Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 45

Hạo Kỳ lao đến ôm lấy cơ thể bé nhỏ đang không ngừng chảy máu vào lòng mình, anh khẩn thiết gọi cô: “Bắc Vy, em mở mắt ra nhìn anh đi, anh về rồi!”.

Bắc Vy từ từ mở mắt ra, nhìn thấy gương mặt mà cô luôn mong nhớ ngày đêm đang ở trước mắt mình, cô mỉm cười nhìn anh, hai hàng nước mắt nóng hổi rơi xuống trên gương mặt xinh đẹp.

Cô đưa tay lên chạm vào mặt anh “Hạo Kỳ, cuối cùng em cũng gặp được anh rồi, em rất nhớ anh!”.

Hạo Kỳ mỉm cười, đưa tay nắm lấy bàn tay đang lạnh dần của cô “Bảo bối, anh không cho phép em bỏ anh, em nhất định sẽ không sao đâu, em đừng ngủ, có biết không?”.

Bắc Vy nhìn anh mỉm cười rạng rỡ, nụ cười mà rất lâu rồi đã không còn nhìn thấy trên gương mặt xinh đẹp của cô nữa “Hạo Kỳ, em yêu anh!”.

Lời vừa nói xong hai mắt cô cũng từ từ nhắm lại, bàn tay bất lực rơi xuống nền nhà, cơ thể nhỏ bé đang lạnh dần đi.

Hạo Kỳ nhanh chóng ôm chặt cơ thể cô xuống xe cứu thương bên dưới, anh vẫn không ngừng gọi tên cô nhưng cô vẫn im lặng không hề đáp lại dù chỉ một lần.

Trên xe cứu thường, bàn tay anh nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé cúa cô truyền hơi ấm cho cô, nước mắt đã rơi xuống tự bao giờ trên gương mặt tuấn tú của anh.

Anh hôn lên bàn tay cô, miệng vẫn luôn gọi cô “Bắc Vy, em đừng ngủ, đừng bỏ anh lại một mình, anh xin em, mở mắt ra nhìn anh đi bảo bối, em đừng bỏ anh đi, anh xin em, xin em đó!”.

Bắc Vy gương mặt trắng bệch, hai mắt vẫn nhắm chặt. Từ lúc đó đến giờ cô vẫn không hề đáp lại lời anh thêm một lần nào nữa.

~

Bên ngoài phòng cấp cứu, mọi người đang chờ đợi và cầu nguyện cho cô được bình an vô sự. Đây là lần thứ hai cô vào đó, bọn họ không thể nào không lo lắng cho cô được.

Má Trần hay tin cũng vội vàng chạy đến, nhìn thấy anh bà xúc động vô cùng “Thiếu…thiếu gia...”

Hạo Kỳ chỉ một mực nhìn vào phòng cấp cứu, hoàn toàn không nghe thấy lời bà ấy nói. Má Trần từ từ đi đến chỗ anh, bà lấy ra một chiếc hộp màu đỏ bằng nhung mà sáng nay cô đã dặn tài xế đưa lại cho bà, bây giờ bà trả cho anh “Thiếu gia.”

Lúc này Hạo Kỳ đưa mắt nhìn xuống, đó là chiếc hộp đựng nhẫn cưới của anh và cô. Hạo Kỳ mở ra, bên trong là hai chiếc nhẫn lấp lánh một lớn một nhỏ bên cạnh nhau, vậy có nghĩa là ngay từ đầu cô đã dự tính tới chuyện hôm nay rồi sao?

Anh nắm chặt chiếc hộp trong tay, đau lòng rơi nước mắt. Bảo bối của anh vốn đã muốn chết cùng anh từ lâu rồi, vậy mà anh lại không hề hay biết, còn che giấu cô việc anh còn sống để cô phải sống trong đau khổ và nhớ mong suốt thời gian qua.

Cuối cùng anh đã về, nhưng anh về trễ mất rồi, anh đã bỏ mặt cô một mình chống chọi với nỗi nhớ mong trong một quãng thời gian dài, để rồi hôm nay cô lại hy sinh mạng sống của mình chỉ để trả thù cho anh, rốt cuộc thì anh đã làm gì thế này?

Nước mắt Hạo Kỳ không ngừng rơi, nỗi đau của anh chẳng là gì so với nỗi đau mà cô đã chịu suốt thời gian anh không ở đây. Cô đau lòng khổ sở như thế nào làm sao anh biết được, anh cứ tưởng mình làm như thế thì có thể bảo vệ cô nhưng cuối cùng vẫn để cô bị tổn thương, còn vì anh mà chằng màng đến mạng sống của mình.

Hạo Kỳ càng nghĩ càng căm hận bản thân mình, anh giơ tay đấm thật mạnh vào bức tường, máu từ vết thương chảy dài xuống, lẽ ra anh phải trở về sớm hơn, lẽ ra anh phải nói cho cô biết anh vẫn còn sống, lẽ ra anh phải bên cạnh cô bảo vệ cho cô. Nếu như vậy thì chuyện hôm nay đã không xảy ra, bảo bối của anh cũng không phải chịu đau đớn thế này, tất cả là tại anh, là lỗi của anh, là anh đã hại cô.

Mọi người ở đây đều hiểu cảm giác của anh, cho nên họ không nói gì mà im lặng cùng anh chờ đợi, chờ cô an toàn trở ra.

Mấy tiếng sau, bác sĩ phẫu thuật bước ra nhìn mọi người “Cũng may viên đạn không trúng tim, hiện tại bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch, nhưng vết thương cần tịnh dưỡng nhiều mới có thể hồi phục, mọi người hãy chăm sóc cô ấy cẩn thận.”

Mọi người nghe xong vui mừng, gật đầu cảm ơn bác sĩ. Lát sau, Bắc Vy được chuyển vào phòng bệnh, gương mặt xinh đẹp nhưng lại mang theo bao nỗi ưu phiền và đau lòng, tái nhợt nắm trên giường bệnh.

Hạo Kỳ từ lúc đó đến giờ vẫn ngồi bên cạnh giường bệnh, bàn tay to lớn của anh nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của cô, ánh mắt đau lòng và nhớ mong nhìn cô.

Máu trên tay anh cũng đã khô lại rồi mà cô vẫn chưa tinh lại, Hạo Kỳ cúi đầu hôn lên trán cô “Bảo bối, em mau tỉnh lại anh, anh về với em rồi!”.

Bắc Vy từ từ mở mắt ra nhìn anh, cô mim cười yếu ớt, miệng khẽ gọi tên anh “Hạo Kỳ..”

Hạo Kỳ gật đầu, nhỏ giọng trả lời cô “Anh đây bảo bối, anh về rồi, về với em rồi.”

Nước mắt Bắc Vy lại không tự chủ mà rơi xuống, cô nức nở nói với anh “Em rất nhớ anh..”

Hạo Kỳ hôn lên đôi môi của cô, mỉm cười nhìn cô “Anh cũng rất nhớ em!”.

Những người còn lại cảm thấy rất vui mừng nhìn nhau mỉm cười rồi lần lượt ra về, bây giờ nơi này chỉ cần anh là đủ rồi, họ có ở lại cũng trở nên dư thừa thôi.

Sau khi mọi người rời đi, anh đã kể hết mọi chuyện của anh cho cô nghe, bắt đầu từ việc anh lái xe lao thẳng xuống biển. Lúc chiếc xe sắp chìm xuống anh đã may mắn thoát ra được nhưng vì đã bị thương trước đó cho nên anh khi anh bơi được vào bờ thì đã bất tỉnh.

Đến lúc anh tỉnh lại thì đã nhìn thấy mình đang ở trong phòng của một căn nhà. Vì không biết ai đã cứu anh, cũng không biết họ có ý đồ gì hay không cho nên anh giả vờ như mình vẫn còn hôn mê để thăm dò tình hình xung quanh.

Và do đó, anh nghe được một bí mật của căn nhà này. Trong ngôi nhà này có một đôi vợ chồng và một cô con gái tên là Ella. Cô gái đó cũng bằng tuổi với cô, khá xinh đẹp và tốt bụng, chính cô gái đó đã cứu anh về đây.

Sau khi Hạo Kỳ xác định được cơ bản tình hình của mình, anh đã đợi lúc chỉ có cô gái mới mở mắt tỉnh dậy. Cũng nhờ có cô ấy mà anh mới an toàn ở đó được một thời gian.

Nhưng đôi vợ chồng kia không tin tưởng anh cho nên họ không để anh ra ngoài, còn cho người canh gác trước cửa phòng anh và xung quanh rất nghiêm ngặc.

Anh mất thêm một khoảng thời gian nữa để lấy được lòng tin của cô gái. Nhân lúc đôi vợ chồng kia ra ngoài, anh đã  nói chuyện thẳng thắn với Ella “Cô có biết ba mẹ cô buôn ma túy không?”.

Ella mở to mắt nhìn anh “Anh…Anh biết rồi sao?”.

Hạo Kỳ gật đầu “Tôi đã biết từ ngày đầu tôi ở đây rồi, nhưng cô yên tâm, tôi không có ý định làm hại gia đình cô.”

Ella vẻ mặt có chút tiếc nuối, cô ấy cũng biết anh muốn gì nhưng cô ấy không nỡ vì cô ấy đã yêu anh mất rồi, làm sao có thể để anh đi được. Cho nên cô ấy đột nhiên ôm chầm lấy anh “Anh đừng đi có được không? Em yêu anh!”.

Hạo Kỳ nhăn mày lập tức đẩy Ella ra, ánh mắt sắc bén nhìn Ella “Tôi không muốn ra tay với cô, cô tốt nhất đừng khiến tôi nổi giận.”

“Chỉ cần cô để tôi rời khỏi đây, tôi sẽ xem như không biết chuyện gì hết, coi như trả ơn cứu mạng tôi.”

“Còn nếu không thì sao? Anh sẽ làm gì?”.

“Tôi sẽ rời khỏi đây cho dù phải ra tay với gia đình cô, tôi cần phải trở về với vợ tôi.”

“Thì ra anh có vợ rồi sao? Cô ấy chắc rất xinh đẹp.”

“Phải, cô ấy là cô gái xinh đẹp nhất trong mắt tôi, tôi rất yêu cô ấy, cũng không thể sống thiếu cô ấy.”

Ella nhìn ánh mắt của anh mà lòng đau nhói, lúc anh nói về vợ mình ánh mắt tràn đầy yêu chiều và hạnh phúc, còn khi đối mặt với cô ta lại là ánh mắt lạnh lẽo vô tình. Ella thầm cười lạnh trong lòng, cảm thấy bản thân mình thật đáng thương.

Nhưng cuối cùng Ella vẫn để anh rời đi vì cô ấy biết không thể giữ anh ở lại, với khả năng của anh chuyện thoát khỏi đây không thể làm khó anh nhưng vì muốn trả ơn cứu mạng cho nên anh mới nói với cô ấy trước khi rời đi.

 Hạo Kỳ vừa thoát ra đã lập tức liên lạc với Bách Vỹ và ba người kia, sau đó nhờ họ giúp anh điều tra bọn người đã gây tai nạn cho anh, giải quyết xong bọn chúng anh mởi trở về, nhưng rất tiếc vẫn chậm một bước.

Bắc Vy nhìn anh, đột nhiên cô đưa tay ôm chầm lấy anh rồi bật khóc thật to “Anh thật đáng ghét, đã hứa với em nhưng lại không giữ lời, anh có biết trái tim em đau đớn đến mức nào không, anh là đồ khốn, em ghét anh!”.

Hạo Kỳ ôm chăt lấy cô, vỗ về an ủi bảo bối trong lòng “Anh xin lỗi, là lỗi của anh, em đừng khóc nữa sẽ ảnh hưởng đến vết thương anh sẽ đau lòng lắm, ngoan, nghe lời anh được không bảo bối?”.

Bắc Vy chỉ hít hít thêm vài tiếng rồi im lặng cứ thế hai người ôm chặt lấy nhau.

~

Tuy cô đã tỉnh lại nhưng vết thương vẫn cần tịnh dưỡng và nghỉ ngơi thật nhiều mới bình phục, vị bác sĩ đến kiểm tra cho cô nhìn anh, nhiều lần lặp đi lặp lại câu nói “Tuyệt đối không được vận động mạnh, nếu không sẽ làm rách vết thương!”.

Dù Hạo Kỳ đã trả lời ông ấy rồi nhưng trước lúc rời đi ông ấy vẫn nhìn anh và lặp lại câu nói đó làm cô phải bật cười “Ai nhìn vào cũng biết anh là sói háo sắc hết đó.”

Hạo Kỳ đưa tay nhéo má cô “Em dám nói anh là sói sao? Có phải em nghĩ em đang bị thương thì anh không thể làm gì em không?

Bắc Vy đương nhiên là đang nghĩ như thế cho nên cô không sợ chết nói với anh “Thì sao, em còn chưa tính sổ với anh chuyện anh giấu em mình còn sống để em đau khổ nhớ mong anh đó, đừng hòng bắt nạt em!”.

Hạo Kỳ từ từ đi lại, cuối cùng là cúi người hôn lên môi cô thật sâu, thật mãnh liệt, anh không ngừng cắn mút môi cô, hút lấy tất cả mật ngọt bên trong. Bao nhiêu nỗi nhớ mong của anh đều được thể hiện rõ ràng qua nụ hôn anh dành cho cô.

Bắc Vy bị anh hôn đến say sẩm đầu óc, đã rất lâu rồi cô không có cảm giác này cho nên bây giờ cả người nóng bừng, không ngừng dùng sức đẩy anh ra nhưng đôi tay cô đã bị anh giữ chặt không động đậy được.

Cô tức giận liền cắn môi anh một cái làm Hạo Kỳ đột ngột dừng lại, anh liếm đi máu trên môi mình rồi nhìn cô “Còn dám cắn môi anh?”.

Bắc Vy nhíu mày “Là do anh không chịu thả em ra, em sắp chết vì ngạt thở rồi, em còn đang là bệnh nhân đó!”.

Sau đó cô trừng mắt nhìn anh “Anh tránh xa em ra..ưm..ưm..”

Lời còn chưa nói hết cô đã bị anh hôn môi lần nữa. Lần này còn mạnh bạo hơn lúc nãy, dù cô có cắn môi anh thì anh vẫn không chịu thả ra. Anh hôn cô đến khi hai tay cô nằm xụi lơ trên giường không cử động nữa anh mới thả cô ra.

Bắc Vy vừa hít lấy hít để không khí vừa nghiến răng tức giận nhìn anh, Hạo Kỳ mặc cho cô đang tức giận, mỉm cười nhìn cô “Bảo bối của anh vẫn ngọt như ngày nào.”

Bắc Vy bị Hạo Kỳ chọc giận đến mức bốc hỏa nhưng mà cô vẫn là không đủ sức để chiến đầu với anh, huống hồ bây giờ cô vẫn còn đang bị thương thế này thì càng không nên ngu ngốc mà khiêu khích anh.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #ngọt