✨ disclaimer : nhân vật trong truyện không thuộc về chúng tôi nhưng số phận của họ khi ở trong này là do chúng tôi quyết định. kèm theo đó truyện được viết với mục địch phi lợi nhuận, mong không mang truyện ra khỏi đây.
✨ được trình bày theo phong cách lower case, có thể gây nhức mắt với một số người.
Chuyện tình yêu nho nhỏ giữa nó và hắn ......... :< Tóm tắt : Nó một tiểu thư nhà giàu lạnh lùng , hắn một công tử chưa từng yêu ai Trong 1 lần cá cược , nó trở thành người hầu của hắn , bên cạnh hắn hằng ngày chung một nhà và một giường ...... thử đoán xem chuyện gì sẽ xãy ra ?Từ đêm tụi nó vui vẻ với nhau hắn và nó nãy sinh tình cảm với đối phương liệu có đủ can đảm nói ra không hay là chỉ là do tưởng tượng nhìu quá thôi ? ..... Thể lại : H , hài , ngôn tình…
Nội dung Vốn dĩ chỉ là cô nàng học sinh trung học bình thường ở thành phố. Vốn dĩ chỉ là cô nhóc yêu đời và lạc quan. Vốn dĩ là cô nàng không mấy nổi bật hay đặc biệt. Vốn dĩ " sở hữu " căn nhà khá giả đủ ăn đủ sống cùng gia đình. Và vốn dĩ là người không bao giờ dám mơ xa. Nhưng nếu một ngày " ông trời " ban lại cho cô một chuyện mà bạn không hề mong chờ hay mơ ước đến ! Trở thành con dâu nhà quyền quý, được người hầu hạ, đưa cơm đến tận miệng. Sống trong nhung lụa, được mọi người kính nể ngàn lần. Cô....trở thành CON DÂU NHÀ QUÝ TỘC ! …
•Tên nguyên tác : Trọng sinh chi tức phụ nhi dưỡng thành kí•Tác giả : Người tới ta đi•Thể loại : Đam mĩ, hiện đại, trọng sinh, sủng, dưỡng thành, 1×1, HE•Editor : TuUinBản dịch phi thương mại, chỉ mang mục đích thuận tiện cho editor đọc, chưa được sự cho phép của tác giả. Mang đi nhớ ghi nguồn.Đây là bản dịch đầu tiên của mình, dịch tay 100% nên còn nhiều thiếu sót, mong mọi người góp ý nhiều thêm.Bản dịch chỉ đăng trên Wattpad!…
《 Không nói nổi 》- Tác giả: Lê Hoa Đường- Số chương: 45 chương + 12 phiên ngoại- Tình trạng: Đã hoàn- Ngược thụ, rất ngược thụ.*Warning: Sinh tử văn, có miêu tả đoạn sinh nở.-------- Nội dung truyện (do tui tự biên):Có một chú Cá Con dùng cả một đời để làm hài lòng người khác, nhưng sao không một ai để ý đến cậu? Tại sao không một ai tin tưởng cậu? À phải rồi, cậu là tai tinh. Là kẻ mang đến điềm xấu nên ba mẹ không thương, người cậu yêu cũng không yêu cậu, đến cả con gái cũng chán ghét cậu.Cậu muốn lặng lẽ chết đi, muốn tình cảm của mình không còn phiền hà đến ai nhưng ông trời trớ trêu đưa Hồ Lô Nhỏ đến với cậu. Nhưng mà cậu thông suốt rồi, trên thế giới này không có nơi nào thuộc về cậu, vậy sau khi sinh con rồi, cậu cũng nên biến mất. Một gia đình chỉ nên có ba người, có thêm cậu chỉ là thừa thãi.- Truyện được up tại:terroirhuongvidattroi.wordpress.comwattpad.com/user/YuiPhan(Chỉ đọc bản edit của mình tại hai nơi này. Đừng đọc ở nơi reup, mình cám ơn!)- Nếu thấy bản edit của mình bị re-up, xin hãy báo cho mình ^^! TUYỆT DỐI KHÔNG ĐƯỢC CHUYỂN VER BẰNG BẢN EDIT CỦA MÌNH !KHÔNG CẦN INBOX XIN MÌNH LÀM CHI CHO MẮC CÔNG VÌ MÌNH KHÔNG PHẢI TÁC GIẢ GỐC, MÌNH KHÔNG CÓ QUYỀN CHO CÁC BẠN CHUYỂN VER VÀ CÁC BẠN CŨNG KHÔNG CÓ QUYỀN CHUYỂN VER. ......XIN ĐỪNG MANG CUỘC ĐỜI CỦA CÁ CON THAY BẰNG NGƯỜI KHÁC. CÁM ƠN!…
Mỗi lần hai người ân ái, cô sẽ nhắm hai mắt lại, không muốn nhìn thấy anh ta. Nhưng anh lại thích chiếm đoạt cô, tra tấn cô, dùng giọng nói khàn khàn hỏi cô, " Yêu anh không?"Cô không trả lời, anh liền đổi cách khác tra tấn cô, khiến cô rên rỉ, khiến cô van xin tha thứ nói, " yêu, yêu anh......." Lần lượt chạy trốn, lần lượt bị anh bắt về, cuối cùng anh cũng tức giận, hai tay xốc qua người cô, thân thể cao lớn đè lên cô trên giường, đôi mắt màu đen nặng nềnhìn cô, lạnh lẽo nói với cô, " Mạc Tiểu Hữu, em còn dám chạy nữa có tin anh đánh gẫy chân em không, em không được rời khỏi anh!"Cô nhíu mày vì đau, đôi mắt cô mờ mịt nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh, " Phải như thế nào anh mới chịu buông tha tôi, buông tha tôi...." cô không kìm được hét lên. Trong mắt anh hiện lên nỗi đau sâu lắng,trái tim nhói lên, khuôn mặt lạnh lùng trở nên đáng sợ, " Anh nói cho em biết, Mạctiểu hữu, muốn rời khỏi anh, trừ phi em chết, hoặc là anh mất mạng...."Cô không có cách giết anh, bởi vậy cô tự giết chính mình.…