Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Beta được định giá rõ ràng - Kiều Tiểu Bảo

Tên gốc: 明码标价的beta【ABO】

Tác giả: Kiều Tiểu Bảo ( 乔小宝 ).

Editor: Fushigina_Usagi

Tình trạng truyện gốc: Đã hoàn.

Thể loại: ABO, đam mỹ, chủ thụ, song tính, h văn (18+), np, xuyên không, tinh tế, tương lai,...

*** Cảm nghĩ cá nhân ***

Ngày 09/06/2024: Đến hôm nay thì truyện được cập nhật lần cuối vào 21/08/2023 (chương 26). Kiểu này bạn dịch drop truyện rồi.

Truyện này mình đọc mấy chương đầu thấy chán chán, lướt ra vài chương sau thấy cũng hài hài nên quyết định theo. Truyện đọc ok lắm.

Ngày 31/12/2024: Truyện đã được cập nhật đến chương 40. Nhưng vì ngừng đọc lâu quá nên mình bị mất hứng thú dù vẫn còn nhớ kha khá tình tiết. Cố đọc chương 27, 28 nhưng vẫn không khơi gợi cảm giác như lúc đầu nên thôi drop vậy.

*** Trích đoạn ***

.: Chương 9 :.

Có một Alpha từ trong đám người đi ra, đến trước mặt Minh Linh chặn đường đi của cậu.

"Cậu chính là Minh Linh?" Lúc hỏi, ánh mắt của người nọ tùy ý lướt qua thân thể cậu từ trên xuống dưới, như thể đang đánh giá Minh Linh, nhưng giọng nói căng thẳng cùng bàn tay run rẩy đã làm bại lộ vẻ khẩn trương của hắn.

Cũng may Minh Linh không muốn vạch trần, cậu khẽ nhếch môi, lộ biểu cảm hấp dẫn, thậm chí còn nói với giọng khiêu gợi: "Tôi chính là Minh Linh. Cậu có chuyện gì à?"

"Nghe, nghe nói cậu gọi chúng tôi là khách hàng tương lai?"

Minh Linh khẽ nâng cằm, lộ ra nụ cười kinh doanh: "Đúng vậy, cậu muốn sử dụng dịch vụ của tôi sao? Một lần 1000, bao đêm 2000, oral sex không bán lẻ, nó bao gồm như một món quà trong phí qua đêm, creampie (*) thêm 500, thắt nút thêm 1000. Vì cậu là khách hàng đầu tiên của tôi sau khi nhập học nên tôi sẽ tặng cậu một phiếu giảm giá 9,5%. Ồ, đúng rồi, kinh doanh nhỏ lẻ, không mặc cả nhé!"

(*) 内射加: Creampie: hay chảy tràn tinh dịch là một thuật ngữ về mà văn hóa phẩm khiêu dâm dùng để chỉ hành động xuất tinh vào âm đạo hay hậu môn mà không dùng bao cao su , dẫn đến việc tinh dịch chảy tràn ra bên ngoài.

Giọng nói của Minh Linh không nhỏ, mà thính giác của Alpha đều rất tốt.

.: Chương 10 :.

Ngay khi những lời này được nói ra, hiệu quả có thể so sánh với nhấn nút tắt tiếng. Ngay cả Alpha đang giả vờ kinh nghiệm dồi dào trước mặt này cũng không lên tiếng.

-- Cái này, cái này thật sự coi chúng tôi là khách hàng sao?!

Trong lúc nhất thời, câu hỏi này hiện lên trong tâm trí các Alpha.

Trong nhận thức của bọn họ, hầu hết Beta nam đều là nhân vật bình thường, ngay cả khi có một số khác biệt, bị hạn chế bởi thể chất của mình, cũng không thể so sánh với phần lớn các Alpha. Bởi vậy, phần lớn những gã thiên chi kiêu tử này đều coi thường Beta nam, một bộ phận nhỏ còn coi đối phương là bao cát của mình, là loại hàng hóa khi họ nhìn không thuận mắt thì xông tới đấm đá mấy phát.

Bây giờ cậu đã vào đại học Đế Quốc, trong trường quản lý chặt chẽ, cậu không được phép rời khỏi trường trừ những kỳ nghỉ dài ngày, vì thế mà ham muốn của những Alpha này chỉ có thể phát tiết ở chỗ Beta. Lúc này bọn họ đối với Beta mới đánh giá cao vài lần.

Nhưng cho dù nhìn vài lần, công cụ vẫn là công cụ, nhiều nhất là chỉ khác nhau ở chỗ dùng thuận tay hay là không thuận tay.

Thế nhưng, Beta nhỏ bé trước mặt này, thân là công cụ, lại dám nói chuyện với họ về tiền bạc?!

Lập tức có người hét lên, "Cậu là cái thá gì?"

Lúc này lại có thêm nhiều người phụ họa: "Đúng vậy! Chịch cậu mà còn phải trả tiền à?"

Minh Linh đã đoán trước được, điều này sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra. Cậu cũng đã sớm diễn tập một số phương án ứng phó cho tình huống này. Giờ phút này, cậu liền sử dụng plan A, tăng âm lượng đối với nơi vừa phát ra giọng nói: "Cậu từ đâu chui ra mà nghèo như vậy, ngay cả 1000 tệ cũng không chi nổi?!"

Bốn phía lại là một mảnh líu lưỡi.

...... Gì, tên Beta này dám nói bọn họ nghèo sao?!

Không đợi đối phương phản ứng, Minh Linh khoanh tay trước ngực, ngẩng đầu lớn tiếng hỏi đối phương: "Ngay cả quy định của trường cũng không cấm chúng tôi lấy tiền, cậu dựa vào cái gì mà cấm? Cậu lớn hơn cả quy định của trường chắc?! "

"Nhà trường cho mày vào chỉ để bọn tao phát tiết dục vọng mà thôi!"

"Chính xác! Tại sao mày lại thu tiền?!"

Minh Linh nghiêng đầu cười nói: "Cái này có gì để bàn cãi à. Không muốn đưa tiền thì tôi đổi người khác là được."

Vẫn còn Alpha cảm thấy không phục, giận dữ mắng: "Tại sao?! Ông đây muốn địt mày!"

"Dựa vào cậu mà cũng muốn chịch tôi à!"

"Quả thực là phản rồi! Còn dám chọn người?"

Tình huống như vậy cũng nằm trong dự đoán của Minh Linh, cho nên cậu chỉ cười hỏi ngược lại: "Thế nào? Cậu định hiếp tôi à?"

Câu hỏi quá thẳng thắn khiến người khác chỉ có thể nghẹn họng.

Trả lời câu hỏi này như thế nào?

Trước mặt nhiều bạn học như vậy nói "Đúng, tao chính là muốn cưỡng hiếp mày", không khỏi cũng quá rớt giá đi!

Trong khi một đám Alpha vẫn còn đang rối rắm làm thế nào để phản bác, Minh Linh cười tủm tỉm nói: "Hiếp dâm không chỉ là 3500 đâu."

Minh Linh giơ cổ tay lên, màn hình hiện ra trước mặt cậu, chức năng ghi chép phát lại thời gian xảy ra và số tiền bồi thường của hơn mười vụ cưỡng hiếp mà Minh Linh tìm được. Thời gian càng gần, tiền bồi thường càng cao.

Minh Linh liếc mắt nhìn sơ qua, hạ cổ tay xuống, mỉm cười với mọi người: "Nạn nhân bị hiếp dâm có thể được bồi thường từ 10.000 đến 50.000 tệ." Vừa nói xong cậu dang rộng hai tay trước ngực, bày ra một tư thế hoan nghênh mọi người, "Muốn cưỡng hiếp tôi, vậy thì đến đây, tôi không chê nhiều tiền đâu."

Sau đó, cậu lại thu tay về, đặt chéo ở bụng dưới, ra vẻ đoan trang nói, "Đương nhiên, các vị đều được hoan nghênh nên là vui lòng đặt lịch hẹn trước, dù sao tôi cũng muốn tốt nghiệp thuận lợi hơn là kiếm tiền."

.: Chương 15 :.

Mọi người chỉ thấy Minh Linh khẽ mỉm cười nói: "Kính thưa quý thầy cô và các bạn học, tôi tên là Minh Linh."

Tốc độ nói của cậu khi nói câu này không nhanh không chậm.

Tuy nhiên là một giây sau, Minh Linh giống như đang nói chuyện, nhanh chóng đọc: "Được rồi, nói ngắn gọn một câu. Tôi đến đây để kiếm tiền. Trong tương lai, nếu có người muốn tìm tôi để chịch, cùng lớp không giảm giá, nhưng sinh viên năm cuối thì giảm giá 20% , còn giảng viên và nhân viên trường thì giảm giá 5%......"

"Câm miệng!" Phía dưới bỗng nhiên truyền đến một tiếng quát giận dữ, chính là Tần Vũ Hoành đứng dậy mắng: "Loại rác rưởi như cậu, còn muốn kiếm tiền từ chỗ chúng tôi? Cút ra ngoài!"

Tần Vũ Hoành đã sớm không thể chịu đựng được nữa. Hắn ám ảnh nghiêm trọng về vấn đề sạch sẽ, vậy mà gặp phải loại đĩ dâm như Minh Linh, cho dù chỉ là ở cùng trong một không gian, hắn đều cảm thấy -- bẩn!

Lúc trước do ngại Mộ Nhan tới. Hắn không muốn ảnh hưởng đến đàn anh đáng kính này đang quan sát buổi lễ nên chỉ có thể nhẫn nhịn.

Nhưng khi buổi lễ tiến hành đến khâu "tự giới thiệu", Tần Vũ Hoành càng không nhịn được nữa.

-- Một tên rác rưởi như vậy, dám nhìn đàn anh Mộ Nhan mà trong mắt không có một chút tôn kính!

Sau đó, thứ rác này còn dám nói bậy, công khai tỏ thái độ nói cậu ta đến đây chính là để bán thân!

Chết tiệt!

Mẹ kiếp!

Tần Vũ Hoành không nhịn được nữa! Hắn không nhảy lên đạp chết thứ rác rưởi này là vì hắn không muốn nhảy qua đầu đàn anh đáng kính.

Làm như vậy dường như là xúc phạm đàn anh, vì vậy hắn không làm được.

Bầu không khí đóng băng trong giây lát.

Trước khi Tần Vũ Hoành lên tiếng, Minh Linh kỳ thật đã bồn chồn sắp chết. Cậu có cảm giác mình đang bị rắn độc và dã thú theo dõi, tóc gáy đều dựng đứng, chân như nhũn ra trong bầu không khí này.

Vì vậy mà cậu nói càng lúc càng nhanh, quên nói phần quan trọng trước.

Minh Linh thậm chí còn nghĩ rằng mình đã làm hỏng chuyện.

Hiện tại bị Tần Vũ Hoành cắt ngang, luồng khí đáng sợ đó đột nhiên biến mất không còn dấu vết. Minh Linh cũng phục hồi tinh thần trong tiếng mắng chửi này, thậm chí cậu còn cảm thấy có thể -- thêm, nhiều, lửa!

Thừa dịp mic còn chưa bị lấy đi, Minh Linh cười rạng rỡ với Tần Vũ Hoành: "Đừng nóng giận nha người đẹp, nếu là cậu thì tôi không tính phí đâu. Dù sao với nhan sắc này của cậu, chưa biết ai mới thật sự là kẻ đi bán dâm?"

Từ "haizz" thứ hai được thốt ra, Minh Linh nháy mắt thô tục với Tần Vũ Hoành.

Trong một thời gian ngắn, lặng ngắt như tờ.

Ngay cả nữ MC đang với tay lấy mic cũng dừng động tác, không khỏi quay đầu nhìn vẻ mặt của Tần Vũ Hoành.

Minh Linh cũng không để ý Tần Vũ Hoành sững sờ một lúc, muốn quay sang hàng trước nhưng bị Hứa Thần Dục ngăn lại, nâng giọng đọc đoạn kết cuối cùng.

"À, xin lỗi, tôi quên nói thêm, nếu có thể cho tôi học bổng toàn phần thì giảng viên và nhân viên dưới 30 tuổi sẽ được mua dâm miễn phí nha!"

.: Chương 19 :.

"A a a a a a a a a a!!!" Hoàng Mộng Thuần sợ hãi hét lên vài tiếng, trong chốc lát hai tay che lên rồi lại che xuống, cuối cùng che toàn bộ phía dưới.

Minh Linh: "......"

Không đúng, đều là đàn ông với nhau, anh che làm cái gì?

Minh Linh nghẹn lời nhưng không khỏi nhìn thêm vài lần, chậc chậc chậc, dáng người thật sự rất mlem! Trong lúc rối ren đảo mắt , cậu bỗng nhiên phát hiện ra có cái gì đó là lạ.

...... Khoan đã, anh ta cứng à?!

Minh Linh vô thức đưa mắt nhìn về phía giữa hai tay Hoàng Mộng Thuần, sau khi thấy rõ, nội tâm chấn động dữ dội.

-- Má, cậu còn tưởng đó chỉ là chai dầu gội đầu!!!

[...]

"Thật sự không có ở đây!" Tô Âm nhấn mạnh xong, còn chủ động tránh người ra, "Nếu không tin, mấy em có thể vào tìm."

Nhóm đàn em nhanh chóng lui lại vài bước, giao tiếp bằng mắt với nhau. Trao đổi xong, mọi người nhất trí mở diễn đàn, đăng trong bài viết -- Minh Linh đang ở trong phòng đàn anh Tô Âm, Denzel, nếu mày muốn có tín chỉ thì tự mình đi tìm đi.

Thông tin như vậy còn chưa cập nhật, tin nhắn của quản trị viên đã đến trước.

『 Thông báo khẩn cấp: Vì lý do bất khả kháng, Minh Linh (Beta) sẽ kết thúc trò chơi săn bắt trước thời hạn, các học viên đã hẹn Minh Linh vui lòng tranh thủ thời gian hẹn người khác. 』

Tất cả đàn em đồng loạt trừng mắt.

Bất khả kháng?!

Đèn trong khu bên cạnh tỏa ra ánh sáng đỏ ái muội, tất cả đều quay đầu lại nhìn về phía đó. Lần này không phải nhìn đèn, mà là ngôi nhà đó.

...... Mẹ nó quá không bình thường!

Lần thứ hai phát tình, ai lại đi quan hệ chứ?!

Biểu hiện của mọi người ở hiện trường khiến Tô Âm ý thức được một ít khả năng không thể tưởng tượng nổi. Y đi nhanh vài bước ra khỏi cửa, vươn đầu nhìn về phía sân bên cạnh. Cảm giác cấp S được kích hoạt, y quả thật cảm nhận được một hơi thở xa lạ trong phòng của đối phương.

Nhưng... Không thể nào?!

Hoàng Mộng Thuần điên rồi sao?!

.: Chương 20 :.

Một lát sau, Minh Linh ăn xong. Cậu ngẩng đầu nhìn Hoàng Mộng Thuần, đối phương vẫn đang chậm rãi nhấm nháp thức ăn, mỗi miếng cắn đều tinh tế và tao nhã.

Minh Linh có chút tò mò: "Các anh đều ăn như vậy sao? Ý tôi là, chỉ Alpha trong trường quân sự."

Hoàng Mộng Thuần tăng tốc độ nhai, đợi khoảng hai mươi lần nhai rồi nuốt xuống, anh mới đáp: "Không. Chỉ có tôi thôi."

"Thói quen này được hình thành như thế nào?"

Hoàng Mộng Thuần ra hiệu chờ một chút, "Tôi ăn xong trước." Cũng may là trong bát của anh chỉ còn lại một đôi đũa.

Ước chừng hơn mười giây, Hoàng Mộng Thuần nhấp một ngụm canh, mới đặt bát xuống và trả lời câu hỏi của Minh Linh.

"Mẹ tôi nấu ăn không cẩn thận, khi còn bé luôn ăn phải lưỡi câu, vảy cá, dây thép và băng keo, dần đần, tôi thích ăn cơm chậm một chút." Hoàng Mộng Thuần nói xong, còn cười một chút.

Minh Linh: "......"

Loại thời thơ ấu này thật sự không phải là lịch kiếp chứ?

Minh Linh nhất thời không biết nên trả lời như thế nào. Cậu vội vàng đổi chủ đề và tán gẫu một chút về điều mà bọn họ nên quan tâm.

"Sao tự nhiên anh lại muốn sờ ngực tôi?"

Hoàng Mộng Thuần: "Chỉ, chỉ là cảm thấy..."

"Hả? Anh cảm thấy thế nào?"

"Cảm thấy có chút đáng yêu..." Hoàng Mộng Thuần càng nói, âm thanh càng nhỏ lại, cúi đầu càng thấp, mặt càng đỏ hơn.

Minh lắng nghe đến kinh ngạc, ngực cậu đáng yêu? Nhịn không được tò mò kéo cổ áo ra, nhìn vào bên trong -- hình dạng bình thường, kích thước cũng bình thường, chỉ có đầu vú hồng nhuận mềm mại, miễn cưỡng coi như không tệ.

Vậy nên là dễ thương ở đâu?

Minh Linh nới lỏng cổ áo của cậu và đi đến một kết luận: "Khẩu vị của anh rất độc đáo."

Hoàng Mộng Thuần: "..." Đây là biến tướng đang khen ngực mình lớn lên đặc biệt sao?

Minh Linh không còn rối rắm đề tài này nữa. Cậu lại bắt chuyện khác, hỏi: "Vậy thì làm như vậy có ảnh hưởng gì đến anh không?"

Điều này chọc trúng điểm thương tâm của Hoàng Mộng Thuần. Đôi mắt của anh tiếc nuối, nói: "Hẳn là có. Dù sao thì chúng ta đã quan hệ."

Minh Linh chớp chớp mắt, "Anh nói là chúng ta đã quan hệ à?"

Giọng điệu chấn vấn của Minh Linh khiến Hoàng Mộng Thuần có chút không tự tin. Anh nhíu mày nhớ lại, cuối cùng khẳng định: "Tôi đúng là đã sờ ngực em."

"Anh chờ một chút." Minh Linh rời khỏi bàn ăn, vọt tới góc cầu thang mở quang não của Hoàng Mộng Thuần ra. Cậu mở tìm kiếm để tra nghĩa của từ "make love".

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com