Không Tên Phần 1
"Tư Văn, bẩm sinh như vậy rồi."
"Nếu là như vậy, vậy trước tiên cứ thế đi, con cái có áp lực khác."
"Không có chuyện gì không có chuyện gì, mẹ con còn có anh con đều ở đây, còn có chị dâu con nữa."
Mỹ thiếu niên đập nồi dìm thuyền come out, chiếm được thông cảm của người nhà, thế nhưng khi y nói về nửa kia mình lựa chọn, lại không thể thuận lợi thông qua.
"Đứa nhỏ kia rất tốt, chỉ là các con đều còn nhỏ, chờ tốt nghiệp đại học rồi nói sau đi, tận lực có thể bớt tiếp xúc thì bớt tiếp xúc."
"Nghe ba ba con nói đi, tạm thời không nên quá gần gũi mới tốt."
"Tư Văn à, đây là đồ chị dâu cho em, đừng cho người khác, đặc biệt là Trang Sĩ Nhân kia, nhìn thấy cái gì cũng dám há mồm, còn biết xấu hổ hay không chứ!"
Vào lúc ấy y nghĩ như thế nào nhỉ?
Thật ra thì bọn họ vẫn để ý chuyện của mình, cho nên mới tìm mọi cách xoi mói khó dễ Trang Sĩ Nhân, mà Trang Sĩ Nhân cố ý vô tình ghé vào lỗ tai y nói rất nhiều người trong nhà làm khó dễ gã, mình còn vì gã mà tức giận, thấy không đáng cho gã.
Thậm chí năm đó nghỉ hè cũng không về nhà, ở lại trường học viết luận văn, ngày mùng 7 tháng 7, mấy bạn học ở lại trường cùng uống chút rượu, y nương theo hơi rượu dựa vào vai Trang Sĩ Nhân, thân thể Trang Sĩ Nhân thực cứng ngắc, sau đó thì sao?
Đúng rồi!
Sau đó mình muốn dâng ra nụ hôn đầu, kết quả lúc người kia nói đùa với bạn học về mấy chủ đề ngắn, nhắc tới đồng tính luyến ái, gã liền nói: cái đó buồn nôn biết bao nhiêu chứ? Có bẩn hay không hả?
Sau đó thì sao?
Bụng y đau!
Vào bệnh viện, rửa dạ dày, súc ruột, lại tiếp tục gây sức ép cả người cũng sắp rớt mất nửa cái mạng, mà ngày hôm sau lại là thời gian khai giảng...
Chờ sau khi y xuất viện...
"Nghiệt tử! Mất hết mặt mũi tổ tông!"
"Tư Văn, con, con thật sự nói với bọn họ như vậy sao? Mẹ không tin?"
"Tiểu Văn, đừng mạnh miệng với ba ba, thừa nhận là được mà!"
"Em à, đến cùng là chuyện gì xảy ra? Nói thật với anh đi!"
Chính mình không hề nói gì, cái gì cũng không nói ra được, bởi vì y thua rất triệt để, không chỉ là luận văn, còn có trái tim đơn thuần cùng tình cảm chân thành tha thiết của mình...
"Nay có Hứa thị Tư Văn, lời như ngọc, đạo đức cá nhân này... Khai tông từ chứng, trục xuất khỏi nhà, nếu lại vào..."
Trên văn tế nói cái gì từ lâu đã không nghe rõ, chỉ là cố chấp quỳ không muốn rời đi, nơi này là nơi sinh y nuôi y, tại sao vào lúc này lại muốn đuổi y đi? Bọn họ không cần y nữa sao?
Không biết qua bao lâu, trong lúc vô tri vô giác, y không mở mắt ra được, thế nhưng lại có thể nghe thấy âm thanh.
"Tư Văn đừng sợ, chị dâu đã lén gọi điện thoại cho mấy anh em của em rồi, bọn họ ở ngay cửa vào Cát thị chờ em, để anh trai em cõng em đi, chị dâu ở đây canh chừng!"
Cha buồn con bất hạnh giận con không tranh, mẹ nước mắt rơi như mưa, anh trai mắt đỏ lên nhưng vẫn luôn nhìn mình... Bát gia gia gần như là lão lệ tung hoành đọc xong văn tế... Chị dâu ngay cả một con gà cũng không dám giết, thậm chí có can đảm ở sau lưng tộc nhân cùng cha mẹ chồng, len lén liên hệ người ngoài, mang theo anh hai nửa đêm trốn vào từ đường, anh hai không nói một tiếng cõng mình ra ngoài, để lại một mình chị dâu đứng trong từ đường tối tăm ánh đèn hắt bóng âm u...
Y đã không còn nhà...
"Vợ à? Vợ à! Tư Văn?? Hứa Tư Văn??" Vũ Khánh Cương không biết Hứa Tư Văn làm sao, vốn là đang nói chuyện rất tốt, đột nhiên lại không lên tiếng, hai mắt vô thần vẫn luôn run lên, hù chết ông chủ Vũ!
Trong nháy mắt đó, trong đầu Hứa Tư Văn đột nhiên vang vọng những câu nói lúc trước, từng tiếng chỉ trích không có nói tên chỉ họ, nhưng mà y biết là đang nói đến y.
Mãi đến khi bên tai đột nhiên nổ ra sấm sét: "Hứa Tư Văn!"
Nước mắt của Hứa Tư Văn lập tức bị chấn động rơi xuống... Cũng không biết là bị sợ hãi hay là bi thương mà khóc...
"Nam nhân của em còn chưa có chết đâu, em khóc cái gì mà khóc?" Vũ Khánh Cương nổi giận, nói chuyện cũng không khống chế âm lượng.
"... Em không có nhà để về..." Trong mắt Hứa Tư Văn có chút tiêu cự, chỉ là đôi môi run rẩy, giống như phí hết sức lực cả người, mới nói ra một câu như vậy.
"Ai nói thế?" Thô lỗ lau khô nước mắt, Vũ Khánh Cương bá đạo đem người ôm ôm vào trong ngực, vỗ nhẹ sau lưng Hứa Tư Văn giống như dỗ con nít: "Yên tâm yên tâm! Nam nhân của em ở đây này, anh nói mang em về nhà, là có thể mang em về nhà, đừng sợ, tất cả đã có anh!"
Ừm, sáu chữ cuối cùng này, là ở trong bản kế hoạch của bọn Tiểu Ngụy viết nhất định phải nói với vợ, thể hiện bản thân có đảm đương có năng lực...
Khoan hãy nói, sau khi Hứa Tư Văn nghe, thật sự an tâm không ít.
"Thật sự?"
"Đừng hỏi như vậy chứ! Đây là muốn tìm mắng đúng không?"
"Được, em không hỏi."
Ngày thứ hai, Hứa Tư Văn càng dậy muộn, ngày hôm qua trải qua quá mức thoải mái, lúc tỉnh lại, còn có chút lâng lâng, cho rằng chính mình là quá mức nhớ nhung người kia, nằm mơ đều là hắn.
"Vợ? Đi ra ăn lót dạ chút, một hồi có đồ đưa tới."
"A...! ...?"
"Sáng sớm sao lại ngốc nghếch như thế chứ?" Lại đây nhéo nhéo hai má vợ, cảm giác thật tốt!
Đồ ăn sáng là cháo trứng muối mang theo nồng nặc hương vị Đông Bắc do ông chủ Vũ tự mình động thủ, rau thơm cùng cà rốt ướp dưa muối, còn có một đĩa dưa chuột nộm.
Sau khi ăn xong ông chủ Vũ để vợ tại địa bàn làm quen một chút, hắn thì lại đi rửa chén dọn dẹp nhà bếp.
Hứa Tư Văn nhìn hắn sau khi đi vào làm việc không quăng đĩa ném bát, lúc này mới yên tâm đi ra ngoài làm quen hoàn cảnh.
Đây là một tòa biệt thự độc môn độc viện, ba tầng, bên trái bên phải cùng phía sau mỗi phía có một biệt thự hai tầng, xem phong cách bề ngoài giống hệt như căn nhà mình đang ở.
Đêm qua mới vừa hạ mưa, sáng sớm liền nổi lên chút sương mù, khiến căn biệt thự này ở giữa non xanh nước biếc có một tia khí tức mờ ảo xuất trần.
"Chỗ này thế nào?"
"Rất tốt, xanh hóa cũng tốt." Bạn đang �
"Chỗ anh tìm, không thể quá ầm ĩ, thế nhưng cũng không thể cách chỗ em làm quá xa, đường phải tốt không khí cũng phải tốt. Không thì cứ hun một cỗ mùi xăng, thời gian dài người cũng phải héo."
"Em có nhà trọ của mình." Hứa Tư Văn còn nhớ cái nhà trọ nhỏ của y kìa.
"Nếu em muốn chuyển về, anh đã đem chỗ của em cho hết rồi, đỡ phải mỗi ngày đều sốt ruột nhớ thương." Bản thân vợ tốt như vậy, lại cùng chen chen chúc chúc với người khác ở, hắn sẽ nhớ thương biết bao nhiêu chứ? Buổi tối còn có thể ngủ ngon giấc hay không hả?
"Anh đây là cái lô gic gì vậy?" Nhìn thấy vị trí liền mua, người có tiền chịu không nổi à?
Tình tiết kỹ thuật viên Hứa ghét giàu lại xông ra, đương nhiên, xét thấy người có tiền là nửa kia của mình, nên cũng chỉ là nói vậy mà thôi.
"Em cùng những người kia chen nhau ở, anh không yên lòng. Ai biết trong đó là ai chứ? Người thành phố đều rất khó có quan hệ, không giống nông thôn bọn anh, trong làng có ai mà không quen biết ai chứ? Lại nói mọi người còn đều là thân thích kìa! Người thành phố các em được không? Cửa đối diện bén lửa cũng không biết liên hệ với nhà bọn họ thế nào nữa." Vũ Khánh Cương còn uất ức: "Em có biết, phòng ở trên lầu là ai mướn không?"
"Không biết." Trên lầu liên quan gì tới em chứ? Em còn cần phải biết nó thuê hay chưa thuê à?
"Nhìn đi!" Vũ Khánh Cương vỗ đùi: "Không sợ nói cho em biết, lầu trên của em cho thuê, sau đó tên ngốc ở phòng thuê đó có việc không ở được, liền cho bên ngoài thuê lại, thuê nửa năm, kết quả đến thuê phòng chính là một phạm nhân đang chạy trốn! Hắn ta phủi mông liền trốn mất, để lại cho bọn em một cái hố như thế đó."
"Tại sao lại như vậy?" Hứa Tư Văn kinh ngạc.
"Lòng người hiểm ác mà!" Ông chủ Vũ rất ra sức hù dọa người: "Em xem một chút, mỗi ngày em chỉ biết đi làm, đến công ty cũng là nhân viên kỹ thuật, em tiếp xúc đều là đồng nghiệp cũng có học vấn, phần lớn đều là không biết chuyện đời."
Chẳng hạn như đồ ngốc ở lầu trên phòng em, anh liền trực tiếp đem hắn xác định thành tòng phạm vì bị cưỡng ép phạm tội, hiện tại đang ngồi xổm trong phòng nhỏ kìa, còn cái người thuê phòng đơn của hắn, cũng đang đối diện bức tường tĩnh tọa hối lỗi.
Đương nhiên, chuyện này ông chủ Vũ sẽ không nói với kỹ thuật viên Hứa, hắn cảm thấy bản thân biết là đủ rồi...
"Anh nói quá mức rồi, cái người kia cũng không phải cố ý, chỉ là đúng dịp thôi." Hứa Tư Văn không coi là chuyện to tát gì.
Thời đại này cho thuê cái phòng ở còn muốn điều tra nhân thân đích thực không có mấy ai.
"Em làm gì nhất định phải về ở hả?" Ông chủ Vũ không vui, đã phí sức như thế sao còn không chuyển tới đây chứ.
Hắn không hỏi như vậy còn may, vừa hỏi Hứa Tư Văn liền đỏ mặt.
"Nơi này là của anh... Em, em không ở đây." Trong xương Hứa Tư Văn vẫn có thanh cao tự tin của văn nhân, y đúng thật là thích Vũ Khánh Cương, hoặc là nói, là yêu hắn, không thì cũng sẽ không lăn giường, chỉ là hai người tâm ý tương thông là một chuyện, ở chung thì lại là một chuyện khác.
"Anh không phải là của em sao? Em cũng là của anh!" Suy nghĩ của Vũ Khánh Cương cũng giống như anh hai Vũ gia, hai người bọn họ ngủ cũng ngủ hai bận rồi, ván đã đóng thuyền còn chia cái gì mà nhà của nhau chứ? Người một nhà có chia rõ ràng như vậy thì vẫn là người một nhà.
"Em không muốn để cho người trong nhà cho rằng, cho rằng em với anh, anh..." Hứa Tư Văn ấp a ấp úng nửa ngày mới biểu đạt rõ ràng.
Thì ra là sợ bị người ta hiểu lầm rằng y bị bao dưỡng.
"Sợ cái gì? Miệng ở trên mặt người khác, thích nói thế nào thì nói, quá lắm thì anh liền nói anh gả cho em làm vợ thôi!" Dù sao thì lên giường, cũng là anh ở phía trên em ở phía dưới, danh tiếng và vân vân mới không để ý đâu, cái thứ kia không thể ăn cũng không thể uống.
Hứa Tư Văn há mồm còn muốn nói gì đó, Vũ Khánh Cương cắt ngang y: "So với việc suy nghĩ mấy thứ vô dụng này, không bằng nghĩ lại xem ba mẹ anh thích thứ gì, anh nhanh chóng chỉnh sửa lại, hai tháng sau chúng ta về nhà."
"Thật sự phải về à?" Thay đổi đề tài, càng làm cho Hứa Tư Văn tay chân luống cuống.
"Đó là đương nhiên!" Ông chủ Vũ ôm bả vai nhỏ của Hứa Tư Văn kéo trở lại: "Chúng ta ngay cả đồ đạc cũng đều chuẩn bị ổn thỏa rồi, không đi thì tính thế nào? Anh cũng không phải không thể gặp người."
"Cũng gần như vậy..."
"Khỏi suy nghĩ nhiều, nghe nói nước ngoài có nơi có thể đăng ký, nếu không hai ta cũng đi đăng ký một cái về? Có điều nói vậy, nếu như bày tiệc thì phải đến nơi đăng ký, thân thích hai nhà không say máy bay gì chứ..."
"Anh cũng đừng suy nghĩ nhiều! Em không phải ý kia... Chúng ta vẫn là nói một chút về việc trở về Hứa gia tập đi..." Xem cái tên Vũ Khánh Cương này nói lung tung quá lợi hại, thế mà thật sự định đi nước ngoài đăng ký gì đó, ngay cả nhân viên phiên dịch cũng nói đến, hù chết Hứa Tư Văn.
Hết chương 71
Vũ Khánh Cương muốn đến Hứa gia, thật sự không phải là nói qua loa cho xong, khi một chiếc xe tải kéo thùng đựng hàng đến biệt thự, Hứa Tư Văn đã có chút chết lặng.
Đồ vật bên trong chất đầy phòng khách biệt thự, ông chủ Vũ đứng ở trong một đống đồ vật quơ tay múa chân, chờ sau khi người vận chuyển rút lui, hắn liền lôi kéo Hứa Tư Văn nhảy nhót tưng bừng.
"Đầu tiên, ba anh thích cái gì?" Ba vợ là chủ nhân một gia đình, căn cứ tư liệu biểu thị, ông già này thuộc loại lừa, đẩy không đi đánh rút lui, khó lấy lòng số một.
Đem chiều cao cân nặng bao gồm cả số giấy căn cước số điện thoại mặc kệ là cố định hay di động của ông đều tra ra, bắt đầu từ khi sinh ra đến bây giờ, tư liệu của một mình ông xếp vào một cái túi hồ sơ.
"Đây là cái gì?" Hứa Tư Văn cầm lấy túi hồ sơ Vũ Khánh Cương xách trong tay, mở ra xem hai trang liền không xem nổi nữa: "Anh xem xem cái này là thứ gì vậy hả? Nếu ba em biết anh điều tra ông như thế, ông cầm gậy đập cho anh bán thân bất toại là còn nhẹ đó."
Ngay cả khi còn bé ông có từng tiểu trên giường hay không, trừ bà nội ra thì còn từng bú sữa của ai, lên nhà trẻ có từng vén váy bé gái hay không và vân vân đều muốn điều tra, đây là muốn làm gì? Bọn họ đây không phải là về nhà, thuần túy là tìm đánh đi?
"Cái này đều hữu dụng!" Vũ Khánh Cương đoạt lấy túi hồ sơ sắp xếp gọn gàng: "Sau khi gặp mặt không phải sẽ tán gẫu với ông ấy sao? Tìm một đề tài mà lão nhân gia người cảm thấy hứng thú không đúng sao? Nói nói không phải liền thân thiết sao? Cũng không thể là ông ấy đứng anh ngồi, ông ấy nghe anh nói đi? Vậy thành ra cái gì?"
"Lời này sao lại nghe không được tự nhiên như thế nhỉ?" Hứa Tư Văn lập tức phản ứng lại: "Anh mới đứng nghe dạy bảo đó!"
"Nếu như ba vợ muốn dạy dỗ vậy thì được." Vũ Khánh Cương hưng phấn cầm qua một cái hộp gỗ đàn điêu khắc mở nắp ra đưa tới trước mặt Hứa Tư Văn: "Cái này là gì?"
"Thao Đoan Hi Rừng!"
"Sảo Đoản Tây Thành (hai câu có phát âm gần giống nhau, anh Vũ nghe nhầm)? Là cái gì"
"Nghiên mực cổ, tứ đại nghiên mực cổ!"
Hứa Tư Văn đoạt lấy cái hộp trong tay Vũ Khánh Cương nhẹ nhàng vuốt ve bốn khối đồ vật màu sắc khác nhau bên trong, bây giờ có thể có nghiên mực cổ phẩm chất như vậy thật sự không thấy nhiều.
"Em nói cái này là nghiên mực cổ gì, ba vợ có thể thích không?" Vật này hắn không biết, hắn chỉ biết là nếu như ba vợ thích, phỏng chừng có thể để cho hắn bước qua bậc cửa.
Hứa Tư Văn liếc mắt nhìn ông chủ Vũ: "Nếu anh đơn độc tới cửa thỉnh giáo, cái này làm lễ vật, ông ấy sẽ tiếp đãi anh như thượng khách, nếu như anh mang theo em trở về mà nói, vậy cũng không biết là cái tình hình gì."
"Trước tiên đừng quan tâm những thứ vô dụng kia, em nói xem, thứ này ông ấy có thích không? Có vừa mắt không? Có thể dụ dỗ ông ấy hay không?" Ông chủ Vũ cầm cái hộp qua áng chừng một chút, trọng lượng có, lấy ra một cục đá dẹp ở bên trong cầm trên tay lật đến lật đi, nhìn sao cũng không nhìn ra chỗ nào dụ người.
"Có thể! Vật này vừa có mặt, ba ba em không thể nào không đạp chết anh để đoạt bảo!" Hứa ba ba thừa kế dạy dỗ từ nhỏ, bắt đầu biết đi liền đứng trung bình tấn, bắt đầu biết dùng đũa liền lấy bút lông luyện chữ, nghĩ xem ông ấy có thể không thích không.
"Trời ạ! Năng lực như thế!" Ông chủ Vũ vội vàng bày đồ vật trong hộp ra, vạn phần bảo bối để qua một bên trên khay trà, cầm tờ giấy viết "Cha vợ tất sát" dán vào.
"Anh!" Hứa Tư Văn dở khóc dở cười.
"Hai ta vừa vào cửa, thừa dịp ông còn chưa mở miệng liền đem món đồ này đập vào trên người ông, đập cho ông ấy không mở miệng được là tốt nhất."
Châm ngôn nói có đạo lý mà!
Cắn người miệng mềm bắt người tay ngắn, cha vợ cầm đồ nếu như còn dám đánh vợ hắn, hắn liền dám ở ngay trước mặt ông quăng những thứ này!
Xem hai ta ai đau lòng!
Văn nhân đều là quả hồng mềm, rất dễ đối phó!
Ông chủ Vũ có kinh nghiệm, đại biểu tốt nhất chính là ông ba... Năm đó trên Dã Lĩnh, ông ba chết sống không rời khỏi nơi đó, hắn đem một vài thứ lên, đùa ông cụ xuống núi, ông cụ muốn đồ vật còn không muốn rời khỏi núi, hắn coi như ở trước mặt ông cụ, dùng thuốc lá cổ họa gì gì đó đốt lên, chỉ trong một ngụm khói, ông cụ thu thập xong số hành lý không nhiều lắm, lau nước mắt đi theo sau ông hai xuống núi...
Hắn hoàn toàn không rõ, hai ông cụ bảo vệ cái nhà lá nát đó, mùa đông lạnh muốn chết mùa hè nóng muốn chết trời mưa nước vào tuyết rơi lạnh buốt, có cái gì có thể kiên trì chứ?
Sau đó đi tới hồ Dẫn Ngọc, lại lên núi, lúc này tốt rồi, ông chủ Vũ trực tiếp cho người làm một cái đại viện giả cổ ở trên núi, bên trong sưởi ấm đều là địa nhiệt*, hai ông cụ vào ở liền không nói hai lời... Có điều ông ba vẫn kiên trì đem cái nhà lá kia trực tiếp từ Dã Lĩnh chuyển tới sau núi... Vì thế cái giá chính là ăn tết nhất định phải đến đại viện Vũ gia...
*Địa nhiệt: là nguồn nhiệt năng có sẵn trong lòng đất. Nguồn năng lượng nhiệt này tập trung ở khoảng vài km dưới bề mặt Trái Đất, phần trên cùng của vỏ Trái Đất. Cùng với sự tăng nhiệt độ khi đi sâu vào vỏ Trái Đất, nguồn nhiệt lượng liên tục từ lòng đất này được ước đoán tương đương với với một khoảng năng lượng cỡ 42 triệu MW. Nguồn nhiệt lượng này được chuyển lên mặt đất qua dạng hơi hoặc nước nóng khi nước chảy qua đất đá nóng. Nhiệt lượng thường được sử dụng trực tiếp, ví dụ như hệ thống điều hòa nhiệt độ (bơm địa nhiệt), hoặc chuyển thành điện năng (nhà máy nhiệt điện).
Nếu nói đối phó mấy ông lão ngoan cố, ông chủ Vũ có kinh nghiệm phong phú...
"Nói hưu nói vượn! Nếu ba ba em bị anh đập trúng thì đời này anh cứ chờ tộc nhân Hứa thị đuổi theo anh đến chân trời góc biển đòi lẽ phải đi! Không đem anh làm thành tiếng xấu muôn đời bọn họ chắc chắn sẽ không từ bỏ ý đồ."
"Vợ à, nơi này chỉ có hai ta hít thở thôi, em có thể đừng chơi chữ với anh không? Anh nghe mệt cả đầu óc, chúng ta nói chuyện bình thường đi."
"Anh đó!" Hứa Tư Văn bị chọc phát cười: "Được rồi, nói chuyện bình thường với anh."
"Vợ, em sẽ không ghét bỏ anh chứ?" Ông chủ Vũ đầu tiên là đắc ý, sau đó đột nhiên phục hồi tinh thần lại, thật cẩn thận tội nghiệp nhìn Hứa Tư Văn.
"Nếu như ghét bỏ anh thì đã sớm ghét rồi, còn có thể chờ tới bây giờ sao?" Hứa Tư Văn rất không có khí chất người có ăn học lườm một cái, nếu y ghét bỏ hắn, thì lúc mới quen, cũng sẽ không như có như không tiếp cận hắn.
Ôi này!
Y nguýt một cái, ông chủ Vũ giống như nhìn thấy kỳ cảnh, trợn cả mắt lên, trong miệng liên tiếp: Chậc chậc chậc!"
"Anh lại làm sao?"
"Người có ăn học cũng sẽ liếc mắt à!" Biểu tình ông chủ Vũ rất kinh ngạc, giọng điệu rất cảm thán.
"Hả?" Ánh mắt Hứa Tư Văn suy tư nhìn ông chủ Vũ.
Tuy rằng bọn họ ở cùng một chỗ, nhưng lại luôn cảm thấy có một tầng ngăn cách như có như không nằm ngang ở giữa hai người, ông chủ Vũ cười toe toét quen rồi, hắn cảm thấy chỉ cần ôm người về, chính là viên mãn; nhưng mà Hứa Tư Văn lại là người nhạy cảm, trong lòng có tính toán tự nhiên liền chú ý tới.
"Sao?" Vũ Khánh Cương có chút bất an, sợ hãi trong lòng.
"Anh gọi em là vợ cũng thôi đi, em cũng cao hứng chung với anh, thế nhưng thật sự đến Hứa gia tập, anh vẫn là thu liễm một chút đi."
Y vốn đã đủ khác loài rồi, nếu cái tên này còn ở trước mặt ba mẹ liên tiếp nhắc nhở, y thật không biết sẽ xảy ra chuyện gì.
"Nếu không, đương gia?" Ở Đông Bắc bên kia, chỉ có nam nhân làm chủ gia đình mới có thể được người trong nhà gọi là "đương gia".
Ý này của Vũ Khánh Cương, là để người ta nhìn thấy, giữa hai người, là Hứa Tư Văn định đoạt, chứ không phải Vũ Khánh Cương hắn.
"Không cần." Nếu nói không cảm động là giả, Hứa Tư Văn nắm chặt bàn tay thô to mang theo vết chai của Vũ Khánh Cương: "Người trong nhà đều gọi em là Tư Văn, anh cũng gọi như vậy đi, em gọi anh là Cương tử, em nghe bọn họ đều gọi anh như vậy."
"Bọn họ gọi anh là Cương tử ca kìa, sao em không gọi ca?" Ông chủ Vũ hạnh phúc đến nổi bong bóng mũi, gọi tên dễ nghe hơn so với gọi vợ, ha ha ha...
"Nếu em gọi anh là Cương tử ca, anh chính là thật sự thành 'ca' của em, nếu anh thật sự muốn nghe em gọi..."
"Liền gọi Cương tử là được rồi!"
Ông chủ Vũ nhanh chóng phản ứng, lập tức cắt ngang lời của vợ, giải quyết dứt khoát về sau liền gọi là Cương tử, không có "ca".
Đồng thời lập tức nói sang chuyện khác, thuận tiện lấy một cái hộp mở ra, bên trong một loạt nhẫn phỉ thúy, từ chủng đậu nhu bình thường nhất, đến ngọc lục bảo hiếm có nhất, nhìn vô cùng mới mẻ.
"Cái này làm quà ra mắt cho chị dâu được không? Luôn cảm thấy không quá thích hợp, nào có ai đưa nhẫn cho chị dâu chứ ha?" Ông chủ Vũ tự biên tự diễn, sau đó đóng hộp lại, ném qua một bên.
"Anh nhẹ chút, làm hỏng rất không tốt!" Đồ quý như vậy, cùng với hành động tiện tay ném ra ngoài giống như ném rác, khiến Hứa Tư Văn rất không tán thành.
Hứa Tư Văn coi trọng một khối gấm Tô Châu đặc biệt xinh đẹp: "Cái này đưa cho mẹ đi, bà sẽ thích."
"Thật sự?" Ông chủ Vũ nhìn nhìn cái thứ giống hệt khăn lau thêu rất nhiều sợi tơ mềm nhũn kia: "Có giống cái lúc nãy anh chọn ra không? Có thể làm cho mẹ vợ không để ý hết thảy vồ tới không?"
"A phi!" Hứa Tư Văn hung hăng nhéo ông chủ Vũ một cái: "Anh đó là lời gì vậy hả? Nói năng cho đàng hoàng!"
"Vợ à, một búa này chúng ta nhất định phải đập cho thành công, không thì sẽ không đứng được gót chân!" Ông chủ Vũ tận tình khuyên Hứa Tư Văn: "Đồ anh lấy ra, muốn cho mọi người nở mặt nở mày, còn không nỡ buông tay! Đến lúc đó đó muốn đuổi người, bọn họ cũng không nói ra được! Muốn đánh người? Càng không nâng nổi tay!"
"Ba mẹ em không phải người như vậy!" Nghe cứ như bán con cầu vinh vậy?
Nguồn:
"Nhưng mà chỉ có như vậy, mới có thể tiện cho em về nhà. Trong bản kế hoạch nói đây là đường tắt nhanh nhất và tiện nhất."
Phải biết bản kế hoạch chính là ông chủ Vũ bắt nhóm của Ngụy Duyên làm, chỉnh sửa và cải cách ba lần cuối cùng mới thông qua, từ theo đuổi vợ đến vào cửa nhà ba vợ, bên trong chia làm mấy hạng mục lớn, một số kế hoạch nhỏ, đạo cụ hỗ trợ cần thiết gì đó và vân vân, đặc biệt tỉ mỉ.
Sau khi ông chủ Vũ xem qua, lựa chọn mấy cái, liền chọn chính là con đường gần với "3 peaks*", Vũ Khánh Cương làm ông chủ nhiều năm như vậy, đã quen dùng phương thức làm việc ít nhất nhanh nhất nhỏ nhất.
*3 Peaks Challenge là cuộc thi leo núi mà những người tham gia phải leo lên đỉnh của 3 ngọn núi cao nhất ở Scotland, Anh và xứ Wales trong vòng 24 tiếng đồng hồ. Ý nói ở đây là ông chủ Vũ chọn con đường nhanh nhất nhưng cũng là chông gai khó khăn nhất.
"Cương tử, chúng ta nói chuyện trước đi, được chứ?" Hứa Tư Văn rốt cuộc biết chỗ nào có vấn đề, lôi kéo Vũ Khánh Cương ngồi trên ghế sa lon, còn chưa đợi mở miệng, Vũ Khánh Cương vọt đứng lên: "Trước hết anh lấy cho em chút nước nóng đã, rồi hai ta lại nói chuyện."
Nói xong cũng vượt núi băng đèo xuyên qua đống đồ quý giá, rốt cuộc rót hai ly nước nóng thả trên bàn trà, sau đó ngồi ở trên ghế sa lon hai đầu gối khép lại hai tay đặt trên đầu gối, tiêu chuẩn giống như học sinh tiểu học.
"Anh làm cái gì vậy?" Hứa Tư Văn nở nụ cười: "Chỉ là muốn nói với anh chút lời thôi, anh thả lỏng chút đi!"
"Thả lỏng không được!" Vũ Khánh Cương vội vã cuống cuồng nhìn Hứa Tư Văn: "Có phải là em muốn chia tay với anh không?" Không chờ Hứa Tư Văn trả lời, lập tức bày ra cái mặt giống như kẹo da trâu: "Anh có thể nói cho em biết, muốn chia tay là không có khả năng, đời này đừng hòng mơ tới!"
Hết chương 72
"Anh đừng nghĩ lung tung." Mắt thấy ông chủ Vũ sắp sửa nổi bão, Hứa Tư Văn nhanh chóng giữ chặt: "Nếu đã nói cùng nhau, trừ khi anh không muốn em trước, nếu như anh hối hận rồi, liền nói cho em biết một tiếng, em..."
"Anh sẽ không! Anh không hối hận! Em cũng đừng nghĩ chia tay với anh." Vũ Khánh Cương không có cảm giác an toàn, hắn luôn cảm thấy Hứa Tư Văn tốt như vậy, khẳng định rất nhiều người thích, nếu không phải tên khốn kiếp Trang Sĩ Nhân kia khiến Tư Văn có khúc mắc, thì chỗ nào đến phiên con hổ Đông Bắc hắn đến ăn cải trắng chứ!
"Đàng hoàng một chút coi!" Hứa Tư Văn tức giận, gào một tiếng, Vũ Khánh Cương liền giống như bánh xe bị thủng xì xì xèo xèo xẹp xuống.
"Trước hết anh đem những tư liệu kia trong tay anh, đều giao ra đây cho em!" Hứa Tư Văn phát hiện nói chuyện đàng hoàng với hắn là không được, phải mạnh bạo với hắn, không thì hắn liền không xem trọng.
"Làm gì?"
"Anh có cho hay không?"
"Cho!"
Vũ Khánh Cương khép mi cúi mắt ngoan ngoãn cầm một đống lớn đồ vật ra, bao gồm vài bản kế hoạch, tài liệu cặn kẽ về Hứa gia tập, cùng với những người có quan hệ với Hứa Tư Văn trong Hứa gia tập.
Hai mắt Hứa Tư Văn đều trợn tròn.
Trước tiên cầm lấy bản kế hoạch, nhanh chóng liếc mấy cái, bản kế hoạch thế mà lại chia cặn kẽ như vậy!
Lại cầm lấy tư liệu cá nhân, ngay cả báo cáo điều tra về đứa cháu gái mới năm tuổi của y cũng cặn kẽ tỉ mỉ như của ba y vậy!
Chị dâu kinh doanh quầy hàng trong khách sạn, ngay cả một hai chuyện như cân điện tử không chuẩn bị chênh lệch cũng ghi lại trong danh sách.
Người trong nhà cũng không cần nói, ba mẹ anh trai chị dâu cháu gái, mặt khác, còn có tư liệu của mấy người già như Lục gia gia, Bát nãi nãi vân vân, còn có thật nhiều thật nhiều...
Lòng người, thói quen, thiện ác... Phân tích phải gọi là tỉ mỉ!
"Những thứ này, đều tiêu hủy đi." Quá mức tỉ mỉ sẽ khiến người ta không có tự do riêng tư, hơn nữa tình cảm như vậy, cũng không phải Hứa Tư Văn mong muốn.
"Cái gì?" Vũ Khánh Cương mặc kệ: "Thật vất vả lấy tới, sao còn muốn tiêu hủy chứ?"
"Cương tử, anh là muốn sống hết đời người với em, lẽ nào mỗi lần anh gặp phải người nhà em, đều phải điều tra rõ ràng trước, mới có thể ở chung với họ sao? Em muốn là tình cảm của chúng ta, chứ không phải tình cảm do bản kế hoạch soạn ra, anh hiểu không?"
"Sao lại là tình cảm được soạn ra chứ?" Vũ Khánh Cương cảm thấy theo lời Hứa Tư Văn nói, thì tình cảm giữa hai người họ sao bỗng dưng nhẹ bẫng vậy chứ?
"Anh đến đây, từ lúc mới bắt đầu chính là dựa theo mỗi bước đi trên kế hoạch, nếu như không có người nghĩ kế cho anh, có phải là anh liền khỏi tới hay không?" Hứa Tư Văn biết là không, thế nhưng y muốn cho Vũ Khánh Cương ý thức được, chuyện của hai người họ, người khác, không có chỗ trống để chen vào.
"Anh sống cùng với em, không phải với bọn họ, không phải cùng bản kế hoạch, không phải với đội kế hoạch của anh, bất luận là làm thuộc hạ hay là bạn bè hay là người thân, bọn họ hoặc là chúc phúc cho chúng ta, hoặc là liều mạng phản đối, đừng không có chuyện gì liền trộn lẫn vào!"
"Em đừng tức giận mà! Anh biết sai rồi, mấy cái này anh ném đi hết, em nói cái gì chính là cái đó!" Người có ăn học mà phát hỏa rất đáng sợ, Vũ đại lão hổ cũng không dám tạc mao chỉ trích, chịu thua, cong đuôi ôm hết một xấp lớn tư liệu kia, mở cửa ra, để Hứa Tư Văn nhìn hắn, đem những tờ giấy đó nhét vào bếp đất trong phòng bếp, một phen đốt sạch.
Chờ đốt xong, còn quay đầu lại cười cười lấy lòng với Hứa Tư Văn, Hứa Tư Văn trợn mắt hốc mồm nhìn trong phòng bếp của một cái biệt thự lớn xa hoa, thế mà lại có một cái bếp đất đốt củi gỗ.
"Nơi này sao có thể có cái này?"
"Bếp gas bếp điện tử nấu ra luôn thiếu một chút mùi vị, trước khi tới anh liền bảo bọn họ thay kệ bếp, em uống canh gà mùi vị ngon đúng không? Dùng nó nấu đó! Còn có cơm nữa, không gặp lửa không gặp khói, vậy có thể gọi là cơm sao? Em nói xem đúng không?"
"Được rồi, mỗi người đều có kiên trì của chính mình." Đây là vấn đề thói quen, Hứa Tư Văn không muốn dây dưa không ngớt, nhưng chuyện của bọn họ lại không thể cứ như vậy đối phó qua liền thôi: "Đồ trong phòng, hai chúng ta cùng chọn, không nên dùng tiền tài để cân nhắc, cũng không cần đi tham khảo những tư liệu kia, chỉ cần dụng tâm để chọn, biết không?" Hứa Tư Văn cùng Vũ Khánh Cương ngồi chồm hỗm trên mặt đất nhìn lửa trong bếp nhỏ dần rồi lụi tắt: "Chúng ta là về nhà tặng trưởng bối, không phải lấy tiền đập cho người ta nhục nhã, em biết anh không phải ý đó, nhưng mà người khác không biết anh, sẽ nghĩ như thế nào?"
"Anh nghe lời em, anh không bao giờ tự cho là thông minh nữa, em đừng tức giận được không?" Thái độ nhận tội của Vũ Khánh Cương rất tốt.
"Không phải anh tự cho là thông minh, anh rất tốt, anh chính là anh, không cần vì đón ý nói hùa ai mà đi thay đổi chính mình, phải, Hứa thị thi thư gia truyền, anh không có văn hóa gì, luôn cảm thấy không xứng, sợ không lên tiếng được với họ, nhưng anh cũng phải rõ ràng, là Hứa Tư Văn em sống cùng với anh, không phải bọn họ, dù cho anh có mới mẻ hơn, em không thích anh, anh còn có thể cứng rắn bắt em thích anh sao? Chữ nghĩa anh không nhận được một cái nào, nhưng em muốn đi cùng với anh, thì ai cũng không ngăn được em." Hứa Tư Văn vươn tay sờ lên gương mặt kiên nghị của Vũ Khánh Cương: "Anh vì chúng ta trả giá nhiều như vậy, em làm sao còn để anh tiếp tục trả giá chứ? Về nhà thì về nhà, bọn họ thích anh cũng tốt, nhìn không lọt anh cũng được, dù sao thì sống cùng với anh chính là em mà không phải bọn họ, anh không cần phải miễn cưỡng chính mình."
"Vợ à em thật tốt!" Vũ Khánh Cương một phen ôm lấy Hứa Tư Văn liền bẹp một cái, cắn hai má Hứa Tư Văn lập tức đỏ một khối.
Vợ là nhìn ra ngôn từ cử chỉ của mình mấy ngày nay, không giống với hắn trước đây, kỳ thực mấy cái đó đều là trong kế hoạch của bọn Ngụy Diên, hắn học bằng cách thuộc lòng, không thì có thể nói năng có trình độ như vậy à?
Vũ Khánh Cương từng nói với chính mình, hắn chính là một tên đàn ông thô kệch, không có văn hóa gì miễn cưỡng nhận mặt chữ, Hứa Tư Văn thì lại chỉ cần giấy chứng nhận học vị thôi đã là phần tử trí thức cao cấp, Vũ Khánh Cương hắn có cái gì?
Hắn liền ra chủ ý!
Từ lúc bước lên con đường tìm vợ, hắn liền bắt đầu các loại không thích ứng, gây sức ép khiến người khác khóc lóc tức nước vỡ bờ chính mình cũng không dễ chịu, cả người đều sắp không giống hắn.
Vẫn là vợ tốt nhất, liếc mắt một cái liền xem thấu mấy giả tạo đó, lời nói cũng nói đến thông thoáng, nghiêm túc suy nghĩ một hồi, thật sự giống như vợ nói, chuyện giữa hai người họ, cần gì người ngoài tham gia đâu?"Anh trước đây đã rất tốt, không cần thay đổi, chúng ta đi tìm mấy thứ thích hợp làm quà ra mắt là được, không cần bao nhiêu đắt giá, chỉ cần có lòng là đủ rồi."
"Được!"
Hứa Tư Văn dẫn chú chó cỡ bự ông chủ Vũ trở về phòng khách, lúc này ông chủ Vũ không dùng sức khoe khoang nữa, Hứa Tư Văn rốt cục yên tĩnh lại, dụng tâm lựa chọn quà ra mắt cho người nhà.
"Cái này thế nào?" Hứa Tư Văn vẫn là cầm khối gấm Tô Châu kia tới.
"Nhìn cứ như cái khăn lau ấy."
"Cái gì mà khăn lau hả? Đây là bản địa tú, gấm Tô Châu chính tông nhất, đây là tú pháp thiên ti vạn lũ, tơ ở bên ngoài càng ngày càng đẹp, cái này cho mẹ."
"Nếu không lại chọn cho lão thái thái một cái đi, một khối vải như vậy cũng chỉ có thể làm cái áo nhỏ, ngay cả cái váy cũng không may được. Trừ khi là loại váy ngắn vừa đi đường liền lộ sạch kia."
"Đó gọi là chân váy!" Hứa Tư Văn chỉnh lời của hắn.
"Được rồi được rồi!" Ông chủ Vũ bề ngoài thỏa hiệp, lén lút thừa dịp Hứa Tư Văn không chú ý, bỏ một cái hộp nhỏ vào phần quà ra mắt cho ba mẹ vợ.
Bên trong hắn cũng không biết là vật gì, thế nhưng dù sao cũng mạnh hơn khối vải rách này là được rồi.
"Anh hai nhận lớp của cha làm thầy giáo cấp hai, cho anh ấy một cây bút máy liền rất tốt." Hứa Tư Văn quay đầu hỏi Vũ Khánh Cương: "Có bút máy không?"
"Không biết." Vũ Khánh Cương lắc đầu, trong đống đồ vật này, chủng loại hình thức rất nhiều, hắn cũng không rõ ràng lắm đến cùng là có những cái gì.
�
"Không có thì chúng ta ra ngoài mua một cây, anh chọn lựa không được thì để em, đến lúc đó anh trả tiền, chính là anh mua."
"Được!" Nếu Vũ Khánh Cương đã nói cái gì cũng nghe theo vợ, vậy thì cái gì cũng nghe cả.
"Còn chị dâu, cái này đưa cho chị ấy đi." Hứa Tư Văn chọn một đôi ngọc trâm, là loại hình rất xưa cũ: "Năm đó chị dâu có một miếng hòa điền ngọc tử liêu, là của hồi môn của chị ấy, đưa cho em dùng làm bảng tên, sau đó không cẩn thận để Trang Sĩ Nhân thấy được, hắn liền mở miệng muốn nhiều lần, chị dâu không gật đầu, cũng không dám đưa cho hắn."
"Sau đó thì sao?"
"Nát, lúc em và hắn cãi nhau, không biết thế nào, liền rớt bể, sau khi em trở về chị dâu cũng chưa từng hỏi lại em."Hứa Tư Văn ma sát ngọc trâm trong tay nhẹ nhàng nở nụ cười: "Cái này, coi như là tặng lại cho tình cảm của chị dâu năm đó đi." Người nói vô tâm người nghe hữu ý, lòng dạ ông chủ Vũ từ trước đến giờ không lớn, thù dai vô cùng, trong lòng liền ghi sổ thêm một khoản cho Trang Sĩ Nhân.
Đương nhiên, ở mặt ngoài, một chút cũng không thấy được ông chủ Vũ đã nghiến răng nghiến lợi với Trang Sĩ Nhân. "Đồ cho cháu gái đã sớm chọn tốt rồi." Vũ Khánh Cương lấy ra cái hộp nhỏ chuẩn bị xong từ lâu đưa cho Hứa Tư Văn.
Hứa Tư Văn vừa mở ra, bên trong ánh vàng chói lọi!
Bên trong có khóa trường mệnh vàng, vòng tay vàng, vòng chân vàng, bát vàng đũa vàng thìa vàng, còn có một chuỗi chuông vàng nhỏ. "Này, cái này thích hợp sao?" Tuy rằng đều là dạng nho nhỏ thích hợp cho con nít, nhưng đều là vàng có chút hơi quá.
"Sao không thích hợp? Mấy thứ em chọn không có mấy cái quý giá, lại nói, con trai thả rông không có gì, còn con gái chính là phải nâng niu! Vũ gia bọn anh không có con gái nhỏ nhắn, những thứ này cho cháu gái là vừa vặn! Tương lai xuất giá, cũng là một phần đồ cưới." Hắn còn chưa đi Hứa gia tập chưa được người nhà họ Hứa thừa nhận nữa, lại cứ một hơi lại một hơi kêu cháu gái.
"Vậy cũng tốt." Nghĩ đến giá trị bản thân của Vũ Khánh Cương, những thứ này cũng không coi vào đâu, những quà ra mắt này đem ra, kỳ thực giá trị cao nhất chính là bộ tứ đại nghiên mực kia, gấm Tô Châu xếp thứ hai, sau đó là hộp vàng của bé gái, ngọc trâm của chị dâu, anh hai đơn giản nhất, một cây bút máy có thể đắt bao nhiêu? Có điều anh hai hẳn là sẽ không ngại ha...
"Em lại chọn mấy thứ đi, không phải còn có trưởng bối trong tộc sao?"Vũ Khánh Cương thúc đẩy Hứa Tư Văn lấy thêm mấy thứ, lễ vật không sợ nhiều, cũng không đưa ra ngoài.
Một ngày này hai người đều trôi qua trong đống lễ vật, buổi tối, Hứa Tư Văn nằm lỳ ở trên giường, Vũ Khánh Cương giúp y xoa bóp cổ lưng và eo.
"Thoải mái không?"
"Ừm, rất thoải mái."
"Anh cố ý học, không biết nặng nhẹ, lấy Thuận tử để luyện tay nghề đó."
"Thuận tử vẫn khỏe chứ?"
"... A... Chính là dán thuốc cao hai ngày."
Hứa Tư Văn nghẹn cười, y biết ngay mà, Thuận tử khẳng định chịu tội.
Hết chương 73
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com