Năm tháng thanh xuân ấy, từng ngày từng ngày một trôi qua tôi chỉ có thể nhìn cậu từ xa. Chúng ta gặp nhau đầu năm lớp Chín và thế là tôi đem lòng tương tư cậu-một chàng trai thích chơi bóng rổ còn tôi chỉ tình cờ đi ngang qua thì gặp được... Tôi lúc ấy lần đầu tiên đến một nơi mình chưa bao giờ đến cũng là lần đầu tiên được thả mình trong cơn gió mùa thu thì bắt gặp bóng hình của cậu đang chơi bóng và không biết thích cậu từ khi nào. Thế nhưng, dù biết trước kết quả không đi đâu về đâu dù mình tôi đơn phương và đó là bắt đầu nhưng chẳng có vạch đích vì cậu không bao giờ thích tôi...
Gặp nhau là định mệnh giữa anh và em. Dù cho duyên phận ngắn ngủi, cũng không để lỡ nhau. Đời người như giấc mộng, giấc mộng tựa đời người, quyền thế giả tạo, yêu hận mê muội, bỗng thở dài chẳng qua chỉ là một giấc mơ kinh hoàng.…
Hôm nay là sinh nhật mười sáu tuổi của cô nhưng liệu còn có ai nhớ đây? Từ khi bố mẹ ly hôn rồi bỏ lại cô, ngoại trừ mỗi tháng gửi cho cô chút tiền sinh hoạt ít ỏi thì cũng chẳng hỏi han gì nữa, trên đời này người quan tâm cô chỉ còn lại chính bản thân cô.Cô đã quen những ngày tháng dù mưa gió cũng không ai đưa đón, cũng đâu có gì ghê gớm, không phải sao? Cô một mình đi về nhà, thật may là sau khi bố mẹ ly hôn có để lại căn nhà cũ cho cô, giúp cô không đến mức không nơi để về, lưu lạc đầu đường."Á!" Đôi giày vải giá rẻ đã bị mài mòn trở nên mỏng manh, lòng bàn chân bất ngờ bị thứ gì đó đâm phải, cơn đau nhói tràn tới, Diệp Tiên Tiên nhấc chân lên, có chút buồn bực định đá văng cục đá đã đâm vào chân mình, thế nhưng lúc chân giơ lên lại lơ đãng trông thấy bộ dạng của cục đá kia, nó không phải là một cục đá mà là một chiếc nhẫn, rất rất nhỏ.Ma xui quỷ khiến thế nào mà cô nhặt nó lên, cầm trong tay ngắm nghía.Tạo hình cổ xưa, trên thân khắc một hình vẽ phức tạp, nhìn qua có vẻ không tầm thường.Dù sao cũng đang ở bên ngoài, Diệp Tiên Tiên không tiện nhìn kỹ, cô lê đôi giày vải đầy nước đi về nhà.-------------…
Chu Khởi thích một cô gái.Đang nghĩ làm sao để gạt người về nhà, cô gái kia lại tìm đến."Nghe nói anh rất nghèo? Một trăm đồng một đêm bao ăn ở, anh làm không?"Hắn nghĩ đến cái thẻ đen trong ví tiền, cùng vài tỷ cổ phiếu trong quỹ chứng khoán, tư thái lười biếng nhìn cô, ý vị thâm trường cười cười."Xin chào bà chủ."-Chu Khởi gần đây có chút không bình thường.Bộ đồ cao cấp biến thành hàng trên Taobao, XS mới đổi thành Nokia có thể đập hạch đào.Có người nói không có tiền có thể cho hắn mượn.Hắn lạnh lùng liếc mắt: "Con mắt nào của cậu thấy tôi không có tiền?"Sau đó, điện thoại vang lên, Chu Khởi nháy mắt ôn nhu, giọng điệu mang theo ý cười."Bảo bối, anh không có tiền gọi xe, em có thể tới đón anh không?"Vừa nói, vừa không chút để ý ném ví tiền vào trong nồi nước sôi.". . ."-Sau đó, Hứa Nùng vô ý phát hiện ra thân phận thiếu gia của Chu Khởi.Cô tức giận đá hắn, đòi ly hôn."Bảo bối, em đã nhìn thấy người thợ săn nào đem con mồi đã rơi vào lưới của mình tùy tiện thả chạy đi chưa?"Chu Khởi đem người áp chế ở trước người, nhẹ hôn môi cô, rồi nói với giọng điệu mạnh mẽ cùng chiếm hữu. "Muốn ly hôn? Trừ khi anh chết."--------------------------------------27/9/2019…
Tác giả: Luật Nhi Editor: VinJR + Táo đỏ phố núiThể loại: Hiện đại, sủng văn, ngọt ngào. Số chương: 199 chương Tình trạng edit: Đang tiến hànhTruyện được đăng tại: Diễn Đàn Lê Quý ĐônGiới thiệu:Bởi vì vị hôn phu phản bội, cô phải vội vã tìm một chú rễ để hoàn thành hôn lễ, cho cha một câu trả lời. Bởi vì cô nhìn anh, ngồi lên anh, anh muốn cô trở thành cô dâu của anh, chịu trách nhiệm với anh. Cuộc hôn nhân bất ngờ, với ý tưởng ham muốn này tất nhiên phải làm. . . . . . ---**--- Kiều Trác Phàm, là một người thần bí. Ngoài có một tập đoàn lớn ra, lại còn có một thân phận bí ẩn. Các nhân vật lớn đến từ các nước khác cũng phải cúi đầu kính nể anh. Lại nghe đồn, lòng dạ của Kiều Trác Phàm vô cùng ác độc. Bên ngoài cười như gió xuân, sau lưng lại làm nhiều truyện không bằng cầm thú. Tiếu Bảo Bối không ngờ rằng, mình sẽ nhìn thấy giấy chứng nhận kết hôn của vị hôn phu từ chỗ chị họ. Cô giận dữ, kéo Kiều Trác Phàm mà người người nghe tên đã sợ mất mật làm chú rễ, vì để hả giận. Ai biết, nhân vật Kiều Trác Phàm này lại ngoan ngoãn sắm vai chú rễ, hơn nữa biến nhân vật này thành phong sinh thủy khởi*. Phong sinh thủy khởi*: Gió đi khắp nơi để mọi vật sinh ra, nước đến đâu thì mọi vật ở đó đâm chồi nảy lộc.…
Biên tập: PhươngNguồn: nguyenphuong.wordpress.comGiới thiệuNày, này, cậu biết tin gì chưa ? Nghe nói y tá Dư khoa nhi tỏ tình với bác sĩ Trần khoa ngoại đấy !"Cả ngày hôm nay, Dư Điền Điền đã nghe không biết bao người đồn thổi chuyện hiểu lầm cô tỏ tình với bác sĩ Trần rồi.Sau khi lo lắng một hồi, cô tự an ủi bản thân , mình và bác sĩ Trần không ở cùng khoa, bác sĩ Trần nhất định sẽ không biết tin đồn này !Không ngờ tới giờ tan việc , bác sĩ Trần lại tự mình đến gặp cô"Y tá Dư , nghe nói em thầm thích tôi ? "....Nhiều năm sau đó , Dư Điền Điền mới biết, người tạo tin đồn bậy bạ ngày đó không phải ai khác mà chính là bác sĩ Trần ...…