2
Dẫu Qua Bão Táp
Dũng và Hoàng gặp nhau lần đầu tiên ở năm lớp 10. Cả hai được xếp ngồi chung bàn trong lớp 10A1. Ban đầu, họ không có nhiều ấn tượng tốt về nhau. Hoàng là một người ít nói, lạnh lùng, luôn tập trung vào sách vở và giữ khoảng cách với mọi người xung quanh. Dũng thì ngược lại, là chàng trai hoạt bát, thích pha trò, luôn mang lại tiếng cười cho bạn bè. Sự khác biệt ấy khiến họ không mấy thân thiện lúc ban đầu. Nhưng qua thời gian, những buổi học nhóm, những lần cùng nhau ôn thi đã khiến hai cậu dần thân thiết hơn.
Dũng bắt đầu nhận ra rằng, Hoàng không hề lạnh lùng như vẻ ngoài của cậu. Thực ra, Hoàng rất chu đáo, luôn âm thầm quan tâm đến những người xung quanh, đặc biệt là Dũng. Có lần, khi Dũng bị bệnh phải nghỉ học vài ngày, Hoàng đã lặng lẽ ghi bài giúp cậu, thậm chí còn mang cả thuốc đến nhà. Từ đó, trái tim của Dũng không còn yên ổn mỗi khi nhìn thấy Hoàng nữa. Hoàng cũng không khác gì. Những cử chỉ, nụ cười của Dũng dần trở thành thứ mà cậu muốn giữ lấy mãi mãi.
Tình cảm giữa họ ngày một lớn dần, nhưng cả hai không ai dám nói ra. Trong lòng, họ hiểu rằng, tình yêu này không dễ dàng được chấp nhận trong một xã hội vẫn còn đầy định kiến. Vì vậy, họ chọn cách giữ kín, chỉ cần được ở bên nhau, dù chỉ là bạn thân, cũng đã đủ.
Sau khi tốt nghiệp cấp ba, họ bước vào những ngã rẽ khác nhau của cuộc đời. Hoàng đỗ vào ngành y tại một trường đại học lớn ở Sài Gòn, còn Dũng theo đuổi ước mơ trở thành một nhà văn tại Hà Nội. Khoảng cách hàng trăm cây số khiến họ không thể gặp nhau thường xuyên. Những cuộc gọi, những tin nhắn dần trở thành cầu nối duy nhất giữa họ. Nhưng càng xa nhau, trái tim họ càng thêm nhung nhớ.
Thời gian trôi qua, Hoàng ngày càng bận rộn với lịch học và thực tập ở bệnh viện. Trong khi đó, Dũng cũng đối mặt với áp lực từ gia đình, khi bố mẹ cậu liên tục giục giã việc kết hôn. Những buổi tối cô đơn trong căn phòng trọ nhỏ, Dũng chỉ biết nhìn về khoảng trời xa xăm, tự hỏi liệu Hoàng có đang nhớ mình không.
Khi Hoàng bắt đầu bước vào năm cuối đại học, cậu làm quen với Thùy Linh, một cô bạn học cùng lớp. Linh là một cô gái thông minh, xinh đẹp, luôn tỏ ra quan tâm đặc biệt đến Hoàng. Những lần làm việc nhóm, những buổi ăn tối cùng nhau khiến mối quan hệ giữa họ trở nên gần gũi hơn. Dũng không biết rằng, từ phía Linh, Hoàng đã trở thành mục tiêu chinh phục.
Dũng bắt đầu nhận ra sự thay đổi trong những cuộc gọi của Hoàng. Cậu ít nhắn tin hơn, giọng nói cũng không còn nhiệt tình như trước. Một lần, Dũng quyết định bay vào Sài Gòn để thăm Hoàng mà không báo trước. Nhưng khi đến nơi, cảnh tượng trước mắt khiến trái tim cậu như vỡ vụn. Hoàng và Thùy Linh đang cùng nhau ăn tối trong một quán nhỏ, cả hai cười nói rất tự nhiên, giống như một đôi tình nhân.
Dũng lặng lẽ rời đi mà không nói một lời. Tối hôm đó, cậu nhắn tin cho Hoàng:
"Nếu anh đã có người khác, em sẽ buông tay. Chỉ cần anh hạnh phúc, em sẽ chấp nhận."
Hoàng lập tức gọi lại, giải thích rằng giữa cậu và Thùy Linh không hề có gì ngoài công việc. Nhưng khi nghe giọng Dũng nghẹn ngào qua điện thoại, Hoàng mới nhận ra rằng mình đã vô tình làm tổn thương người mình yêu.
Mặc dù Hoàng cố gắng chấm dứt mối quan hệ với Thùy Linh, nhưng cô không dễ dàng từ bỏ. Linh bắt đầu tung tin đồn về mối quan hệ của Hoàng và Dũng, khiến Hoàng gặp phải sự chỉ trích từ đồng nghiệp và bạn bè. Áp lực từ xã hội, từ công việc, và cả sự phản đối ngầm từ gia đình khiến Hoàng gục ngã.
Nhưng thay vì buông tay, Hoàng quyết định từ bỏ tất cả. Cậu rời Sài Gòn, chuyển đến một vùng quê nhỏ, nơi không ai biết đến họ. Hoàng mở một phòng khám nhỏ, còn Dũng cũng từ bỏ cuộc sống ở Hà Nội để cùng Hoàng bắt đầu lại.
Cuộc sống của họ nơi vùng quê yên bình không hề dễ dàng. Những khó khăn về tài chính, những lời dị nghị từ dân làng vẫn là thử thách lớn. Nhưng họ luôn ở bên nhau, cùng nhau vượt qua. Dũng giúp Hoàng quản lý phòng khám, còn Hoàng luôn là nguồn cảm hứng cho những câu chuyện mà Dũng viết.
Nhiều năm trôi qua, khi cả hai đã già, mái tóc bạc phơ, họ vẫn nắm tay nhau ngồi bên hiên nhà, nhìn ra khu vườn nhỏ xanh mát. Hoàng khẽ nói:
"Chúng ta đã vượt qua tất cả. Anh thật may mắn khi có em."
Dũng mỉm cười, siết chặt tay Hoàng:
"Chỉ cần có anh, mọi thứ đều xứng đáng."
Hạnh phúc của họ không cần ai công nhận, bởi họ đã sống trọn vẹn cho tình yêu của mình, dẫu qua bao nhiêu bão táp.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com