7. (Đại Đức) Bèo dạt mây trôi
- "Anh Đức ơi nhanh lên nào."
- "Đợi anh với Đại ơi!"
-"..."
Hai chàng trai trẻ kéo nhau đi chơi, nơi họ muốn đến là bờ suối. Con suối nhỏ, nước khá trong, in hình những đám mây bồng bềnh trôi lơ lững trên bầu trời xanh. Đôi lúc sẽ thấy được những chú cá bơi lượn dưới dòng nước mát. Bên bờ suối, nơi hai bạn trẻ ngồi là gốc của một cây cổ thụ, tán cây lớn che mát cả một khoảng đất. Chỗ này là nơi mà bọn trẻ con thường chơi đùa cùng nhau vào những buổi chiều mát mẻ sau một buổi sáng học tập mệt mõi.
- "Ở đây đúng là mát mẻ, tuyệt cú mèo nhỉ anh Đức nhỉ !"
-"Ừ, em thích thì anh cũng thích!"
Đại vươn tay quàng vai người bên cạnh, Đức ngã đầu vào vai chàng trai kém mình một tuổi mà cao hơn mình gần 10cm kia. Cứ như thế, cả hai ngồi ngắm hoàng hôn đang dần buông xuống phía chân trời xa xa.
Trọng Đại và Văn Đức là bạn bè với nhau từ thuở bé, cả hai đều sống ở một làng chài nhỏ gần biển. Đức lớn hơn Đại một tuổi, nhưng ở đây thì chênh nhau năm bảy tuổi gì thì vẫn chơi với nhau bình thường. Từ khi còn bé, Đại và Đức đã thân với nhau hơn so với các bạn trong xóm, hai đứa rất hoà thuận với nhau, rất hiểu ý nhau và chưa bao giờ bất hoà, điều này khiến các vị phụ huynh của hai bạn rất yên tâm khi hai bạn chơi với nhau.
Những đứa trẻ khác khi lớn lên đều có một ước mơ riêng, vậy nên chúng đã rời quê hương thân yêu, rời ngôi làng chài bé nhỏ này để đến những miền đất mới, nơi có thể giúp chúng thực hiện những hoài bảo của mình, chỉ có Đại và Đức chọn ở lại nơi này. Trọng Đại vì muốn nối nghiệp ngư dân của bố nên quyết định ở lại. Cậu muốn ra khơi, đi đến những vùng biển xanh mát để đánh bắt những loài sinh vật biển ngoài kia. Có thể đam mê đó đã được truyền lại từ bố của cậu. Còn Văn Đức thì không đam mê như Trọng Đại, lí do anh ở lại đây là vì lúc còn học cấp 2, anh bị một tai nạn ập đến, khiến cho sức khoẻ của anh không được tốt nhưng những người bạn khác. Điều này khiến bố anh lo lắng khi để anh đi xa, thế nên bố anh quyết định để anh ở lại đây, để anh nuôi vài ao tôm ao cá. Đức và Đại có một điểm chung là, cả hai đều không có mẹ. Mẹ của Đại không may đã mất từ lúc sinh cậu ra, còn mẹ của Đức thì đã bỏ đi từ khi anh chưa được một tuổi, vì bà ấy không muốn sống cảnh cực khổ ở đây.
Bèo dạt, mây trôi chốn xa xôi
Em ơi anh vẫn đợi bèo dạt
Mây trôi, chim ca tang tính tình, cá lội
Ngẫm một tin trông, hai tin đợi, ba bốn tin chờ
Sao chẳng thấy đâu.
Một mình trăng treo suốt đên thâu
Em ơi trăng đã ngã ngang đầu
Thương nhớ ai, sương rơi đêm sắp tàn, trăng tàn
Cành tre đưa trước ngõ, làn gió la đà
Em vẫn mong chờ, sao chẳng thấy đâu.
Ngày ngày ra trông chốn xa xăm
Em ơi anh vẫn đợi mỏi mòn
Ra trông sao xa tang tính tình cá vờn
Người đi xa có nhớ, là nhớ ai ngồi
Trông cánh chim trời, sao chẳng thấy đâu...
-"Anh hát hay quá đi !"
-"Đương nhiên rồi, anh mà lị haha!"
-"Mà sao anh lại hát cho em nghe mỗi bài này thế ?"
-"Vì anh muốn em biết, dù em có đi đâu thì anh vẫn luôn ở đây chờ em về, nên là em phải về sớm với anh đấy!"
-"Hì em biết rồi, thương anh nhất." Nói rồi Đại thơm vào má Đức một cái, Đức cũng rướn người lên thơm lại vào má Đại một cái.
Ừ thì hai bạn yêu nhau đấy, lâu rồi, cũng không biết từ khi nào cả hai lại có tình cảm với nhau, chỉ biết từ cái hôm hai đứa vô tình ngã đè lên nhau, môi chạm môi, mắt đối mắt thì cả hai đã xác định là người yêu của nhau. Hai bạn chưa nói chuyện này với hai bố, vì không muốn các bố phải buồn, nhưng họ không biết rằng hai ông bố đã sớm nhận ra. Bố Đại và Bố Đức đều rất ngạc nhiên khi vô tình thấy hai bạn trao cho nhau nụ hôn bên bờ biển gió lộng. Hai bố không phản đối, nhìn con của mình cực khổ từ nhỏ, bây giờ nó được hạnh phúc, người làm bố như họ cũng yên lòng.
...
Hôm nay Đại cùng hai bố ra khơi đánh bắt, Đức ở nhà chăm lo cho mấy ao cá của mình. Bình thường thì Đại đi tầm 3-4 ngày sẽ về lại đất liền, và ở đây ai cũng thế, những người ở nhà thì luôn cầu mong người thân sẽ bình yên trở về và bắt được nhiều hải sản. Đức cũng vậy, anh luôn mong bố cùng Đại sẽ thượng lộ bình anh. Anh đang ăn trưa, ti vi phát ra một tin tức khiến anh đánh rơi cả cái bát trên tay:
"Một áp thấp nhiệt đới đang mạnh dần lên thành bão ở vùng biển X..."
Vùng biển X, không phải là nơi mà các bố và Đại sẽ đến để đánh bắt sao ? Đức chạy vội ra ngoài, chạy hướng về phía biển. Anh đứng nhìn về hướng mà con thuyền chở Đại đi đã ra khơi, nơi bầu trời xa xa đó, những đám mây đen đang vây kín cả một vùng trời, có thể thấy được đây là một cơn bão khá lớn. Đức ngồi bệt xuống bờ biển, anh ngửa mặt lên trời, nước mắt bắt đầu rơi. Anh chắp hai tay lại cầu nguyện: "Con cầu mong trời phù hộ cho tất cả mọi người bình yên trở về."
...
Đã bốn ngày trôi qua, bố và Đại vẫn chưa về, Đức vẫn ngồi trước mỏm đá cao bên bờ biển để trông chờ chiếc thuyền thân thương trở về. Cơn bão đã đi về hướng khác, không đổ bộ vào hướng có ngôi làng của anh. Ngày nào anh cũng ra đây ngồi đợi, từ sáng cho đến tối muộn. Hôm nào anh cũng nhủ với lòng mình rằng, tất cả mọi người sẽ bình yên trở về.
Nhưng cuộc sống đâu bao giờ mãi bình yên. Khi Đức trở về nhà sau một ngày ngồi trên mỏm đá, bác hàng xóm đã chạy đến tìm Đức, vẻ mặt bác buồn rười rượi, nơi khoé mắt bác đã có những giọt nước long lanh.
-"Đức ơi, bố cháu..bố cháu..đã..đã..."
-"Bố cháu làm sao hả bác? Có phải bố về rồi không ạ ?" Đức vội hỏi lại. Bác hàng xóm lắc đầu, nước mắt cũng không kìm được.
-"Bố cháu, thằng Đại, cả bố thằng Đại, tất cả..tất cả..đã không thể trở về nữa rồi!"
Đoàng!!!
Tiếng sét vang lên làm rung chuyển cả bầu trời, Đức chết lặng khi nghe thông tin từ bác hàng xóm. Anh như không tin vào những lời mình nghe thấy. Anh chạy, chạy thật nhanh lên mỏm đá mà anh vừa rời khỏi. Anh đứng trên mỏm đá, gào to gọi bố và Đại, nhưng đáp lại anh chỉ là tiếng mưa rơi xối xả, tiếng sóng biển đập vào gềnh đá. Anh ngồi bệt xuống, hai hàng nước mắt đã chảy dài từ bao giờ. Trong lòng anh vỡ vụn, chẳng còn lại gì. Còn gì đau hơn nữa chứ, những người mình yêu thương nhất, những người yêu thương mình nhất, những người là cuộc sống của mình, bây giờ đã bỏ mình lại và đi về một nơi xa. Anh ngồi ở đấy, khóc mãi.
Mỏi mòn đêm thâu suốt năm canh
Em ơi anh vẫn đợi mỏi mòn, thương nhớ ai
Chim ơi cho nhắn một đôi lời
Người đi xa có nhớ, là nhớ ai ngồi
Trông cánh chim trời, sao chẳng thấy đâu
Người đi xa có nhớ, là nhớ ai ngồi
Trông cánh chim trời, sao chẳng thấy đâu
Đức hát lại những lời cuối của bài hát mà anh vẫn thường hát cho Đại nghe. Anh bước đến bờ vực của mỏm đá, ngước mặt lên trời nở một nụ cười buồn. Rồi từ từ thân thể anh rơi xuống, chìm sâu vào dòng nước lạnh lẽo, sâu hun hút...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com