Về bản chất có thể gọi creepypasta là truyện ma cũng không sai, tuy nhiên sức hấp dẫn của nó lại mạnh hơn rất nhiều một phần bởi chúng được thuật lại một cách chi tiết, có thời gian địa điểm xác thực giống như chính người trong cuộc kể lại hơn là sản phẩm thêu dệt của trí tưởng tưởng. Những câu chuyện rùng rợn đang bắt đầu, chúng đang đợi bạn đó.…
Mấy bạn ơi cho cảnh báo trước là truyện văn phong không theo ngữ pháp Việt cũng không theo lối hành văn nào cả. Nên những bạn có tiêu chuẩn về truyện phải đúng ngữ pháp tiếng Việt thì đừng đọc nha, với cả đây là truyện Huấn Văn nữa, tìm hiểu nó là gì trước khi vào đọc luôn nha. Mình thông báo trước chứ không mình bạn lỡ đọc rồi lỡ bực mình khó chịu nữa. Lưu ý dùm mình nha, mình cám ơn nhiềuu.Nữ vương siêu cấp lạnh lùng là chủ nhiệm . Đậu phộng ngơ ngác bị bắt làm trợ lý . "Không xong rồi , mau chạy thôiiiiii"…
Tác giả : Tử Nguyệt Sa YMô tả : Đam mỹ, Cung đình hầu tước, tình hữu độc chung, trọng sinh, sinh tử, phúc hắc hoàng đế công, thanh lãnh hoàng hậu thụ, HE, ngược, ngọt, công sủng thụ, chủ công, thanh thủy văn.Số chương : 110 chương + 31 PNHoàng đế Đại Chu Tiêu Minh Xuyên sống lại thời điểm mình đăng cơ được mười năm, trước khi Quý quân Diệp Tranh chưa tiến cung.Hoàng đế suy nghĩ một chút, hạ thánh chỉ để Diệp Tranh đi Nam Dương vì Đại Chu triều kiến công lập nghiệp.Hoàng đế trọng sinh đối với Hoàng hậu Cố Du luôn lấy lòng. Đối mặt Hoàng đế hành động bất thường, Hoàng hậu thờ ơ không động lòng.Liên tục gặp khó khăn Hoàng đế càng thất bại càng cố gắng. Hắn hạ quyết tâm nhất định phải bù đắp cho những thua thiệt đối với Hoàng hậu ở kiếp trước.Cặp đôi chính: Tiêu Minh Xuyên x Cố DuCặp đôi phụ: rất nhiềuKhuyến cáo: truyện không có H, nên không có thịt thà.: truyện không chính xác 100℅, có chỉnh sửa, tên của một số nhân vật có thay đổi không giống hoàn toàn như bản gốc. Mong các bạn đừng thắc mắc. Nếu bạn không thích thì đừng xem, đừng bình loạn. Thanks…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…