Người lạnh lùng cũng từng là một người ấm áp như ánh mặt trời. Vậy thì ai nói người lạnh lùng nhất thì chưa từng yêu?
Người lạnh lùng nhất 7 tuổi đã biết để ý người khác, 12 tuổi liền biết cách quan tâm, 15 tuổi biết động tâm là gì. Chỉ một sự cố nhỏ mất cả 12 năm chờ đợi. Lạnh lùng hay ôn nhu? Không ai có quyền phán xét hắn cả.
Thể loại: Cổ đại, cung đình, ngọt sủng, 3S, HETác giả: Vụ Thỉ DựcNguồn: tangthuvien.com - Converter: Củ LạcSố chương: 177 chươngĐây là hố thứ 3 nhưng tui coi như hố đầu tiên tui lấp hoàn chỉnh.💥 Tui chỉ đăng tải truyện duy nhất ở trang wattpad thôi, tuy nhiên vẫn bị các trang khác copy. Vì vậy mời mọi người theo dõi nick wattpad của tui để được xem chương mới nhanh nhất và hoàn chỉnh nhất nha. Cảm ơn mọi ngườiHoan nghênh các bợn lọt hố nhà mị 😘13.11.2021…
Trong giới giải trí có hai nữ minh tinh cùng tên, một người tên gọi Khúc Hi Chi, người còn lại là Cố Hi Chi. Do thời điểm ra mắt và độ tuổi tương đương nhau, nên cả hai thường bị người đời mang ra so sánh.Giang hồ đồn đại rằng quan hệ giữa hai người cực kỳ kém...…
Sống lại thành trân quý trong tay đế vươngHán Việt: Trọng sinh thành đế vương chưởng trung kiềuTác giả: Tứ MặcTình trạng bản gốc: 88 chương + 9 ngoại truyệnTình trạng edit: đã hoàn thànhThể loại: Truyện gốc, Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Sống lại, Sinh con, Chủ thụ, Nhẹ nhàng, 1v1Link wordpress: https://trasuaitngot1801.wordpress.com/dm-edit-song-lai-thanh-tran-quy-trong-tay-de-vuong-tu-mac/Công nghĩ nhiều còn thụ thì bệnh tới bệnh lui. Vui lòng đọc lưu ý trong phần giới thiệu trước khi nhảy hố.…
Tác giả: Đào Tử TôSơn Trà vừa tỉnh dậy thì phát hiện rằng mình đã trở thành "cô gái an phận dưới sự kiểm soát của gia đình" trong những mô típ văn truyện về mẹ kế.Chị kế của cô "cần mẫn chăm chỉ" bao nhiêu thì cũng "đạo đức giả và lười biếng" bấy nhiêu. Sau đó chị kế dựa vào danh tiếng tốt của nguyên chủ mà lấy được quan quân như nguyện, làm mẹ kế của ba đứa nhỏ. Còn Sơn Trà thì bị hứa gả cho một tên một nghèo hai trắng tay, lại không cha không mẹ sát vách nhà nam chính Tạ Tri Viễn.Mọi người đều cho rằng nhất định Sơn Trà sẽ không bằng lòng, nhưng cô đã kết hôn mà không nói một lời nào.Từ đó, cô đã sống những ngày tháng khác hoàn toàn với chị kế:Khi chị kế của cô dậy trước bình minh để đưa con riêng của cô ta đến trường, cô vẫn còn chưa dậy.Khi chị kế thức khuya hầu hạ mẹ chồng liệt không nhắm mắt được thì cô đã ngủ mất rồi.Mùa đông sợ lạnh, mùa hè sợ nóng, rửa bát sợ ngón tay thô ráp, chưa kể đi làm đồng còn cực khổ, mệt mỏi.Nghe nói buổi tối rửa chân cho Sơn Trà, Tạ Tri Viễn còn phải múc nước, ngồi xổm trước mặt cô.Chị kế mắt đỏ hoe, đây đâu phải là cưới về làm vợ, rõ ràng là cưới về làm tiểu tổ tông mà! Cô ta cướp được danh tiếng tốt của Sơn Trà rồi cắt đứt họ hàng với Sơn Trà, nhưng ngươc lại lại khiến Sơn Trà trở thành một người xinh đẹp hạnh phúc!Tạ Tri Viễn nghèo, Sơn Trà thì xinh đẹp, không chịu làm ruộng, cứ dăm ba hôm lại chạy lên thành phố, có chỗ nào giống nông dân chứ. Cứ chờ xem! Hai người bọn họ sớm muộn rồi sẽ ly hôn. Sơn Trà nghe t…
Lưu ý: Bạn nào tinh thần yếu thì không nên đọc bộ này. Vì NGƯỢC nặng nên đọc sẽ tức lắm nhé. Số chương: >300 chương + ngoại truyện.Thể loại : Ngược sủng đan xen, hiện đại, có H, nữ cường, nam máu chó. Tình trạng : vẫn đang sáng tác .Chúc các bạn đọc vui. ..........................Cô phải làm sao để trốn khỏi sự truy lùng của người đàn ông giàu có này?Đêm tối ma mị, hơi thở nóng rực dồn dập, Nam Cung Kình Hiên hung hăn ngăn cản cô gái dưới thân, đôi mắt ánh lên dục niệm, giận giữ quát: "Cô đủ rồi! Dụ Thiên Tuyết, cô còn dám dãy giụa nữa đi! Cô có biết bao nhiêu người liều mạng để leo lên giường tôi không, cô có cơ hội lại còn phản kháng cái gì?""Cút!" Dụ Thiên Tuyết thét lên như muốn điếc tai, nước máy nóng hổi chảy dài khiến tiếng kêu gào thên phần run rẩy: "Anh không phải là người, anh không có nhân tính, tôi đã sai lầm nghi nghĩ anh sẽ cứu Thiên Nhu, tôi điên nên mới để cho mình như một kẻ ti tiện, phó mặc cho anh định đoạt! Anh đủ rồi! Buông tôi ra!"Nam Cung Kình Hiên ngừng thở, sắc mặt xanh mét, chứng tỏ anh đang giận dữ.Một tay đè cổ tay cô, giọng nói của anh khàn khàn như từ địa ngục vọng tới:"Tốt.....Để tôi nhìn xem cô có bao nhiêu kiêu ngạo!"Giữ chặt gáy cô, anh cúi đầu hung hăng ngăn lại đôi môi đỏ tươi của cô.*****5 năm sau, không trốn tránh nữa, cô trở về.....Cho là tất cả đều đã trở thành quá khứ, nghĩ rằng một đoạn kích tình kia đã bị anh quên lãng.…