Phần 18
Đang trả lời mail khách hàng, nàng ngước nhìn ra khi nghe tiếng gõ cửa. "Mời vào". Là ông Tổng.
- Sao rồi? Con nghỉ phép vui không? Có một tuần mà sao ba thấy lâu quá. Ba mong con quay lại công ty lắm.
- Dạ, cũng vui. Dạ, bá...c bác tìm cháu có việc gì ạ?
- Oh...Uhm thôi ...ở công ty thì ba con mình gọi... bác cháu như trước cho tiện. Về việc thăng chức cho cháu, bác sẽ theo lời cháu vậy. Vài tháng nữa, khi chiến lược mới đi vào ổn định và có kết quả khả quan, lúc đó bác thăng chức cho cháu cũng chưa muộn. Với bác cháu mình, còn cả chặng đường dài phía trước. Phải không cháu?
- Dạ. Cháu cảm ơn bác đã hiểu lòng cháu. Nàng thở phào nhẹ nhõm.
Nàng không thể ngờ rằng trong lúc nàng và ông Đức mãi mê trò chuyện, Phúc đã âm thầm theo dõi ông Đức và lén nghe toàn bộ câu chuyện của hai người, trước cánh cửa phòng chưa kịp đóng kín. Phúc như nổi điên muốn xông vào phòng nàng khi biết được mối quan hệ giữa nàng và ba mình: "Hèn chi. Xưa giờ ông già thương và nâng đỡ cho nó quá nhiều. Điệu này chắc nó sẽ giành ăn với mình đây. Giờ sao ta?" nhưng rồi hắn lại chìm đắm trong suy nghĩ hòng tìm ra kế nào đó để đuổi nàng đi và ép ông Đức phải thăng chức Phó tổng cho mình.
* * *
- Má, mình vào phòng nói chuyện chút nhe má. Vừa nói Phúc vừa kéo tay bà Lan vào phòng riêng của mình.
- Chuyện gì vậy con?
- Thì chuyện con Tú đó má. Má biết chuyện gì chưa? Chuyện động trời lắm. Phúc ra vẻ bí ẩn
- Chuyện gì con? Bà Lan thì thào
- Con Tú là con rơi của ba.
- Ai nói con biết zậy? Ổng hả? Bà Lan lo lắng.
- Không. Con tự tìm hiểu.
- Haizz...má biết rồi. Ba mày nói tao biết rồi. Bà Lan chán ngán.
- Trời. Zậy mà má để yên chuyện sao? Lỡ ổng để hết gia tài cho nó thì sao? Phúc bực dọc lớn tiếng.
- Thôi. Ba mày nói với má rồi. Ổng chỉ chia cho nó công ty thôi. Còn nhà cửa, đất đai, cổ phần ở công ty khác thì không có chia.
- Má nói nghe dễ. Má biết giờ công ty ba lớn mạnh lắm không? Giờ chỉ còn nằm không mà hưởng lợi thôi đó.
- Thiệt zậy hả con?! Giờ con tính sao?
- Thì con với má làm áp lực với ba. Nếu ổng không cho con lên chức, con với má lên công ty quậy con Tú, cho nó mất mặt chơi.
- Làm zậy có quá đáng không Phúc? Má sợ ba mày giận thì mày lại mất đủ thứ đó.
- Con có má "chống lưng" mà. Lo gì. Hê hê. Phúc cười đắc ý.
- Haizz. Thôi lát ổng về má con mình nói chuyện với ổng xem sao rồi tính nha con. Bà Lan thở dài. Chính bà cũng sợ "ông con" giống cái tính "liều mạng" của mình.
* * *
Từ hôm "làm hòa" với H., nàng phải phân chia thời gian cho cả H. và Quỳnh. Nàng thấy bản thân khó xử và mệt mỏi. Nhưng bên Quỳnh thì sự mệt mỏi đó như không tồn tại. Như lúc này đây. Nàng và Quỳnh đang ngồi bên nhau vui vẻ xem ca nhạc tại phòng trà We. Tuy không thể hiện bất cứ sự thân mật nào chốn đông người nhưng ánh mắt họ dành cho nhau thật nồng ấm. Chỉ hai người biết mà thôi. Như thế cũng khiến nàng và Quỳnh hạnh phúc thật nhiều. Thời gian gần đây, nàng tránh việc hẹn hò với Quỳnh tại nhà mình. Nàng e ngại mình sẽ không tránh được nỗi mong muốn cùng Quỳnh "thân mật". Nàng thấy mình vẫn chưa thật thoải mái với Quỳnh. Nàng thấy mình bất công với Quỳnh. Vì với Quỳnh, nàng là người đầu tiên. Còn nàng thì đã quá "từng trãi".
Với H. thì sau lần đó, nàng đã viện cớ bị stress trong công việc nên không hứng thú với việc make love nữa. H. cũng dễ dàng chấp nhận vì anh như cảm nhận được rằng nàng có chút xa lạ với anh. H. thấy nguy cơ mình sẽ mất nàng nên anh chiều theo ý nàng một cách thoải mái, không chút nghi ngờ. Như quay lại những ngày đầu mới quen nhau: đầy nâng niu và chiều chuộng. Nhưng có chút xa cách. Đôi khi H. rất muốn tìm hiểu lý do của sự thay đổi nơi nàng. Nhưng với thái độ điềm tĩnh và chừng mực của nàng, anh vẫn không hiểu được nguyên nhân thật sự. H. chỉ lờ mờ cảm nhận có gì đó kỳ lạ mà thôi.
- Gần 10h30 rồi. Chị đưa em về nhé. Về trễ quá ba má la ah.
- Ba má ai? Nói hok rõ ràng gì hết. Nói "Ba má em la". Nha. Hihi. Quỳnh cười khúc khích trêu nàng.
- ...Uhm...Thì người ta nói ngắn gọn cho nhanh mà. Nàng đỏ mặt
- Hihi. Người gì mà dễ đỏ mặt quá ah. Em chọc cho zui thôi mà.
- Uhm. Nàng cười.
Bước vào xe, Quỳnh tiếp tục trêu nàng:
- Nhìn cái mặt Tú em muốn cắn một cái quá.
- Sao lại muốn cắn? Dễ ghét quá hả? nàng vờ ngây thơ.
- Uhm. Thì ghét quá nên muốn cắn. Đưa đây em cắn cái cho đã đi.
- Nè. Cắn đi. Nàng nghiêng nghiêng mặt về phía Quỳnh
- Cắn thiệt ah.
- Uhm.
- Nay gan quá ta. Quỳnh cười cười.
Nàng im lặng mỉm cười. nàng muốn những phút giây thoải mái bên Quỳnh như thế này kéo dài mãi. "Tới nhà rồi, nhanh quá. Em vào đi". Nhìn ánh mắt quyến luyến của nàng, Quỳnh nấn ná thêm "Đưa tay đây cho em". Nắm lấy tay nàng, Quỳnh hôn nhẹ vào lòng bàn tay, áp vào má. Cô cắn nhẹ ngón cái tay nàng. Nàng nhìn Quỳnh, mắt long lanh "Em ...em làm chị... khó chịu quá nè". Cô ghé sát tai nàng thì thầm "Khó chịu sao?" "Thì...thì chị ...Haizz..." nàng thở dốc. "Zậy mai đi làm về em ghé qua nhà Tú nha?" Nàng nhanh chóng gật đầu. Quỳnh quay lưng đi nhanh vào nhà cố giấu nụ cười đắc ý.
* **
Buổi sáng nhanh chóng trôi qua trong bộn bề công việc, nàng mong mau hết ngày để về nhà với Quỳnh. Cuộc họp nhỏ với các nhân viên trong bộ phận kết thúc lúc gần 4h, nàng thở phào nhẹ nhõm và chuẩn bị ra về sớm hơn thường lệ. Điện thoại bàn reo, ông Tổng gọi nàng qua phòng gặp ông gấp. Chuyện gì mà giọng ông có vẻ nghiêm trọng?! Nàng thở dài, nhanh chóng sang gặp ông.
- Con ngồi đi. Ba có chuyện cần bàn, rất gấp. Ông đổi cách xưng hô, khác với thỏa thuận cùng nàng trước đây.
- Dạ. Bá...c...ba nói đi ạ. Nàng dè dặt.
- Tối qua mẹ con thằng Phúc lại làm ầm ĩ ở nhà...Ba thấy không thể chờ vài tháng rồi mới tính tới chuyện thăng chức cho con như hôm trước ba con mình bàn được nữa.
- Dạ. Bác gái và anh Phúc nói gì ạ?
- Mấy chuyện linh tinh thôi con. Ba thấy không cần để tâm. Và ba có kế hoạch này, con xem sao nhé.
- Dạ.
- Ba sẽ tách mảng hàng hóa và khách hàng mới con đang phụ trách ra, thành lập một công ty mới. Ba sẽ là Chủ tịch HĐQT và con là GĐ. Còn công ty này thì vẫn theo những mặt hàng truyền thống và khách hàng cũ. Ba vẫn là Tổng GĐ, thằng Phúc thì vẫn vậy.
- Dạ, con chưa biết nên như thế nào....Con thấy rối rắm và phân vân quá...Rồi còn mối quan hệ cha con của mình thì sao? Còn mọi người trong công ty? Bạn bè, các đối tác....Nàng lắc đầu mệt mỏi.
- Thời gian tới ba sẽ công bố chuyện cha con mình với toàn thể công ty, bạn bè thân hữu...Như thế cũng ổn. Về mặt pháp lý, ba sẽ nhờ luật sư hoàn tất các thủ tục cần thiết.
- Con...thật sự con không muốn mọi việc rắc rối và thay đổi nhiều như thế ... con ... con... Nàng nghẹn lời.
- Con nhìn ba nè. Nghe ba nói. Ba sẽ kể hết những khúc mắc trong chuyện giữa ba và má Ngọc của con cho con nghe...Trước đây ba chưa nói vì ba không biết con sẽ như thế nào. Giờ ba mong rằng con sẽ hiểu ba hơn, hiểu tình cảnh cũng như tình cảm ba dành cho mẹ con con... Nha con. Giọng ông Đức khẩn khoản.
Nàng ngước đôi mắt nhòa lệ nhìn ông gật đầu.
* * *
Nàng ra đến bãi xe thì trời đã sập tối, gần 7h rồi còn gì. Mặc dù đã nhắn tin báo Quỳnh và bảo cô tự mở cửa vào nhà đợi nàng nhưng nàng cũng thấy áy náy quá.
- Em ăn gì chưa?
- Chị họp xong chưa? Em mua đồ ăn cho chị luôn rồi và đang chờ chị về ăn chung nè.
- Vừa họp xong em....Mọi việc cũng ổn. Giọng nàng thanh thản.
- Vậy tốt rồi. Thôi chị tranh thủ về nhanh đi.
- Uhm. Thôi hén. Chị tập trung lái xe cho nhanh. Hihi. Nàng cười vui vẻ.
Đang đứng trước cửa ra vào dưới nhà, chưa kịp cà thẻ để mở cửa vào thang máy thì nàng chợt thấy Yến đi nhanh về phía mình, vừa đi vừa gọi "Chị Tú chờ em với". "Có việc gì không em? Sao nay em về trễ zậy?" nàng ngạc nhiên. Yến nhìn nàng ấp úng "...Lâu quá chị không ghé em masssge...Chị bận lắm hả?" "Uhm. Cũng bận. Thôi để mai mốt rảnh chị ghé nha." "Lần trước chị say...em có gặp Quỳnh...em chị hả?" "Hả?...Uhm. Em họ chị. Có gì không em?" "Dạ không. Lúc nãy em thấy Quỳnh lên nhà chị hay sao ah...Xin lỗi chị. Em tò mò rồi." Nàng lắc đầu "Không sao. Thỉnh thoảng nó qua chơi với chị cho vui đó mà. Thôi chị lên nhà đây. Bữa khác chị ghé em nha".
Vừa mở cửa nhà nàng vừa gọi "Quỳnh ơi, chị về rồi nè". Gọi xong nàng chợt thấy buồn cười. Lạ ghê, cái cảm giác có Quỳnh chờ cơm ở nhà thật khác với cảnh ba má chờ nàng. Cảm giác ấy thật khó phân chất. Có gì đó thân thương, gần gũi và quen thuộc như từ thuở nào. Thường thì nàng luôn có cảm giác thảnh thơi, tự do khi về đến căn hộ nhỏ xinh này. Nay thì thêm cảm giác ấm cúng, tràn ngập thương yêu...Thật lạ quá. Nhìn Quỳnh vẫn trong bộ trang phục đi làm, nàng lên tiếng trách "Sao em không lấy tạm quần áo chị rồi tắm trước cho khỏe đi?" "Tú ...khó tính quá ah. Hihi. Em cũng...định thế nhưng ngại ngại..." "Trời, thì lần trước em tới nhà chị cũng bảo vậy rồi mà. Mệt ghê. Thôi giờ em vào tắm trước đi. Tắm nhanh để chị còn tắm nữa. Nha em" vừa nói nàng vừa đi vào phòng ngủ lấy quần áo cho Quỳnh. Trong khi chờ Quỳnh tắm, nàng vào bếp xem Quỳnh mua gì cho bữa tối. Mở chiếc lồng bàn, nàng thấy toàn những món mình thích. Cà ri cua, món này Quỳnh phải chạy sang quận 4 để mua. Phá lấu vịt, món này ở quận 5. Và thêm cả bánh tráng trộn bên Bình Thạnh. Trời. Thời gian đâu mà Quỳnh chạy một vòng thành phố như thế. Nàng lắc đầu "Cô nàng này siêng quá" nhưng trong lòng tràn ngập hạnh phúc.
Quỳnh vừa bước ra thì nàng vội ôm chầm lấy Quỳnh "Hôm nay em vất vả quá rồi. Chạy khắp nơi mua đồ ăn. Mệt không?" Quỳnh cười "Không mệt. Thấy chị vui là em quên hết mệt rồi. Hihi. Ah, em đang xả nước vào bồn tắm cho chị đó. Chị vào ngâm mình chút cho khỏe rồi ra ăn nha." "Thôi, chị sẽ tranh thủ tắm nhanh rồi ra ăn luôn. Chắc em cũng đói lắm rồi".
Buổi tối trôi qua nhanh và thức ăn cũng hết. Nàng và Quỳnh đều rất ngon miệng. Mặc dù cả hai đã tranh thủ thời gian nhưng cũng gần 9h rồi. Nàng ngập ngừng "Nhanh quá. Gần 9h tối rồi...Thôi để chị chuẩn bị đưa em về nhé!" "...Hay là ...mình...Chút nữa 10h em về cũng được" vừa nói Quỳnh vừa đỏ mặt. Nàng ái ngại "...Sao chị thấy có vẻ...Nói sao ta? Chị thấy..." Quỳnh cười và ghé sát tai nàng "Đừng nghĩ nhiều nữa. Tú cứ tự nhiên đi. Việc gì đến sẽ đến" hơi thở Quỳnh nóng bỏng bên tai nàng. Nàng nhẹ nhàng choàng tay ra sau lưng Quỳnh và kéo cô vào lòng. Vừa nhẹ nhàng hôn khắp mặt Quỳnh, nàng vừa đưa cô đi dần về phía phòng ngủ dành cho khách. Nàng cố ý không vào phòng mình. Căn phòng như đã được chuẩn bị sẵn cho thời khắc này. Tấm trãi giường caro nhỏ hai màu đỏ trắng cùng với bộ gối mới. Đỡ Quỳnh nằm xuống giường, nàng nhẹ nhàng cởi bỏ những phần quần áo còn vướng víu của cả hai. Tuy không phải là lần đầu cùng Quỳnh make love nhưng nàng vẫn ngắm nhìn thân thể nuột nà của Quỳnh đăm đắm. Nàng nhẹ nhàng hôn lên từng cm da thịt Quỳnh. Những nụ hôn như nâng niu kèm theo những vuốt ve nhẹ nhàng êm ái. Quỳnh nghe tan chảy theo những đụng chạm trìu mến của nàng. Và vẫn như lần trước, nàng đưa Quỳnh đến cảm giác của sự mãn nguyện thật êm ái, không để lại bất cứ dấu tích nào.
- Sao Tú vẫn ....nhẹ nhàng thế? Quỳnh thì thầm
- Uhm...Chị chỉ thích thế thôi...Em không thích hả?
- Không phải...Vì em muốn mình thật sự thuộc về Tú...Em muốn Tú là người đầu tiên của em.
Nhẹ nhàng vuốt cánh tay trần của Quỳnh, nàng thủ thỉ:
- Vì bây giờ chị vẫn chưa thể đem lại cho em điều gì tốt đẹp... nên chị không muốn lấy đi của em bất cứ điều gì quý giá.
- Chị lúc nào cũng có lý do chính đáng hết ah. Quỳnh trách móc.
- Uhm...Em mệt không? Giờ chị đưa em về nhé. Trễ quá mắc công ba má em lo.
- Ước gì em có thể ngủ lại đây.
- Uhm. Nếu được zậy thì tốt quá. Nàng cười cười.
- Nhớ nha. Mai mốt em xin ba má cho ở lại thì chị không được "đuổi" em về đó nha. Quỳnh chồm lên áp mạnh môi vào môi nàng. Nàng đáp trả khá mạnh bạo. Cố hết sức nàng mới dứt ra khỏi được "Thôi...Thôi em...Chị sắp chịu hết nổi nữa rồi nè...Người gì mà... "ngon" quá...Làm người ta thèm hoài" "Hihi. Nịnh em hả?" Quỳnh khúc khích. "Không. Nói thật đó. Thôi về nha."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com