Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Phần 12

Từ ngày về SG, quay lại với công việc, nàng tất bật và bị cuốn theo mớ công việc cần phải tiến hành sau chuyến khảo sát tại miền Trung. Chuyện giữa nàng và Quỳnh vẫn lưng chừng, tuy đã nhiều cởi mở. Hôm nay, nàng cố gắng kết thúc công việc sớm để về nhà ăn cơm với ba má nàng, họ từ Úc về VN đã hơn tuần mà vẫn chưa gặp được nàng. Lái xe đến trước cửa nhà, nàng gọi điện nhờ chị Hoa – người giúp việc ra mở cổng và không quên dặn Hoa đừng báo cho ba má nàng biết để họ bất ngờ.

Sau khi để giày lên kệ, nàng bước thật khẽ lên lầu và đến trước phòng ba má. Từ cánh cửa khép hờ chợt vẳng ra giọng má nàng "Anh à, anh Đức muốn đưa Tú lên làm Phó Tổng Giám đốc và tiếp nhận bớt công việc của ảnh, vì bây giờ sức khỏe ảnh kém nhiều. Bệnh tiểu đường của ảnh ngày càng nặng và bác sỹ khuyên nên bớt dần áp lực công việc. Haizz" "Uhm. Anh Đức làm vậy cũng đúng. Dù gì con Tú cũng là con của ảnh và Ngọc..." Nghe đến đây thì tai nàng như ù đi. Cảnh vật xung quanh quay cuồng, nàng cố kềm tiếng kêu trong cổ mình và tiếp tục lắng nghe. "Thôi. Anh đừng nhắc chuyện này. Lỡ ai nghe được thì phiền phức lắm. Bao năm nay mọi việc vẫn êm đẹp mà. Ah, mình xuống nhà đi. Tú hôm nay về ăn cơm đó. Em cũng nhớ con quá. Mấy tháng không gặp, không biết ở nhà con Hoa có nấu đồ bổ đem qua cho Tú không? Con đó là chúa lười ăn." Nàng vội vàng trở ra phía đầu cầu thang, vừa đi vừa kêu "Ba má ơi, con về rồi nè!" Từ trong phòng, má nàng nhanh chóng bước ra "Trời. Con làm gì mà ốm và xanh zậy? Lâu nay con không về nhà ăn cơm, đúng không? Hoa nó nói con không chịu về ăn cơm nó nấu đó. Ba má đi là con biệt tăm luôn zậy sao? Không về ngó ngàng nhà cửa gì cả" Vừa trách bà vừa bước tới bên nàng. Nàng ôm vai má "Con bận rộn quá má ah. Nhưng cũng có gọi điện cho chị Hoa hỏi thăm chuyện nhà cửa mà má. Ba má kỳ này về trắng trẻo và mập ra ah. Anh chị con và tụi thằng Bi, Bo khỏe không ba má?" "Tụi nó khỏe hết con ơi. Mà bên đó ba má ở nhà suốt. Anh chị con thì đi làm liên miên. May mà mấy đứa cháu nó còn nói được tiếng Việt. Chứ không thì chắc ba về sớm. Con có bệnh hoạn gì không mà sao xanh dữ zậy? Kỳ này dọn về ở với ba má vài tuần nha con. Đừng ở ngoài một mình hoài" giọng ba nàng bùi ngùi. Nàng cười với ba "Dạ. Tại con đi trễ về sớm, phiền ba má nghỉ ngơi. Nhưng con hứa là sẽ tranh thủ về ăn tối với ba má mỗi ngày." Câu chuyện giữa nàng và ba má lại xoay quanh chuyện bên Úc. Cuối bữa cơm, má nàng đột ngột nhắc đến bác Đức – ông Tổng của nàng "Ah, dạo này bác Đức giao nhiều việc quan trọng cho con lắm phải không?" "Dạ" "Con cố gắng làm giúp bác nha. Bác giúp gia đình mình rất nhiều." "Dạ. Ah, mà bác Đức có nói gì về con với ba má không?" nàng dò hỏi. "Uh. Thì bác lúc nào cũng khen con làm việc tốt. Có thể bác sẽ cất nhắc con lên vị trí cao hơn nữa đó." "Trời. Con mới được thăng chức giám đốc kinh doanh hơn 1 năm nay thôi. Làm gì mà thăng chức tiếp nhanh thế. Vả lại anh Phúc con bác Đức cũng làm cùng công ty con, chắc bác sẽ ưu tiên anh ấy thôi." "Ba cũng không rõ. Nhưng nghe nói thằng Phúc nó làm việc bê bối lắm, phải không con?" "Dạ, con cũng không để ý. Có lẽ tại ảnh vẫn còn dựa dẫm vào bác nhiều nên bác nói thế thôi. Dù sao ảnh cũng là con ruột của bác mà" nói xong nàng nhìn thẳng vào ba má nàng như chờ câu trả lời. "Uhm. Thì ba má cũng chỉ nghe bác Đức nói vậy. Thôi, mình ra phòng khách xem ảnh ba má chụp với anh chị con nha" má nàng lãng sang chuyện khác.

Tối hôm đó, trở về từ nhà ba má, nàng hầu như thức trắng để suy nghĩ lại quá khứ, ngày nàng bắt đầu có trí khôn và nhớ về hình ảnh ông Tổng, về mối quan hệ giữa ông và gia đình nàng. Ngược về những ngày xưa ấy, nàng chợt nhận ra giữa ông và nàng hầu như có mối quan hệ rất thân thiết. Nàng nhớ ra dường như ông có mặt trong tất cả những sự kiện quan trọng của đời nàng, tính đến giờ phút này. Sinh nhật, tốt nghiệp cấp phổ thông, thi ĐH, ăn mừng đậu ĐH, rồi tốt nghiệp ĐH và đi làm. Trước đây, tại sao nàng lại không nhận ra điều đó. Hay chính vì sự có mặt thường xuyên của ông trong gia đình nàng làm nàng thấy những việc đó là hiển nhiên và bình thường. Nàng thấy nhức đầu và hoang mang quá. Nàng phải làm gì bây giờ? Hỏi thẳng ba má nàng? Tìm gặp và hỏi bác Đức? Hay âm thầm tìm hiểu. Tại sao mọi rắc rối lại đến với nàng lúc này. Nàng thấy mình bị dồn đến tận chân tường. Tình cảm riêng tư. Tình cảm gia đình. Mọi thứ đối với nàng thật khắc nghiệt và tàn nhẫn. Nàng muốn đập phá tất cả. Nhưng giờ đây, nàng nghe như sức lực không còn, nàng thấy mình như bị hút hết năng lượng và nằm rũ trong bóng đêm. Nàng chờ ánh sáng đến trong đời mình.

* * *

Sau cuộc họp công bố chiến lược kinh doanh sản phẩm mới tại khu vực thị trường các tỉnh miền Trung, ông Tổng mời nàng vào gặp riêng ông.

- Bác rất hài lòng kế hoạch lần này của cháu. Vì đây là chiến lược chính trong năm nay nên có lẽ bác sẽ cất nhắc cháu lên cương vị mới nhằm thuận lợi cho việc điều hành. Cháu nghĩ sao?

- Dạ. Thưa bác, cháu đảm nhiệm chức GĐ kinh doanh cũng mới hơn 1 năm thôi. Cháu thấy dường như mình chưa đủ kinh nghiệm.

- Kinh nghiệm do thực tiễn bồi đắp. Bác đánh giá cao khả năng nắm bắt tình hình thị trường và nền tảng kiến thức của cháu. Bác nghĩ chức Phó Tổng GĐ chuyên trách kinh doanh sẽ thích hợp với cháu.

- ...Dạ. Nhưng còn anh Phúc?! Cháu thấy dù sao thì bác cũng nên nghĩ tới anh ấy trước. Nàng rụt rè

- Nó thì làm được gì?! Giọng ông bực tức. Bác nói thật, cho nó ngồi cái chức GĐ PR là bác cũng nhượng bộ lắm rồi. Nó ngồi đó mà như bù nhìn. Bác phải điều động bao nhiêu người giỏi qua phụ nó. Nếu không chắc cũng không xong đâu cháu ạ. Nó là con bác mà...Thật ông bà ta nói đúng "Cha làm thầy, con đốt sách". May mà còn có cháu. Đột nhiên ông ngưng nói.

- Dạ, cháu thì sao ạ? Nàng nhìn thẳng vào mắt ông

- ...Uhm, thì cháu cũng như con cháu trong nhà của bác. Phụ giúp được bác. Nên bác rất hài lòng về cháu và mong cháu suy nghĩ về đề nghị của bác.

- Dạ. Bác cho cháu thêm ít thời gian

- Bác cho cháu suy nghĩ trong 1 tuần thôi nhé. Và bác mong cháu sẽ đảm nhận vị trí này. Nếu không, bác vẫn để trống nó cho cháu. Không ai ngồi vào chức vị này, ngoài cháu. Giọng ông rắn rỏi.

Vừa bước ra khỏi phòng ông Tổng, nàng chạm mặt Phúc, con trai lớn của ông.

- Sao? Người đẹp? Ông già lại nói gì với cô? Thưởng cho cô gì nữa? Lúc nãy trong cuộc họp ổng đã khen cô hết lời.

- Dạ. Nói chuyện bình thường thôi anh ạ. Nàng nhỏ nhẹ

- Tôi rành ba tôi lắm. Chắc lại muốn thăng chức gì cho cô nữa, phải không? Mà thôi. Tôi không quan tâm. Trước sau gì thì cổ phần trong công ty này cũng thuộc về tôi thôi. Tôi vẫn là chủ. Haha. Phúc cười đắc ý.

- Dạ. Chào anh, em về phòng làm việc nhé. Nàng nhã nhặn gật đầu chào Phúc rồi xoay lưng bước thẳng.

Phúc tức tối nhìn theo và văng tục. Hắn đẩy cửa bước vào phòng cha mình mà không buồn gõ cửa.

- Ba. Ba lại định thăng chức cho con nhỏ đó nữa ah?

- Ai nói với anh? Ông Đức điềm tĩnh hỏi lại

- Con nghe phong phanh. Mà ba ơi, có cần thiết phải thăng chức cho nó hoài zậy không? Thiên hạ người ta đồn um xùm kìa.

- Người ta đồn gì? Đồn nó làm việc tốt? Đồn anh bê bối, dựa hơi cha mình?

- Hả? Ba cũng nói zậy thì con biết nói gì nữa? Từ nhỏ ba luôn không hài lòng về con. Má con nói đúng mà, ba đâu có thương mẹ con con.

- Haizz. Thôi, ba mệt. Cha con mình dừng cuộc tranh luận ở đây. Ba nhắc lại. Nếu con biết tu tâm dưỡng tính, công ty này sẽ có phần của con. Mọi việc do con quyết định. Ba vẫn chờ tín hiệu tốt từ con.

Phúc ra ngoài đã lâu mà ông Đức vẫn chìm trong suy tư về quá khứ, ngày vợ ông phát hiện ông "dan díu" với Ngọc, cô trợ lý người Hoa ông tuyển để thuận tiện làm việc với các công ty của người Hoa Chợ Lớn. Ngày ấy bà ôm thằng con trai vừa tròn 3 tuổi đòi nhảy lầu tự tử khiến ông chết điếng. Người vợ này ông cưới theo yêu cầu của gia đình. Vì thấy bà hiền lành, nhu mì nên ông cũng nhanh chóng đồng ý. Ngoài ra, lúc đó ông lo tập trung vào cơ sở sản xuất đồ nhựa mới gầy dựng nên chưa hề yêu ai. Sau khi cưới 3 năm và thằng Phúc được 2 tuổi, nghiệt ngã thay ông lại gặp Ngọc. Cô sinh viên gốc Hoa mới tốt nghiệp đại học ra trường, cần cù, nhanh nhẹn và xinh đẹp. Những chuyến đi ký hợp đồng khắp chiều dài đất nước đã gắn kết họ với nhau. Và chuyện gì đến cũng đến. Trước đây ông cứ nghĩ đơn giản là sẽ chia cho vợ mình một nửa tài sản, ông sẽ nuôi thằng Phúc cùng Ngọc nhưng không ngờ bà lại đòi tự tử. Tính bà ông rất rõ. Tuy hiền lành nhưng bà rất "liều mạng". Và Ngọc đã chấp nhận ra đi để ông khỏi khó xử. Gần 1 năm sau khi Ngọc rời đi, một ngày nọ, ông Hoàng bà Hồng (ba má nàng) mời ông đến nhà nhìn mặt con gái. Và từ đó, ông có thêm một cô con gái trong cuộc đời. Còn mẹ của nó thì đã theo chồng, một Hoa kiều qua Mỹ. Ông dồn hết tình thương cho đứa con gái bé bỏng này và tìm mọi cách giúp đỡ gia đình ân nhân, để họ khấm khá hơn và như thế thì con gái ông cũng được sung sướng hơn. Với vợ của mình, ông chỉ còn duy trì mối quan hệ vì nghĩa. Dù thỉnh thoảng bà vẫn nhắc chuyện cũ để đay nghiến ông nhưng ông chấp nhận tất cả vì ông là người có lỗi. Chính vì thái độ chấp nhận chiều theo ý bà của ông mà bà đã dạy hư Phúc. Phúc muốn gì được nấy, dù ông có phản đối cách dạy dỗ của bà cũng vô ích. Gia đình càng không yên ấm, ông lại càng lao vào công việc và càng thành công. Ông vẫn nghĩ mình may mắn vì còn có đứa con là nàng. Đó chính là niềm an ủi ông mỗi khi cô đơn, buồn chán. Và ông vẫn có mọi thông tin về Ngọc, dù cách nhau nửa vòng trái đất. Nàng sống đầm ấm với chồng và 2 con trai sinh đôi tại Cali. Dù không liên lạc nhưng ông vẫn dõi theo nàng.

Tiếng chuông điện thoại đưa ông về thực tại

"A lô, bà hả?...Thằng Phúc lại nói gì với bà?...Không được. Nó làm việc không ra gì...Bà khỏi nói nữa. Chừng nào nó nên người hơn thì hãy tính tới việc tiếp quản công ty. Vậy nha." Ông lớn tiếng kết thúc buổi nói chuyện. Càng đặt nhiều hy vọng vào Phúc thì ông càng thất vọng. Đến giờ phút này mà thằng con hơn 30 tuổi đời của ông vẫn trông chờ vào má nó. Ông chán ngán thở dài.

* * *

- H. nghĩ sao khi bác Đức đề nghị Tú nhận chức Phó tổng?

- Oh, tốt quá chứ sao?! H. luôn nhận thấy Tú hết lòng vì công việc, luôn nghĩ đến lợi ích của công ty. Bác Đức đúng là biết dùng người. H. hớn hở

- ...Nhưng Tú thấy áp lực lắm. Tú coi trọng sự nghiệp nhưng có nhiều chuyện Tú khó xử lắm. Nàng thấy khó khăn để giải thích cho H. hiểu nguyên do chính của sự khó xử này.

- Tú lạ quá. Người ta cày muốn chết để được lên chức. Như H. nè. Làm gần chết mà vẫn chưa lên được chức Phó GĐ, Trưởng phòng suốt 3 năm nay rồi. Haizz. H. tỏ vẻ bực bội.

- Tại sao H. không hỏi Tú lý do gì không thích lên chức mà lại chỉ trích Tú như thế? Nàng ấm ức

- Dù là lý do gì đi chăng nữa thì H. nghĩ Tú cũng nên vui và nhận chức này đi. H. dịu giọng

- Nhận chức ngay cả khi mình cảm thấy chưa xứng đáng hoặc không thích hợp?

- Đúng vậy. Tú đừng "lý tưởng" quá. Thời buổi này có chức quyền là có tất cả. Ai cũng tranh giành. Tú mới là người kỳ lạ. H. không hiểu nổi. Gần đây Tú có nhiều chuyện rất lạ lùng. H. thấy mình như chưa hiểu rõ Tú. H. lắc đầu.

- Tú cũng thấy H. thay đổi nhiều quá. Càng lúc H. càng say mê công việc và không còn quan tâm tới cảm giác của Tú. Ok. Mình không tranh luận nữa. Tú muốn về.

- Được. Về thì về. H. bực dọc kêu tính tiền và nhanh chóng đưa nàng về.

Trên suốt chặng đường từ Thanh Đa về Q7, cả hai không nói lời nào. Mỗi người theo đuổi suy nghĩ của riêng mình. Nàng thấy mình càng lúc như càng xa H. hơn. Giữa họ không còn sự thấu hiểu như trước đây. Tại sao? Tại nàng ngày càng khép kín trước H.? Hay tại H. ngày càng chú tâm vào công việc và lơ là nàng? Trước khi nàng quay lưng đi lên nhà, H. chợt lên tiếng "Dù sao đi nữa thì H. vẫn mong Tú nên nhận chức Phó tổng. Hãy nghĩ tới tương lai của tụi mình." Ôi, tại sao lại là câu nói đó. Nàng thất vọng. Nàng mong H lên tiếng ủng hộ việc không nhậm chức. Tại sao? H. thực dụng hay nàng quá "mơ mộng". Nhưng còn lý do thật sự mà nàng chưa nói với H. Nếu H. biết lý do này, có lẽ anh sẽ ủng hộ nàng. Nàng vẫn mong như thế.

Khi nàng online thì đã thấy tin nhắn offline của Quỳnh. Nghĩ tới Quỳnh, nàng thấy lòng nhẹ nhõm chút ít.

- Chị mới về. Sorry vì lúc nãy không trả lời điện thoại em.

- Không sao đâu chị. Tại em thấy chị không onl nên sốt ruột thôi.

- Uhm. Lúc nãy bàn công chuyện nên k tiện nói đt.

- Em biết mà. Nay chị có gì vui?

- Không vui lắm. Chiều mai em rảnh không? Uống nước với chị nhé.

- Dạ chắc được. :) chị có gì không vui? Có thể nói với em?

Nàng im lặng nhìn màn hình. 5' trôi qua.

- Chị đâu rồi?

- Đây.

- Nếu thấy không tiện thì không sao đâu chị. Em lúc nào cũng mong chị vui và luôn bên chị.

- Uhm....Nếu em biết được mình là con nuôi và ba ruột của mình lại là người mình không ngờ đến, em sẽ ra sao?

- Em sẽ cho bản thân thời gian để trấn tĩnh và tìm hiểu vấn đề. Không lẽ...

- Uhm. Là chị đó. Bất ngờ không? Hehe

- Chị đừng suy nghĩ nhiều quá. Calm down và từ từ tìm hiểu mọi việc nha. Em có thể giúp gì? Em muốn ở bên cạnh chị lúc này lắm. Mở webcam cho em trông thấy chị đi. Pls.

- ...Thôi em. Mặt chị xấu hoắc ah....Chị cũng muốn có em bên cạnh.... Give me your hand.

- Uhm. Tay em nè. Em ôm chị chút nha.

- Uhm.

- Chị đang nghĩ gì?

- ....Chị muốn... mình không có mặt trên đời này.

- Thôi đừng nói zậy. Em đau lòng lắm. Biết không?

- Uhm. Sẽ không nói thế nữa.... Chị muốn ngủ.

- Dạ. Thôi chị nghỉ đi. Mai gặp. Em nhớ chị lắm

- Uhm. Me too. Bb. G9.

Đọc những dòng chat với Quỳnh mà nàng nghe cay mắt. Quỳnh thật nhẹ nhàng và đáng yêu. Nhưng Quỳnh càng như thế thì nàng càng ray rứt. Đôi khi nàng thấy mình tàn nhẫn với Quỳnh. Nàng chán ghét bản thân mình và sự thật vừa phơi bày khiến nàng càng chán bản thân hơn. Nàng muốn một mình. Nàng muốn quên tất cả. Nhưng nàng cũng muốn được tựa vào lòng ai đó để thấy mình được chở che và cảm thông. Hơn lúc nào hết, nàng thấy mình thật nhỏ bé và yếu đuối. Nàng cần một người. Người luôn lắng nghe, luôn chiều chuộng và thật sự hiểu nàng. H. ? Quỳnh? Tại sao Quỳnh không là H.? Nàng thấy mình quá vô lý và quá đáng thương.

* * *

Việc nàng vừa tiết lộ khiến Quỳnh bàng hoàng. Không ngờ sự việc lại éo le đến thế. Quỳnh những muốn đến ngay với nàng nhưng Quỳnh biết, có lẽ lúc này nàng cũng chỉ muốn một mình thôi. Nàng lúc nào cũng bao bọc mình bằng lớp vỏ cứng rắn. Đôi khi sự gần gũi của Quỳnh cũng làm nàng e ngại và né tránh. Quỳnh chán nản nhưng lại không thể từ bỏ mối quan hệ lờ mờ này. Từ ngày nghe được câu "I love you" của nàng, Quỳnh tưởng mọi việc sẽ rõ ràng hơn nhưng nàng vẫn thế. Lúc nồng nhiệt, khi nguội lạnh. Nhưng ánh mắt nàng dành cho Quỳnh lúc nào cũng như cháy bỏng, dĩ nhiên là chỉ khi có riêng hai người. Và Quỳnh cảm nhận được sự kềm chế tình cảm nơi nàng. Quỳnh thông cảm cho điều đó vì cô biết chính bản thân mình cũng còn nhiều e ngại. Quỳnh không dám nghĩ xa xôi trong mối quan hệ này. Quỳnh không dám vẽ ra tương lai của 2 người. Còn quá nhiều rào cản, định kiến. Quỳnh chỉ mong mình còn có thể trông thấy nhau, được bên nhau và có thể thẳng thắn bày tỏ cùng nhau. Nhưng những điều nhỏ nhoi này cũng là xa xỉ với cô, khi nàng quá e dè và giữ kẽ. Nàng luôn lùi bước sau những tiến triển tình cảm của cả 2 khiến mối quan hệ tưởng chừng rõ ràng hơn lại tiếp tục giậm chân tại chỗ. Đôi khi Quỳnh thấy mình như là người tấn công, người luôn chủ động trong mọi việc. Điều đó thật trái với tính cách bên ngoài của cô. Và lúc này, khi nàng đang trong tình trạng khó xử thì Quỳnh lại càng mong muốn mình có thể sẻ chia và đồng hành bên nàng. Nhưng liệu nàng có chấp nhận điều đó không? Hay lại cố tình lẩn tránh, như trong lần chat vừa rồi?! 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com