Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 18: Đỏ bừng

Hai gò má ửng hồng vì say rượu, First đang nhìn chằm chằm vào Khaotung, người đang điều chỉnh nhiệt độ điều hòa cho anh.

“Được rồi, đã hạ nhiệt độ xuống rồi.” Khaotung chậm rãi đến gần điều hòa, chỉ chiếc điều khiển từ xa về phía điều hòa, sau đó ấn nút hạ điều chỉnh nhiệt độ xuống 22 độ. Mà Khaotung người thường dùng đồ nhưng không đặt lại chỗ cũ, thản nhiên đặt chiếc điều khiển từ xa của điều hòa lên chiếc bàn gần mình nhất.

"Khaotung, tôi muốn uống nước..." First nói nhẹ nhàng, phát âm không rõ.

" Để tôi đi rót cho cậu. " Khaotung cầm lấy chiếc ly trên bàn, nhấc ấm nước lên rót nửa ly nước lạnh vào ly.

First vẫn nhìn chăm chú nhất cử nhất động của Khaotung, ánh mắt tựa như dính trên người cậu.

Khaotung đẩy ly nước tới trước mặt First, thấy First không nhúc nhích, liền dùng giọng điệu ôn nhu hỏi anh, "Không phải anh muốn uống nước sao? Không muốn uống nữa à?"

"Tôi không muốn uống nữa. "First đột nhiên đổi giọng.

" Được, vậy thì không uống nữa. " Thấy anh đòi xong lại không uống nữa Khaotung cũng không hề tức giận nói.

"Tôi nóng quá, tôi có thể cởi quần áo ra được không?"

"Đừng cởi quần áo sẽ dễ bị cảm lạnh, biết không? Tôi đi lấy ấy khăn ướt giúp cậu hạ nhiệt, cậu chờ tôi một lát."

First nhân lúc Khaotung rời khỏi, anh đã tự ý cởi chiếc áo len trên người ra quấn thành một quả bóng đặt dưới một bên mặt làm gối.

"First, mặc quần áo vào đi được không?"  Khaotung sau khi làm ướt khăn đi ra đột nhiên phát hiện First cởi trần và đang chuẩn bị cởi thắt lưng quần jean, cậu lập tức tiến lên ngăn cản anh. Khaotung mở chiếc áo len bị cuộn tròn ra đem nó trùm lên đầu First, đang định nâng một cánh tay của anh lên giúp anh mặc vào thì tay kia của anh đột nhiên kéo chiếc áo len ra ném xuống sàn nhà.

"First, nghe lời được không?"

First lắc đầu lia lịa "Không cần cậu quan tâm."

Khaotung không còn cách nào khác là vội vàng tắt điều hòa, mở cửa sổ và cửa ban công ra cho thông gió, nhưng đúng lúc này một cơn gió dữ dội ập đến, cơn mưa xối xả kéo đến thành phố.

"Trời mưa sao? Thật mát mẻ." Trên mặt First lộ ra hơi thở hồn nhiên ngây thơ. Cơn mưa ập đến khiến anh đứng dậy và vội vàng đi ra ban công. Anh đang cởi trần mỉm cười hạnh phúc trước làn gió mát, anh chống tay lên lan can lạnh lẽo hạt mưa nhỏ rơi xuống mặt anh, anh thậm chí còn thè lưỡi hứng lấy vài hạt mưa.

" First, quay vào trong đi bên ngoài lạnh sẽ bị cảm đó. " Khaotung vội vàng đi theo. Cậu lo lắng cho First nhiều như lo lắng cho bé mèo Montow của cậu vậy.

" Không muốn. "First không chịu đồng ý với cậu.

“Vậy thì tôi cùng cậu hóng gió.” Khaotung không thể cản được anh, hai người liền kề vai đứng bên lan can quan sát mưa to không kiêng nể gì đánh vào tòa nhà.

“Mặt cậu đỏ, mũi cũng đỏ.” First trong mắt tràn đầy ý cười, ánh mắt trìu mến nhìn Khaotung. Ngón trỏ của anh di chuyển từ gò má đến chóp mũi của Khaotung.

Mí mắt Khaotung đỏ hoe, gió lạnh cuốn lấy cậu, cậu cười nhè nhẹ như tơ liễu tung bay trên không trung, bay đến không bờ bến: "Cậu không phải cũng giống vậy sao?"

" Có sao."

" Có. "

"Vậy cứ để nó đỏ đi không sao đâu." First hoàn toàn không quan tâm chút nào.

....

Khung cảnh ban đêm náo nhiệt, ánh đèn neon lập lòe dưới màn mưa bao phủ, cả thành phố càng trở nên lung linh mờ ảo.

Montow yêu quý bộ lông của mình nên không muốn ra ngoài, chỉ nguyện nằm nghiêng trên sàn nhà cách ban công không xa, cùng hai người ngắm mưa. Bầu trời đen kịt đầy mây đen gió lồng lộng, cảm giác mát mẻ dần dần lan tràn trên người, First không tự chủ được hắt hơi một cái.

“First phải quay vào thôi nếu không sẽ bị cảm lạnh.” Khaotung vừa nói vừa kéo anh đang không tình nguyện vào trong nhà, chân anh nhũn ra cùng cậu ngã xuống sàn. Cằm Khaotung đập mạnh vào vai First, mặc dù cằm bị đụng rất đau nhưng cậu vẫn lập tức kiểm tra xem anh có sao không : "First, cậu không sao chứ?"

“Tôi cảm thấy thân thể của tôi rất..." Đầu ngón tay của First lướt qua hai nhị hoa màu đỏ trước ngực lại đem tay dời đi, âm thanh nói rất nhỏ.

Khaotung vội vàng đỡ First lên ghế sofa, lấy một chiếc khăn tắm để đắp lên phần trên trần trần trụi của anh, đồng thời vội vàng đóng cửa ra vào và cửa sổ để ngăn gió lùa vào. Mái tóc của First bị nước mưa làm ướt một lớp mỏng, ánh mắt anh không ngừng dõi theo bóng dáng Khaotung, chú ý đến từng hành động và ánh mắt của cậu. Khaotung dùng mu bàn tay sờ nhiệt độ trán của First và so với nhiệt độ trán của chính mình, trán First nóng dữ dội.

" Cậu phát sốt rồi. "Lúc trước Khaotung chú ý tới hộp thuốc trong phòng ngủ First có miếng dán hạ sốt nên vội vàng đi lấy miếng dán hạ sốt ra, sau khi dùng khăn ướt lau sạch khuôn mặt anh, cậu mới nhẹ nhàng dán miếng dán hạ sốt lên. First đang trong trạng thái mơ hồ, lười biếng và không muốn động đậy nữa.

“Có muốn tôi lau người giúp cậu không?” Giọng nói ôn nhu của Khaotung nhẹ như chuồn chuồn lướt nước, hơi thở ấm áp phả vào mặt anh, lời nói, hành động, cử chỉ ôn nhu của cậu vô tình chiếm trọn trái tim của anh, cậu dần trở thành người trong lòng anh, tồn tại và không thể thay thế. Mà một người bạn ân cần như vậy chỉ có thể gặp nhưng không được theo đuổi, và chỉ những người may mắn được ông trời chọn mới có thể gặp được cậu.

"Được không?" Lông mày First nhướng lên, mặc dù anh rõ biết đáp án nhưng anh vẫn muốn hỏi.

" Được."

Montow liếc nhìn hai người dính như keo như sơn kia một cái sau đó cuộn tròn ở chỗ lõm bên cạnh ghế sofa, dần dần chìm vào giấc ngủ.

First thoải mái tựa vào vai Khaotung, Khaotung một tay vòng qua người anh, một tay khoác lên cánh tay anh nhẹ nhàng lau người cho anh. Khaotung cầm chiếc khăn ướt được gấp thành miếng đậu phụ nhẹ nhàng lau mặt cho First. Động tác của cậu nhẹ nhàng mềm mại, giống như đang lau một con búp bê sứ dễ vỡ, vô cùng cẩn thận. Khaotung và First nhìn nhau một lúc, lúc này  má First bỗng đỏ bừng.

"Ây Tung... Tôi đột nhiên cảm thấy... Cậu thật sự rất dễ thương (Khaotung narak jangg)."

Trên môi First nở một nụ cười duyên dáng cùng với ánh mắt ngây thơ nhìn cậu.

"Cậu nói cái gì?", Khaotung không ngờ người này lại dễ dàng dùng từ này để miêu tả mình như vậy.

"Cậu thật sự rất đáng yêu......tôi rất vui .... khi thể có một người bạn tốt như này. Nhìn kỹ cậu, cậu cũng rất đẹp trai." Nụ cười nở trên môi First đủ khiến người ta không kiểm soát được mà đắm chìm trong đó. First nhìn thẳng vào đôi mắt như nước mùa thu của Khaotung, đôi mắt của cậu với đồng tử trong veo và ánh mắt sáng như pha lê giống như một đại dương bao la đủ để khiến anh bất giác gục ngã.

Khaotung không tránh khỏi ngại ngùng vì sự thẳng thắn của First. Lúc này, Khaotung có rất nhiều suy nghĩ, những cảm xúc phức tạp đan xen vào nhau. Cậu không nói một lời nào, im lặng tiếp tục lau người cho anh. " Tôi đối với cậu là loại thích nào hay chỉ là thích giữa bạn bè?" Khaotung dừng lại, liệu cậu có nên nhanh chóng tìm ra câu trả lời cho câu hỏi này, hay là cứ để nó cuốn theo chiều gió, thuận theo tự nhiên?

"Khaotung ".Thấy cậu không lên tiếng, động tác cũng dừng lại, First không khỏi nhẹ nhàng gọi tên cậu.

"Sao vậy? Tôi đây. " Khaotung ý thức được vừa rồi mình đang ngẩn người suy nghĩ, khi  First gọi tên cậu, người cậu đột nhiên thẳng đứng.

"Cậu không phải cũng nên khen tôi đẹp trai sao?" First đỏ mặt cảm thấy trong lòng có chỗ trống, có chút mất mát.

" Cậu cũng rất đẹp trai. "Khaotung đột nhiên cảm thấy xấu hổ, cậu sắp xếp lại suy nghĩ trăm mối ngổn ngang của mình rồi mới mở miệng nói.

" Cậu có cảm thấy tôi dễ thương không? "

" Ừm, dễ thương. " Khaotung chiều theo ý First nói.

"Tôi cũng cảm thấy mình rất dễ thương...." First tự ái một cách không nể nang gì khi đang say.

First lại dựa vào vai Khaotung dần dần chìm vào giấc ngủ, để lại Khaotung dọn dẹp mớ hỗn độn cho mình. Khaotung thay cho anh một bộ đồ ngủ sạch sẽ, cũng thay anh thu dọn đồ ăn thừa, chỉ cần là chuyện trong khả năng của cậu, cậu đều tự mình làm vì người trước mắt. Câụ thu dọn tất cả những thứ lộn xộn xong rồi cùng First đắp chung một tấm chăn.

"Tôi có thể thích cậu không..." Cậu thấp thỏm bất an nhẹ giọng hỏi First đang ngủ ngon lành, "Nếu như tôi đối với cậu vượt qua mức bạn bè, cậu sẽ không muốn để ý đến tôi nữa chứ?" Cậu nghiêng người nhìn chằm chằm vào First đang ngủ say rồi lại rơi vào trầm tư.

Còn tiếp.....

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com