Chương 85 + 86 + 87
Chương 85
Edit: Yunchan
"Nếu nhát kiếm này mà lệch sang bên chút xíu nữa, hoặc đưa tới tay ta chậm thêm tí nữa, thì ta dám đảm bảo cái xác này sẽ trở thành tử thi." Ngụy Chước cúi đầu xử lý vết thương, càu nhàu xong bèn liếc qua cái người đang ngó mình lom lom bên cạnh.
Mặc dù đã dần thích nghi với bộ dạng này của Mộ Sơ Lương, nhưng nghĩ tới nghĩ lui vẫn thấy chuyện này quái quái: "Vậy ngươi bây giờ có được tính là quỷ chưa?"
"Là hồn phách thôi, nhưng nói quỷ cũng không sai lắm." Mộ Sơ Lương tiện miệng đáp một tiếng, chuyện này mà giải thích cho hết thì đúng là lê thê, bây giờ họ còn phải tranh thủ thời gian để lo những chuyện khác nên cứ tạm bỏ qua nó vậy.
Hắn nhìn Ngụy Chước băng bó vết thương trên người mình, nghe Ngụy Chước bảo tạm thời mình không nguy hiểm tới tính mạng thì mới thở hắt ra: "Đa tạ."
Ngụy Chước ậm ờ một tiếng trong miệng, sau đó mới hết nhìn nổi mà lên tiếng phàn nàn: "Ngươi không thể chui lại vào trong cơ thể này à, cứ đong đa đong đưa bên cạnh kiểu này không sợ hù chết người ta sao."
"Hiện tại vẫn chưa được, ta còn chuyện phải làm." Nói rồi Mộ Sơ Lương nhìn vào cái cơ thể yếu đuối tái nhợt của mình, thật ra còn một nguyên nhân nữa khiến hắn không muốn chui vào lại, đó là vì nhìn cái xác đó quá thảm, thần hồn không thể rời thân thể quá lâu, tới khi hắn về lại rồi, vết thương đó... chắc là đau lắm.
Hắn bắt đầu ăn năn vì nhát kiếm vừa rồi mình lỡ tay đâm mạnh quá.
Ngụy Chước cau mày im lặng, trong khi ánh mắt lại liếc sang bên.
Lúc nãy khi Ngụy Chước trị thương cho Mộ Sơ Lương, Vân Khâm luôn ở bên, nhẹ nhàng cầm lấy cánh tay lạnh như băng của thân thể này, còn nhìn chằm chằm Mộ Sơ Lương với vẻ mặt nặng nề.
Mộ Sơ Lương cười khổ trong lòng, biết vẻ mặt này của nàng có ý nghĩa gì, bèn nhanh chóng giải thích: "Tình huống khi đó rất nguy cấp nên chỉ còn cách này thôi."
"Muội biết." Vân Khâm nhẹ gật đầu, nàng đã biết thân phận của Mộ Sơ Lương, biết rằng chỉ có làm vậy mới có thể cho thần hồn thoát xác, thi triển thần lực để cản chân Huyền giới. Nhưng dù thế nét mặt nàng vẫn không thể dịu lại được, ánh mắt vẫn lẩn khuất sự u tịch, nàng thấp giọng hỏi: "Nếu như thân thể này không còn, thì huynh sẽ ra sao?"
Mộ Sơ Lương tần ngần chốc lát rồi mới đáp: "Quay lại thần giới."
Giữa thần giới và Nhân giới cách nhau một cánh cửa, từ hai ngàn năm trước tam giới Nhân Thần Ma đã ngăn cách nhau, từ đó trở đi cánh cửa ấy không còn mở ra dễ dàng nữa, nếu Mộ Sơ Lương trở về Thần giới thì chẳng biết tới bao giờ họ mới được gặp lại nhau.
Vân Khâm không dám tưởng tượng tới chuyện ấy, nàng đã chờ quá lâu rồi.
Nghĩ rồi nàng nhìn thẳng vào Mộ Sơ Lương, nói: "Huynh hứa với ta sẽ bảo vệ thân thể này an toàn có được không?"
"Sẽ không có việc gì đâu." Mộ Sơ Lương mỉm cười rồi đáp một cách nghiêm túc: "Ta sẽ không đi đâu cả."
Có được lời cam đoan của Mộ Sơ Lương rồi nét mặt của Vân Khâm mới giãn ra đôi chút, sự khẩn trương vừa trỗi dậy dường như cũng được dẹp yên, dù thế khi cúi đầu nhìn vào bộ trường y nhuốm máu của Mộ Sơ Lương, nàng vẫn không cầm lòng được mà hỏi: "Có đau lắm không?"
"Không đau lắm, nhưng cũng cảm giác được một chút." Mộ Sơ Lương giải thích.
Nghe Mộ Sơ Lương nói thế làm Vân Khâm bỗng nhớ tới một chuyện, nàng dời mắt nhìn sang hắn, nhỏ giọng hỏi một vấn đề khác: "Vậy hơn năm mươi năm hôn mê huynh có cảm giác được gì không?"
"Mới đầu thì không thể vì thần hồn của ta chưa lành lặn, một phần còn ở thần giới, một phần ở trong vực sâu Thất Hải, về sau nhờ muội cứu hồn phách của ta ra khỏi vực sâu Thất Hải thì hồn phách của ta mới quy về nguyên vẹn, lúc ấy mới được tính là thật sự trở lại, cũng tới lúc đó mới cảm giác được sự biến đổi của cơ thể này."
Vân Khâm lặng thinh nhìn Mộ Sơ Lương, trong đầu đột nhiên hiện lên hình ảnh hôm đó, sau khi từ vực sâu Thất Hải trở về Không Thiền phái, vì một câu nói khích của Phượng Tuyên mà nàng đã giận dỗi hôn trộm Mộ Sơ Lương đang ngủ mê.
Giờ nhớ lại...
Vân Khâm bỗng dưng liếc sang Mộ Sơ Lương.
Mộ Sơ Lương đủ thông mình để chỉ liếc mắt qua là đọc thấu tâm tư của Vân Khâm, thế là hắn mím môi cười khẽ, mi mắt cong cong, gật đầu nói: "Chuyện đó... cũng cảm thấy."
Ngụy Chước ở bên nghe hai người họ tâm sự riêng, mới đầu còn hiểu được, về sau là hoàn toàn mù tịt, bèn tò mò chen vào hỏi: "Chuyện đó là chuyện gì? Nghĩa làm sao?"
Vân Khâm ho khan một tiếng, không biết giải thích kiểu gì bèn liếc qua bên cạnh rồi lầu bầu một tiếng: "Để ta ra ngoài coi tình hình sao rồi." Nói rồi quay lưng bước băng băng ra khỏi ngôi miếu đổ Nam thành này.
Ngụy Chước vẫn đang mù mờ, quay mặt qua hỏi thăm Mộ Sơ Lương: "Rốt cuộc 'Chuyện đó' là chuyện gì thế? Nàng ta nhân lúc ngươi hôn mê vẽ bậy lên mặt ngươi à?"
"..." Ánh mắt Mộ Sơ Lương nhìn Ngụy Chước hiện lên sự đồng cảm, cứ nhìn cái thảm cảnh cả đời chưa từng nhìn thấy hình dáng con gái của Ngụy Chước là biết ngay y không nghĩ xa tới thế được. Hắn bèn vỗ nhẹ nhẹ lên vai Ngụy Chước, rồi cũng quay lưng bước ra ngoài: "Ta cũng đi làm chính sự đây, kính mong Ngụy chước tiên sinh hãy ở lại đây đợi giây lát."
Ngụy Chước nhận lấy ánh mắt đồng cảm của Mộ Sơ Lương mà chẳng hiểu đâu ra đâu, nhưng muốn hỏi thêm cũng chẳng được nữa, chỉ còn biết chờ ở đây thôi.
*
Mộ Sơ Lương ra khỏi ngôi miếu đổ mới biết Vân Khâm không đi xa, nàng đang đứng ở bãi đất trống bên ngoài miếu, mà bên cạnh nàng là ba vị Đường chủ đã dẫn chúng đệ tử Thiên Cương Minh và một vài đệ tử của tam môn thất phái tới đây, Vân Khâm đứng lọt thỏm trong đám đông đang thấp giọng trò chuyện với những người còn lại.
Mộ Sơ Lương nhìn lướt qua họ rồi thản nhiên bước tới bên Vân Khâm.
Mọi người đang bận thảo luận chuyện Huyền giới nên chẳng có ai phát hiện ra thân thể hắn khác lạ, khi thấy Mộ Sơ Lương tới Đoan Mộc Vũ bèn lên tiếng trước: "Mộ công tử."
Mộ sơ Lương khẽ gật đầu rồi nói: "Chư vị có còn nhớ hơn ba trăm người ở Kỳ thành chết như thế nào chứ?"
Đoan Mộc Vũ không trả lời, sau một khoảng yên lặng người trả lời là Chung Hoàn: "Ừm... là do lửa thiêu, không còn hài cốt."
"Bây giờ đã tạng mặt cách xuất thủ của Huyền giới, vậy chư vị còn cho đó là do Minh Khuynh gây ra ư?"
Lại một khoảng yên lặng.
Đoan Mộc Vũ bước ra khỏi đám đông cất giọng: "Ta tin Minh chủ."
"Hắn không còn là Minh chủ nữa." Tần Hàn liếc Đoan Mộc Vũ, trầm giọng nói: "Dù chuyện này không phải do hắn gây ra thì hắn cũng không thể làm minh chủ nữa, lẽ nào các vị đã quên mất cuộc nội chiến ở Trung Nguyên năm xưa rồi ư, các vị cho rằng với thân phận đó hắn còn đủ tư cách để giữ vị trí minh chủ nữa sao?"
Chung Hoàn cũng gật đầu đồng tình với Tần Hàn, những người còn lại thấy thế cũng nhao nhao hùa theo, Đoan Mộc Vũ thầm biết mình không thể tranh cãi với số đông được, nên chỉ hừ lạnh một tiếng rồi chẳng buồn hé răng nữa.
Thế rồi trong một trận huyên náo ỏm tỏi, một giọng lành lạnh vọng ra từ ngôi miếu, lọt vào tai mọi người rõ mồn một: "Ta sẽ không quay về Thiên Cương Minh, chư vị xin hãy yên tâm."
Vừa nghe thấy giọng nói này tất cả đều lũ lượt quay sang, Túc Thất đang bước vào vòng người trước ánh mắt lom lom của đám đông, trên áo quần y còn nhuộm máu của trận chiến vừa qua, trông xộc xệch nhưng không hề thảm hại. Y vẫn giữ nguyên vẻ mặt điềm tĩnh hệt như trận đánh với Trung Nguyên ở Kỳ thành chưa từng diễn ra, tầm mắt đảo qua từng con người đã từng kề vai chiến đấu với mình trong quá khứ, quanh người chẳng còn lại cảm giác nghiêm trang khi còn là minh chủ, thay vào đó là ung dung bình thản: "Minh chủ tiền nhậm Diệp Thiện là sư phụ của ta, năm xưa người đột nhiên gặp biến cố, do đó ta mới bất đắc dĩ chấp chưởng Thiên Cương Minh, về sau Trung Nguyên trải qua bao đợt chiến loạn, dù ta muốn từ chức Minh chủ này nhưng cứ phải trì hoãn bao lần, nhưng cuối cùng thì hôm nay chúng đã không còn liên quan tới ta nữa."
Tất cả đều đang nhìn Túc Thất, nhìn con người đã từng dẫn dắt Trung Nguyên suốt mấy thập niên này, y đã từng trải qua bao nhiêu cuộc chiến, từng cứu biết bao người, có người kính trọng y, có người sợ y, y đã ghi lại quá nhiều dấu ấn lên Trung Nguyên này, dù cho y có còn là Minh chủ Thiên Cương Minh hay không, nhưng chỉ cần y ở đây thì chẳng có ai dám coi thường sự tồn tại của y, vì y từng là người đứng đầu của Trung Nguyên.
Dầu cho nó đã là quá khứ.
"Cuối cùng đã có thể dùng tên thật của mình." Túc Thất gật đầu mỉm cười với mọi người, nhẹ giọng nói: "Ta tên là Minh Khuynh."
Minh chủ Thiên Cương Minh năm xưa hiện là thiếu gia Minh gia Minh Khuynh đưa ra lời cam kết: "Tương lai ta sẽ không nhúng tay vào chuyện của Trung Nguyên nữa, xin chư vị hãy yên tâm."
Vẫn là một khoảng yên lặng ngự trị, ai nấy đều nhìn Minh Khuynh chăm chú, thậm chí có người còn thất thần.
Đây là lần đầu tiên họ nhìn thấy dáng vẻ này của Túc Thất.
Túc Thất là người có thể chôn sâu cảm xúc của mình, vì thân là Minh chủ, trên vai y gánh quá nhiều trách nhiệm. Mọi người đều biết Minh chủ Thiên Cương Minh mặt lạnh vô tư, trầm mặc kiệm lời, nhưng rất ít người biết rằng đại thiếu gia Minh Khuynh của Minh gia thời ấy vốn là một người hay ngượng, hiền lành đến nỗi nói chuyện cũng chẳng dám lớn tiếng.
Thời cuộc có thể trui rèn con người thành hình dạng mà tới chính họ cũng không lường được, ví như Minh Khuynh, như Mộ Sơ Lương, hoặc như Vân Khâm hiện tại. Khi có quá nhiều biến cố xảy ra, khi không thể lệ thuộc vào ai khác thì ta buộc phải thay đổi, nhưng có đôi khi dù ta đã thương tích đầy mình nhưng vẫn muốn âm thầm giữ lại nó, không để nó bị chôn vùi vì thời cuộc.
Giờ đây Túc Thất đã tháo bỏ gông xiềng để trở lại với thân phận Minh Khuynh, cũng trở lại với bản chất của mình.
Y không còn lạnh lùng đanh thép như trước mà chỉ yên lặng, sự yên lặng không có áp lực này trông giống với điềm đạm ôn hòa hơn, rồi y dứt mắt khỏi mọi người, nói: " Đã vậy thì ta cáo từ trước."
Minh Khuynh lui lại nửa bước, ngoảnh sang Mộ Sơ Lương bên cạnh: "Nếu có chuyện thì ngươi biết tìm ta ở đâu rồi đấy."
Nét mặt Mộ Sơ Lương phức tạp nhưng vẫn nhẹ gật đầu, cũng không cản y lại.
Trung Nguyên hôm nay không còn tin tưởng Minh Khuynh nữa, dù y muốn ở lại thì cũng chẳng được ích gì, không chừng còn dẫn tới nhiều rắc rối vì thân phận của mình, cho nên với tình thế hiện tại thì ra đi là sự lựa chọn tốt nhất cho y.
"Bảo trọng." Mộ Sơ Lương nghiêm túc nói.
Túc Thất mỉm cười rồi nhìn qua Vân Khâm, nét mặt nàng cũng buồn bã vô cùng, nàng phiêu bạc ở Trung Nguyên hơn năm mươi năm, Túc Thất đã từng dìu dắt giúp đỡ nàng rất nhiều lần, phần ân tình này nàng sẽ ghi khắc trong lòng: "Minh chủ, bảo trọng."
Minh Khuynh dịu giọng: "Nên đổi cách xưng hô thì hơn, bây giờ ta đã không còn là Minh chủ nữa rồi."
Nói xong lời từ biệt thì cuối cùng y cũng quay lưng đi, khuất bóng trong màn khói lửa chưa tắt của Dĩnh thành, không còn vết tích nữa.
Vân Khâm im lặng dõi theo hướng bóng y biến mất, mãi tới khi không còn thấy nữa thì mới nhẹ giọng lên tiếng: "Lúc Huyền giới xâm phạm Dĩnh thành, Minh chủ luôn canh giữ trước cửa thông vào Huyền giới, chém giết tất cả những ai bước qua cánh cửa ấy, chống đỡ tới tận bây giờ."
Trong không gian yên tĩnh chỉ nghe thấy giọng Vân Khâm vang vọng, nàng nói xong câu ấy thì ngước mắt lên hỏi mọi người: "Còn chư vị ở đâu?"
Không ai lên tiếng, Vân Khâm cũng chẳng chờ ai trả lời, nàng chỉ quay gót rời khỏi đây, nhắm về hướng con phố đang nghi ngút khói lửa.
Mộ Sơ Lương vẫn mang nụ cười trên môi, hắn nhẹ giọng nói: "Cõ lẽ trong thành vẫn còn sót lại người Huyền giới, phiền mọi người theo ta rảo qua một vòng xem sao, còn việc tu sửa lại Dĩnh thành cũng cần mọi người thương nghị."
"Đương nhiên." Đoan Mộc Vũ gật đầu.
Mộ Sơ Lương nói xong câu này thì lập tức đuổi theo hướng Vân Khâm vừa đi.
Thiên Cương Minh và tam môn thất phái đứng tại chỗ chốc lát, sau đó Đoan Mộc Vũ bèn dẫn mọi người tới trước ngôi miếu đổ.
Trong miếu, Ngụy Chước đang đảo qua đảo lại mất kiên nhẫn, mà ở trước mặt y... là một Mộ Sơ Lương đang nằm hôn mê bất tỉnh.
***
Chương 86
Edit: Yunchan
Khi Mộ Sơ Lương đuổi kịp thì Vân Khâm vẫn chưa đi được bao xa, nàng đứng ở con phố cách không xa Dĩnh thành nhìn mọi người tất bật dập lửa, nhìn cảnh tượng hoang tàn sau trận hỏa hoạn mà trong phút chốc nàng không biết nên đi đâu, chỉ còn biết đứng chôn chân tại chỗ.
"Bây giờ mọi người đã tới cả rồi, Dĩnh thành sẽ khá hơn thôi, muội đừng lo." Mộ Sơ Lương đi tới từ sau lưng, nhìn vẻ mặt Vân Khâm thì đoán được ngay nàng đang nghĩ gì.
Vân Khâm ngoái đầu lại nhìn Mộ Sơ Lương, thấp giọng nói: "Sư huynh, huynh chăm lo cho Trung Nguyên mấy chục năm, có lúc nào là thanh bình chưa?"
"Chưa." Câu trả lời của Mộ Sơ Lương vô cùng đơn giản: "Dù bên ngoài không có đấu đá, thì vẫn có ngấm ngầm phân tranh."
Vân Khâm đã hơi mệt mỏi rồi, nàng bắt đầu chiến đấu cho Trung Nguyên vì Mộ Sơ Lương, hơn năm mươi năm qua đã cùng Túc Thất làm rất nhiều chuyện vì Trung Nguyên, nhưng đây là lần đầu nàng để lộ nét mặt này, vì người kề vai chiến đấu với mình bây giờ đã ra đi.
Kẻ buộc y phải ra đi không phải kẻ địch mà là những người mà họ đã cùng tận tâm tận lực chiến đấu.
Nghe ra có vẻ hơi hoang đường.
Dĩ nhiên Mộ Sơ Lương hiểu tâm sự của Vân Khâm, hắn thở dài một tiếng rồi bước tới trước mặt Vân Khâm.
"Rất lâu trước đây, khi ta chỉ là một tiểu thiếu gia Mộ gia, khi ta biết mình không thể sống qua ba mươi tuổi đã rất tức giận, ta còn ghét cay ghét đắng ông già đã tự chọn sẵn vận mệnh cho ta." Lúc này Mộ Sơ Lương đã tới gần Vân Khâm, hắn nhìn thẳng vào mắt nàng, mỉm cười bất lực: "Đại sự thiên hạ, tính mạng của người khác thì có liên quan gì tới ta đâu? Thiếu ta thì thiên hạ không sống nổi sao? Phân tranh trong thiên hạ nhiều như vậy, liệu ta lo được bao nhiêu?"
Vân Khâm chỉ lẳng lặng nhìn Mộ Sơ Lương, nàng nhớ khi gặp được Mộ Sơ Lương mười tuổi ở động Tử Yên, đứa trẻ ấy cũng từng nói với nàng như vậy.
Mộ Sơ Lương bỗng rũ mắt nói: "Nhưng sau đó, ông già chết."
"Ông ấy chết vì bệnh, thân thể suy kiệt, hết nước cứu, nhưng trước đó ông ấy đã từng đại chiến một trận, cứu đứa trẻ như ta khỏi tay sát thủ Quỷ môn. Nếu không vì trận đấu ấy thì không chừng ông ấy có thể sống lâu hơn." Giọng Mộ Sơ Lương rất nhẹ, chuyện đã qua lâu lắm rồi nhưng nó vẫn còn rõ nét trong trí nhớ của hắn, rồi hắn cười nói: "Hôm đó ta có hỏi Minh Khuynh, Trung Nguyên đối xử với với hắn như vậy, hắn có oán hận hay không."
Vân Khâm nghe thấy tên Minh Khuynh thì lên tiếng hỏi ngay: "Y nói thế nào?"
"Hắn nói, ít nhất vẫn còn người đứng về phía hắn, không phải sao?" Mộ Sơ Lương nói giọng hòa nhã: "Cũng như cha ta vậy, bên trong Trung Nguyên rộng lớn mà ông bảo vệ có rất nhiều người, trong rất nhiều người đó có cả người thân và bạn bè của ông ấy, có những người mà ông quan tâm, chỉ cần họ có thể sống bình an thì liệu nó có đáng giá không?"
Vân Khâm chợt nhớ tới một người, người đó là cao thủ Nam môn Nhiễm Tĩnh mà nàng đã gặp ở Không Thiền phái trước đây. Thuở thiếu thời y từng được Mộ Sơ Lương cứu, sau đó mới gia nhập Nam môn, trở thành một cao thủ trong Nam môn, về sau Thập Châu tấn công Không Thiền phái, vì báo ân Mộ Sơ Lương năm xưa mà Nhiễm Tĩnh đã dẫn người của Nam môn tới tương trợ. Năm mươi năm sau đó Vân Khâm cũng thường xuyên gặp mặt y, y cũng như Mộ Sơ Lương năm xưa, cứu trợ người ở khắp mọi nơi, hơn nữa còn giúp nàng nhiều lần.
Suy cho cùng thì thế gian cũng chẳng phải quá lạnh bạc, đến cuối cùng Minh Khuynh cũng không phải cô độc một mình.
Sau khi hiểu rõ điều này rồi nét mặt nàng rốt cuộc cũng dịu lại.
Mộ Sơ Lương thấy Vân Khâm đã thoải mái hơn thì mỉm cười chìa tay ra với nàng: "Còn phải thương nghị chuyện Huyền giới và Dĩnh thành với mọi người nữa, chúng ta về thôi."
Vân Khâm khẽ gật đầu, nắm lấy tay hắn một cách tự nhiên, hai người đi sóng vai nhau dưới bầu trời đầy sao, ánh sao rọi xuống mặt đất tựa như lúc hai người cùng chung hoạn nạn ở Thập Châu nhiều năm trước đây.
Tay của Mộ Sơ Lương chẳng có nhiệt độ gì cả, lúc này Vân Khâm mới sực nhớ ra hiện tại hắn chỉ là một hồn thể, nàng cúi đầu nhìn xuống hai bàn tay đang đan vào nhau với vẻ kinh ngạc.
Mộ Sơ Lương giải thích: "Hồn thể của ta có thể đụng chạm được, nhưng vẫn khác với thân thể thật sự."
Bây giờ Vân Khâm mới ngộ ra, nàng cùng Mộ Sơ Lương quay lại ngôi miếu đổ, từ xa đã nhìn thấy người của Thiên Cương Minh và tam môn thất phái đứng trước cửa miếu.
Chẳng biết có phải ảo giác hay không mà khi trông thấy hai người thần sắc của họ lập tức trở nên quai quái.
Những ánh mắt quái dị đó đều đổ dồn cả lên Mộ Sơ Lương,
Ngay trong khoảnh khắc gượng gạo này, Đoan Mộc Vũ bỗng bước ra, ngập ngừng nói với Mộ Sơ Lương: "Mộ công tử... Thương thế có khá hơn chưa?"
Vân Khâm: "..."
Nàng nhủ bụng, có lẽ những người này đã vào ngôi miếu đổ, nhìn thấy thân thể bị thương thê thảm của Mộ Sơ Lương rồi.
Mộ Sơ Lương nghe thấy câu thăm hỏi này thì mặt mày cũng chẳng đổi sắc, chỉ gật đầu nói: "Đã đỡ hơn nhiều rồi, đa tạ Mộc đường chủ quan tâm."
Đoan Mộc Vũ nhìn Mộ Sơ Lương, rồi ngoái đầu nhìn vào ngôi miếu đổ ở sau lưng, phần đông những người còn lại cũng có nét mặt như thế, cứ như đang nặn óc đoán xem tại sao cái người đang hấp hối ở bên trong giờ này lại đi đứng tỉnh bơ ở ngoài này.
Tiếc là Mộ Sơ Lương không cho họ thời gian để nghĩ thêm về nó mà nhanh chóng bàn vào chính sự. Hiện tại Minh chủ Thiên Cương Minh đã không còn ở đây, mọi sự vụ của Thiên Cương Minh đều do ba vị đường chủ quyết định, còn bát đại thế gia lại lấy Mộ gia làm đầu, dĩ nhiên mọi người đều nghe theo sự an bài của Mộ Sơ Lương.
Mọi người gấp rút chia ra làm việc, một nhóm đi lùng kiếm những tên Huyền giới còn ẩn náu trong Dĩnh thành, những người còn lại thì vào thành cứu hỏa.
Mộ Sơ Lương và Vân Khâm cũng không rảnh rỗi, họ cũng bắt tay vào cứu trợ khắp nơi, từ khi mặt trời mọc tới lúc mặt trời lặn mới sục sạo được hết Dĩnh thành, nhưng vẫn không phát hiện được dấu vết của người Huyền giới.
Sau đó Vân Khâm dẫn Mộ Sơ Lương trở lại căn khách điếm hiện đã thành đống tro tàn.
Khách điếm Phù Dung đã không còn nhìn ra diện mạo ban đầu, giờ đây nó chỉ còn trơ lại vách tường nám đen và tro bụi rải rác đầy đất, cũng may ngọn lửa đã bị dập tắt, chỉ còn lại khói bốc lên trong đống phế tích, thi thoảng còn có đốm lửa bắn ra lách tách, cho thấy nơi đây đã từng bị lửa lan qua.
Vân Khâm đứng ở trước đống tan hoang, ánh mắt tối tăm: "Nghe Hoàn La tiền bối kể lại thì lúc đó thế lửa quá lớn, y không thể cứu được Hắc Y, Hắc Y đã táng thân trong biển lửa nơi đây."
Nói rồi nàng đưa mắt nhìn bốn phía, chung quanh tối om, đâu đâu cũng có dấu vết bị lửa thiêu, chốc chốc lại có bóng người hối hả đi sượt qua bên cạnh, họ là những người đang bận rộn cứu chữa Dĩnh thành.
Vân Khâm nói: "Lúc nãy Hoa Chi cô nương còn ở đây, bây giờ hình như đã đi rồi."
"Ừ." Mộ Sơ Lương khẽ đáp lại, tầm mắt dừng lại trên căn khách điếm đã bị cháy nám đen chưa từng dời đi, lát sau mới cất bước đi về phía khách điếm.
Vân Khâm nối gót theo sau, Mộ Sơ Lương bắt đầu lật tìm trong đống phế tích, Vân Khâm lên tiếng hỏi dò: "Huynh đang tìm gì thế?"
Mộ Sơ Lương quay đầu nhìn về phía Vân Khâm, thấp giọng nói: "Vòng tay."
Đến đây Vân Khâm mới nhớ ra, trước đây Phong Diêu Sở từng xin một cặp vòng tay của Mộ Sơ Lương, một chiếc tặng Hoa Chi, một chiếc thì đeo lên cổ tay của Phong Diêu Sở. Sau đó mọi người đã lần theo vị trí mà chiếc vòng cảm ứng để tới được nơi này, dù bây giờ không thể dò được tung tích của chiếc vòng đó nữa, nhưng Phong Diêu Sở táng thân ở đây, thế thì chiếc vòng đó phải còn ở đây mới đúng chứ.
Mặc dù căn khách điếm này không lớn lắm, nhưng ngói vụn và gạch đã sụp đổ vẫn ngổn ngang chất đống, muốn moi ra được một chiếc vòng từ đống hoang tàn này thì khó biết bao nhiêu. Nhưng Mộ Sơ Lương đã bảo muốn tìm vòng thì Vân Khâm cũng không chần chừ, lao vào tìm phụ hắn.
Hai người tìm suốt cả một đêm, mượn đèn đuốc chung quanh và ánh trăng trên đầu để lục lọi mọi xó xỉnh của căn khách điếm, nhưng cũng không phát hiện ra tung tích của chiếc vòng ấy.
Khi lật lên góc cuối cùng mà vẫn chẳng tìm được chiếc vòng, lòng Vân Khâm bắt đầu nhen nhóm hy vọng, quay đầu nhìn sang Mộ Sơ Lương.
Mộ Sơ Lương cũng đang nhìn nàng, hai người đứng cách nhau không xa, khi chạm vào ánh mắt của đối phương trong mắt cả hai đều ẩn chứa ý cười.
Chiếc vòng không có ở đây, chiếc vòng đó vốn ở cùng với Phong Diêu Sở, nhưng bây giờ nó không còn ở đây. Tuy có lẽ điều này chẳng chứng tỏ được gì cả, nhưng ít ra họ có thể đặt một chút hy vọng vào nó, không chừng Phong Diêu Sở đã trốn ra khỏi trận hỏa hoạn, không chừng hắn đã rời khỏi Dĩnh thành đầy thị phi này rồi cũng nên.
Chỉ cần chưa tìm được chiếc vòng kia thì ít nhất họ có thể hy vọng, hy vọng người đó vẫn chưa chết, hy vọng một ngày nào đó hắn vẫn có thể trở lại, xuất hiện trước mặt họ một lần nữa.
***
Chương 87
Edit: Yunchan
Kỷ Tuyết là chưởng quỹ của khách điếm Phù Dung, hiện chỉ mới mười bảy tuổi, mẹ sinh ra nàng chẳng bao lâu thì chết, để lại nàng lớn lên với cha từ nhỏ, trải qua một cuộc đời bình thường trong tòa thành nhỏ hẻo lánh này, thích nghe những câu chuyện thần tiên mà thuyết thư tiên sinh thường kể trong khách điếm, nhắm tới những thứ thần thông có thể bay lên trời chui xuống đất, thỉnh thoảng nhìn thấy mấy người tu đạo đi ngang qua khách điếm nàng đều không dằn lòng được nhìn họ chằm chằm.
Nhưng Dĩnh thành thật sự quá xa xôi, có rất ít cao thủ lui tới chốn này, dù cho Thập Châu xâm lấn Trung Nguyên, Trung Nguyên rơi vào đại loạn thì nó cũng là chuyện hết sức xa vời đối với Dĩnh thành. Kỷ Tuyết trôi qua những tháng ngày quá yên bình nên lòng cũng khó tránh khỏi ngứa ngáy, muốn ra bên ngoài để nhìn ngắm hình dáng thật sự của Trung Nguyên.
Nhưng nàng còn phải chăm lo cho khách điếm, phải lo cho cha, vì vậy nàng không thể đi đâu được cả.
Có lúc nàng cũng oán trách cha mình, cha nàng có một bề ngoài rất trẻ trung, dù qua bao lâu cũng chẳng thấy già, nếu không để râu thì có lẽ cũng chẳng ra dáng người trung niên chút nào. Một người đang sống tốt là thế sau khi mẹ nàng chết thì chỉ thích làm bạn với rượu, uống say rồi thì ngủ ngay tại chỗ, làm việc thì ít mà gây chuyện thì nhiều, ngày nào Kỷ Tuyết cũng phải đảo hết mọi ngóc ngách để đi tìm cha, xem cha đang ngủ ở nơi nào.
Cuộc sống như thế tuy không đặc sắc hay thú vị nhưng cũng an vui bình yên, điều Kỷ Tuyết không ngờ là tháng ngày bình lặng đó lại bị phá hủy trong một đêm.
Huyền giới xâm lăng, Dĩnh thành đại loạn, cái nơi mà tới Thập Châu, Quỷ Môn hay Vô Ưu cốc đều chẳng buồn đặt chân tới này đột nhiên phải lãnh chịu một trận khói lửa chiến tranh, bị hủy đi hơn nửa thành trì, còn căn khách điếm mà nàng đã coi sóc mười năm cũng đã bị thiêu rụi trong cơn đại loạn ấy.
Song chúng vẫn chưa phải là điều khiến nàng khó tin nhất, mà điều khiến nàng khó tin nhất chính là người cha nát rượu hơn mười năm qua của mình đột nhiên lại hóa thân thành một cao thủ tuyệt thế, chẳng màng để tâm tới bọn người Huyền giới bao vây khắp nơi, cha chỉ dùng một thanh đoản đao mỏng tanh để phá vòng vây, đánh dẹp từ khách điếm tới ngôi miếu đổ Nam thành này.
Bây giờ cha nàng đã theo các cao thủ khác đi lùng kiếm tung tích của người Huyền giới, còn nàng thì ở lại trong ngôi miếu đổ nát này với Ngụy Chước đại phu để canh chừng thân thể bị thương của Mộ Sơ Lương.
Nàng cứ nhìn xuống đất với ánh mắt thẫn thờ đờ đẫn, lòng đầy hoang mang như chẳng biết sớm tối.
Rồi bỗng dưng, bên ngoài cửa miếu đổ có một bóng người chập chờn, trong lúc Kỷ Tuyết còn đang ngơ ngác thì Mộ Sơ Lương đã bước vào đây.
"Cô nương." Mộ Sơ Lương đi một mình tới đây, hắn nói đôi câu với Ngụy Chước xong mới đi tới bên cạnh Kỷ Tuyết.
Từ khi biết Mộ Sơ Lương, Kỷ Tuyết luôn ở trong ngôi miếu đổ này nhìn chằm chằm thân thể bị thương của Mộ Sơ Lương, bây giờ nhác thấy hồn thể của Mộ Sơ Lương bước tới thì vô thức quay đầu nhìn qua thân thể còn nằm trên đất, vẻ mặt khẽ biến, rụt người lại khiếp đảm: "Gọi ta là Kỷ Tuyết được rồi."
Mộ Sơ Lương nhìn ra biểu hiện thiếu tự nhiên của Kỷ Tuyết, dù ai nhìn thấy hai người có diện mạo giống nhau như đúc thì cũng sẽ thấy quái dị thế này thôi, nghĩ rồi hắn tìm một miếng vải ở bên cạnh để che lại cơ thể trên đất, xong xuôi mới quay đầu lại cười hiền hòa: "Thế này thì ổn rồi."
Kỷ Tuyết: "..."
Bây giờ nàng cảm thấy cơ thể trên đất càng giống tử thi hơn rồi.
Ngụy Chước bên cạnh cười khì, hỏi: "Vân Khâm đâu rồi, ngươi không ở chung với cô ấy à?"
"Đoan Mộc đường chủ đang nghị sự với muội ấy, lát nữa ta cũng qua đó." Mộ Sơ Lương giải thích.
Ngụy Chước đứng dậy nói: "Ta ở đây canh ngươi lâu quá rồi, để ta ra ngoài đi dạo một lát đã." Nói rồi bước đi thẳng.
Mộ Sơ Lương biết vì ở chung với cô nương nên Ngụy Chước thấy mất tự nhiên, do đó cũng không nói gì, lòng chỉ nhủ thầm lần Ngụy Chước chạy tới Trung Nguyên năm đó có lẽ đã để lại di chứng tâm lý khá nặng cho y.
Hai người trong ngôi miếu đổ đưa mắt nhìn Ngụy Chước đi khỏi, Kỷ Tuyết ngần ngừ nhìn Mộ Sơ Lương hồi lâu, rốt cuộc cũng lên tiếng hỏi dò: "Vị công tử đây..."
"Ta tên là Mộ Sơ Lương." Mộ Sơ Lương mỉm cười, hắn cũng đang chờ cô gái này lên tiếng, cho nên khi Kỷ Tuyết khơi chuyện Mộ Sơ Lương cũng tiếp lời: "Kỷ Tuyết cô nương có chuyện gì xin cứ hỏi."
Kỷ Tuyết đã dằn cơn tò mò rất lâu rồi, bây giờ cũng có cơ hội hỏi thăm: "Mộ công tử, cha ta... ông ấy là ai? Bây giờ ông ấy đang ở đâu, có nguy hiểm không?"
"Hoàn La tiền bối sẽ không sao đâu, xin Kỷ Tuyết cô nương cứ yên tâm." Mộ Sơ Lương giải thích với giọng đều đều: "Với thực lực của Trung Nguyên đệ nhất đao thì chẳng mấy ai có thể đả thương được y cả."
Kỷ Tuyết ngẩn ra, nghe Mộ Sơ Lương nói vậy dường như có một sự bàng hoàng không hề nhỏ: "Trung Nguyên... đệ nhất đao?"
"Phải." Mộ Sơ Lương gật đầu: "Xem ra cô nương vẫn chưa biết thân phận của Hoàn La tiền bối."
Đúng là Kỷ Tuyết không hề biết, nàng ngồi chết trân hồi lâu, rồi lắc đầu nhỏ giọng nói: "Ta không biết, ai cũng gọi cha ta là A La, ta cũng không biết tên đầy đủ của cha mình, vậy là... ta là con gái của thiên hạ đệ nhất đao thật sao? Cha ta lợi hại như vậy thật sao?!"
Nàng càng nói càng không dám tin, nhìn về phía Mộ Sơ Lương với ánh mắt đầy mừng rỡ và mong đợi: "Lão nát rượu đó mà là cao thủ Trung Nguyên sao?"
Mộ Sơ Lương mỉm cười đón lấy ánh mắt của Kỷ Tuyết, gật đầu coi như xác nhận, hắn biết vì không biết phải giải thích với con gái thế nào nên Hoàn La mới chọn đi ra ngoài để né tránh chuyện này, nhưng mọi chuyện dầu sao cũng cần có người xử lý, mà nghĩ tới nghĩ lui người có thể giải thích thay Hoàn La chỉ có mỗi mình hắn.
Dù sao Mộ Sơ Lương cũng đã quen giải quyết rắc rối hộ người khác, cho nên cũng không thấy phiền, còn chủ động tới đây giải thích thay cho Hoàn La, kể lại chuyện trước đây của Hoàn La cha Kỷ Tuyết biết, đồng thời cũng giải đáp nghi vấn của Kỷ Tuyết, sau khi nói rõ hết mọi chuyện rồi Mộ Sơ Lương mới đứng lên nói: "Hoàn La tiền bối giấu giếm thân phận là có nỗi khổ riêng của mình, mong cô nương có thể hiểu được."
Kỷ Tuyết gật đầu, đột ngột biết quá nhiều chuyện như vậy khiến Kỷ Tuyết chưa phản ứng kịp, trong khi Mộ Sơ Lương đã vội cáo từ: "Đã thế thì ta xin đi trước."
Bỏ lại cho Kỷ Tuyết câu này xong, Mộ Sơ Lương nhanh chóng ra khỏi ngôi miếu đổ, nhủ thầm có lẽ Vân Khâm đã nghị sự với Đoan Mộc Vũ xong nên bèn tới đó tìm nàng, nhưng bất ngờ là Vân Khâm không có ở đây. Mộ Sơ Lương quay lại hỏi Đoan Mộc Vũ, nhưng ông cũng ngạc nhiên ra mặt, chỉ bảo mình đã thương nghị với Vân Khâm xong từ lâu, giờ này lẽ ra Vân Khâm phải về tới ngôi miếu đổ rồi mới đúng.
Nhưng dù tìm kiếm khắp nơi vẫn không thấy bóng nàng.
*
Sự thật là Vân Khâm đã theo Mạch Trì ra khỏi Dĩnh thành.
Sau khi trò chuyện với Đoan Mộc Vũ xong Vân Khâm lập tức đi về hướng ngôi miếu đổ, nhưng còn chưa tới nơi thì nàng đã chạm mặt Mạch Trì.
Nàng gặp Mạch Trì lần cuối là ở gần vực sâu Thất Hải, sau khi họ giải phóng hồn phách bị mắc kẹt của Mộ Sơ Lương thì Mạch Trì đã đi theo Túc Thất để thông báo về chuyện Huyền giới, từ đó không còn xuất hiện nữa, cũng chẳng biết đã đi đâu về đâu.
Mạch Trì từ Huyền giới tới đây nên dĩ nhiên biết được rất nhiều bí mật về Huyền giới, do đó khi thấy Mạch Trì ở đây Vân Khâm cũng không kinh ngạc lắm.
Điều khiến Vân Khâm bất ngờ là Mạch Trì tới đây vì nàng.
Nghe Mạch Trì nói thế Vân Khâm có hơi khó hiểu, Mạch Trì đề nghị Vân Khâm hãy đi theo mình, chờ tới nơi thì y sẽ giải thích cho nàng nghe mọi chuyện.
Vâm Khâm bảo muốn nói với Mộ Sơ Lương một tiếng nhưng Mạch Trì không cho phép, Vân Khâm không hiểu nổi tại sao y lại ra vẻ thần bí thế này, nhưng sau một hồi đắn đo vẫn chọn đi theo y, nhủ bụng rằng nói chuyện xong rồi về báo lại cho Mộ Sơ Lương cũng không muộn.
Mạch Trì từng làm rất nhiều chuyện vì Trung Nguyên, sau đó còn báo chuyện Huyền giới cho Túc Thất, do đó Vân Khâm cũng đồng ý mà chẳng hề có chút ý thức cảnh giác nào, theo y rời khỏi Dĩnh thành rồi vào trong một sơn động ở ngoại thành.
Trong sơn động có ánh lửa, Vân Khâm vào rồi mới phát hiện bên trong là một gian thạch thất, nơi này được dọn dẹp rất sạch sẽ, để lại dấu vết như có người cư ngụ ở đây lâu dài.
Vân Khâm quan sát nơi này rồi mới đảo mắt nhìn sang Mạch Trì.
Mạch Trì bước vào thạch thất, tìm cho mình một băng đá ngồi xuống, hành động của y rất tự nhiên như đã quen với nơi này, khi chạm phải ánh mắt của Vân Khâm, y mới lên tiếng giải thích: "Cô không đoán sai đâu, đây là nơi ở của ta. Khi ta chạy khỏi Huyền giới tới Nhân giới, nơi ta đặt chân đầu tiên chính là sơn động này."
Chưa đợi Vân Khâm hỏi Mạch Trì đã nói tiếp: "Tiểu quỷ kia còn sống chứ?"
Mạch Trì không nói tên nhưng Vân Khâm biết ngay y đang ám chỉ ai, nàng không hiểu tại sao y lại quay ngoắc sang đề tài này, nhưng vẫn gật đầu đáp: "Bây giờ Phượng Tuyên đang tu hành ở Không Thiền phái, mới đây nó còn tham gia Huyền Thiên thí."
"Tiểu quỷ đó cũng không tệ lắm nhỉ." Mạch Trì thốt ra một câu bâng quơ rồi nghiêm mặt lại: "Chẳng phải cô muốn biết về Huyền giới sao?"
Vân Khâm gật đầu.
Mạch Trì nói: "Hiện tại cửa vào Huyền giới đã bị ai đó ép đóng lại, tuy ta không biết kẻ có thể dùng sức một người để đối kháng với mấy trăm cao thủ ấy là ai, nhưng y có thể thành công lần này, nhưng nếu lần sau là tôn chủ đích thân ra tay thì mọi chuyện không dễ dàng như thế nữa đâu."
Vân Khâm gật đầu trầm ngâm, nàng cũng đã nghe Mộ Sơ Lương kể lại chuyện này, dĩ nhiên Mạch Trì không biết được người ngăn cản Huyền giới ấy là Mộ Sơ Lương, y cũng không hề biết thân phận thật của Mộ Sơ Lương. Chẳng qua điều mà hai người lo lắng là như nhau.
"Theo công tử thấy thì chúng ta phải ngăn cản bằng cách nào?" Vân Khâm hỏi.
Mạch Trì nghe câu này thì liếc nhìn Vân Khâm với vẻ mặt kỳ quái, đoạn mới nói: "Không có cách nào ngăn cản, cũng không có khả năng ngăn cản."
Mặt Vân Khâm đanh lại, muốn phán đoán xem câu này của Mạch Trì là thật hay đùa.
Mạch Trì nói tiếp: "Lúc hộ tống tiểu quỷ kia ở Kỳ thành ta đã phát hiện ra trong thành có khí tức người Huyền giới lưu lại, nên nghĩ rằng Huyền giới có ý định mở một cánh cửa ở nơi đó. Có điều lúc ấy ta phải trông nom Phương Tuyên nên không thể ngăn chặn, bèn nói chuyện này cho Minh chủ Thiên Cương Minh, và quả nhiên sau đó Minh chủ đã gặp được cánh cửa Huyền giới mở ra, đồng thời cũng giết hơn ba trăm đệ tử Thiên Cương Minh có mặt ở đó."
"Tiếp theo là ở Dĩnh thành, Dĩnh thành cách Kỳ thành một trăm lẻ tám ngàn dạm, hai bên đều có khí tức của Huyền giới. Ta nghe nói Trung Nguyên các cô có một nơi gọi là Tứ Phương thành, tòa thành đó có thể xuất hiện ở bất cứ nơi nào chỉ trong tích tắc, dù Huyền giới không hoàn toàn giống Tứ Phương thành nhưng có thể mở ra ở bất kỳ xó xỉnh nào ở Trung Nguyên vào bất cứ lúc nào. Hôm nay đại chiến giữa Thập Châu và Trung Nguyên vừa kết thúc, Trung Nguyên đang ở trong giai đoạn yếu ớt nhất, chỉ cần Huyền giới muốn tiến vào Nhân giới là có thể mở trận pháp một lần nữa." Giọng Mạch Trì tỉnh táo và trầm ổn: "Tới lúc đó các người định phòng ngự kiểu gì?"
Vân Khâm vẫn nhìn Mạch Trì chăm chú, lên tiếng hỏi: "Vậy còn Mạch Trì công tử thì sao, nếu thật vậy thì Mạch Trì công tử có tính toán gì?"
"Ta chẳng có mưu tính gì cả." Mạch Trì quay đầu nhìn bốn bức tường và chiếc cung tên treo trên đó, đoạn ngoảnh lại nói với Vân Khâm bằng giọng nghiêm túc: "Ta chỉ muốn, trước khi chuyện Huyền giới chấm dứt, mong cô có thể ở lại trong sơn động này thôi."
Vân Khâm sững sờ, tới lúc này mới phát hiện ra điều bất thường của bốn bức tường, nàng quay phắt người lại đi ra ngoài sơn động, nhưng không ngờ lại mắc kẹt, hoàn toàn bị nhốt lại bên trong gian thạch thất này mà chẳng thể nào thoát thân.
~ Hết chương 87 ~
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com