3.15
" Người em thương ơi?
Nghe chăng lời em nói?
Em sẽ là búp bê men sứ
Nếu anh muốn thấy em sa đà"
Hoseok mở mắt, choàng tỉnh sau cơn mộng mị. Việc chàng làm ngay khi thức giấc là tìm kiếm Taehyung. Vòng tay qua ôm lấy, rúc đầu vào lưng. Chàng mè nheo với cậu bằng giọng vẫn còn ngái ngủ " Tiếc thật đấy! Ta đã định bụng là sẽ dậy sớm hơn em".
" Dậy sớm hơn em làm gì?" Taehyung đang ngồi khoanh chân liền ngả ra sau để chàng dựa dẫm mình dễ dàng hơn. Hoseok nhắm mắt lại, hít thở bầu không khí vừa lạ vừa quen, để mùi hương bạc hà mát dịu tỏa ra từ cơ thể cậu bao bọc, dỗ dành lấy. Lẫn vào bầu trời bàng bạc do còn vương vấn ánh trăng, chàng thì thầm bên tai cậu " Vì ta muốn chiêm ngưỡng gương mặt lúc thiu thiu mơ màng của em". Taehyung mỉm cười, lùa tay mình vào từng kẽ tóc chàng " Cái đó thì có gì thú vị để xem kia chứ". Đáp lại cậu, chàng lẩm bẩm " Liên quan tới em, gì cũng thú vị hết".
Không biết hai người đã lẩn trốn trong bao lâu, Hoseok nhẩm đếm, chắc là đủ để tin tức lan sang các vương quốc láng giềng. Do đó, nguy hiểm càng nhiều, cảnh giác càng cao. Thực chất cả hai người đều biết rõ, Taehyung thậm chí còn chưa chợp mắt được phút nào.
" Chúng ta đang đi đâu đây?" Hoseok định là sẽ để Taehyung tự lo liệu, cậu tới đâu, chàng theo đó. Nhưng nỗi lo cậu kiệt sức không để chàng ngoan ngoãn giữ im lặng. Trấn an chàng bằng một nụ cười dịu dàng, Taehyung điều chỉnh cho máy bay thấp xuống các ngọn cây " Sắp tới rồi! Em muốn cho ngài xem chốn này trước khi chúng ta phiêu bạt".
"Ừm!" Hoseok gật đầu, yên tâm phần nào. Sực nhớ ra gì đó, hỏi " Vậy sau đó chúng ta sẽ đi đâu?"
" Bất cứ nơi đâu chàng yêu cầu"
♦♦♦
" Chàng biết điều này đúng không? Rằng Clover vốn là vùng đất khô cằn" Taehyung đưa tay cho Hoseok nắm lấy, dìu chàng bước xuống khỏi máy bay. Ngồi lâu không cử động, chàng loạng choạng vài bước mới đứng vững " Ta nhớ, nhớ rõ là đằng khác".
Taehyung gật đầu, mở yên chứa đồ, lấy ra một chiếc thảm và một giỏ thức ăn lớn. Vẫn giữ chặt tay Hoseok, cậu kéo chàng đi vào sâu trong rừng. Không có đường cùng không hề có biển chỉ dẫn, đi một mạch như thể bản đồ đã nằm sẵn trong trí óc.
Ai nói phòng cỏ bốn lá chứa toàn bộ các loài thực vật trên thế gian là nói dối. Phòng chàng thực sự không có lớn đến mức ấy. Hoseok chăm chú nhìn cây cối của vùng đất này, chúng vươn cao đến độ chắn tầm mắt, che ánh mặt trời. Chàng ngẩn người, bụng nhẩm thầm, nếu phòng chàng cây cao đến thế, có khi nào sơn ca sẽ dễ thoát ra ngoài hơn?
Âm thanh của khu rừng vang dội từ khắp mọi hướng, tiếng chim này, chúng trong hơn tiếng sơn ca những ngày bên chàng song lại đục hơn thời khắc nó vừa mới tới. Hoseok bất giác nép sát vào người Taehyung. Chàng không sợ mà là do không quen. Cậu hiểu điều đó, im lặng để chàng tự mình thích nghi dần dần. Nhưng chàng thì lại không nắm bắt được, chất chứa nhiều băn khoăn.
Rõ ràng, chàng có một cuộc sống bình thường trước khi trở thành cỏ bốn lá. Chu du đó đây, trải nghiệm biết bao nhiêu điều. Vậy mà giờ đây, dường như mọi thứ hoàn toàn biến mất. Có chăng tính cả việc bị xóa ký ức đi, nhưng dù gì thì chàng cũng đã nhớ lại phần lớn rồi kia mà. Liệu đây là do thế gian thay đổi hay là bản thân chàng đã sớm đổi thay?
Ngẩn ngơ nghĩ ngợi quên trời quên đất, Taehyung dừng chân khi nào Hoseok chẳng hay. Sực tỉnh xong cũng không khá khẩm gì hơn, ngơ ngác nhìn bụi cây lớn trước mặt. Họ chưa rời khỏi rừng, dường như vẫn quanh đi quẩn lại một chỗ. Cơ mà tất nhiên không phải thế. Taehyung nghiêng đầu, vừa chỉ vào tai vừa nháy mắt với chàng. Ngay lúc ấy, nước ập tới, cuốn đi mọi nỗi lo âu.
Hoseok gạt bụi cây, chạy nhanh về phía trước để rồi hoàn toàn choáng ngợp với cảnh tượng trước mắt. Một thác nước xuyên qua mây đổ xuống sông tạo bọt trắng xóa. Bắc ngang qua còn có một chiếc cầu vồng bảy sắc rực rỡ chói lóa. Chàng chưa từng thấy khung cảnh này. Chưa từng nhìn thấy khi còn nhỏ, chưa từng nhìn thấy trong ký ức của các cỏ bốn lá tiền nhiệm. Chưa từng trông thấy trong sách tranh và cũng chưa từng trông thấy trong bất cứ vật dụng chứa đựng được hình ảnh.
" Làm cách nào..." Hoseok sửng sốt đến độ không nói hết được lời muốn nói, giống như những chữ viết trong sách không thể miêu tả được hết vẻ kì vĩ của một kỳ quan thiên nhiên. Đúng là chàng có từng đọc qua tư liệu đề cập về thác nước, song thật chẳng ngờ tại vùng đất úa tàn này lại sở hữu được.
Nụ cười trên môi Taehyung cong tựa chiếc cung của thần tình ái. Không uổng công chàng độc chiếm nơi này, giấu đi chờ ngày đưa Hoseok tới. Đôi mắt chàng lấp lánh ánh sao mặc cho đang là ban ngày. Vừa cười khúc khích, vừa nhảy chân sáo tới gần thác nước. Bóng chàng phản chiếu dưới mặt nước y hệt như đứa trẻ sung sướng vì vừa được thưởng quà, thưởng kẹo.
Hoseok nhón chân xuống nước, hơi lạnh so với dự đoán. Kể cả thế thì cũng không cản được chàng trầm mình bơi lội. Sâu dưới đáy thay vì những viên ngọc quý là những viên sỏi, đá dăm và đá cuội. Và thay vì một mình chàng thì nơi đây nuôi dưỡng rất nhiều cá.
" Đừng bơi quá gần chỗ thác đổ. Lực nước nơi đó rất mạnh, không khéo sẽ bị thương" Taehyung ân cần dặn dò Hoseok. Về phần mình, cậu lấy đồ trong giỏ, bắt đầu chuẩn bị bàn tiệc. Vừa trải thảm bày biện thức ăn, hoa quả; vừa ngắm nhìn tiểu thiên thần. Dòng nước ôm lấy chàng, lấp lánh bên cạnh chàng. Cách biệt với bên ngoài, mọi muộn phiền tan biến. Thời khắc trọn vẹn dành riêng cho cậu và chàng.
♦♦♦
Trời ngả về tối, mặt trời núp dần phía sau con thác. Hoseok đưa tay ra hứng nốt những giọt nắng màu hồng đào còn sót lại. Vậy là một ngày sắp sửa kết thúc, chàng cảm giác mình chẳng làm được gì nhiều. Niềm vui chợt vơi bớt một nửa. Thời gian, đâu còn có bao nhiêu...
" Hoseok" Taehyung cất tiếng, dõng dạc gọi bằng tên thật " Mau lại đây!".
" To gan" Hoseok tạt nước về phía Taehyung dù biết không chạm tới " Ai cho phép em ăn nói trống không như thế?".
Taehyung chẳng sửa lời cũng chẳng xin lỗi. Cũng chẳng giải thích rằng mình muốn gọi tên chàng một cách đơn sơ, trọn vẹn nhất. Cậu dang rộng vòng tay, lặp lại " Mau, tới đây!". Đến khi thấy Hoseok sắp sửa tới nơi thì với lấy cái khăn tắm lớn quấn quanh chàng một vòng rồi ôm chặt vào lòng.
Mềm mại và ấm áp, Hoseok duỗi người hưởng ứng cái cách Taehyung lau cho mình như lau một chú cún con. Tận hưởng cái cách cậu chăm sóc mình mà bỏ qua việc cơ thể chàng bất khả xâm phạm với những cơn đau ốm. Chàng hoàn toàn quên mất mình vừa lên giọng giả bộ mắng cậu không tôn trọng vì ăn nói cộc lốc. Giờ thì chẳng còn phân biệt nổi ai lớn ai nhỏ nữa.
Thác đổ bớt dữ dội hơn hoặc chỉ là Hoseok tự cảm giác thế. Chàng chớp chớp mắt, nhẩm đếm số sao dưới mặt nước. So với chốn phòng cấm kia, số lượng này khiến chàng dễ dàng tìm ra câu trả lời hơn. Một tách cà phê lấm tấm một vài hạt đường, liệu có bớt đắng? Thậm chí chưa từng thử cà phê, chàng vẫn vươn tay ra định nếm vị của nước.
Đoán được ý của Hoseok, Taehyung nhanh nhẹn bắt lấy cái tay nghịch ngợm, đặt vào đó một trái táo đỏ mọng. Bóng của nó dưới nước như bị tẩm một lớp độc dược. Chàng cắn một miếng thật to, không chút do dự.
" Ngài sẽ chết ngay tức khắc nếu em đầu độc ngài" Taehyung gằn giọng, đùa mà như thật. Vì lẽ đó, Hoseok ngừng câu mắng bỡn cợt nơi đầu môi. Chàng đưa trái táo lên trước miệng cậu, xoay đúng vị trí mình vừa cắn " Ăn nói hàm hồ. Muốn giết ta? Người quý trọng sinh mạng của ta hơn cả bản thân ta mà lại muốn giết ta?"
Taehyung im lặng, đây vốn là một câu hỏi tu từ. Trái táo trên cổ cậu nhấp nhô khi cậu cắn trái táo Hoseok đút cho. Trái cấm quả thực là mĩ vị nhân gian, ăn một miếng liền muốn ăn thêm miếng nữa. Mà đã ăn hai miếng thì lại muốn ngấu nghiến cho bằng sạch, bằng hết mới thôi.
" Em ăn hết táo của..." Hoseok đang vờ than thở thì bị chặn bởi dấu hiệu giữ trật tự của Taehyung. Cậu ấy thần thần bí bí, thì thầm " Chúng đến rồi!". Chúng nào? Chàng rụt rè rúc sâu vào lòng Taehyung. Trước khi dựa vào ngực cậu còn cẩn thận vứt lõi táo. Sau đó chăm chú nhìn mắt cậu, cố gắng dò ra hình ảnh gì đang được phản chiếu nơi đó.
Màu trắng lẫn trong màu đen, ánh sáng trộn trong bóng tối. Hoseok bặm môi, nghi hoặc. Hình như, những ngôi sao dưới mặt nước đang bay lên. Chúng tụ họp một chỗ rồi đột ngột tách xa nhau. Chập chờn chớp tắt, chớp sáng. Chàng quay phắt lại, không kiềm được mà ồ lên lần nữa.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com