Thể loại đam mỹ, ấm áp,sủng,HE,nhất thụ nhất côngCậu từng tự tử,khi đó cậu biết tính hướng của mình và cậu bị mọi người biết,thời điểm đó cậu mới 15 tuổi.Cậu không chết nhưng trên cổ tay mình cậu để lại vết sẹo vừa dài vừa sâu,cũng từ đó cậu khép chặt trái tim lẫn tính cách mình lại.Cho đến khi cậu gặp được anh,anh lại mở lỏng cậu ra,anh nói với cậu "Hãy để anh được yêu em,mãi mãi,để anh xoá đi những vết thương của em,được không em".Lời tác giả:lần đầu mình viết truyện,mình viết theo sở thích và cảm xúc thôi,ai không thích thì xin mời đi qua ạ chứ đừng không yêu lại nói lời cay đắng.Ai góp ý chân thành thì xin cứ để lại ạ,tớ xin tiếp nhận ạ.…
Au: JanJamTakemichi thay vì trở về 12 năm trong quá khứ thì cậu trở về hẳn 20 năm trước, từ một thanh niên 26 tuổi trở thành một thằng nhóc 6 tuổi. Cậu cố gắng hết sức để cứu lấy tất cả mọi người. Hinata, Baji, Enma, Mikey... thậm chí cả Tetta- chết tiệt-Kisaki. Người hùng mít ướt của chúng ta đang cố gắng hết sức và vì Chúa!!!! Tại sao mọi người cứ cư xử kỳ lạ thế này????P/s: không reup dưới mọi hình thức.P/s: có cp 3p HanKisaTake vui lòng cân nhắc khi đọc.…
💔 ĐÃ DROP TỪ 30/04/2024!!!Tác giả: Băng Đường Thư Sinh.Edit: H.Nguồn: Cảm ơn bạn o0okanakao0o đã convert!Tình trạng edit: Như tiến độ tiến vào trái tim crush của bạn.Thể loại: Đam mỹ hiện đại, học đường, cao H, song tính, 1v1, chủ thụ, 97% ngọt + 3% ê ẩm, tam quan vỡ nát, hỗ sủng thiên thụ.⛔ NOTE: Không phải mỹ cường.✅ CP: Học sinh giỏi lạnh lùng mỹ công (Thẩm Hủ) x Trùm trường song tính mỹ thụ (Thiệu Chính Dương).Nội dung: Thiệu Chính Dương nổi danh là trùm trường đầu gấu, có một ngày cậu kéo học sinh giỏi có tiếng là lạnh lùng ra WC, ép đối phương buscu cho cậu, nhưng không ngờ về sau lại nghiện cảm giác đó, thế là ngày nào cũng buộc học sinh giỏi khẩu giao cho mình. Nhưng không ngờ học sinh giỏi lại phát hiện bí mật thân thể người song tính của Thiệu Chính Dương, Thẩm Hủ không chỉ buscu cho cậu, còn giúp cậu liếm luôn âm hộ.🔞 Truyện chủ yếu chỉ có cảnh húp 🦋 liếm 🍑 bú 🐦, lỡ lứng khi đọc nên edit cho anh em lứng chung 😈 Đa phần là công liếm cho thụ 🤤, haiz, cái này là gu của tui nên tui mới quyết định edit.🔞 Có nhiều cảnh khẩu vị nặng như: Đút đồ ăn vô 🦋 hoặc 🍑 rồi ăn, public play, có tình tiết scat nhẹ nhàng cho người nhập môn, ... 🔞 Công rất biến thái rất biến thái rất biến thái 😈Lưu ý:1. Bản edit chỉ có ở Wattpad. 2. Chưa có sự cho phép của tác giả, xin đừng mang đi đâu.3. CÓ SỬ DỤNG MỘT SỐ TỪ NGỮ THÔ TỤC: lỗ đ*t, c*c, đị*, đ*, l*n... Nên xin mn đừng cmt hay phàn nàn "tục quá thì khônggggg tốt" bởi tui đã nhắc từ đầu phần mô tả ròi, tuy tính không cọc nhưng dễ bị tổn thương :…
Tổng chương: 63Tô Mạt Mạt 18 tuổi yêu thích ông chú đẹp trai 29 tuổi mới chuyển nhà đến sát vách.Tìm mọi cách dụ dỗ anh lên giường, cứ tưởng anh là một ông chú văn nhã chất lượng cao.Ai ngờ đâu, ông chú lúc lên giường liền lộ nguyên hình, ngày ngày đè cô dưới thân, điên cuồng làm cô, rót đầy tϊиɦ ɖϊƈh͙ vào tiểu huyệt cô.Mọi lúc mọi nơi đều có thể phát ɖu͙ƈ, trong nhà, công viên, rạp chiếu phim, trêи xe, chỉ cần anh muốn, liền xốc váy cô lên hung hăng làm.Tô Mạt Mạt khóc không ra nước mắt, bảo sao anh đã gần 30 tuổi còn chưa kết hôn.Người nào có thể chịu được con sói đói này cơ chứ!!!…
Tác giả: Thuần Tình Dương DươngDịch: Gạo @VTCSố chương: 11Tình trạng: Đã hoàn thànhBản dịch chưa được sự đồng ý của tác giả, vui lòng không reup. Không chính xác 100% nghĩa từ văn bản gốc nên mong mọi người góp ý nhẹ nhàng.…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…