Chương 13
Ánh trăng đang sáng.
Dưới ánh trăng đó là hai người uống rượu.
Trong biệt viện của học đường, Bách Lý Đông Quân đang uống rượu với một người, chỉ có điều người này quay lưng về phía y. Trên bàn đặt một cái mặt nạ ác quỷ đỏ như máu, người nọ quay lưng về phía Bách Lý Đông Quân, đang uống liên tiếp từng chén một. Không bao lâu sau cả vò rượu đã bị hai người uống cạn. Nhưng hắn có vẻ không hề nôn nóng, vì chỗ Bách Lý Đông Quân còn nợ hắn rất nhiều vò rượu.
“Sau ngày hôm nay, ta sẽ không tới truyền thụ nội công cho ngươi.” Người nọ buông chén rượu, chậm rãi nói.
“Lạc Hoa Lưu Thủy, ta đã luyện xong rồi à?” Bách Lý Đông Quân hỏi.
Người nọ khẽ lắc đầu: “Làm gì có võ công nào gọi là Lạc Hoa Lưu Thủy, ta bịa ra đấy, môn công phu này là sư phụ ngươi sáng tạo ra, tên là Thu Thủy Quyết.”
“Thu Thủy Quyết?”
“Mùa thu khi nước dâng, cả trăm con sông đổ dồn ra Hoàng Hà, dòng nước mênh mông, tới nỗi đứng bờ bên đây nhìn qua bờ bên kia không phân biệt được bò với ngựa. Sư phụ ngươi vân du thiên hạ, mùa thu ngủ bên bờ sông lớn, ban đêm thì mơ mình đi xuống sông, trò chuyện với Hà Bá, Hải Thần, ngày hôm sau thì sáng tạo ra Thu Thủy Quyết này, dùng tự nhiên làm vật dẫn, như sông lớn cuồn cuộn không ngừng. Là ông ấy nhớ được giấc mơ và cảm ngộ đêm hôm đó, nhiều năm sau khi tinh thâm võ học, nhớ tới tình cảm ngày trước nên nhanh chóng sáng tạo ra Thu Thủy Quyết này.”
Hắn uống một ngụm rượu, nhìn không trung: “Trong lòng ta, thiên hạ chỉ có ba người rưỡi là thần kỳ.”
“Ba người rưỡi nào?” Bách Lý Đông Quân bỗng thấy hứng thú.
“Sư phụ ngươi, Nho Tiên Cổ Trần, đọc vạn cuốn sách, có thể biến ảo muôn vàn, cứ như trong thế gian này không có gì hắn không làm được. Còn có Lý tiên sinh của học đường, xưa nay ta ghét thô tục, cho nên ta cũng không ưa
Lý tiên sinh của học đường, vì rất nhiều người kính nể hắn nhưng hắn lại xé Võ Bảng, đây là chuyện rất thô tục. Còn quốc sư Tề Thiên Trần, hắn có bản lĩnh thông thiên, nếu ở bên ngoài có lẽ đã là tiên nhân cưỡi mây lên trời, nhưng ở trong triều, bị cái mũ quốc sư đè lên đầu, vô duyên vô cớ ném mất một nửa tiên khí.” Người nọ thở dài.
“Còn một người là ai?” Bách Lý Đông Quân nghi hoặc hỏi.
“Là ta.” Người nọ cầm cây côn gõ Bách Lý Đông Quân một cái.
“Xì.” Bách Lý Đông Quân cảm thấy bị trêu chọc, ngửa đầu lên uống một ngụm rượu.
“Trong các thí sinh lần này, có hai người trước mắt chắc chắn ngươi không đánh được. Gia Cát gia đã nhiều năm rồi không có ai nhập thế, Gia Cát Vân này là nhân tài kiệt xuất trong thế hệ của mình, đã rời núi là nhắm vào ngôi đệ nhất. Còn có Diệp Đỉnh Chi, chỉ một tay đã ấn được Tam Tần khinh công tuyệt đỉnh xuống, một hành động lơ đãng này đã thể hiện nội công thân pháp cao minh ra sao. Về phần những người còn lại, vị vua cờ bạc nhỏ tuổi kia, người rèn kiếm, kẻ dùng độc, tuy không dễ đánh, nhưng có thể thử xem.” Người nọ nói.
Bách Lý Đông Quân gật đầu, lời này rất giống với suy nghĩ của y, nhưng đột nhiên y cảm thấy kỳ quái, suy nghĩ cẩn thận một phen rồi mới phản ứng lại:
“Kỳ thi của học đường, người ngoài không được vào, sao ngươi biết rõ ràng như vậy? Thậm chí cả chuyện Diệp Đỉnh Chi ấn Tam Tần xuống mà ngươi cũng biết?” Cảnh tượng lúc đó ngoài bản thân ra chỉ có vài vị giám khảo trên bục và Bách Lý Đông Quân đứng bên cạnh là thấy rõ. Người này vốn không vào Thiên Kim Thai, sao lại biết được?
“Ta vốn là không gì không biết, không gì không hiểu.” Người nọ thở dài một tiếng: “Ngươi còn ngốc hơn ta tưởng, vẫn chưa đoán ra thân phận của ta.”
“Bách Hiểu Đường.” Bách Lý Đông Quân gằn từng chữ một.
Giang hồ Bách Hiểu Đường, không gì không biết, không đâu không ở, không gì không tìm ra được.
“Đúng vậy, ta chính là đường chủ Bách Hiểu Đường, Cơ Nhược Phong.”
Người nọ cầm cái mặt nạ trên bàn lên, đeo vào mặt, xoay người nói.
Theo như đồn đại, đây là đường chủ trẻ tuổi nhất trong lịch sử của Bách Hiểu Đường, phân chia bốn cảnh giới của cao thủ võ học trong thiên hạ, là nhân vật mà rất nhiều người giang hồ thầm tôn thờ, hầu như chỉ xuất hiện trong lời đồn, hầu như chưa bao giờ thật sự lộ diện. Giờ phút này hắn không chỉ xuất hiện trước mặt Bách Lý Đông Quân, hơn nữa còn uống rượu với y? Nếu là người khác, có lẽ lúc này có đủ loại vấn đề muốn hỏi, vì đường chủ Bách Hiểu Đường chưa chắc đã là võ công lợi hại nhất, nhưng chắc chắn lý luận võ công là phong phú nhất. Một buổi trò chuyện với hắn còn hơn cả mười năm luyện kiếm. Nhưng Bách Lý Đông Quân chỉ dừng lại một chút rồi hỏi: “Sao tên ngươi giống Tiêu Nhược Phong thế.”
Cơ Nhược Phong tuy tự xưng là không gì không biết nhưng cũng không đoán nổi Bách Lý Đông Quân sẽ phản ứng như vậy. Có điều hắn chỉ ngạc nhiên đối chút rồi trả lời: “Tuy chúng ta cùng tên Nhược Phong, nhưng hắn là gió nâng rồng lên, có người muốn mượn gió của hắn bay lên chín tầng trời, phá mây hóa rồng. Còn ta là cơn gió vô hình, không thể tìm ra, không thể nắm giữ, nhưng lại không đâu không có. Chúng ta vốn không giống nhau.” Tiếp đó điểm mũi chân, bay tới bên cạnh Bách Lý Đông Quân như một làn gió
“Đây là khinh công gì?” Bách Lý Đông Quân cả kinh.
“Thừa Phong Đạp Vân Bộ. Ta biết đối thủ tiếp theo của ngươi là Yến Phi Phi, võ công của hắn không tính là nhất lưu, nhưng khinh công Bát Bộ Cản Thiền đã luyện tới tầng thứ tám. Nếu ngươi xoắn xuýt chuyện khinh công, vậy thì có làm thế nào cũng không thắng được. Khinh công không đại biểu cho võ công, tuy khinh công đại biểu cho khoảng cách giữa các ngươi, nhưng...” Cơ Nhược Phong nhảy tới sau lưng Bách Lý Đông Quân, giơ côn ấn lên người y: “Khoảng cách này có bằng chiều dài một thanh kiếm không?”
Bách Lý Đông Quân trầm ngâm trong chốc lát rồi đột nhiên nói: “Ngươi đang nhắc nhở ta?”
“Bỏ đi, nếu thi võ mà cũng không qua được thì trở về kế thừa gia nghiệp còn hơn.” Cơ Nhược Phong cười lạnh một tiếng: “Ngươi chỉ có một cơ hội, nếu nỗ lực mà không thành thì chỉ có thể bị bắt về nhà kế thừa gia sản kếch xù. Câu này đúng là thú vị.”
“Câu này chẳng thú vị chút nào.” Bách Lý Đông Quân giơ tay phải nắm lấy trường côn của Cơ Nhược Phong, nhưng Cơ Nhược Phong vung côn, điểm mũi chân, đã mang cây côn lùi đi xa mười bước. Cơ Nhược Phong lắc đầu nói: “Chút công phu đó của ngươi, đừng bêu xấu trước mặt ta.”
Bách Lý Đông Quân nhìn vào tay mình: “Vừa rồi ngươi đã nói sau hôm nay ngươi sẽ không tới truyền thụ nội công cho ta nữa, vậy có phải bây giờ tất cả nội lực trong cơ thể ta đều đã phóng thích không? Ta cảm thấy mấy ngày nay lực lượng cuồn cuộn trào ra đang càng lúc càng yếu.”
“Ngươi quá coi thường bản thân, cũng quá coi thường sư phụ ngươi. Nội lực trong cơ thể ngươi như làn nước mùa thu trong đầm, sẽ không khô cạn. Chỉ cần ngươi biết dẫn đắt, như vậy lúc nào cũng có nước suối chảy ra. Tiếp theo ngươi không cần đóng cửa luyện công mà cần tỷ thí sinh tử với kẻ khác.” Cơ Nhược Phong nhảy lên mái hiên: “Ta rất mong chờ biểu hiện của ngươi trong vòng thi kế tiếp của học đường.”
“Kỳ thi của học đường mà cũng có tỷ thí sinh tử?” Bách Lý Đông Quân hỏi.
Cơ Nhược Phong tung người nhảy lên: “Ngươi quá coi thường Thiên Khải Thành, quá coi thường kỳ thi của học đường.”
Bách Lý Đông Quân thấy hắn đi xa, cúi đầu mỉm cười, trường kiếm bên hông lập tức rời vỏ. Y cầm kiếm, nhẹ nhàng vung lên, như ôm lấy ánh trăng:
“Ta quá coi thường Thiên Khải Thành này ư?”
"Trời ạ, tên Cơ Nhược Phong này đúng là hết cứu rồi"
Tiêu Nhược Phong nấp một góc nghe hai người trò chuyện cảm thấy thật bất lực, tối nào cũng ở riêng với nhau mà sao không biết tận dụng nói mấy lời tình ý hay là cử chỉ thân mật hả trời? Tên họ Cơ này chắc không phải đầu đất thì cũng là lừa ngốc, đã có cơ hội như vậy rồi mà không biết nắm bắt. Còn nữa, phải đối xử nhẹ nhàng với người mình thích chứ, sao tối nào truyền thụ võ công cũng lấy côn gõ đầu Bách Lý Đông Quân vậy? Hắn điên rồi hả?
"Chắc ta chết quá"
[Kí chủ đừng buồn, độ hảo cảm của đối tượng vẫn còn rất thấp chưa tới mức thích được đâu]
"Dù không thích thì cũng phải có cảm tình chút chứ đúng không?"
[....]
Tiêu Nhược Phong đỡ trán không muốn nói nữa, sao mà IQ cao nhưng EQ thấp quá vậy? Y chán nản lếch về phòng, cảm thấy chắc chắn việc cày độ hảo cảm cho Cơ Nhược Phong sẽ là khó nhất, suốt mấy ngày qua cũng không tăng thêm chút nào. Nằm dài trên giường, Tiêu Nhược Phong ôm gối ôm lăn qua lăn lại, y hi vọng nhiệm vụ sẽ hoàn thành thật là nhanh
Kim Võ Trường
"Mời Lâm Tại Dã và Diệp Đỉnh Chi lên võ đài"
"Tới ngươi rồi kìa"
"Ta đi đây"
"Chúc may mắn"
Bách Lý Đông Quân vỗ vai Diệp Đỉnh Chi một cái chúc hắn may mắn, Diệp Đỉnh Chi phi thân lên đài. Lôi Mộng Sát lùi lại phía sau một bước
"Bắt đầu!"
Lâm Tại Dã lập tức nâng thanh huyền thiết trọng kiếm, vung mạnh lên không trung, khiến cho gió cuốn phần phật. Có vẻ như hắn không chỉ biết rèn kiếm mà còn có thần lực trời sinh, trọng kiếm như vậy mà trong tay hắn lại linh hoạt như mũi kim thêu hoa.
“Đi!” Diệp Đỉnh Chi phóng về phía trước, đạp một chân lên huyền thiết trọng kiếm. Lâm Tại Dã đang muốn thu kiếm nhưng bị Diệp Đỉnh Chi xuất cước đá trúng ngực, lập tức bay ngược ra ngoài...
"Tên Diệp Đỉnh Chi này mạnh ghê"
"Sao hả? Có tự tin chiến thắng không?"
"Tiêu Nhược Phong? Ngươi tới đây làm gì?"
"Ta đến xem thôi"
"Ồ"
"Ngươi vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta, có tự tin thắng Diệp Đỉnh Chi không?"
"...."
Bách Lý Đông Quân cúi đầu im lặng, hắn biết mình hiện tại không thể đánh bại Diệp Đỉnh Chi được nhưng hắn sẽ không chịu thua đâu. Trên võ đài, Lôi Mộng Sát nhìn Lâm Tại Dã
“Thắng bại đã phân?” Lôi Mộng Sát cúi đầu mỉm cười.
Diệp Đỉnh Chi hạ xuống đất, vung ống tay áo: “Ta đã nói rồi, ta không để tâm.”
Lâm Tại Dã xoay người cắm kiếm xuống đất, cả người cả kiếm kéo thành một cái khe dài trên mặt đất. Hắn ngẩng đầu lên, lại phát hiện Diệp Đỉnh Chi đạp một chân lên chuôi kiếm của mình.
“Ngươi còn kiên trì hơn trong tưởng tượng của ta, nhưng trước lực lượng tuyệt đối, có kiên trì cũng chẳng mấy tác dụng.” Diệp Đỉnh Chi nhìn từ cao xuống, ngạo nghễ nói.
“Đừng coi thường người khác!” Lâm Tại Dã gầm lên một tiếng, thanh huyền thiết kiếm trong tay lập tức chia thành hai.
“Trong huyền thiết kiếm còn có huyền cơ!” Có người kinh ngạc hô lên.
Chỉ thấy Lâm Tại Dã lập tức chia huyền thiết kiếm thành hai, một thanh phi thẳng về phía Diệp Đỉnh Chi, một thanh nắm trong tay, nhắm thẳng vào ngực Diệp Đỉnh Chi. Diệp Đỉnh Chi mỉm cười, ngửa người lật mình, một tay nắm lấy thanh huyền thiết kiếm bị phóng đi, tiếp đó tránh kiếm tiếp theo của Lâm Tại Dã, lại xuất kiếm đánh xuống!
“Được rồi.” Một giọng nói điềm nhiên vang lên.
Kiếm của Diệp Đỉnh Chi ngừng trước yết hầu của Lâm Tại Dã một tấc, bị hai ngón tay kẹp lại, không thể tiến thêm chút nào. Lôi Mộng Sát thu hồi song chỉ, cao giọng nói: “Diệp Đỉnh Chi thắng.”
Lâm Tại Dã thở dài: “Tâm phục khẩu phục.”
Diệp Đỉnh Chi tra kiếm vào vỏ, hắn quay người nhảy xuống võ đài. Thấy Bách Lý Đông Quân và Tiêu Nhược Phong đang nói gì đó với nhau liền đi tới trước mặt bọn họ
"Họ Diệp, ngươi khá thật đấy"
"Diệp thiếu hiệp đúng là thiếu niên anh tài"
"Đa tạ"
"Nhưng ta sẽ không chịu thua đâu"
"Ta cũng vậy"
Các trận đấu tiếp theo tiếp tục diễn ra, Bách Lý Đông Quân trong lòng thầm chấn động, bất luận là Diệp Đỉnh Chi lúc vừa rồi hay Doãn Lạc Hà sau đó, rồi tới Triệu Ngọc Giáp hiện tại, thực lực mà họ thể hiện đều cực kỳ kinh khủng. Giờ phút này hắn cũng không chắc nếu lên võ đài mình có thắng được hay không, trong lòng không khỏi mừng thầm, xem ra rút được Yến Phi Phi là chuyện rất may mắn.
“Nhóm tiếp theo, Bách Lý Đông Quân và Yến Phi Phi.” Lôi Mộng Sát lùi lại một bước.
"Tới ngươi rồi, cố lên đó"
"Đương nhiên, Bách Lý Đông Quân này nhất định sẽ thắng"
Bách Lý Đông Quân mỉm cười đầy tự tin sau đó nhảy lên đài, dưới đài vang lên tiếng la ó, không ít người mang tâm trạng tới xem trò vui, vì ai cũng biết vị thí sinh mà tiểu tiên sinh dẫn về này, mặt võ công còn chẳng chịu nổi một đòn, qua được vòng sơ khảo chỉ là vận may. Nhưng trước mặt Bách Lý Đông Quân lại rỗng tuếch, chẳng hề thấy bóng dáng Yến Phi Phi
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com