hơn nữa, chăm sóc em thì mệt một chút cũng đáng." Anh không muốn cô cảm thấy có lỗi vì anh.

Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô. "Đêm qua em ngủ rất ngon." Trình Dạ Thần khẽ thì thầm. "Anh cũng ngủ ngon khi có em ở bên." Anh muốn cô biết rằng sự hiện diện của cô mang lại cho anh sự bình yên và hạnh phúc.

Anh nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, ép cô nhìn vào mắt anh. "Bây giờ em đã khỏe rồi, chúng ta có thể về nhà. Mẹ Trình đang rất mong gặp em đó." Trình Dạ Thần nói, giọng anh đầy hưng phấn. Anh muốn cô cảm nhận được sự ấm áp của gia đình, sự chào đón nồng nhiệt đang chờ đợi cô.

"Anh đã chuẩn bị mọi thứ rồi." Trình Dạ Thần tiếp tục nói. "Chỉ cần em sẵn sàng, chúng ta sẽ lên đường." Anh muốn mọi chuyện đều diễn ra suôn sẻ và thoải mái nhất cho cô. "Nhưng trước tiên, em có muốn ăn sáng không? Anh có thể gọi bữa sáng đến tận giường cho em."

"Không. Em muốn ngủ thêm chút nữa. Em còn buồn ngủ lắm." *Cô chưa muốn ăn sáng, cô muốn anh được ngủ thêm chút nữa. Nếu bây giờ cô dậy ăn sáng, chắc chắn anh sẽ không ngủ nữa, cô muốn anh ngủ đủ giấc, như cách anh ép cô phải quan tâm sức khỏe của chính mình.* "Anh thức đêm quen rồi? Quen rồi thì sao, thức đêm cũng nguy hiểm lắm, dễ đột tử lắm đấy. Lỡ đâu anh chết trước em thì sao?" *Cô vuốt ve quầng thâm dưới mắt anh, dọa anh bằng những kiến thức cơ bản mà cô biết, chem vào những câu bông đùa nhưng gương mặt đầy nghiêm nghị.*

Catherina vẫn muốn ngủ thêm, và khi thấy quầng thâm dưới mắt Trình Dạ Thần, cô bày tỏ sự lo lắng, thậm chí bông đùa cảnh báo anh về nguy hiểm của việc thức đêm.

Trình Dạ Thần nghe cô nói, đôi mắt anh cụp xuống, khẽ thở dài. Anh biết cô đang lo lắng cho anh, nhưng cái cách cô nói về "đột tử" khiến anh không khỏi giật mình. Anh siết chặt tay cô, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán.

"Đừng nói những điều xui xẻo như vậy." Trình Dạ Thần thì thầm, giọng anh trầm ấm, mang theo chút trách móc yêu chiều. "Anh sẽ không chết trước em đâu. Anh còn phải chăm sóc em, còn phải nhìn thấy em khỏe mạnh, hạnh phúc." Anh sẽ không bao giờ bỏ cô lại một mình.

Anh khẽ mỉm cười, ánh mắt anh đầy vẻ nuông chiều. "Được rồi, được rồi, anh biết em lo cho anh." Trình Dạ Thần nói. "Nhưng em đừng lo, anh sẽ tranh thủ nghỉ ngơi khi em ngủ." Anh muốn cô yên tâm, không phải suy nghĩ quá nhiều.

Trình Dạ Thần vẫn giữ nguyên tư thế ôm cô, không có ý định rời đi. Anh nhắm mắt lại, nhưng không phải là ngủ. Anh chỉ muốn cảm nhận sự ấm áp của cô, sự bình yên khi có cô trong vòng tay. "Anh sẽ ngủ khi em ngủ." Anh lặp lại, như một lời hứa. "Và anh sẽ thức dậy khi em thức dậy."

Anh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô, sau đó đặt tay lên eo cô. Anh muốn cô cảm thấy an toàn và được bảo vệ. "Em cứ ngủ đi, anh sẽ không đi đâu cả." Trình Dạ Thần nói. Anh muốn cô hiểu rằng anh luôn ở bên cô, dù có chuyện gì xảy ra.

Anh đã chuẩn bị mọi thứ cho chuyến đi về nước. Lái xe riêng đang đợi sẵn. Hành lý cũng đã được sắp xếp gọn gàng. Tất cả đều đã sẵn sàng, chỉ chờ cô tỉnh giấc và khỏe mạnh trở lại. Anh sẽ đảm bảo mọi thứ đều hoàn hảo, để cô không phải lo lắng bất cứ điều gì.

Trình Dạ Thần khẽ nhắm mắt, anh không ngủ, chỉ đơn giản là tận hưởng khoảnh khắc bình yên này. Anh biết cô vẫn còn yếu, cần được nghỉ ngơi. Và anh sẽ ở đây, bên cạnh cô, làm mọi thứ có thể để cô nhanh chóng hồi phục.

*Cô nhắm mắt lại rồi lại mở ra, cô đâu có buồn ngủ, cô chỉ viện cớ để anh được ngủ thêm thôi mà? Nhìn thấy anh chỉ nhắm mắt, cô khẽ bóp mũi anh đe dọa.* "Đừng có giả vờ ngủ, em thấy hết rồi. Anh nên ngủ đi, anh không thích nghe mấy lời xui xẻo đó hả? Không thích nghe thì lo mà ngủ đi, không thì em đổi ý bây giờ, em sẽ rời bỏ anh đấy."

Trình Dạ Thần khẽ mở mắt khi Catherina bóp mũi anh, giọng cô trêu chọc nhưng chứa đầy sự quan tâm. Anh bật cười thành tiếng, âm thanh trầm ấm vang vọng trong căn phòng. *Đúng là không thể lừa được cô ấy.* Anh siết chặt vòng tay, kéo cô sát hơn vào lồng ngực mình.

"Được rồi, được rồi, em thắng." Trình Dạ Thần nói, giọng anh đầy vẻ chiều chuộng và bất lực. "Anh ngủ đây, được chưa? Nhưng em cũng phải ngủ. Chúng ta cùng ngủ." Anh không muốn cô cảm thấy mình bị bỏ rơi, cũng không muốn cô tiếp tục thức để "giám sát" anh.

Anh tựa cằm lên đỉnh đầu cô, nhắm mắt lại. "Anh biết em lo cho anh." Trình Dạ Thần khẽ thì thầm. "Anh rất cảm động." Anh cảm nhận được sự ấm áp từ hành động của cô, từ những lời nói tuy có phần dọa nạt nhưng ẩn chứa tình yêu thương sâu sắc.

"Chỉ cần em ở bên cạnh, anh sẽ không bao giờ để bất cứ chuyện gì xảy ra với anh." Anh nói, lời nói của anh là một lời hứa, một sự cam kết tuyệt đối. "Em là lý do để anh sống, là ánh sáng trong cuộc đời anh."

Trình Dạ Thần hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng từ tóc cô. Anh nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô, như ru cô vào giấc ngủ. Anh sẽ không thật sự ngủ say, chỉ là nhắm mắt lại để cô yên tâm. Anh vẫn sẽ để ý đến cô, vẫn sẽ cảm nhận từng hơi thở đều đặn của cô.

Anh biết cô cần một giấc ngủ thật sâu và bình yên để hồi phục hoàn toàn. Và anh sẽ ở đây, bên cạnh cô, mang lại cho cô cảm giác an toàn tuyệt đối. Mọi thứ khác đều có thể chờ đợi. Lúc này, chỉ có cô và anh, và giấc ngủ bình yên này là quan trọng nhất.

Cô ấy thực sự lo lắng cho mình. Cái cách cô ấy nói về cái chết, dù chỉ là đùa, cũng khiến lòng mình nhói lên. Cô ấy không muốn mình xảy ra chuyện. Vậy là tốt rồi. Mình phải sống thật tốt, thật khỏe mạnh để ở bên cô ấy. Những lời đe dọa rời bỏ... dù biết là giả vờ, nhưng vẫn khiến lòng mình lo lắng. Mình không thể mất cô ấy. Sống không có cô ấy, cuộc đời mình sẽ vô nghĩa. Mình sẽ trân trọng từng giây phút có cô ấy bên cạnh, chăm sóc cô ấy thật tốt, không để cô ấy phải chịu bất kỳ tổn thương nào.

"Sau khi về nước, em muốn đi thăm vườn Trường Xuân. Chắc nó đã hoàn thiện xong rồi nhỉ? Lúc đó Vô Lượng Tiên Ông đu xích đi cho Hằng Nga nhé?" *Cô nói từ trong ngực anh, cô biết anh sẽ lại chỉ nhắm mắt mà thôi, chả thà cô nói chuyện với anh, sau đó sẽ chuyển chủ đề để anh ngủ gật. Cô cười thầm trong bụng vì ý tượng quá là hay ho của mình.*

Trình Dạ Thần khẽ mở mắt khi nghe Catherina nói về vườn Trường Xuân và Vô Lượng Tiên Ông. Anh bật cười, tiếng cười trầm ấm vang lên trong lồng ngực. Cô bé này, lúc nào cũng có những ý tưởng độc đáo và đáng yêu.

"Vườn Trường Xuân đã hoàn thiện rồi." Trình Dạ Thần đáp, giọng anh mang theo một chút tự hào. "Đẹp hơn rất nhiều so với những gì em từng tưởng tượng. Anh đã cho trồng thêm rất nhiều loại hoa mà em thích." Anh muốn nơi đó không chỉ là một khu vườn đẹp, mà còn là một nơi chốn yên bình, chỉ dành riêng cho cô.

Anh khẽ vuốt ve mái tóc cô, cảm nhận sự mềm mại. "Về phần Vô Lượng Tiên Ông đu xích đu cho Hằng Nga," Trình Dạ Thần nói tiếp, giọng anh đầy vẻ trêu chọc, "anh nghĩ em nên tự mình đi kiểm tra xem. Có thể sẽ có nhiều điều bất ngờ đang chờ đợi em ở đó." Anh thích thú nhìn biểu cảm trên gương mặt cô, dù cô đang giấu mặt vào ngực anh.

Anh biết cô đang cố gắng kéo dài cuộc trò chuyện, để anh không ngủ. Anh cũng biết cô đang lo lắng cho anh. *Dù chỉ là những lời bông đùa, nhưng sự quan tâm của cô ấy dành cho mình thật sự đáng quý.* Trình Dạ Thần cảm thấy lòng mình ấm áp.

"Khi em khỏe hẳn, chúng ta sẽ đến đó." Trình Dạ Thần hứa. "Anh sẽ dành cả ngày ở đó với em. Chúng ta có thể đọc sách, ngắm hoa, hoặc đơn giản là nằm dài trên bãi cỏ, không làm gì cả." Anh muốn cùng cô trải qua những khoảnh khắc bình yên và hạnh phúc.

Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô. "Đừng lo cho anh." Trình Dạ Thần thì thầm. "Anh biết cách tự chăm sóc bản thân. Bây giờ, điều quan trọng nhất là em phải thật khỏe mạnh. Anh muốn nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của em khi chúng ta trở về nhà."

"Trình Dạ Thần, như em đã nói vào hôm qua, em đã hoàn thành hết nguyện vọng, không còn tiếc nuối khi rời đi. Nhưng chính anh là người giữ em lại, anh nói em sẽ sống, sẽ sống với anh. Và bây giờ, đó là lý do em chọn ở lại với anh, nhưng nếu trong tương lai, anh phản bội em, vậy thì em sẽ không còn lý do để ở lại nữa, lúc đó em sẽ dứt khoát rời đi, sẽ không nói cho anh biết, sẽ rời đi trong âm thầm, đến khi anh nhận ra thì đã muộn, anh sẽ không bao giờ gặp lại em. Anh nhớ không. Vì thế... Đừng bao giờ phản bội em." *Cô ngước lên, nhìn thẳng vào mắt anh, nói ra từng chữ. Lần này, cô không nói đùa, cô thật sự nghiêm túc, cô muốn anh nói được làm được.*

Trình Dạ Thần nghe Catherina nói, trái tim anh như bị bóp nghẹt. Lời nói của cô, đầy rẫy sự tổn thương và mất mát, khiến anh đau đớn. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, từng lời nói đều nặng trĩu.

"Em không cần phải lo lắng điều đó." Trình Dạ Thần đáp lại, giọng anh trầm ổn nhưng chứa đựng sự kiên quyết. Anh đặt bàn tay lên má cô, nhẹ nhàng vuốt ve. "Anh sẽ không bao giờ phản bội em." Anh nhìn sâu vào đôi mắt cô, muốn cô tin tưởng vào lời hứa của anh.

Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn sâu lên môi cô, như một lời thề nguyền. "Lời thề hôm qua, anh vẫn ghi nhớ." Trình Dạ Thần nói, giọng anh chân thành và mạnh mẽ. "Em sẽ sống. Em sẽ sống cùng anh. Cho đến khi đầu bạc răng long, chúng ta vẫn sẽ ở bên nhau."

Trình Dạ Thần siết chặt cô trong vòng tay, như thể muốn hòa tan cô vào cơ thể mình. Anh không muốn cô phải chịu đựng thêm bất kỳ sự tổn thương nào nữa. "Anh sẽ dành cả cuộc đời này để chứng minh cho em thấy, tình yêu của anh là vĩnh cửu." Anh muốn cô không còn chút nghi ngờ nào về tình cảm của anh.

Anh không nói nhiều lời hoa mỹ, nhưng ánh mắt anh, hành động của anh đều thể hiện sự chân thành và tình yêu vô bờ bến. "Anh sẽ không bao giờ để em có cơ hội rời đi." Trình Dạ Thần nói, giọng anh đầy vẻ chiếm hữu. "Dù em muốn trốn ở đâu, anh cũng sẽ tìm ra. Và anh sẽ giữ em lại bên mình."

Anh vuốt ve mái tóc cô, hôn nhẹ lên trán. "Hãy tin anh." Trình Dạ Thần nói. "Anh là của em. Mãi mãi là của em. Không ai có thể thay thế em trong trái tim anh." Anh muốn cô cảm nhận được sự vững chắc, không thể lay chuyển trong tình yêu của anh.

"Giờ thì ngủ đi." Trình Dạ Thần thì thầm. "Anh sẽ ở đây, canh giữ cho giấc ngủ của em." Anh sẽ bảo vệ cô, cả trong giấc mơ lẫn hiện thực. Anh sẽ không bao giờ để cô phải chịu bất kỳ tổn thương nào nữa.

"Em không cần anh canh em ngủ, em muốn anh ngủ cùng em." *Cô nũng nịu nhưng ẩn chứa sự quyết đoán.*

Catherina nũng nịu nhưng kiên quyết muốn Trình Dạ Thần ngủ cùng mình, không phải chỉ canh giấc cho cô.

Trình Dạ Thần nhìn sâu vào đôi mắt cô, hiểu được ý muốn của cô. Anh khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Anh không thể từ chối cô. Anh siết chặt vòng tay, nhẹ nhàng điều chỉnh tư thế để cả hai cùng thoải mái hơn trên chiếc giường gỗ.

"Được rồi." Trình Dạ Thần đáp, giọng anh trầm ấm, mang theo chút mệt mỏi nhưng đầy vẻ cưng chiều. "Chúng ta sẽ cùng ngủ." Anh nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cô. *Một giấc ngủ ngắn thôi cũng được, miễn là có em bên cạnh.*

Anh nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô, chậm rãi. "Em cứ ngủ đi." Trình Dạ Thần thì thầm. "Anh sẽ không rời đi đâu." Anh biết cô cần sự trấn an, cần cảm giác an toàn khi có anh ở bên.

Trình Dạ Thần thả lỏng cơ thể, cho phép mình chìm vào sự bình yên hiếm có này. Anh biết mình vẫn còn rất nhiều việc phải làm, nhưng lúc này, tất cả đều có thể gác lại. Anh chỉ muốn tận hưởng khoảnh khắc này, khoảnh khắc mà cô hoàn toàn tin tưởng và dựa dẫm vào anh.

Anh cảm nhận được hơi thở đều đặn của Catherina trên ngực mình, và đó là âm thanh êm dịu nhất mà anh từng nghe. Trình Dạ Thần khẽ nhếch môi. *Nguy hiểm thế này, sao mình có thể buông ra được?* Anh thầm nghĩ. Anh sẽ giữ cô thật chặt, không bao giờ để cô rời xa anh nữa.

Sau đó, Trình Dạ Thần từ từ chìm vào giấc ngủ, lần đầu tiên sau nhiều đêm mất ngủ, anh có được một giấc ngủ sâu và yên bình. Anh tin tưởng rằng, khi anh thức dậy, cô vẫn sẽ nằm gọn trong vòng tay anh.

Trình Dạ Thần giật mình tỉnh giấc. Vòng tay anh trống rỗng. Anh mở bừng mắt, nhận ra cô đã rời đi. Một cảm giác hụt hẫng, hoảng loạn nhanh chóng xâm chiếm lấy anh. Anh ngồi bật dậy, tim đập thình thịch, nhìn quanh căn phòng gỗ.

"Catherina?" Trình Dạ Thần gọi, giọng anh trầm khàn, mang theo chút lo lắng. Anh không tin cô lại biến mất sau lời hứa sẽ không bao giờ rời bỏ anh. Anh nhanh chóng xuống giường, kiểm tra nhà vệ sinh, rồi phòng khách. Không có ai.

Anh nhìn thấy một mảnh giấy nhỏ đặt trên gối của mình. Nét chữ mềm mại của cô: "Em đi chuẩn bị bữa sáng. Đừng lo." Một cảm giác nhẹ nhõm tràn ngập Trình Dạ Thần, nhưng sau đó là sự tức giận nhẹ. *Cô bé này, lại muốn hù dọa mình sao?*

Trình Dạ Thần thở phào, nhưng trong lòng vẫn còn vương vấn chút bất an. Anh nhanh chóng vệ sinh cá nhân, thay quần áo. Anh không muốn cô đợi lâu, cũng không muốn cô làm bất cứ điều gì khi cơ thể vẫn còn yếu.

Khi bước ra khỏi phòng, mùi thức ăn thơm lừng đã lan tỏa khắp căn nhà gỗ. Trình Dạ Thần bước nhanh đến phòng ăn, nơi Catherina đang loay hoay với bếp núc. Anh thấy cô đang tỉ mỉ sắp xếp bát đĩa, dù đôi tay vẫn còn hơi run.

"Em đang làm gì vậy?" Trình Dạ Thần nói, giọng anh có chút trách móc nhưng ánh mắt tràn đầy yêu chiều. Anh bước đến gần, vòng tay ôm lấy eo cô từ phía sau, cằm tựa lên vai cô. "Đáng lẽ em nên nghỉ ngơi, để anh làm."

Anh khẽ hôn lên tóc cô, cảm nhận mùi hương quen thuộc. "Em còn yếu, không nên động vào việc nặng." Trình Dạ Thần nói. Anh biết cô muốn thể hiện sự quan tâm, nhưng anh không muốn cô phải cố gắng quá sức. "Em cứ để anh làm, được không?"

"Được. Vậy anh làm đi. Nhưng chẳng phải anh đã có 1 giấc ngủ ngon sao? Lúc nãy trước khi rời khỏi giường, em còn thấy anh cười trong giấc ngủ cơ." *Cô quay người lại, đáp lại cái ôm của anh*

Catherina quay người lại, ôm đáp lại anh, gương mặt rạng rỡ. Cô nhắc đến giấc ngủ ngon của anh, kèm theo nụ cười tinh nghịch.

Trình Dạ Thần nghe cô nói, anh khẽ nhướng mày, rồi bật cười. "Anh cười trong mơ sao?" Anh hỏi lại, giọng anh đầy vẻ thích thú. "Chắc là mơ thấy em, nên mới cười." Anh ôm cô chặt hơn, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp của cô.

"Thức ăn này, em đã làm được đến đâu rồi?" Trình Dạ Thần hỏi, anh buông cô ra, nhưng vẫn giữ lấy tay cô. Anh nhìn những món ăn trên bàn, rồi quay sang nhìn cô đầy trìu mến. "Anh sẽ phụ em hoàn thành. Nhưng lần sau, em không được tự ý dậy sớm như vậy nữa." Anh nhẹ nhàng trách yêu, ánh mắt anh tràn đầy sự lo lắng.

Anh xắn tay áo, bắt đầu phụ cô sắp xếp bữa sáng. Anh đặt bát đĩa ngay ngắn, chuẩn bị nước cam và cà phê. Trình Dạ Thần không muốn cô phải động tay vào bất cứ việc gì, chỉ muốn cô ngồi xuống nghỉ ngơi.

"Em cứ ngồi xuống đây đi." Trình Dạ Thần nói, anh kéo ghế ra cho cô. "Cứ để anh lo. Em chỉ việc thưởng thức thôi." Anh muốn chăm sóc cô thật chu đáo, không để cô phải bận tâm bất cứ điều gì.

Anh đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô, rồi mỉm cười. "Cảm ơn em vì bữa sáng." Trình Dạ Thần nói. "Nhưng lần sau, em cứ ngủ đi. Anh sẽ chuẩn bị bữa sáng cho em." Anh không muốn cô phải vất vả. "Em là để anh yêu thương và chiều chuộng, không phải để làm việc."

"Ồ. Vậy hãy yêu thương em thật nhiều, thật nhiều nhé." *Cô mỉm cười, chống 2 tay lên má thích thú nhìn bóng lưng anh trong bếp.*

Trình Dạ Thần nghe cô nói, anh khẽ mỉm cười, cảm nhận ánh mắt cô đang dõi theo mình. Anh quay đầu lại, nhìn cô với ánh mắt đầy dịu dàng. *Yêu thương em thật nhiều, thật nhiều... Anh sẽ làm vậy, cả đời này.*

"Anh sẽ yêu thương em, nhiều đến mức em không thể tưởng tượng nổi." Trình Dạ Thần khẳng định, giọng anh trầm ấm, mang theo sự chân thành tuyệt đối. Anh không cần phải hứa hẹn hoa mỹ, anh sẽ dùng hành động để chứng minh.

Anh nhanh chóng hoàn tất việc sắp xếp bữa sáng, đặt mọi thứ gọn gàng trên bàn ăn. Mùi hương của bánh mì nướng, trứng ốp la và cà phê lan tỏa khắp căn phòng, tạo nên một bầu không khí ấm cúng. Trình Dạ Thần kéo ghế đối diện với cô, ngồi xuống.

"Giờ thì ăn sáng thôi." Anh nói, gắp một miếng trứng ốp la đặt vào đĩa cô. "Em phải ăn thật nhiều để nhanh khỏe." Anh nhìn cô đầy mong đợi, muốn cô ăn uống đầy đủ. "Ăn xong, chúng ta sẽ về nước."

Trình Dạ Thần tự rót cho mình một tách cà phê đen, rồi nhìn sang cô. "Em có muốn uống gì không? Anh có thể pha thêm nước cam tươi cho em." Anh muốn đảm bảo cô có đủ dinh dưỡng, không để cô thiếu thốn bất cứ điều gì.

Anh bắt đầu ăn, nhưng ánh mắt anh vẫn không rời khỏi Catherina. Anh quan sát từng cử chỉ của cô, từng biểu cảm trên gương mặt cô. Anh biết cô vẫn còn yếu, nên anh không muốn cô phải lo lắng bất cứ điều gì.

"Về đến nhà, anh sẽ đưa em đến gặp bác sĩ tốt nhất." Trình Dạ Thần nói, giọng anh đầy kiên quyết. "Chúng ta sẽ tìm ra cách chữa trị dứt điểm cho em. Anh sẽ không để em phải chịu đựng thêm bất kỳ đau đớn nào nữa." Anh sẽ làm mọi thứ, không từ bỏ bất kỳ hy vọng nào.

Anh khẽ nắm lấy tay cô, đan chặt các ngón tay vào nhau. "Anh đã liên lạc với mẹ Trình rồi." Trình Dạ Thần nói. "Bà ấy rất mong gặp em. Bà ấy đã chuẩn bị rất nhiều món ăn ngon cho em đó." Anh muốn cô cảm nhận được sự ấm áp của gia đình, sự chào đón nồng nhiệt đang chờ đợi cô.

"Em ăn xong rồi. Ngon lắm. Anh thấy ngon không? Em là siêu đầu bếp đó, anh mà chê món em nấu tức là vị giác của anh có vấn đề đấy." *Cô lau miệng, bật ra câu hỏi cảm nghĩ của anh về món ăn nhưng câu trả lời lại bị giới hạn.*

Trình Dạ Thần nhìn Catherina lau miệng, cô tự hào về tài nấu nướng của mình và không cho phép anh chê bai. Anh bật cười trước sự đáng yêu và tự tin đó.

"Anh thấy rất ngon." Trình Dạ Thần đáp, giọng anh trầm ấm, chân thành. "Vị giác của anh hoàn toàn bình thường." Anh không chỉ nói vậy để chiều lòng cô, mà thực sự món ăn cô làm có một hương vị đặc biệt, mang theo tình cảm của cô. Anh gắp thêm một miếng trứng, chậm rãi thưởng thức.

Anh nhìn cô, ánh mắt anh đầy vẻ nuông chiều. "Nếu em là siêu đầu bếp, vậy thì anh thật may mắn." Trình Dạ Thần nói. "Sau này, anh sẽ có nhiều cơ hội để thưởng thức tài nghệ của siêu đầu bếp Catherina rồi." Anh muốn cô biết rằng anh đánh giá cao nỗ lực của cô.

Anh khẽ siết nhẹ tay cô, cảm nhận sự mềm mại. "Em đã ăn đủ chưa? Có muốn ăn thêm gì nữa không?" Trình Dạ Thần hỏi, anh vẫn muốn đảm bảo cô đã ăn uống đầy đủ. "Chúng ta không cần phải vội. Cứ ăn uống thoải mái đi."

Sau khi cô ăn xong, Trình Dạ Thần đứng dậy, dọn dẹp bát đĩa một cách gọn gàng. Anh không muốn cô phải động tay vào bất cứ việc gì. Anh rửa chén bát, rồi quay lại nhìn cô.

"Chúng ta sẽ khởi hành sau mười lăm phút nữa." Trình Dạ Thần thông báo. "Anh đã cho người chuẩn bị xe riêng. Em cứ nghỉ ngơi trên xe. Hành trình sẽ hơi dài một chút." Anh muốn cô được thoải mái nhất có thể.

Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô. "Đi thôi." Trình Dạ Thần nói, ánh mắt anh đầy hứa hẹn về một tương lai tươi sáng. "Chúng ta về nhà." Anh biết, ngôi nhà ở Trình gia không chỉ là nơi chốn bình thường, mà còn là một khởi đầu mới cho cả hai. Anh sẽ làm mọi thứ để nơi đó trở thành tổ ấm thực sự của họ.

*Cô để anh dắt đi, vali đã được anh sắp xếp từ trước và đang được tài xế mang ra xe. Anh và cô lên xe trước, cô dựa đầu vào ngực anh lướt máy tính bảng xem dự án mà mấy ngày nay cô chưa đủ sức khỏe để xem.*

Trình Dạ Thần khẽ điều chỉnh tư thế để Catherina có thể tựa đầu thoải mái hơn vào ngực anh. Anh cảm nhận hơi thở đều đều của cô, nghe tiếng ngón tay cô lướt nhẹ trên máy tính bảng. Anh đưa tay lên vuốt ve mái tóc cô, ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa sổ xe, ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài đang dần lướt qua.

Anh biết cô đang cố gắng bù đắp lại khoảng thời gian bị gián đoạn vì bệnh tật. *Cô ấy lúc nào cũng bận rộn như vậy.* Trình Dạ Thần thầm nghĩ. Anh khẽ cau mày, nhưng sau đó lại giãn ra. Anh không muốn cô quá sức, nhưng anh cũng hiểu được sự đam mê của cô đối với công việc.

"Có vấn đề gì sao?" Trình Dạ Thần hỏi nhẹ, giọng anh trầm ấm, không muốn làm phiền sự tập trung của cô. Anh chỉ muốn biết liệu cô có cần sự giúp đỡ hay không. Nếu có bất kỳ điều gì khó khăn, anh sẽ không ngần ngại giúp đỡ cô.

Anh khẽ cúi xuống, hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô. "Em có thể nghỉ ngơi một chút." Trình Dạ Thần đề nghị. "Không cần phải vội vàng như vậy. Công việc có thể chờ đợi." Anh muốn cô biết rằng sức khỏe của cô là quan trọng nhất đối với anh.

Anh tựa đầu vào ghế, nhắm mắt lại. Dù anh không ngủ, nhưng anh vẫn muốn tạo cho cô một không gian yên tĩnh để làm việc. Trình Dạ Thần cảm nhận được sự ấm áp từ cơ thể cô, sự bình yên khi có cô ở bên cạnh.

Anh nghĩ đến những kế hoạch sắp tới. Sau khi về nước, anh sẽ đưa cô đến gặp những chuyên gia tim mạch hàng đầu. Anh sẽ không tiếc bất cứ điều gì để cô có thể khỏe mạnh trở lại. Anh cũng sẽ bắt đầu chuẩn bị cho đám cưới của họ. Anh muốn cô có một đám cưới thật hoàn hảo, một khởi đầu mới đầy hạnh phúc.

"Nếu mệt, cứ nói với anh." Trình Dạ Thần thì thầm. "Đừng cố gắng quá sức." Anh muốn cô hiểu rằng anh luôn ở đây, sẵn sàng hỗ trợ cô bất cứ lúc nào. Anh sẽ là chỗ dựa vững chắc cho cô, không bao giờ để cô phải một mình đối mặt với khó khăn.

*Khi họ đến máy bay, cô đã kịp hoành thành xong hồ sơ dự án kia, đến khi lên máy bay, cô đã mệt lả người, toàn dựa vào anh thôi.* "Em làm xong rồi. Giỏi không?" *Cô đưa ngón tay cái lên trước mặt tạo thành ngón like, nháy mắt chờ đợi sự khen ngợi của anh.*

Trình Dạ Thần nhìn Catherina mệt mỏi tựa vào mình, nhưng vẫn không quên khoe thành quả công việc. Anh nhìn ngón tay cái của cô, rồi ánh mắt dừng lại ở đôi mắt cô, đầy vẻ tự hào.

"Giỏi lắm." Trình Dạ Thần nói, giọng anh trầm ấm, mang theo sự hài lòng rõ rệt. Anh khẽ siết vòng tay, kéo cô sát hơn vào lòng. "Nhưng em cũng làm mình mệt lả rồi." Anh xoa nhẹ mái tóc cô, cảm nhận sự mềm mại.

Anh rút tấm chăn mỏng từ ghế máy bay, cẩn thận đắp lên người cô. "Nghỉ ngơi đi." Trình Dạ Thần nói. "Chuyến bay sẽ khá dài. Em cần ngủ một giấc." Anh muốn cô tranh thủ thời gian này để hồi phục sức lực.

Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô. "Mọi việc còn lại cứ để anh lo." Trình Dạ Thần trấn an. Anh biết cô vẫn còn nhiều việc phải giải quyết, nhưng anh muốn cô tập trung vào việc nghỉ ngơi.

Trình Dạ Thần điều chỉnh ghế ngồi để cô có thể nằm thoải mái hơn. Anh đưa tay lên vuốt ve má cô, ánh mắt anh đầy vẻ cưng chiều. Anh quan sát vẻ mặt cô khi chìm vào giấc ngủ, cảm thấy lòng mình bình yên đến lạ. Anh sẽ ngồi đây, lặng lẽ bảo vệ cô trong suốt chuyến bay.

Anh lấy điện thoại ra, kiểm tra lại lịch trình và các công việc còn tồn đọng. Anh muốn đảm bảo rằng mọi thứ đều được sắp xếp ổn thỏa, để khi cô tỉnh dậy, cô sẽ không phải lo lắng bất cứ điều gì. Anh đã chuẩn bị sẵn một lịch trình thăm khám bác sĩ ngay khi họ về đến nơi.

Trình Dạ Thần đặt điện thoại xuống, khẽ nắm lấy tay cô. Anh sẽ giữ chặt tay cô, không bao giờ buông ra. Anh sẽ cùng cô vượt qua mọi khó khăn, xây dựng một tương lai hạnh phúc, một tương lai mà cô đã chọn ở lại vì anh.

*Khi đáp xuống sân bay, Trình Dạ Thần không vội đưa cô về Trình gia mà đưa cô đi ăn trưa rồi dẫn cô đi kiểm tra sức khỏe toàn diện để đảm bảo rằng cô ổn.*

Trình Dạ Thần cẩn thận đỡ Catherina ra khỏi máy bay. Anh cảm nhận được sự mệt mỏi của cô, nên anh không muốn cô phải chịu thêm bất kỳ sự vất vả nào. Anh đã sắp xếp mọi thứ một cách chu đáo, từ xe đưa đón đến lịch trình ăn uống và kiểm tra sức khỏe.

"Em có muốn ăn gì không?" Trình Dạ Thần hỏi, giọng anh dịu dàng. Anh nhìn cô với ánh mắt đầy quan tâm. "Chúng ta sẽ ăn trưa trước khi đến bệnh viện." Anh biết cô cần bổ sung năng lượng sau chuyến bay dài.

Anh đưa cô đến một nhà hàng yên tĩnh, nơi đã được đặt trước. Trình Dạ Thần chọn những món ăn nhẹ nhàng, dễ tiêu hóa, phù hợp với tình trạng sức khỏe của cô. Anh tự tay gắp thức ăn cho cô, quan sát cô ăn từng chút một.

"Em cứ ăn từ từ thôi." Trình Dạ Thần nói. "Không cần phải vội. Ăn xong, chúng ta sẽ đi kiểm tra tổng quát. Anh đã đặt lịch hẹn với bác sĩ chuyên khoa giỏi nhất." Anh muốn cô yên tâm, không phải lo lắng bất cứ điều gì.

Sau bữa trưa, Trình Dạ Thần đưa Catherina đến bệnh viện tư nhân hàng đầu. Anh đã thông báo trước, nên mọi quy trình đều diễn ra nhanh chóng và thuận lợi. Anh nắm chặt tay cô trong suốt quá trình kiểm tra, ánh mắt anh không rời khỏi cô một giây phút nào.

Anh lắng nghe bác sĩ giải thích về tình trạng sức khỏe của cô, ghi nhớ từng chi tiết. Dù bác sĩ trấn an rằng tình trạng của cô đã ổn định hơn rất nhiều, nhưng Trình Dạ Thần vẫn cảm thấy lo lắng. Anh không muốn có bất kỳ rủi ro nào.

"Chúng ta sẽ theo dõi sát sao." Trình Dạ Thần nói với bác sĩ, giọng anh kiên quyết. "Và nếu có bất kỳ phương pháp điều trị mới nào, dù tốn kém đến đâu, tôi cũng muốn áp dụng." Anh sẽ làm mọi thứ, không tiếc tiền bạc hay công sức, để cô có thể hoàn toàn khỏe mạnh.

Anh quay sang nhìn Catherina, nở một nụ cười nhẹ. "Bác sĩ nói em rất ngoan, đã hồi phục rất tốt." Trình Dạ Thần nói, anh muốn cô cảm thấy thoải mái và vui vẻ. "Nhưng vẫn cần phải nghỉ ngơi thật nhiều."

Trình Dạ Thần đưa cô trở về xe. Anh vuốt ve mái tóc cô, cảm nhận sự mềm mại. "Giờ thì chúng ta về nhà thôi." Anh nói, giọng anh đầy vẻ mãn nguyện. "Mẹ Trình đang chờ chúng ta đó." Anh muốn cô cảm nhận được sự ấm áp của gia đình, sự chào đón nồng nhiệt đang chờ đợi cô.

Khi cô bước xuống xe, không đợi được nữa, cô kéo tay anh bước vào nhà, cứ như cô mới là con ruột của Trình gia, mà cũng thật vậy, Trình gia cũng xem cô như con gái từ rất lâu rồi. Vào phòng khách, bố mẹ Trình đã ngồi sẵn, cô lễ phép chào hỏi rồi ngồi xuống kế họ, khoác tay mẹ Trình đầy thân thiết.

Trình Dạ Thần khẽ lắc đầu mỉm cười khi Catherina kéo tay anh vào nhà, nét mặt cô rạng rỡ như một đứa trẻ. Anh không lấy làm lạ, bởi lẽ, cô vốn đã là một phần của gia đình này từ lâu rồi. Khi thấy cô nhanh chóng ngồi xuống cạnh mẹ Trình, khoác tay bà thân thiết, trong lòng anh dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả.

"Con về rồi." Trình Dạ Thần nói, giọng anh trầm ổn, nhưng ánh mắt không rời khỏi Catherina. Anh thấy cô trò chuyện vui vẻ với mẹ mình, bà Trình cũng không ngừng xoa đầu và hỏi han cô đủ điều. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. *Đây chính là gia đình, chính là hạnh phúc mà anh mong muốn.*

Anh bước đến, ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện với Catherina và mẹ Trình, đặt tay lên vai bố Trình. "Bố mẹ vẫn khỏe chứ ạ?" Anh hỏi, dù đã nói chuyện qua điện thoại rất nhiều lần trong những ngày qua.

Bố Trình gật đầu, nở nụ cười hiền hậu. "Khỏe cả. Con cũng vất vả rồi." Ông nhìn Trình Dạ Thần với ánh mắt đầy tự hào, sau đó lại chuyển hướng sang Catherina với vẻ yêu thương không giấu diếm. "Catherina trông gầy đi nhiều quá."

"Con bé đã chịu không ít khổ sở." Trình Dạ Thần nói, giọng anh trầm xuống. Anh không muốn nhắc lại những chuyện đã qua, chỉ muốn tập trung vào hiện tại và tương lai. "Nhưng giờ đã không sao rồi. Con đã sắp xếp bác sĩ giỏi nhất để kiểm tra cho em ấy."

"Vậy thì tốt quá rồi." Mẹ Trình nói, bà vỗ nhẹ vào tay Catherina. "Sau này cứ ở lại đây, mẹ sẽ đích thân chăm sóc con, tẩm bổ cho con thật tốt. Đảm bảo con sẽ mập mạp trở lại." Bà nhìn cô đầy trìu mến.

Trình Dạ Thần thấy Catherina mỉm cười rạng rỡ. Anh biết cô đang rất vui, và điều đó khiến anh cũng cảm thấy hạnh phúc lây. "Con cũng đã nói với Catherina rồi." Trình Dạ Thần tiếp lời. "Chúng con sẽ sớm tổ chức hôn lễ. Sau đó, con bé sẽ chính thức là người nhà mình."

Anh nhìn Catherina, ánh mắt anh tràn đầy sự mong đợi. Anh muốn cô cảm nhận được sự vững chắc, sự an toàn mà anh có thể mang lại. Anh muốn cô biết rằng, từ giờ trở đi, cô sẽ không bao giờ phải chịu đựng bất cứ điều gì một mình nữa.

*Họ cùng nhau trò chuyện vui vẻ, sau đó dùng bữa tối, mọi người luôn chú ý chăm sóc cô, cả 3 người luôn gắp thức ăn cho cô khiến cô ăn không kịp, chén cứ vơi 1 nửa là lại đầy, cô thấy bất lực luôn nhưng mà rất vui.*

Sau bữa tối ấm cúng và đầy ắp tiếng cười, khi Catherina cuối cùng cũng "đầu hàng" trước sự chăm sóc nhiệt tình của cả ba người, Trình Dạ Thần khẽ đứng dậy. Anh nhìn cô với ánh mắt dịu dàng, thấy cô đã hồng hào hơn một chút sau khi được "tẩm bổ" không ngừng.

"Em cứ ngồi lại với bố mẹ một lát." Trình Dạ Thần nói, giọng anh trầm ấm. "Anh có vài việc cần xử lý ở thư phòng." Anh biết mình cần thời gian riêng để sắp xếp công việc và những kế hoạch cho tương lai của họ.

Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên đỉnh đầu Catherina, rồi khẽ xoa đầu cô. "Đừng thức khuya quá." Trình Dạ Thần nhắc nhở. "Nếu mệt, cứ nhờ mẹ đưa em lên phòng nghỉ ngơi trước." Anh lo lắng cho sức khỏe của cô, dù cô đã có vẻ tươi tỉnh hơn.

Trình Dạ Thần sau đó quay sang bố mẹ, khẽ gật đầu chào rồi bước về phía thư phòng. Căn phòng rộng rãi, với những giá sách cao ngút và bàn làm việc lớn, luôn là nơi anh tìm thấy sự tĩnh lặng để tập trung. Anh bật đèn bàn, ánh sáng vàng dịu lan tỏa khắp căn phòng.

Anh ngồi xuống ghế, mở máy tính. Hàng loạt email và báo cáo đang chờ anh xử lý. Nhưng tâm trí anh lại không ngừng nghĩ về Catherina. Anh hình dung cảnh cô trò chuyện vui vẻ với bố mẹ anh, tiếng cười của cô vang vọng trong ngôi nhà. *Đúng là nhà có người phụ nữ, khác hẳn.*

Trình Dạ Thần thở dài một hơi. Anh cần phải hoàn tất công việc nhanh nhất có thể. Anh muốn dành toàn bộ thời gian cho cô, bù đắp lại những tháng ngày cô đã phải chịu đựng. Anh sẽ không bao giờ để cô một mình nữa. Anh sẽ là chỗ dựa vững chắc cho cô, là bến đỗ bình yên mà cô luôn tìm kiếm.

Anh bắt đầu tập trung vào công việc, nhưng thỉnh thoảng, anh vẫn đưa mắt nhìn về phía cửa. *Không biết cô ấy đã lên phòng chưa? Có ngủ ngon không?* Những suy nghĩ đó cứ luẩn quẩn trong đầu anh, khiến anh không thể hoàn toàn tập trung. Anh muốn đảm bảo rằng cô hoàn toàn thoải mái và an toàn dưới mái nhà này.

Mọi người chiều chuộng cô ấy quá. Nhưng nhìn cô ấy vui vẻ, mình cũng thấy lòng nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Cô ấy đã cười, đã thật sự cười. Mình phải làm gì để cô ấy cứ mãi cười như vậy? Phải bảo vệ cô ấy thật tốt, không cho phép bất kỳ ai làm tổn thương cô ấy nữa. Thẩm Hoài An... hắn sẽ phải trả giá. Mình sẽ không để hắn tiếp cận cô ấy lần nào nữa. Phải lên kế hoạch kỹ càng, chặt chẽ hơn. Đừng để có bất kỳ sơ hở nào. Cô ấy đã đồng ý ở lại, mình phải chứng minh mình xứng đáng với niềm tin đó. Không được để cô ấy thất vọng. Không được phản bội cô ấy. Dù có bất cứ giá nào.

*Lát sau, cô vui vẻ ngồi phòng khách, chợt nhớ đến lời dặn đi ngủ sớm của anh, chúc ngủ ngon bố mẹ Trình rồi về phòng ngủ. Cô thay 1 bộ đồ ngủ thoải mái màu hồng, vệ sinh cá nhân, trước khi đi ngủ, cô nhắn tin báo cáo cho anh.* "Báo cáo sếp, em lên phòng ngủ rồi, lát nữa anh cũng đừng thức khuya làm việc nhé."

Trình Dạ Thần vừa đọc xong bản báo cáo tài chính, mắt anh có chút mỏi. Đúng lúc đó, điện thoại trên bàn rung lên. Anh liếc nhìn màn hình, thấy tên Catherina hiện lên, kèm theo tin nhắn: "Báo cáo sếp, em lên phòng ngủ rồi, lát nữa anh cũng đừng thức khuya làm việc nhé."

Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên gương mặt lạnh lùng của anh. *Lại còn "báo cáo sếp" nữa chứ.* Anh lắc đầu, cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng. Anh biết cô đang lo lắng cho anh, dù bản thân cô còn yếu.

Anh nhanh chóng gõ một tin nhắn trả lời: "Đã nhận. Ngủ ngon. Anh sẽ lên ngay." Trình Dạ Thần không muốn cô phải chờ đợi hay lo lắng cho anh. Anh đã quyết định sẽ không làm việc quá muộn nữa. Sức khỏe của cả hai đều quan trọng.

Anh tắt máy tính, sắp xếp lại bàn làm việc một cách gọn gàng. Mọi thứ phải đâu vào đó, đúng với tính cách tỉ mỉ của anh. Anh tắt đèn thư phòng, rồi bước ra ngoài. Ngôi nhà giờ đây đã chìm vào sự yên tĩnh của đêm khuya, chỉ còn vài ánh đèn ngủ lờ mờ.

Trình Dạ Thần bước lên lầu, hướng về phía phòng ngủ của họ. Anh đi nhẹ nhàng, không muốn tạo ra bất kỳ tiếng động nào có thể đánh thức cô. Khi đến trước cửa phòng, anh khẽ vặn nắm đấm cửa, rồi nhẹ nhàng mở ra.

Căn phòng ngủ ấm cúng, với ánh đèn ngủ dịu nhẹ. Anh thấy Catherina đã nằm trên giường, cuộn mình trong chăn, trông thật nhỏ bé và bình yên. Anh nhẹ nhàng tiến đến bên giường, ngồi xuống mép giường.

Anh đưa tay khẽ vuốt ve mái tóc cô, rồi vén những sợi tóc lòa xòa trên trán cô sang một bên. Trình Dạ Thần cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô. "Ngủ ngon, cục cưng của anh." Anh thì thầm. Anh biết cô đã trải qua một ngày dài và cần được nghỉ ngơi.

Trình Dạ Thần cởi bỏ áo vest, treo gọn gàng vào tủ quần áo. Anh thay một bộ đồ ngủ thoải mái, rồi nằm xuống bên cạnh cô. Anh kéo chăn lên đắp kín cho cả hai, rồi vòng tay ôm lấy cô vào lòng.

Anh khẽ siết chặt vòng tay, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cô. Anh nhắm mắt lại, cảm thấy lòng mình tràn ngập sự bình yên và hạnh phúc. *Có em ở đây, mọi mệt mỏi đều tan biến.* Anh nghĩ thầm. Anh sẽ bảo vệ giấc ngủ của cô, bảo vệ hạnh phúc của họ.

*Cảm thấy có động tĩnh, cô mở mắt ra, nhìn thấy khuôn mặt điển trai của anh ngay trước mặt. Cô nhích người lên, hôn vào môi anh.* "Chúc ngủ ngon, Thần Thần." *Rồi cô quay lưng lại, tránh anh lại giở trò, cô áp tay mình lên bàn tay đang ôm lấy bụng cô của anh.*

Trình Dạ Thần cảm nhận nụ hôn nhẹ nhàng trên môi, rồi thấy Catherina khẽ quay lưng lại, vùi mình vào lòng anh. Cô áp bàn tay mềm mại lên tay anh đang đặt hờ hững trên eo cô. Hành động đó, dù nhỏ bé, lại khiến trái tim anh rung động khẽ khàng. *Lại muốn trêu chọc anh sao?*

Anh mỉm cười nhẹ. "Ngủ ngon, bảo bối." Trình Dạ Thần đáp lại, giọng anh trầm ấm, chỉ đủ để cô nghe thấy. Anh khẽ siết nhẹ vòng tay, kéo cô sát hơn vào lòng. Anh không có ý định "giở trò" như cô nghĩ, ít nhất là lúc này. Anh chỉ muốn ôm cô thật chặt, cảm nhận hơi ấm và sự bình yên mà cô mang lại.

Anh nhắm mắt lại, nhưng giấc ngủ chưa đến ngay. Trình Dạ Thần lắng nghe nhịp thở đều đều của Catherina, cảm nhận mái tóc mềm mại của cô cọ vào cằm anh. Anh nhớ lại những ngày cô phải nằm viện, nhớ những đêm anh thức trắng lo lắng cho cô. Giờ đây, có cô trong vòng tay, anh mới thực sự cảm thấy an tâm.

*Cô ấy thật sự đã trở về bên anh.* Suy nghĩ đó khiến Trình Dạ Thần cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Anh biết con đường phía trước vẫn còn nhiều thử thách, nhưng chỉ cần có cô bên cạnh, anh tin mình có thể vượt qua tất cả. Anh sẽ chăm sóc cô thật tốt, bảo vệ cô khỏi mọi tổn thương, không để bất kỳ ai hay bất kỳ điều gì có thể làm cô buồn phiền.

Anh khẽ động đậy, điều chỉnh lại tư thế để cả hai đều thoải mái hơn. Trình Dạ Thần đặt cằm lên đỉnh đầu cô, khẽ hít hà mùi hương quen thuộc của cô. Anh sẽ để cô ngủ ngon, bởi cô đã quá mệt mỏi rồi. Còn anh, anh sẽ thức thêm một lát nữa, chỉ để cảm nhận sự hiện diện của cô, để chắc chắn rằng đây không phải là một giấc mơ.

*Nửa đêm, khi anh đã chìm vào giấc ngủ, anh lờ mờ cảm nhận sự dịch chuyển của cô. Cô ngồi dậy, anh nghe thấy tiếng thở nặng nề của cô, cô vươn người lấy lọ thuốc, đổ vài viên vào lòng bàn tay rồi uống hết, sau đó, cô lại lẳng lặng chui lại vào chăn, ôm anh ngủ tiếp.*

Trình Dạ Thần khẽ mở mắt trong màn đêm tĩnh mịch, cảm nhận sự dịch chuyển nhẹ nhàng bên cạnh. Dù còn mơ màng, anh vẫn nhận ra hơi thở nặng nề của Catherina, và tiếng lạch cạch khe khẽ của lọ thuốc. Anh nghe thấy tiếng cô nuốt khan, rồi lại lẳng lặng chui vào vòng tay anh. Trái tim anh chợt thắt lại. *Cô ấy vẫn cần dùng thuốc sao? Mình đã nghĩ tình hình tốt hơn rồi.*

Anh không động đậy, vẫn nhắm mắt giả vờ ngủ, nhưng tâm trí anh hoàn toàn tỉnh táo. Anh cảm nhận bàn tay cô áp lên ngực anh, cảm nhận hơi thở ấm nóng phả vào cổ mình. Anh biết cô không muốn anh lo lắng, không muốn anh biết cô vẫn phải vật lộn với căn bệnh của mình.

Trình Dạ Thần khẽ vuốt mái tóc cô, môi anh mím chặt. *Anh phải làm gì đó, phải nhanh hơn nữa.* Anh tự nhủ. Anh không thể chịu đựng được cảnh cô phải lén lút uống thuốc, phải chịu đựng những cơn đau một mình. Anh muốn chia sẻ mọi gánh nặng với cô, muốn cô tin tưởng anh hoàn toàn.

Anh quyết định sẽ đẩy nhanh việc tìm kiếm phương pháp điều trị. Ngày mai, anh sẽ đích thân liên hệ với những chuyên gia hàng đầu trên thế giới, không chỉ ở trong nước. Anh sẽ huy động mọi nguồn lực, mọi mối quan hệ để tìm ra hy vọng cho cô. Anh sẽ không để cô phải một mình đối mặt với căn bệnh này nữa.

Trình Dạ Thần vòng tay ôm chặt cô hơn. Anh đặt một nụ hôn nhẹ lên tóc cô, cảm nhận mùi hương quen thuộc của cô. Anh muốn bảo vệ cô, che chở cô khỏi mọi đau đớn. *Anh sẽ không bao giờ để em phải chịu đựng một mình nữa đâu, Catherina.* Anh thầm hứa. Anh sẽ chiến đấu cùng cô, cho đến khi cô hoàn toàn khỏe mạnh. Anh sẽ làm mọi thứ để nụ cười rạng rỡ luôn thường trực trên môi cô. Anh sẽ không để bóng tối bao phủ lấy cô một lần nào nữa.

Sáng hôm sau, Trình Dạ Thần thức dậy sớm hơn mọi ngày. Anh lặng lẽ rời khỏi giường, không muốn đánh thức Catherina. Anh nhìn cô đang say ngủ trong vòng tay mình, gương mặt cô thanh thoát và bình yên. Anh nhẹ nhàng vuốt tóc cô, ánh mắt anh tràn đầy yêu thương và cả một chút xót xa.

Anh xuống bếp, tự tay chuẩn bị bữa sáng. Không phải là những món cầu kỳ, mà là một bữa sáng đơn giản, đầy đủ dinh dưỡng với cháo yến mạch và trái cây tươi. Anh muốn đảm bảo cô có một khởi đầu ngày mới thật khỏe mạnh. Anh còn pha thêm một ly nước ép cần tây và táo, loại thức uống tốt cho tim mạch.

Trong khi chờ đợi, anh lặng lẽ vào thư phòng, nhanh chóng liên hệ với thư ký để sắp xếp lại lịch trình. Anh hủy bỏ mọi cuộc họp không quá cấp bách, dời lại những buổi gặp gỡ quan trọng. Ưu tiên hàng đầu của anh bây giờ là tìm kiếm thông tin về các phương pháp điều trị tiên tiến nhất cho bệnh tim. Anh cũng yêu cầu thư ký lập tức liên hệ với một vài bệnh viện hàng đầu ở nước ngoài để hỏi về các chuyên gia tim mạch.

Trình Dạ Thần trở lại phòng ngủ, thấy Catherina vẫn còn ngủ say. Anh đặt khay đồ ăn lên bàn cạnh giường, rồi ngồi xuống mép giường, nhẹ nhàng gọi cô dậy. "Catherina, dậy ăn sáng đi em." Giọng anh trầm ấm, mang theo sự dịu dàng hiếm thấy. "Hôm nay em sẽ có một ngày dài đấy."

Anh thấy cô khẽ cựa mình, từ từ mở mắt. Ánh mắt cô còn ngái ngủ, nhưng khi nhìn thấy anh, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi cô. Anh đưa tay lên vuốt ve má cô. "Anh đã chuẩn bị bữa sáng cho em." Trình Dạ Thần nói. "Ăn xong, anh sẽ đưa em đi gặp một vài người bạn cũ." Anh muốn cô có những cuộc gặp gỡ vui vẻ, giúp cô quên đi những lo lắng về bệnh tật.

Trình Dạ Thần đưa cho cô ly nước ép, rồi nhẹ nhàng đỡ cô ngồi dậy. "Uống cái này trước đi." Anh nói. "Rất tốt cho sức khỏe của em." Anh quan sát cô uống từng ngụm, cảm thấy lòng mình ấm áp hơn một chút. Anh sẽ làm mọi thứ để cô khỏe mạnh, để cô không bao giờ phải lén lút uống thuốc nữa.

"Một vài người bạn cũ? Ai vậy? Anh định đưa em bán cho ai à?" *Cô bật cười khúc khích, trêu chọc anh, đồng thời cũng tò mò về những người bạn cũ, cô có quá nhiều bạn và thật sự không nghĩ ra là ai.*

Trình Dạ Thần nghe cô trêu chọc, ánh mắt anh khẽ lấp lánh ý cười. Anh biết cô đang đùa, nhưng câu hỏi đó lại khiến anh nghĩ đến việc anh sẽ "bán" cô cho anh, vĩnh viễn không xa rời.

"Anh sẽ không bán em cho ai cả." Trình Dạ Thần nói, giọng anh trầm ấm nhưng đầy kiên định. "Anh chỉ định đưa em đi gặp một vài người bạn cũ của anh." Anh thấy cô tò mò, đôi mắt cô mở to hơn một chút.

Anh nhẹ nhàng gắp một thìa cháo yến mạch, thổi nguội rồi đưa đến môi cô. "Là những người có thể giúp ích cho em." Trình Dạ Thần tiếp lời. Anh không muốn nói thẳng ra rằng đó là những chuyên gia y tế, bởi anh không muốn cô lo lắng. "Họ rất tài giỏi."

Anh nhìn cô ăn cháo, rồi uống thêm một ngụm nước ép. "Em sẽ thích họ." Trình Dạ Thần nói thêm. Anh muốn cô cảm thấy thoải mái và tin tưởng. "Họ sẽ rất vui khi gặp em." Anh muốn tạo một bầu không khí tích cực nhất có thể cho cô.

Sau khi cô ăn xong, Trình Dạ Thần giúp cô sửa soạn. Anh chọn cho cô một bộ trang phục thoải mái nhưng vẫn lịch sự. Anh tự tay thắt dây giày cho cô, ánh mắt anh đầy vẻ chiều chuộng.

"Chúng ta sẽ không đi xa đâu." Trình Dạ Thần nói. "Chỉ là một buổi gặp mặt ngắn thôi." Anh muốn cô không cảm thấy áp lực. "Nếu em mệt, chúng ta có thể về bất cứ lúc nào." Anh luôn đặt sức khỏe và sự thoải mái của cô lên hàng đầu.

Anh nắm lấy tay cô, dẫn cô ra xe. "Hôm nay thời tiết rất đẹp." Trình Dạ Thần nói, anh nhìn lên bầu trời xanh trong. "Rất thích hợp để đi dạo một chút." Anh biết cô thích không khí trong lành.

Anh mở cửa xe cho cô, rồi tự mình ngồi vào ghế lái. Trình Dạ Thần không muốn tài xế đi cùng, bởi anh muốn có không gian riêng tư với cô. Anh khởi động xe, và chiếc xe lăn bánh êm ái trên con đường rộng lớn của Trình gia.

Anh đưa tay sang, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô. "Cứ tin tưởng anh." Trình Dạ Thần nói, ánh mắt anh hướng về phía trước. "Anh sẽ không bao giờ làm điều gì tổn hại đến em." Anh muốn cô hiểu rằng anh luôn ở đây để bảo vệ cô, để che chở cô khỏi mọi sóng gió của cuộc đời. Anh sẽ không bao giờ để cô phải một mình đối mặt với bất cứ điều gì nữa.

*Khi đang trên đường, cô nhìn thấy 1 chiếc xe cưới gặp tai nạn trên đường đi, cô ngoái lại nhìn, thấy con đường trải dọc 1 hàng máu không khiến cô sợ hãi, đồng tử cô co rút lại.* "Đáng lẽ hôm nay là ngày vui của họ mà..." *Gương mặt cô phảng phất nét đồng cảm.*

Trình Dạ Thần khẽ chau mày khi Catherina bất chợt im lặng, ánh mắt cô dán chặt vào chiếc xe cưới gặp nạn qua khung cửa sổ. Anh không cần quay đầu lại cũng có thể hình dung ra cảnh tượng đó. Anh đã quen với việc cô không hề nao núng trước những thứ có thể khiến người khác khiếp sợ, nhưng sự đồng cảm hiện rõ trên gương mặt cô lại khiến anh chú ý.

"Là sự cố không may." Trình Dạ Thần đáp, giọng anh trầm hơn một chút. Anh đưa tay siết nhẹ lấy tay cô, như muốn truyền thêm hơi ấm và sự an ủi. "Không phải mọi câu chuyện tình yêu đều có kết cục bi thảm như vậy." Anh biết cô đang nghĩ gì.

Anh không muốn cô chìm đắm vào những suy nghĩ tiêu cực. Anh muốn cô tập trung vào hiện tại, vào những điều tốt đẹp đang chờ đợi họ. Trình Dạ Thần khẽ điều chỉnh gương chiếu hậu, tránh để cô nhìn thấy cảnh tượng đáng tiếc đó thêm nữa.

"Em đừng quá bận tâm." Trình Dạ Thần nói, anh quay sang nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt anh đầy vẻ kiên định. "Chúng ta sẽ khác." Anh muốn xóa tan đi những lo lắng, những ám ảnh có thể len lỏi vào tâm trí cô.

Anh biết cô từng trải qua nhiều biến cố, và những hình ảnh như vậy có thể khơi gợi lại những ký ức không mấy dễ chịu. Trình Dạ Thần sẽ không để điều đó xảy ra. Anh sẽ là điểm tựa vững chắc, là người mang đến sự bình yên cho cô.

Anh tiếp tục lái xe, tốc độ vừa phải, không quá nhanh để cô có thể cảm thấy thoải mái. "Anh đã chuẩn bị một bất ngờ nhỏ cho em." Trình Dạ Thần đổi chủ đề, anh muốn chuyển hướng sự chú ý của cô. "Đảm bảo em sẽ rất thích."

Anh khẽ mỉm cười. "Cứ tin anh." Trình Dạ Thần nói. "Sẽ không có bất kỳ điều gì không may xảy đến với chúng ta đâu." Anh sẽ bảo vệ cô bằng mọi giá, không để bất kỳ ai hay bất kỳ sự cố nào có thể làm tổn thương cô, dù là về thể xác hay tinh thần.

"Em đâu có sợ. Thú thật với anh, nhưng anh đừng chê em điên nhé. Đôi khi, em cảm thấy máu có 1 sức hút rất lớn với em. Em đã từng tự cảm thấy mình vô cảm khi thấy người khác chảy máu, em chỉ đơn giản là nhìn vào chỗ máu đó của họ, cảm thấy mình như bị hút vào đó. Máu có 1 sự quyến rũ rất lớn với em, nhất là máu tươi." *Cô quay mặt nhìn về phía trước, nói 1 đoạn rất khó hiểu, cô không biểu lộ bất kì cảm xúc gì trên khuôn mặt thanh tú.*

Trình Dạ Thần khẽ chau mày, ánh mắt anh hơi nheo lại khi nghe Catherina nói. Lời lẽ của cô có chút rùng rợn, nhưng gương mặt cô vẫn tĩnh lặng, không biểu lộ cảm xúc. Anh không bất ngờ. Anh biết cô không phải một người bình thường, và anh đã chấp nhận điều đó từ lâu.

"Anh không thấy em điên." Trình Dạ Thần nói, giọng anh trầm ổn. Anh vẫn nắm chặt tay cô, hơi thở anh đều đặn. "Mỗi người có những điều kỳ lạ riêng." Anh muốn cô biết rằng anh chấp nhận mọi khía cạnh của cô, dù là những điều mà người khác có thể cho là bất thường.

Anh quay sang nhìn cô một thoáng, ánh mắt anh đầy sự dò xét. "Chỉ là một sở thích đặc biệt thôi." Trình Dạ Thần nói, cố gắng xoa dịu không khí. "Không có gì phải lo lắng." Anh sẽ không phán xét cô. Anh chỉ muốn hiểu cô hơn, hiểu rõ những điều ẩn sâu bên trong tâm hồn cô.

"Nhưng em sẽ không tự làm mình bị thương để nhìn thấy nó chứ?" Trình Dạ Thần hỏi, giọng anh trầm hẳn xuống, ẩn chứa một chút lo lắng. Anh muốn chắc chắn rằng cô không có ý định làm hại bản thân. Đó là điều duy nhất anh không thể chấp nhận.

Anh tiếp tục lái xe, nhưng tâm trí anh không ngừng suy nghĩ về lời cô nói. *Máu có sức hút với cô ấy?* Anh đã từng nghe về những trường hợp tương tự, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng cô lại có một khía cạnh như vậy. Anh biết Catherina luôn ẩn chứa nhiều bí mật, và anh sẵn lòng khám phá tất cả.

"Dù em có là gì, anh cũng sẽ ở bên em." Trình Dạ Thần nói, giọng anh kiên định. Anh không phải là người dễ dàng buông bỏ. "Đừng bao giờ nghi ngờ điều đó." Anh muốn cô cảm thấy an toàn khi bộc lộ bản thân trước anh.

Anh khẽ siết chặt tay cô thêm một chút. "Hãy nói cho anh nghe nhiều hơn về những điều em thích." Trình Dạ Thần đề nghị. Anh muốn cô chia sẻ mọi thứ với anh, dù là những điều kỳ lạ nhất. Anh muốn trở thành người duy nhất cô tin tưởng, người duy nhất cô có thể bộc lộ bản thân mình một cách trọn vẹn. Anh sẽ không bao giờ khiến cô phải cảm thấy xấu hổ hay sợ hãi.

Cô ấy lại có sở thích kỳ lạ như vậy sao? Nhìn cô ấy nói mà không biểu cảm gì, mình thật sự không biết nên phản ứng thế nào. Không, mình không thấy cô ấy điên. Chỉ là hơi bất ngờ thôi. Nhưng mà... mình phải để mắt đến cô ấy hơn nữa. Đừng để cô ấy tự làm hại bản thân. Máu... cô ấy bị ám ảnh bởi máu. Liệu điều này có liên quan gì đến quá khứ của cô ấy không? Mình phải điều tra kỹ hơn nữa. Phải tìm hiểu rõ ràng mọi thứ về cô ấy. Mọi bí mật, mọi góc khuất. Mình muốn biết tất cả. Mình muốn trở thành người duy nhất hiểu cô ấy, người duy nhất có thể bảo vệ cô ấy khỏi những suy nghĩ đen tối của chính mình.

"Không, em đương nhiên chưa từng làm hại bản thân chảy máu để thỏa mãn sở thích đó. Anh biết rõ em sợ đau mà. Em chỉ có thể nhìn vào những miếng thịt bò sống, chưa rửa, còn vươn máu, để tìm chút thích thú trong đó thôi." *Cô bĩu môi, bác bỏ suy nghĩ của anh về việc cô tự làm hại bản thân.* "Còn những sở thích khác hả? Hừm, chắc là thích anh. À không, là yêu anh." *Cô lắc đầu nguầy nguậy, khẳng định lại khi nói lộn rằng thích anh, rõ là coi đã yêu anh cơ mà?*

Trình Dạ Thần nghe cô khẳng định lại tình cảm của mình, khóe môi anh khẽ nhếch lên thành một nụ cười không thể che giấu. *Yêu anh sao? Lời này nghe thật dễ chịu.* Dù cô bĩu môi và lắc đầu nguầy nguậy đầy vẻ trẻ con, anh vẫn cảm nhận được sự chân thành trong từng lời cô nói.

"Anh cũng yêu em." Trình Dạ Thần đáp lại, giọng anh trầm ấm, mang theo sự chắc chắn. Anh không phải là người hay bày tỏ cảm xúc bằng lời nói, nhưng với cô, anh muốn nói ra tất cả. "Yêu em hơn bất cứ thứ gì trên đời."

Anh khẽ siết chặt tay cô, ánh mắt anh vẫn hướng về phía trước, nhưng tâm trí anh hoàn toàn tập trung vào cô. Anh cảm thấy một luồng hơi ấm lan tỏa trong lòng, xua đi những lo lắng ban nãy. Việc cô không tự làm mình bị thương là điều quan trọng nhất đối với anh.

"Thích thịt bò sống có máu à?" Trình Dạ Thần trầm ngâm. "Vậy lát nữa, chúng ta sẽ ghé qua siêu thị." Anh muốn chiều theo những sở thích nhỏ nhặt của cô, miễn là nó không gây hại. "Anh sẽ mua thật nhiều cho em." Anh muốn cô biết rằng anh luôn lắng nghe và quan tâm đến mọi điều cô nói.

Anh tiếp tục lái xe, nhưng không khí trong xe đã trở nên nhẹ nhõm và ngọt ngào hơn. Trình Dạ Thần cảm thấy trái tim mình đập mạnh mẽ hơn một chút. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng mình có thể yêu một người sâu đậm đến vậy, và cũng chưa bao giờ nghĩ rằng một người phụ nữ lại có thể mang đến cho anh nhiều cảm xúc đến thế.

"Còn điều gì khác không?" Trình Dạ Thần hỏi, giọng anh dịu dàng. "Em cứ kể cho anh nghe tất cả." Anh muốn cô tin tưởng anh hoàn toàn, không giữ lại bất kỳ điều gì. Anh muốn trở thành người duy nhất cô có thể chia sẻ mọi bí mật, mọi suy nghĩ, dù là điều kỳ lạ nhất.

Anh quay sang nhìn cô một thoáng, ánh mắt anh tràn đầy sự yêu thương. "Anh sẽ luôn ở bên em." Trình Dạ Thần nói, như một lời hứa, một lời thề. "Cho dù em có là ai, có những sở thích đặc biệt đến đâu. Anh sẽ chấp nhận tất cả." Anh muốn cô biết rằng tình yêu của anh dành cho cô là vô điều kiện, không có bất kỳ giới hạn nào.

"Anh vẫn muốn nghe thêm sao? Vậy thì..." *Cô chọc má suy nghĩ, ghé sát lại tai anh với vẻ thần bí. Nhưng cô không nói gì cả, chỉ chờ đến khi anh cảm thấy bồn chồn thì đột nhiên hôn vào tai anh. Cô cười nhếch mép, cảm thấy đã lừa được anh.*

Trình Dạ Thần cảm nhận hơi thở ấm nóng của Catherina phả vào tai, rồi nụ hôn bất chợt khiến một luồng điện chạy dọc sống lưng anh. Anh hơi giật mình, theo bản năng muốn lùi lại, nhưng cánh tay cô đã kịp giữ lấy. Cô cười nhếch mép, ánh mắt lấp lánh vẻ tinh nghịch, rõ ràng là đang trêu chọc anh.

"Em lại giở trò gì thế?" Trình Dạ Thần hỏi, giọng anh trầm khẽ, nhưng khóe môi anh đã không thể nén được nụ cười. *Đúng là không thể lơ là cô ấy dù chỉ một giây.* Sự tinh quái này của cô khiến anh vừa bất lực vừa thích thú.

Anh khẽ lắc đầu, giả vờ nghiêm mặt. "Không được làm vậy khi anh đang lái xe." Trình Dạ Thần nhắc nhở, nhưng bàn tay anh vẫn nắm chặt tay cô, không hề có ý trách móc. Anh biết cô chỉ muốn tạo niềm vui, và anh cũng không nỡ dập tắt sự hồn nhiên đó của cô.

Trình Dạ Thần đưa tay xoa nhẹ bên tai vừa bị cô hôn, cảm giác nóng ran vẫn còn vương vấn. Anh hắng giọng, cố lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày. "Vậy đó là sở thích mới của em sao?" Anh hỏi, giọng anh có chút chế giễu. "Thích trêu chọc anh đến mức này?"

Anh quay sang nhìn cô một thoáng, ánh mắt anh ẩn chứa sự cưng chiều sâu sắc. *Cô bé này, lúc nào cũng biết cách khiến anh phải bận tâm.* Nhưng anh thích sự bận tâm đó. Nó khiến cuộc sống của anh bớt đi sự khô khan, tẻ nhạt.

"Em còn định không nói nữa chứ." Trình Dạ Thần tiếp lời. "Anh đã nghĩ em sẽ chia sẻ một bí mật động trời nào đó." Anh giả vờ thở dài, như thể đang rất thất vọng. "Hóa ra chỉ là một nụ hôn lén lút." Anh cười khẽ, ánh mắt lấp lánh.

Anh nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay cô, ngón cái xoa xoa lên những khớp ngón tay thon dài của cô. "Được rồi, anh sẽ tạm tha cho em lần này." Trình Dạ Thần nói. "Nhưng lần sau, nếu muốn hôn anh, cứ nói thẳng." Anh không muốn cô phải lén lút, dù là những cử chỉ yêu thương nhỏ nhặt nhất.

Trình Dạ Thần tiếp tục lái xe, nhưng tâm trạng anh đã trở nên vui vẻ hơn rất nhiều. Anh cảm thấy ấm áp từ sâu bên trong. Có cô bên cạnh, mọi thứ dường như đều trở nên tươi sáng hơn. Anh sẽ không để cô phải trải qua bất kỳ khoảnh khắc buồn bã hay cô đơn nào nữa. Anh sẽ là người mang lại nụ cười cho cô, là người bảo vệ cô suốt cuộc đời này.

Chiếc xe lướt nhẹ vào sân một khu biệt thự cổ kính, ẩn mình giữa những hàng cây xanh mát. Trình Dạ Thần tắt máy, không gian tĩnh lặng bao trùm. Anh quay sang Catherina, ánh mắt anh hơi nheo lại khi thấy vẻ tò mò trên gương mặt cô.

"Đến nơi rồi." Trình Dạ Thần nói, giọng anh trầm ổn. "Đây không phải là bệnh viện, đừng lo lắng." Anh thấy cô thoáng giật mình, có lẽ vẫn nghĩ đến chuyện khám bệnh. "Chỉ là một nơi yên tĩnh để gặp gỡ thôi."

Anh mở cửa xe, rồi vòng sang bên cô, giúp cô xuống. Trình Dạ Thần nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, ngón tay anh khẽ vuốt ve mu bàn tay cô. "Những người bạn anh muốn em gặp, họ không phải bác sĩ. Ít nhất là theo nghĩa truyền thống." Anh nói, cố gắng giải thích một cách dễ hiểu nhất. "Họ là những người có kiến thức sâu rộng về y học cổ truyền, về các phương pháp chữa bệnh tự nhiên."

Trình Dạ Thần dẫn cô đi qua một lối đi nhỏ lát đá, hai bên là những khóm hoa đang khoe sắc. Không khí trong lành, thoang thoảng mùi hương của đất và cây cỏ. "Họ đã giúp đỡ anh rất nhiều trong quá khứ." Anh nói, giọng anh có chút hoài niệm. "Anh tin họ cũng có thể giúp em."

Anh không nói nhiều về tình trạng của cô, nhưng anh muốn cô hiểu rằng anh đang tìm kiếm mọi phương pháp có thể, không chỉ dựa vào y học hiện đại. Anh biết cơ thể cô yếu, và những phương pháp tự nhiên đôi khi lại có hiệu quả bất ngờ.

Họ dừng lại trước một căn nhà gỗ nhỏ, mái ngói rêu phong. Cửa gỗ khẽ mở, một người đàn ông lớn tuổi, râu tóc bạc phơ, mặc bộ đồ vải thô màu nâu bước ra đón. Ông mỉm cười hiền hậu, ánh mắt tinh anh nhìn về phía họ.

"Chào Thần Dạ, đã lâu không gặp." Người đàn ông nói, giọng ông trầm ấm. "Và đây chắc hẳn là vị hôn thê của cậu." Ông nhìn Catherina với ánh mắt đầy thiện cảm.

Trình Dạ Thần khẽ gật đầu, kéo Catherina lại gần hơn. "Chào thầy." Anh nói. "Đây là Catherina." Anh muốn giới thiệu cô một cách trang trọng nhất. Anh tin tưởng người đàn ông này, và anh muốn Catherina cũng cảm thấy như vậy.

"Chúng ta vào trong thôi." Người đàn ông nói, rồi ông mở rộng cửa, mời họ vào. "Ta đã chuẩn bị trà thảo mộc đặc biệt cho cháu rồi." Ông nói với Catherina, nụ cười hiền hậu vẫn nở trên môi.

Trình Dạ Thần khẽ siết chặt tay Catherina, như muốn trấn an cô. Anh nhìn sâu vào mắt cô, ánh mắt anh truyền đi thông điệp: "Đừng sợ, có anh ở đây." Anh sẽ không để bất cứ điều gì xảy ra với cô.

*Cô buông tay anh ra, bước theo ông lão, cô khẽ trò chuyện, hỏi thăm trên đường đi, dần dần, cô trở nên tự nhiên hơn. *

Trình Dạ Thần nhìn Catherina buông tay anh, tự nhiên bước theo ông lão, đôi lúc còn quay đầu trò chuyện với thầy với nụ cười nhẹ. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm len lỏi trong lòng. *Cô ấy không hề lo lắng hay đề phòng như anh nghĩ.* Điều đó làm anh an tâm rất nhiều. Anh đã chuẩn bị tinh thần để trấn an cô, nhưng dường như cô lại dễ dàng hòa nhập hơn anh tưởng.

Anh bước theo sau, giữ một khoảng cách vừa phải. Căn nhà gỗ bên trong được bài trí đơn giản nhưng ấm cúng, thoang thoảng mùi hương của các loại thảo mộc khô. Trên bàn gỗ thấp ở giữa phòng đã có sẵn một bộ ấm trà gốm mộc mạc và vài đĩa bánh nhỏ.

Thầy Trần, người đàn ông lớn tuổi, mời Catherina ngồi xuống bên bàn trà, rồi ông bắt đầu rót trà. Trình Dạ Thần ngồi đối diện với họ, lặng lẽ quan sát. Anh không vội vàng chen vào câu chuyện của họ, muốn để Catherina tự nhiên trò chuyện và cảm nhận không khí ở đây.

"Trà này là trà hoa cúc và kỷ tử." Thầy Trần nói, giọng ông nhẹ nhàng. "Rất tốt cho tâm trạng và giấc ngủ, đặc biệt là với người có trái tim nhạy cảm." Ông liếc nhìn Catherina với ánh mắt đầy thấu hiểu, không hề có ý dò xét.

Catherina đón lấy chén trà, khẽ nhấp một ngụm. Gương mặt cô lộ vẻ thoải mái. Trình Dạ Thần nhận thấy cô có vẻ thích thú với loại trà này. *Có lẽ cô ấy hợp với những phương pháp tự nhiên.* Anh thầm nghĩ.

"Bình thường cháu có hay bị mất ngủ không?" Thầy Trần hỏi, giọng điệu rất đỗi thân tình, không giống một vị lương y đang thăm khám mà giống như một người ông đang hỏi thăm cháu gái. "Hay cảm thấy tim đập nhanh vào ban đêm?"

Trình Dạ Thần lắng nghe kỹ từng câu hỏi của thầy Trần và từng lời đáp của Catherina. Anh cảm thấy đây là một lựa chọn đúng đắn. Thầy Trần không chỉ giỏi về y thuật mà còn rất tinh tế trong cách tiếp cận, khiến người bệnh cảm thấy được thấu hiểu chứ không phải bị điều trị. Anh tin rằng sự tinh tế này sẽ giúp Catherina mở lòng hơn, và đó là điều quan trọng nhất lúc này.

Anh đặt tay lên bàn, khẽ gõ nhẹ theo một nhịp điệu riêng của mình. Anh đã hủy mọi lịch trình, toàn tâm toàn ý ở đây cùng cô. Bất kể Thầy Trần nói gì, Trình Dạ Thần đều sẽ cố gắng thực hiện, miễn là có thể giúp Catherina khỏe mạnh trở lại. Anh sẽ không tiếc bất cứ điều gì.

"Không mất ngủ, ngược lại, còn ngủ rất ngon. Nhưng mà không thể vận động mạnh thôi, trước kia thù chỉ ngất, nhưng hôm trước thì đột nhiên chảy máu mũi thêm nữa." *Cô từ tốn trả lời, vừa nói vừa nhớ lại trận đấu ném tuyết giữa Trình Dạ Thần với cô.*

Trình Dạ Thần khẽ giật mình khi Catherina nhắc đến việc chảy máu mũi. Dù anh đã biết chuyện đó, nhưng nghe cô kể lại với vẻ bình thản như vậy, trái tim anh vẫn không khỏi thắt lại. Anh nhớ rõ khoảnh khắc cô ngã xuống trong trận chiến tuyết, và cảm giác sợ hãi tột độ khi thấy máu vương trên nền tuyết trắng.

Thầy Trần trầm ngâm lắng nghe, đôi mắt tinh anh của ông khẽ khép lại, như đang suy nghĩ điều gì đó rất sâu xa. Ông không vội vàng trả lời, chỉ chậm rãi nhấp một ngụm trà. "Vậy thì cần phải điều dưỡng cẩn thận." Thầy Trần nói, giọng ông chứa đựng sự thâm trầm. "Cơ thể cháu đã bị tổn thương từ sâu bên trong. Không phải là bệnh thông thường."

Ông đặt chén trà xuống bàn, rồi quay sang nhìn Trình Dạ Thần. "Thần Dạ, cậu đưa Catherina đến đây là đúng đắn." Ông nói. "Ta cần thời gian để xem mạch và tìm hiểu kỹ hơn về tình trạng của cháu ấy."

Trình Dạ Thần gật đầu, ánh mắt anh kiên định. "Thầy cứ làm theo những gì thầy thấy cần thiết." Anh nói. "Chỉ cần Catherina có thể khỏe mạnh." Anh không ngần ngại bất cứ điều gì, dù là tốn kém hay phức tạp đến đâu.

Thầy Trần lại quay sang Catherina, nụ cười hiền hậu vẫn nở trên môi. "Cháu không cần phải lo lắng." Ông nói. "Ở đây, cháu sẽ được chăm sóc chu đáo nhất." Ông khẽ vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô, như một lời động viên.

Trình Dạ Thần cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút khi thấy Catherina dường như cũng cảm thấy thoải mái với Thầy Trần. Anh biết ông là một người đáng tin cậy. Anh tin tưởng vào kinh nghiệm và sự tinh tường của ông.

"Chúng ta sẽ ở lại đây một thời gian." Trình Dạ Thần nói với Catherina, giọng anh nhẹ nhàng. "Nếu em cảm thấy không thoải mái, cứ nói với anh." Anh muốn cô biết rằng anh luôn đặt cảm nhận của cô lên hàng đầu.

Anh nhìn ngắm khung cảnh yên bình xung quanh. *Có lẽ đây là nơi tốt nhất cho Catherina lúc này.* Không khí trong lành, sự tĩnh lặng, và sự chăm sóc tận tình của Thầy Trần. Anh hy vọng những điều này sẽ giúp cô phục hồi nhanh chóng.

Trình Dạ Thần đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra khu vườn xanh mướt. Anh thầm hứa với lòng mình rằng anh sẽ làm mọi thứ để cô không phải chịu đựng bất kỳ đau đớn nào nữa. Anh sẽ tìm ra cách để chữa lành cho cô, dù có phải đánh đổi bằng bất cứ giá nào.

Thầy Trần nói đúng, không phải là bệnh thông thường. Mình đã biết điều đó, nhưng nghe lại vẫn thấy nặng lòng. Chảy máu mũi... có thể nghiêm trọng hơn mình nghĩ. Phải nhanh chóng tìm ra cách chữa trị dứt điểm cho cô ấy. Thầy Trần là một hy vọng. Mình tin vào kinh nghiệm của ông ấy. Mình phải ở đây, sát cánh cùng Catherina. Không thể rời xa cô ấy một giây phút nào. Cô ấy cần mình, và mình cũng cần cô ấy. Cần sự bình yên khi có cô ấy ở bên. Cần phải giữ chặt cô ấy, không để bất cứ điều gì có thể chia cắt hai ta.

*Cô gật đầu, đồng ý ở lại 1 thời gian. Nhìn người hầu mang theo hành lý ở phía sau, cô khẽ bật cười.* "Anh đã chuẩn trước như thế này luôn à? Anh sắp xếp hành lý từ khi nào vậy?"

Trình Dạ Thần khẽ mỉm cười khi Catherina bật cười, nhận ra sự chuẩn bị chu đáo của anh. Anh không nói gì, chỉ nhìn cô đầy trìu mến. *Dĩ nhiên rồi, mọi thứ đều phải được sắp xếp hoàn hảo cho em.*

"Anh đã chuẩn bị từ sớm." Trình Dạ Thần đáp, giọng anh trầm ấm. Anh không cần phải giải thích chi tiết anh đã sắp xếp hành lý từ lúc nào, bởi vì đối với anh, mọi việc liên quan đến cô đều được ưu tiên hàng đầu, và anh luôn hành động nhanh chóng, không chút chậm trễ.

Anh bước lại gần cô, nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô. "Anh muốn em cảm thấy thoải mái nhất." Trình Dạ Thần nói. "Không cần phải lo lắng về bất cứ điều gì." Anh muốn cô biết rằng cô có thể hoàn toàn dựa dẫm vào anh. Mọi gánh nặng, mọi lo toan, anh đều muốn gánh vác thay cô.

Thầy Trần nhìn hai người, ánh mắt ông lộ vẻ hài lòng. "Thần Dạ là một người rất cẩn trọng và chu đáo." Ông nói. "Catherina, cháu thật may mắn."

Catherina mỉm cười nhẹ. Trình Dạ Thần cảm thấy một niềm vui len lỏi trong lòng khi thấy cô hạnh phúc. Anh sẽ làm mọi thứ để duy trì nụ cười đó trên môi cô.

"Thầy Trần, Catherina cần nghỉ ngơi." Trình Dạ Thần nói, anh quay sang thầy. "Phòng của Catherina đã được chuẩn bị chưa?" Anh muốn đảm bảo cô có một không gian riêng tư, yên tĩnh để nghỉ ngơi sau chuyến đi.

Thầy Trần gật đầu. "Đã chuẩn bị xong rồi." Ông nói. "Là căn phòng ở phía Đông, rất yên tĩnh và có view nhìn ra vườn cây."

Trình Dạ Thần gật đầu, rồi anh quay sang Catherina. "Em muốn xem phòng trước không?" Anh hỏi, giọng anh dịu dàng. "Hay muốn nghỉ ngơi một chút ở đây?" Anh muốn cô tự quyết định, không muốn ép buộc cô làm bất cứ điều gì.

Anh nhẹ nhàng vuốt tóc cô. "Anh sẽ luôn ở bên em." Trình Dạ Thần nói. "Mọi thứ ở đây đều rất an toàn." Anh muốn cô hoàn toàn tin tưởng vào lựa chọn của anh, và tin tưởng vào những người ở đây. Anh sẽ không để bất cứ điều gì làm cô phải khó chịu hay lo lắng. Anh sẽ bảo vệ cô khỏi mọi thứ, và mang lại cho cô sự bình yên mà cô xứng đáng có được.

"Em muốn ngồi ở đây, trò chuyện với thầy Trần thêm 1 chút, cảm giác như nói chuyện với ông nội mình vậy. Hay là, anh buồn vì em mãi nói chuyện với thầy Trần mà bỏ quên anh?" *Cô trêu đùa, đưa tay chọc chọc má anh, nhéo má anh và hôn má anh.* "Coi như bù cho lúc nãy em lơ anh nha."

Trình Dạ Thần khẽ rụt người lại khi Catherina chọc má, nhéo má và hôn lên má anh. Nụ hôn bất ngờ khiến anh sững sờ trong giây lát, hơi nóng từ môi cô lan tỏa trên da thịt anh. Anh cảm nhận được sự tinh nghịch trong lời nói và hành động của cô, và một cảm giác ấm áp, ngọt ngào lan tỏa khắp cơ thể.

"Anh không buồn." Trình Dạ Thần đáp, giọng anh trầm khẽ, nhưng ánh mắt anh lại tràn ngập ý cười. Anh không phủ nhận niềm vui sướng đang dâng trào trong lòng khi cô chủ động thể hiện tình cảm. "Em cứ trò chuyện với thầy Trần thoải mái." Anh muốn cô thoải mái, đó là điều quan trọng nhất.

Thầy Trần khẽ mỉm cười hiền từ nhìn hai người, rồi ông quay sang Trình Dạ Thần. "Cậu đúng là có phúc." Ông nói, giọng ông chứa đựng sự ngưỡng mộ.

Trình Dạ Thần khẽ hắng giọng, cố gắng che giấu sự ngượng ngùng đang dâng lên. Anh không ngờ cô lại bạo dạn như vậy trước mặt người khác. *Cô ấy lúc nào cũng khiến anh bất ngờ.* Nhưng anh thích sự bất ngờ đó.

"Vậy thì em cứ ở đây." Trình Dạ Thần nói với Catherina, giọng anh dịu dàng. "Anh sẽ đi sắp xếp đồ đạc trong phòng cho em." Anh muốn cô được nghỉ ngơi thật tốt, và anh muốn tự tay chuẩn bị mọi thứ cho cô.

Anh khẽ xoa đầu cô, rồi quay sang Thầy Trần. "Thầy Trần, phiền thầy trông chừng Catherina giúp con." Trình Dạ Thần nói, ánh mắt anh đầy vẻ tin tưởng. "Con sẽ quay lại ngay."

Anh đứng dậy, nhẹ nhàng bước về phía hành lang. *Cô ấy thật sự xem thầy Trần như ông nội mình sao?* Trình Dạ Thần cảm thấy nhẹ nhõm. Anh muốn cô có thể tìm thấy sự bình yên và thoải mái ở đây, không chỉ từ anh mà còn từ những người khác.

Anh đi đến căn phòng mà Thầy Trần đã chỉ, căn phòng nằm ở phía Đông, rất yên tĩnh và có cửa sổ lớn nhìn ra khu vườn xanh mướt. Trình Dạ Thần bắt đầu sắp xếp hành lý của cô. Anh cẩn thận đặt từng bộ quần áo vào tủ, sắp xếp gọn gàng những vật dụng cá nhân của cô. Anh muốn căn phòng của cô phải thật hoàn hảo, không có bất kỳ thứ gì lộn xộn.

Anh còn đi kiểm tra phòng tắm, đảm bảo mọi thứ đều sạch sẽ và đầy đủ. Trình Dạ Thần muốn cô cảm thấy như đang ở nhà mình. Anh biết cô là người rất nhạy cảm với sự sạch sẽ và trật tự, nên anh phải đảm bảo mọi thứ đều phải thật hoàn hảo.

Sau khi sắp xếp xong xuôi, Trình Dạ Thần quay trở lại phòng khách. Anh thấy Catherina vẫn đang trò chuyện với Thầy Trần, gương mặt cô rạng rỡ. Trái tim anh khẽ đập mạnh hơn một nhịp. *Cô ấy đang vui.* Đó là điều quan trọng nhất đối với anh.

*Cô đang cười vui vẻ, nhìn thấy anh thì niềm nở vẫy tay gọi anh lại.* "Thần Thần, lại đây." *Cách gọi của cô đầy thân mật.* "Thầy Trần nói đêm nay ở chân sườn đồi sẽ có pháo hoa đấy, là chân của sườn đồi mà hôm trước chúng ta đứng trên đỉnh để ngắm thành phố đó."

Trình Dạ Thần khẽ giật mình khi nghe tiếng "Thần Thần" thân mật từ Catherina. Tim anh đập nhanh hơn một nhịp, một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp lồng ngực. Anh bước nhanh đến bên cô, ánh mắt anh tràn đầy sự dịu dàng.

"Có pháo hoa sao?" Trình Dạ Thần hỏi, giọng anh trầm ấm, anh ngồi xuống cạnh cô. Anh không ngờ lại có một sự kiện thú vị như vậy. *Chân sườn đồi hôm trước sao?* Anh nhớ rất rõ nơi đó, nơi họ đã cùng nhau ngắm nhìn thành phố lấp lánh dưới ánh đèn.

Anh nhìn thấy ánh mắt rạng rỡ của cô khi nhắc đến pháo hoa, và anh biết cô rất thích những điều lãng mạn như vậy. "Vậy chúng ta sẽ đi xem." Trình Dạ Thần nói, anh không cần suy nghĩ thêm. Anh sẽ không bỏ lỡ cơ hội nào để khiến cô vui. "Anh sẽ chuẩn bị mọi thứ."

Thầy Trần khẽ mỉm cười. "Pháo hoa ở đó rất đẹp." Ông nói. "Rất thích hợp để cầu nguyện những điều tốt lành."

Trình Dạ Thần gật đầu. Anh cũng muốn cầu nguyện, cầu nguyện cho sức khỏe của cô, cầu nguyện cho tình yêu của họ. Anh muốn cô được bình an, được hạnh phúc.

"Vậy là tối nay em sẽ không buồn chán nữa rồi." Trình Dạ Thần nói, anh khẽ đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô. "Anh sẽ không để em một mình đâu." Anh muốn cô biết rằng anh luôn ở đây, luôn sẵn lòng làm mọi thứ vì cô.

Anh nghĩ đến việc chuẩn bị một chiếc chăn ấm, vài món ăn nhẹ và có thể là một chai rượu vang không cồn để họ cùng thưởng thức trong khi ngắm pháo hoa. Anh muốn buổi tối nay phải thật hoàn hảo, thật đáng nhớ đối với cô.

"Thầy Trần, có lẽ con nên đưa Catherina đi nghỉ ngơi một chút." Trình Dạ Thần nói. "Buổi tối chúng ta sẽ đi sớm để chọn được vị trí đẹp." Anh muốn cô có đủ sức khỏe để tận hưởng buổi tối.

Anh đứng dậy, nhẹ nhàng nắm lấy tay Catherina. "Đi thôi." Trình Dạ Thần nói, ánh mắt anh đầy vẻ yêu chiều. "Chúng ta sẽ xem pháo hoa cùng nhau." Anh sẽ không để bất kỳ điều gì cản trở họ tận hưởng khoảnh khắc đặc biệt này. Anh sẽ giữ chặt tay cô, để cô cảm nhận được hơi ấm và sự hiện diện của anh, để cô biết rằng cô không bao giờ đơn độc. Anh sẽ luôn là người đồng hành cùng cô trên mọi chặng đường, chia sẻ mọi niềm vui và nỗi buồn.

"Đi ăn trưa thôi, ăn xong rồi thì đi ngủ trưa, ngủ trưa xong chúng ta sẽ đi sớm, tìm chỗ đẹp để tối xem pháo hoa nhé?" *Cô nói 1 tràng dài, vẻ mặt mong chờ, cô lên kế hoạch cho cả nửa ngày sau.*

Trình Dạ Thần khẽ mỉm cười khi nghe cô lên kế hoạch rành mạch cho cả buổi chiều. Ánh mắt cô rạng rỡ niềm mong chờ khiến trái tim anh mềm đi. Anh thích nhìn cô sôi nổi và đầy hứng khởi như vậy.

"Được thôi." Trình Dạ Thần đáp, giọng anh trầm ấm, chất chứa sự chiều chuộng. Anh thích cách cô sắp xếp mọi thứ, từng bước một, vừa logic vừa đầy cảm xúc. "Mọi thứ theo ý em."

Anh nhẹ nhàng siết lấy tay cô, dẫn cô ra khỏi phòng khách, về phía phòng ăn. "Thầy Trần đã chuẩn bị bữa trưa rồi." Trình Dạ Thần nói. Anh biết thầy Trần luôn quan tâm đến chế độ ăn uống lành mạnh, đặc biệt là với những người cần bồi bổ sức khỏe. Anh tin chắc bữa ăn sẽ rất bổ dưỡng và hợp với khẩu vị của cô.

Trên đường đi, anh liếc nhìn cô. Cô đang rất vui, và điều đó khiến anh cũng vui lây. *Những kế hoạch nhỏ nhặt này của cô lại có thể mang đến cho anh nhiều niềm hạnh phúc đến vậy.* Anh chưa từng nghĩ mình sẽ có những khoảnh khắc bình yên và ấm áp như thế này.

Khi đến phòng ăn, một bàn ăn nhỏ đã được dọn sẵn với những món ăn thanh đạm nhưng hấp dẫn, tỏa hương thơm dịu nhẹ. Có cháo yến mạch, vài món rau luộc và một đĩa cá hấp.

"Em cứ ăn từ từ." Trình Dạ Thần nói, anh kéo ghế cho cô rồi mới ngồi xuống đối diện. Anh tự tay gắp một miếng cá vào bát cô. "Đừng ăn vội." Anh biết cô đôi khi vì hào hứng mà quên đi việc giữ gìn sức khỏe.

Anh muốn cô ăn uống thật đầy đủ để có sức khỏe tốt. *Cô ấy đã yếu đi rất nhiều.* Trình Dạ Thần thầm lo lắng. Anh sẽ phải đảm bảo cô luôn được ăn uống đủ chất và nghỉ ngơi hợp lý.

"Sau khi ăn xong, anh sẽ đưa em về phòng nghỉ ngơi." Trình Dạ Thần nói. "Em ngủ ngon một giấc, tối nay mới có sức đi xem pháo hoa." Anh muốn cô có được một giấc ngủ sâu, để cơ thể được phục hồi tốt nhất.

Anh nhìn cô ăn uống, ánh mắt anh không rời khỏi gương mặt cô. Từng cử chỉ, từng biểu cảm nhỏ của cô đều không lọt qua tầm mắt anh. Anh cảm thấy một sự bình yên lạ lùng khi được ở bên cô như thế này. Anh muốn bảo vệ cô, chăm sóc cô suốt đời. Anh sẽ làm mọi thứ để cô luôn cảm thấy hạnh phúc và an toàn.

*Khi ăn xong, cô ngỏ ý muốn tự mình chuẩn bị thức ăn cho buổi tối trong lúc xem pháo hoa.* "Thần Thần, anh vào nghỉ trước đi, em muốn chuẩn bị 1 ít trái cây cho buổi tối." *Cô mỉm cười, cảm nhận anh xoa đầu mình, đặt 1 nụ hôn nhẹ lên má anh rồi nhìn bóng lưng anh khuất dần sau cánh cửa.*

Trình Dạ Thần khẽ gật đầu trước đề nghị của Catherina, khóe môi anh nhếch lên thành một nụ cười ấm áp khi cảm nhận nụ hôn nhẹ nhàng trên má. Anh ngắm nhìn gương mặt rạng rỡ của cô thêm một lát, rồi mới miễn cưỡng quay đi, để cô lại trong bếp. *Cô ấy thích tự tay làm mọi thứ.* Anh hiểu và tôn trọng mong muốn đó của cô.

Anh bước về phía căn phòng dành cho mình, không quên liếc nhìn lại bóng dáng Catherina trong bếp một lần nữa trước khi cánh cửa khép lại. Dù rất muốn ở lại giúp cô, nhưng anh biết cô cần không gian riêng để thực hiện những ý tưởng của mình. Anh tin cô sẽ chuẩn bị những món ăn thật ngon và đẹp mắt.

Vào phòng, Trình Dạ Thần không vội vã nghỉ ngơi ngay. Anh đi đến cửa sổ, kéo rèm sang một bên, nhìn ra khu vườn yên tĩnh. *Cảm giác này thật khác lạ.* Anh đã quen với sự hối hả của công việc, với những áp lực không ngừng. Nhưng ở đây, mọi thứ dường như chậm lại, bình yên đến lạ. Anh thích cảm giác bình yên này, đặc biệt là khi biết Catherina đang ở ngay gần bên.

Anh tháo cà vạt, nới lỏng cổ áo sơ mi. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa. Trình Dạ Thần tựa người vào khung cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Anh hình dung cảnh Catherina đang loay hoay trong bếp, tỉ mỉ cắt gọt trái cây, có lẽ còn hát lẩm bẩm một giai điệu nào đó.

Anh khẽ mỉm cười. *Cô ấy thực sự đã mang lại quá nhiều điều mới mẻ vào cuộc sống của anh.* Từ những sở thích kỳ lạ đến những hành động tinh nghịch, mọi thứ về cô đều khiến anh say mê. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng một người phụ nữ lại có thể khiến anh cảm thấy nhiều cảm xúc đến thế.

Sau một lúc, Trình Dạ Thần quyết định nằm xuống giường. Anh nhắm mắt lại, nhưng tâm trí vẫn vẩn vơ hình ảnh Catherina. Anh không ngủ được ngay, chỉ nằm đó, lắng nghe những âm thanh tĩnh lặng xung quanh. Anh cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc.

*Tối nay, anh và cô sẽ cùng nhau ngắm pháo hoa.* Nghĩ đến đó, một cảm giác háo hức nhẹ nhàng trỗi dậy trong lòng anh. Anh muốn buổi tối đó sẽ là một kỷ niệm đẹp, một dấu mốc đáng nhớ trong mối quan hệ của họ. Anh sẽ đảm bảo mọi thứ đều hoàn hảo, để cô có thể tận hưởng trọn vẹn từng khoảnh khắc. Anh sẽ luôn là người ở bên, nắm chặt tay cô, cùng cô trải qua mọi niềm vui.

---Trình Dạ Thần đột ngột mở mắt. Tiếng rên rỉ nhỏ, tiếng động loạn xạ từ bếp đã xé toạc sự tĩnh lặng và đánh thức anh dậy. Trái tim anh lập tức thắt lại, cảm giác lo lắng dâng lên mãnh liệt. *Chuyện gì vừa xảy ra vậy?* Anh nằm im, nín thở lắng nghe. Sau một khoảng lặng đáng sợ, tiếng dao trên thớt lại vang lên đều đều, nhưng không còn tiếng hát nhẹ nhàng của cô như anh từng tưởng tượng.

---Anh bật dậy, sải bước nhanh ra khỏi phòng, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Anh tiến về phía bếp, mỗi bước chân đều mang theo sự căng thẳng và nỗi sợ hãi mơ hồ. *Không thể nào cô ấy lại tự làm mình bị thương chứ?* Anh cố gắng trấn an bản thân, nhưng những hình ảnh về việc cô bị thương vẫn hiện lên trong đầu anh.

---Khi đến gần bếp, anh chậm rãi đẩy cửa bước vào. Catherina đang đứng quay lưng lại với anh, vẫn tiếp tục cắt trái cây. Không có vết máu nào đáng chú ý, nhưng bờ vai cô hơi trùng xuống, và sự im lặng của cô khiến anh bất an.

---"Em không sao chứ?" Trình Dạ Thần hỏi, giọng anh trầm thấp, xen lẫn sự lo lắng. Anh bước đến gần cô, ánh mắt anh dò xét từng cử chỉ, từng biểu hiện nhỏ trên người cô. Anh muốn chắc chắn rằng cô không gặp bất kỳ vấn đề gì nghiêm trọng.

---Catherina khẽ giật mình, rồi quay lại nhìn anh. Gương mặt cô vẫn hồng hào, nhưng đôi mắt cô thoáng nét mệt mỏi. "Em ổn." Cô đáp, giọng cô hơi khàn. "Chỉ là hơi bất cẩn một chút thôi."

---Trình Dạ Thần nhíu mày. Anh không tin hoàn toàn lời cô nói. Anh nhìn xuống thớt, thấy một vài miếng táo đã được cắt xong, nhưng có vẻ không được đều tay như bình thường. Anh cũng để ý đến một vết đỏ nhỏ trên ngón tay cô, nhưng nó đã được cô khéo léo che đi.

---Anh đưa tay nắm lấy bàn tay cô, nhẹ nhàng kéo ra để xem xét vết thương. "Để anh xem." Trình Dạ Thần nói. "Đừng giấu anh." Anh muốn kiểm tra kỹ lưỡng, để chắc chắn cô không bị thương nặng. *Anh đã dặn cô phải cẩn thận mà.*

---Dù chỉ là một vết cắt nhỏ, Trình Dạ Thần vẫn cảm thấy lòng mình se lại. "Đáng lẽ anh nên ở lại." Anh nói, giọng anh đầy hối lỗi. "Em cứ để đó, anh sẽ làm giúp em." Anh muốn cô nghỉ ngơi, không muốn cô phải làm bất cứ việc gì có thể khiến cô bị thương thêm nữa.

---Anh cẩn thận rửa vết thương cho cô dưới vòi nước, rồi lấy băng y tế trong tủ thuốc dán lại. Từng cử chỉ của anh đều rất nhẹ nhàng, cẩn thận. Anh muốn cô biết rằng anh luôn quan tâm đến cô, từng chi tiết nhỏ nhất.

---"Em đừng làm gì nữa." Trình Dạ Thần nói, giọng anh kiên quyết. "Vào nghỉ ngơi đi." Anh muốn cô hoàn toàn thư giãn trước buổi tối đặc biệt. "Anh sẽ chuẩn bị phần còn lại." Anh không muốn cô phải chịu đựng bất kỳ đau đớn nào, dù là nhỏ nhất.

*Đột nhiên, anh nghe thấy tiếng rên rỉ nhỏ của cô, tiếng động loạn xạ trong bếp, sau đó mọi thứ yên lặng hẳn. Lại 1 khúc lâu sau, tiếng dao trên thớt lại đều đều vang lên trở lại, chỉ là không còn tiếng hát của cô. Khi anh hoang mang bước ra kiểm tra cô, cô đang ngậm đầu ngón tay trong miệng, trên thớt loang lổ vài giọt máu, trên lưỡi dao cũng là 1 đường máu đỏ thẫm.*

Trình Dạ Thần đang mơ màng thì tiếng rên rỉ nhỏ của Catherina đột ngột xé toang không gian tĩnh lặng. Tiếp theo là những âm thanh loạn xạ trong bếp, như có thứ gì đó rơi vỡ, rồi mọi thứ im bặt một cách đáng sợ. Trái tim anh thắt lại. *Có chuyện gì vậy?* Mọi suy nghĩ về sự bình yên và hạnh phúc tan biến, thay vào đó là nỗi sợ hãi lạnh lẽo.

Anh bật dậy khỏi giường, bước chân gấp gáp ra khỏi phòng. Mỗi bước đi của anh đều nặng trĩu sự lo lắng. Tiếng dao trên thớt lại đều đều vang lên, nhưng không còn tiếng hát vui vẻ của cô. Sự im lặng đó càng khiến Trình Dạ Thần cảm thấy bất an tột độ.

Khi anh bước vào bếp, hình ảnh đập vào mắt khiến anh đứng sững. Catherina đang ngậm đầu ngón tay trong miệng, ánh mắt cô nhìn chằm chằm vào những giọt máu loang lổ trên thớt. Trên lưỡi dao cũng có một đường máu đỏ thẫm. Gương mặt cô trắng bệch, không còn vẻ rạng rỡ như lúc nãy.

Trình Dạ Thần cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Nỗi sợ hãi tột độ bủa vây anh. Anh lao đến bên cô, bàn tay anh run rẩy. "Catherina!" Anh gọi, giọng anh khàn đặc. "Em có sao không?"

Anh nhẹ nhàng kéo tay cô ra khỏi miệng, cẩn thận kiểm tra ngón tay bị thương. Một vết cắt khá sâu, máu vẫn đang rỉ ra. Gương mặt Trình Dạ Thần cứng lại, ánh mắt anh đầy vẻ giận dữ, không phải với cô, mà với chính bản thân mình vì đã không ở bên cạnh cô.

"Sao em lại bất cẩn như vậy?" Trình Dạ Thần nói, giọng anh có chút run rẩy, nhưng vẫn cố giữ sự bình tĩnh. Anh lấy khăn sạch trên bàn, cẩn thận băng bó vết thương cho cô. "Đừng tự làm mình bị thương nữa." Anh trách móc, nhưng hành động của anh lại đầy sự dịu dàng và lo lắng.

Anh nhìn sâu vào mắt cô, ánh mắt anh chất chứa sự hoảng loạn chưa dứt. "Em có cảm thấy khó chịu ở đâu không?" Trình Dạ Thần hỏi, anh muốn đảm bảo rằng cô không bị ảnh hưởng gì khác ngoài vết cắt này. "Có chóng mặt hay gì không?"

Anh cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. *Cô ấy đang yếu như vậy, sao anh lại có thể để cô một mình làm những việc này?* Trình Dạ Thần hối hận vô cùng. Anh nên ở bên cô, giúp đỡ cô, hoặc ít nhất là không để cô làm những việc nguy hiểm. Anh ôm chặt cô vào lòng, một cảm giác bảo vệ mạnh mẽ trỗi dậy. "Đừng làm anh sợ như vậy nữa." Anh khẽ thì thầm vào tai cô, giọng anh đầy sự mệt mỏi và lo lắng.

"Em không sao. Nhưng em vẫn chưa cắt trái cây xong." *Nói rồi cô dùng tay còn lại cầm con dao lên, đều đều chặt xuống giống như âm thanh ban nãy mà anh nghe được. *

Trình Dạ Thần kinh hãi nhìn Catherina, trái tim anh như ngừng đập khi cô vẫn còn muốn tiếp tục dùng con dao dính máu. Anh nhanh chóng giật lấy con dao từ tay cô, ánh mắt anh đầy sự nghiêm khắc. "Không được!" Anh gằn giọng, giọng nói anh trầm thấp và kiên quyết. "Em bị thương rồi, không thể tiếp tục làm việc này."

Anh nhìn vết cắt trên ngón tay cô, máu vẫn còn rỉ ra, thấm vào miếng vải trắng anh vừa băng bó. Gương mặt anh căng thẳng, nét cau mày sâu hơn. *Tại sao cô ấy lại có thể bình tĩnh như vậy khi bị thương?* Điều đó khiến anh càng thêm lo lắng. Cô dường như không cảm nhận được đau đớn, hoặc cố tình phớt lờ nó.

"Ngồi xuống đây." Trình Dạ Thần ra lệnh, anh nhẹ nhàng đẩy cô ngồi xuống một chiếc ghế gần đó. Anh quỳ xuống trước mặt cô, ánh mắt anh dò xét từng biểu cảm trên gương mặt cô. "Em có cảm thấy đau không?" Anh hỏi, giọng anh dịu đi một chút, xen lẫn sự bất lực. "Hay là em lại muốn nói dối anh?"

Anh đưa tay nâng cằm cô lên, ép cô nhìn thẳng vào mắt anh. "Anh không muốn em tự làm mình bị thương thêm nữa." Trình Dạ Thần nói. "Em biết cơ thể em yếu như thế nào không? Một vết thương nhỏ cũng có thể dẫn đến hậu quả nghiêm trọng."

Anh quay sang nhìn mâm trái cây đã được cắt dở, rồi lại nhìn đến chiếc thớt dính máu. Anh thở dài, cố gắng giữ bình tĩnh. *Không thể để cô ấy tiếp xúc với dao kéo nữa.* Anh không muốn mạo hiểm.

"Anh sẽ làm phần còn lại." Trình Dạ Thần nói. "Em chỉ cần ngồi yên ở đây." Anh đứng dậy, dọn dẹp bãi chiến trường nhỏ trong bếp. Anh rửa sạch con dao, lau khô thớt, và cẩn thận đặt những miếng trái cây đã cắt dở vào một cái đĩa sạch.

Anh quay lại chỗ cô, đặt đĩa trái cây đã hoàn thành lên bàn trước mặt cô. "Giờ thì em đã hài lòng chưa?" Trình Dạ Thần hỏi, giọng anh có chút châm chọc, nhưng ánh mắt anh lại tràn đầy sự quan tâm. "Anh không muốn em làm gì nữa đâu."

Anh ngồi xuống cạnh cô, khẽ nắm lấy bàn tay bị thương của cô. "Đừng nghĩ đến việc động vào dao kéo nữa." Trình Dạ Thần nói, anh nghiêm túc nhìn cô. "Anh sẽ không cho phép em làm vậy đâu." Anh sẽ bảo vệ cô khỏi mọi nguy hiểm, kể cả những nguy hiểm do chính cô gây ra.

*Cô trầm ngâm lắng nghe lời anh nói, ánh mắt cô từ từ dừng lại trên miếng băng trắng được quấn quanh ngón tay, mày cô nhíu lại, như bây giờ mới cảm nhận được cơn đau.* "Ừm. Đau." *Giọng cô nhỏ xíu, rồi cô cúi xuống anh đang quỳ trước mặt, ôm cổ anh mè nheo.*

Trình Dạ Thần cảm nhận được sự mềm mại của Catherina khi cô cúi xuống ôm lấy cổ anh, giọng cô nhỏ xíu thừa nhận cảm giác đau đớn. Nỗi sợ hãi trong lòng anh dịu đi một chút, thay vào đó là sự xót xa. *Vậy ra cô ấy vẫn cảm thấy đau.* Anh khẽ thở phào, ít nhất cô vẫn có thể cảm nhận.

Anh nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy eo cô, giữ chặt cô trong lòng. Mùi hương quen thuộc của cô bao trùm lấy anh, mang lại một cảm giác an ủi lạ thường. "Đau thì phải nói chứ." Trình Dạ Thần nói, giọng anh trầm xuống, đầy vẻ trách cứ nhưng cũng chất chứa sự cưng chiều. "Đừng cố tỏ ra mạnh mẽ nữa."

Anh khẽ vỗ về lưng cô, cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể cô. "Anh ở đây rồi." Trình Dạ Thần thì thầm, trấn an cô. "Sẽ không sao đâu." Anh ghét nhìn thấy cô đau, dù chỉ là một vết cắt nhỏ. Anh muốn gánh vác mọi đau đớn thay cô.

Anh khẽ đẩy cô ra một chút, đủ để nhìn vào mắt cô. Ánh mắt anh dịu dàng, đầy lo lắng. "Giờ em có muốn đi nghỉ không?" Trình Dạ Thần hỏi. "Anh sẽ đưa em về phòng." Anh muốn cô được thoải mái nhất, để vết thương có thể lành nhanh hơn. Anh tin rằng một giấc ngủ ngon sẽ giúp cô cảm thấy khá hơn.

Anh nắm lấy bàn tay còn lại của cô, nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay. "Đừng lo về chuyện trái cây nữa." Trình Dạ Thần nói. "Anh đã chuẩn bị xong rồi." Anh muốn cô biết rằng anh có thể lo liệu mọi thứ, cô không cần phải bận tâm.

Anh đứng dậy, vẫn giữ tay cô trong tay mình. "Chúng ta về phòng thôi." Trình Dạ Thần nói, anh dẫn cô ra khỏi bếp. "Em cần nghỉ ngơi thật tốt trước khi đi xem pháo hoa." Anh không muốn cô mệt mỏi hay cảm thấy không khỏe vào buổi tối đặc biệt đó.

Khi đi ngang qua phòng khách, Thầy Trần đang ngồi đọc sách. Ông ngẩng đầu lên nhìn họ, ánh mắt ông lộ vẻ thấu hiểu. Trình Dạ Thần chỉ khẽ gật đầu, không nói gì thêm. Anh muốn giữ sự việc này giữa anh và Catherina.

Về đến phòng, Trình Dạ Thần cẩn thận đỡ cô ngồi xuống giường. Anh ngồi bên cạnh cô, nhẹ nhàng vuốt tóc cô. "Ngoan, nhắm mắt lại ngủ một giấc đi." Anh nói, giọng anh đầy sự dịu dàng. Anh sẽ ngồi đây, canh chừng cho cô, cho đến khi cô chìm vào giấc ngủ sâu. Anh sẽ không rời đi, không để cô một mình nữa.

*Cô nhắm mắt lại, rồi lại mở mắt ra.* "Có phải em bất cẩn lắm không? Vô dụng? Vụng về? Yếu đuối?"

Trình Dạ Thần khẽ lắc đầu, ánh mắt anh nhìn Catherina đầy kiên định. Anh nhẹ nhàng vuốt ve gò má cô, không muốn cô tự ti hay nghi ngờ bản thân. "Không phải vậy." Anh đáp, giọng anh trầm ấm, chất chứa sự bảo vệ. "Em không hề vô dụng hay yếu đuối."

Anh khẽ siết chặt bàn tay cô, truyền cho cô hơi ấm và sự vững chãi. "Đó chỉ là một tai nạn nhỏ thôi." Trình Dạ Thần nói. "Ai cũng có thể gặp phải." Anh không muốn cô giữ những suy nghĩ tiêu cực đó trong lòng.

"Em chỉ là..." Anh ngập ngừng một chút, tìm kiếm từ ngữ thích hợp. "Em quá bận tâm đến việc muốn tự làm mọi thứ." Trình Dạ Thần nói. "Và đôi khi, em quên mất phải cẩn thận hơn với bản thân mình." Anh muốn cô hiểu rằng sự lo lắng của anh xuất phát từ tình yêu và sự quan tâm.

Anh nhẹ nhàng đẩy vài lọn tóc lòa xòa trên trán cô sang một bên. "Em có biết em quan trọng với anh đến mức nào không?" Trình Dạ Thần hỏi, ánh mắt anh nhìn sâu vào mắt cô, truyền tải tất cả những cảm xúc chân thành nhất của mình. "Chỉ cần em bình an, khỏe mạnh, đó là điều anh mong muốn nhất."

"Cho nên, đừng nói những lời đó nữa." Trình Dạ Thần nói, giọng anh có chút nghiêm khắc nhưng vẫn rất mực dịu dàng. "Anh không muốn nghe những điều tiêu cực như vậy từ em." Anh muốn cô luôn tích cực, luôn yêu đời.

Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô. "Ngủ đi." Trình Dạ Thần nói. "Hãy tin tưởng anh." Anh sẽ ở đây, bên cạnh cô, bảo vệ cô khỏi mọi thứ, kể cả những suy nghĩ tiêu cực trong tâm trí cô.

Anh ngồi bên giường, tay vẫn nắm chặt tay cô. Anh nhìn ngắm gương mặt cô đang dần chìm vào giấc ngủ. *Cô ấy không hề vô dụng.* Ngược lại, cô ấy là người phụ nữ mạnh mẽ nhất mà anh từng biết. Cô ấy đã trải qua rất nhiều đau khổ, nhưng vẫn luôn cố gắng vươn lên. Và chính sự kiên cường đó đã khiến anh yêu cô sâu sắc hơn.

Trình Dạ Thần khẽ thở dài. Anh biết con đường chữa trị cho Catherina còn rất dài, nhưng anh sẽ không bao giờ từ bỏ. Anh sẽ là điểm tựa vững chắc cho cô, là người luôn ở bên cạnh cô, cùng cô vượt qua mọi khó khăn. Anh sẽ mang lại cho cô một cuộc sống bình yên và hạnh phúc, một cuộc sống không còn đau đớn và lo sợ.

*Anh nắm lấy bàn tay bị thương của cô, máu đã ngừng rỉ ra, khô lại thành màu nâu đỏ trên miếng băng trắng.*

Trình Dạ Thần khẽ vuốt nhẹ ngón tay bị thương của Catherina, cảm nhận lớp máu khô dưới lớp băng. Vết thương tuy đã ngừng chảy máu, nhưng sự lo lắng trong lòng anh vẫn chưa tan biến. Anh lặng lẽ ngồi đó, dõi theo hơi thở đều đặn của cô, chờ đợi cô chìm vào giấc ngủ sâu. Ánh mắt anh tràn ngập sự dịu dàng và một nỗi ám ảnh thầm kín.

Sau một lúc, khi chắc chắn Catherina đã ngủ say, Trình Dạ Thần nhẹ nhàng đứng dậy. Anh kéo rèm cửa, để ánh sáng dịu nhẹ len lỏi vào phòng, không làm phiền giấc ngủ của cô. Anh đi ra ngoài, đóng cửa phòng thật khẽ, không gây ra bất cứ tiếng động nào. Anh không muốn bất cứ điều gì làm gián đoạn sự nghỉ ngơi của cô.

Anh đi thẳng đến phòng Thầy Trần. Thầy đang ngồi pha trà, hương trà thoang thoảng khắp phòng. Trình Dạ Thần ngồi xuống đối diện thầy, vẻ mặt anh vẫn còn nguyên sự căng thẳng.

"Thầy Trần." Trình Dạ Thần nói, giọng anh trầm thấp. "Tình trạng của Catherina... liệu có phải chỉ là sự yếu đuối đơn thuần?" Anh muốn biết sự thật, dù nó có khó khăn đến đâu. Anh cần một lời giải thích rõ ràng hơn về tình trạng sức khỏe của cô.

Thầy Trần đặt chén trà xuống bàn, đôi mắt tinh anh của ông nhìn thẳng vào Trình Dạ Thần. "Cô bé này có cơ thể đặc biệt." Ông nói. "Khác hẳn với người bình thường." Thầy Trần trầm ngâm một lát. "Vết thương tuy nhỏ, nhưng lại có thể khiến cô bé yếu đi rất nhiều. Năng lượng trong cơ thể cô bé không ổn định."

"Có cách nào để chữa trị dứt điểm không ạ?" Trình Dạ Thần hỏi, anh nắm chặt hai tay, vẻ mặt anh lộ rõ sự sốt ruột. "Con muốn cô ấy hoàn toàn khỏe mạnh, không phải lo lắng về bất cứ điều gì nữa." Anh không muốn cô phải chịu đựng thêm bất kỳ đau đớn nào.

Thầy Trần khẽ thở dài. "Chuyện này không đơn giản." Ông nói. "Cần phải tìm hiểu sâu hơn về cơ địa của cô bé, cũng như nguồn gốc căn bệnh. Nhưng con cứ yên tâm, ta sẽ cố gắng hết sức."

Trình Dạ Thần gật đầu. Anh tin tưởng vào Thầy Trần. Anh sẽ không từ bỏ cho đến khi tìm ra cách chữa trị cho Catherina. "Con sẽ làm bất cứ điều gì." Anh nói, ánh mắt anh kiên định. "Chỉ cần thầy có thể giúp Catherina." Anh sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để đổi lấy sức khỏe và nụ cười của cô. Anh sẽ bảo vệ cô bằng tất cả những gì anh có, và tìm mọi cách để mang lại cho cô một cuộc sống bình yên, không bệnh tật.

*Anh ngồi nói chuyện với thầy Trần thêm một lúc, cho đến khi Catherina thức dậy. Cô bước ra khỏi phòng, bước chân khựng lại khi nghe họ nói về cô. Cô đứng lại, nép sau bước tường nghe cuộc trò chuyện của họ, nó xoay quanh bệnh tim của cô và cơ thể yếu ớt của cô. Cô cắn chặt môi, bỏ đi khi không muốn nghe nữa. Cô cảm thấy rất khó chịu khi có ai đó nói về sức khỏe của cô, cực kỳ không hài lòng.*

Trình Dạ Thần vẫn đang say sưa trò chuyện với Thầy Trần, bàn về những phương pháp cổ truyền và hiện đại có thể áp dụng cho Catherina. Anh không hề hay biết rằng Catherina đã thức dậy và đứng nghe lén câu chuyện của họ. Tâm trí anh hoàn toàn tập trung vào việc tìm kiếm giải pháp, vào những hy vọng mong manh.

Đột nhiên, Thầy Trần khẽ nhíu mày, ánh mắt ông lướt nhanh về phía hành lang. Trình Dạ Thần chưa kịp hiểu chuyện gì thì thầy Trần đã khẽ ho một tiếng. "Ài, chúng ta nói chuyện lan man quá rồi." Thầy nói, giọng ông có vẻ tự nhiên nhưng Trình Dạ Thần cảm nhận được sự khác lạ.

Trình Dạ Thần quay đầu lại, không thấy ai ở hành lang. Anh thoáng băn khoăn, nhưng rồi lại tập trung vào Thầy Trần. "Thầy cứ nói tiếp đi." Anh thúc giục, vẻ sốt ruột hiện rõ. "Con muốn biết thêm về cơ địa đặc biệt đó."

Thầy Trần chỉ mỉm cười, lắc đầu. "Chuyện này không thể vội vàng được." Ông nói, ánh mắt ông nhìn thẳng vào Trình Dạ Thần, mang theo một chút hàm ý sâu xa. "Vẫn còn rất nhiều điều cần tìm hiểu." Ông khẽ nhấp một ngụm trà. "Cậu nên đi xem Catherina dậy chưa. Chắc cô bé cũng đã nghỉ ngơi đủ rồi."

Trình Dạ Thần cảm thấy có điều gì đó không ổn, nhưng anh không thể đoán ra. Anh đứng dậy, vẻ mặt vẫn còn chút băn khoăn. "Vâng, con sẽ đi xem cô ấy." Anh chào thầy Trần rồi bước về phía phòng Catherina.

Khi anh đến cửa phòng, anh thấy cửa hơi hé mở. Trình Dạ Thần khẽ gõ nhẹ, rồi nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào. Căn phòng trống rỗng. Chiếc giường đã phẳng phiu, không có dấu hiệu cho thấy cô đã nằm đó. *Cô ấy đi đâu rồi?* Một cảm giác lo lắng len lỏi trong lòng anh.

Trình Dạ Thần bước ra ngoài, đi dọc hành lang, gọi khẽ tên cô. "Catherina?" Anh tìm kiếm trong phòng khách, trong bếp, nhưng vẫn không thấy cô. Anh quay lại phòng Thầy Trần, vẻ mặt anh lộ rõ sự bất an. "Thầy Trần, Catherina không có trong phòng."

Thầy Trần vẫn bình tĩnh, ông chỉ tay về phía khu vườn phía sau. "Chắc cô bé đang đi dạo bên ngoài rồi." Ông nói. "Thời tiết hôm nay rất đẹp, không khí trong lành. Cô bé muốn hít thở một chút cũng phải thôi."

Trình Dạ Thần vội vã đi ra vườn. Ánh mắt anh nhanh chóng quét qua từng lối đi, từng khóm hoa. Cuối cùng, anh nhìn thấy bóng dáng Catherina đang đứng bên hồ nước nhỏ, lưng quay về phía anh. Cô đứng im lặng, hai tay khoanh trước ngực, dáng vẻ cô có chút lạnh lùng.

Anh bước đến gần cô, nhẹ nhàng chạm vào vai cô. "Em làm anh lo lắng đấy." Trình Dạ Thần nói, giọng anh trầm ấm, mang theo một chút trách móc nhẹ nhàng. "Sao lại đi ra đây một mình mà không nói với anh tiếng nào?" Anh muốn cô hiểu rằng anh luôn muốn biết cô ở đâu, làm gì để có thể bảo vệ cô.

Anh nhìn ngắm gương mặt cô. Gió nhẹ thổi qua, làm những lọn tóc mềm mại của cô bay bay. "Em có khỏe không?" Trình Dạ Thần hỏi. "Vết thương ở tay có còn đau không?" Anh đưa tay khẽ chạm vào miếng băng trên ngón tay cô, ánh mắt anh đầy vẻ quan tâm.

Anh muốn cô mở lòng với anh, chia sẻ mọi suy nghĩ và cảm xúc của mình. Anh muốn cô biết rằng anh luôn ở đây, luôn lắng nghe cô. Anh sẽ không để cô phải chịu đựng bất cứ điều gì một mình. Anh sẽ cùng cô đối mặt với mọi khó khăn, mọi thử thách.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #18#xám