chương 44 :
Bị hấp dẫn bởi hương thơm thanh khiết, những gì trong đầu khi đó chỉ hiện lên " Khao khát ", đôi mắt đỏ tươi sáng lên, hai chiếc nanh nhọn cũng tự động bật ra, mê mang nhìn chiếc cổ trắng ngần, sợi chỉ tơ máu thoát ẩn thoát hiện dưới lớp da trắng, nuốt ực nước miếng, Đóa Tử miên mang hít ngửi, mút mát, lâu lâu lại le lưỡi liếm láp, Lục Đình không chịu đựng nổi cảm giác Đóa Tử mang lại, kìm nén cách mấy cũng không thể phát ra vài tiếng ngâm nga nhỏ.
Vô thức , hai tay không biết do vô tình hay cố ý, Lục Đình vùi tay vào tóc Đóa Tử ấn đầu cô xuống sâu hơn, mùi hương càng thêm đậm đà, rõ ràng, tăng lực đạo nhanh chóng đem hai tay Lục Đình làm loạn trên đầu ép chặt lên đỉnh đầu, ngẫng đầu lên đôi mắt sáng đỏ ấy dịu dàng mang theo chút đau thương nhìn sâu vào cái đen sáng óng ánh của Lục Đình, bàn tay lạnh muốt dọc theo viền cổ vuốt ve, ấn ngay đôi môi mình xuống môi Lục Đình , một nụ hôn nóng bỏng tưởng chừng không có dứt ra, dứt ra khỏi lưới tình vừa bẫy, Lục Đình kinh hô bất ngờ khi cảm nhận được cái nhói lên ngay cổ, nhăn mày , Lục Đình không khỏi ngạc nhiên, chất lỏng ươn ướt chảy dọc theo cổ xuống ga giường trắng, tiếng mút mát ngày càng rõ lên, liên tục đánh vào lưng Đóa Tử, nước mắt theo khóe từ từ chảy xuống, không phải vì đau, cũng không phải vì cái gì khác, Đóa Tử đã từng hứa sẽ luôn tôn trọng cô hay sao, luôn thực hiện những lời cô muốn mà, ngay cả việc này Lục Đình chưa hề sẵn sàng , chưa chuẩn bị lấy một thứ gọi là tâm lí để đón nhận kết quả của tương lai.
" Đóa Tử... " Lục Đình nức nở.
" ... "
" Xin chị "
" ... " Đóa Tử bị bản năng che đậy lại, hoàn toàn không thể lay động, cái chiếc răng nanh cắm sâu vào cổ Lục Đình như một cay dao găm nhọn .
" Làm ơn đi mà "
" Một chút - chỉ một chút "
Hai tay trên lưng bắt đầu có dấu hiệu yếu dần, giọng nói non nớt yếu ớt hơn lúc nãy, ánh mắt dần trở nên mờ nhạt bị nước mắt ứ lại che khuất đi, sắc hồng tươi tắn cũng không còn trên khuôn mặt khả ái, mọi thứ dần dần tối lại, Lục Đình có thể cảm nhận cái lạnh đang sắp phủ kính lên người mình.
Cả thân thể đột ngột bị tác động văng thẳng ra cửa, Đóa Tử không kịp trở tay cộng thêm ánh nắng gắt làm nội lực bên trong bị kìm hãm, lăn lóc trên mặt đất, không ngừng kêu la , cầu cứu, Đóa Tử bị ánh nắng ăn mòn vào cơ thể từng chút một, da vẻ trên người bốc từng làng khói trắng, quần áo trên người cũng bị cháy xém bắt đầu lan ra .
" Đóa Tử " Đới Manh và Mao Mao nghe thấy cầu cứu từ giọng nói bằng hữu liền bỏ hết số củi trên vai , lật đật tri hô đem nước và vải tối đắp lên thân hình bỏng đỏ của Đóa Tử.
" Cứu mình " Đóa Tử đau đớn .
" Mau đem cậu ấy vào nhà " Đới Manh cùng những người khác vội vàng đem Đóa Tử vào nhà .
" Gọi Mã Lão Sư đi "
" Đóa Tử cậu không sao chứ" Đại C bên cạnh gấp rút che đậy tất cả những chỗ có thể bị ánh nắng chiếu vào, nhanh tay đem quần áo trên người đang bốc khói xé ra.
" NaNa " Đóa Tử tay run run chỉ vào cái quan tài đang cũng bốc có những luồn khói trắng bay ra.
" Tiểu Tiền , mau đem nắp quan tài mở ra, còn nữa đem kiếm một bao đá ướp lên người con bé đi .
" Biết rồi, Tiêu Âm phụ em " Tiểu Tiền nhanh chóng đứng dậy cùng Tiêu Âm mở nắp ra, quả thật NaNa cũng bị ảnh hưởng không ít.
" A " Đóa Tử bị đụng đến chỗ bỏng rát liền phản ứng dữ dội.
" Mau né ra " Mã Lão Sư nghe chuyện liền dùng king kong phóng thẳng đến.
" Lão Sư " Đới Manh kể lại toàn bộ những gì mình thấy .
" Tính sau đi, tất cả ra ngoài hết đi " Mã Lão Sư ngồi xuống cạnh Đóa Tử.
Trấn an đám nhóc , Đới Manh cùng những người khác đứng ngồi không yên, đây là lần đầu tiên sau gần ấy năm Đóa Tử bị ánh nắng thiêu đốt như thế này, nếu nói là vô ý thì hoàn toàn sai, kinh nghiệm, và bản năng sinh tồn của Đóa Tử là thừa , không thể nào có chuyện đó được. Hơn một tiếng chờ đợi bên ngoài, không sao khỏi xót xa , tiếng đau đớn như bị xé thịt vang lên inh ỏi, đám nhóc ngồi bên ngoài cũng phải rơi lệ cho người chịu đau bên trong.
" Mã Lão Sư , thế nào rồi " Đới Manh chạy vội đến.
" Haizzzzzzz, thiếu chút nữa là nó chầu ông bà rồi "
" Vậy cậu ấy rốt cuộc ra sao "
" Không nguy hiểm nữa rồi, chỉ cần nghỉ ngơi là được "
" Nhưng mà lúc nảy..."
" Da nó bị cháy đi, sẽ có thể mất một tuần mới khôi phục lại được, ta đã dùng chút pháp thuật tái tạo lại phần da non nên mới la như vậy thôi."
" Nhưng.."
" Lục Đình đầu sao ta không thấy " Mã Lão Sư chau mày, từ lúc nãy tới giờ vân không thấy bóng dáng của Lục Đình xuất hiện.
" Không biết, lúc về chẳng thấy cậu ấy " Đới Manh lắc đầu.
" Ha con bé này, nó có thể đi đâu đây "
" Lão Sư đây là gì a " Hiểu Phi nhặt một tấm bài nhỏ .
" .... " Mã Lão Sư cầm lấy , ánh mắt đột nhiên tối sầm lại.
" Lão Sư lá bài này là sao ?"
" Có chuyện lớn rồi "
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com