Chapter 138
Những nhân vật không quan trọng mình sẽ gọi bằng họ thôi nha để các bạn đỡ bị loạn tên và chính mình cũng không bị loạn tên nữaaa.
Yoon Ha vừa vào công ty, vẫn như thường lệ cô dọn dẹp sau đó đi pha cà phê cho mọi người. Vừa bước vào thì đã thấy giám đốc Hwan ở đó. Ông vừa nhìn thấy cô liền nói:
- Sau này cô cũng phụ trách pha cà phê cho phó tổng giám đốc uống, có biết không?
Quả là làm khổ cho Yoon Ha mà, cô vừa gặp cậu lúc nãy, đã cảm thấy khó đối mặt rồi. Vậy mà bây giờ lại phải ngày ngày đối mặt. Han Yoon Ha lí nhí hỏi:
- Giám đốc Hwan, có thể thay người khác không ạ.
- Không được, vì hôm qua phó tổng giám đốc có uống cà phê do cô pha, cậu ấy thấy hài lòng cho nên mới bảo cô tiếp tục pha – Giám đốc Hwan gắt lên.
Cô cũng không dám nói thêm gì, cô cúi đầu định đi về chỗ ngồi thì:
- Cô mau đến gặp Phó tổng giám đốc đi, cậu ấy cho gọi cô – Giám đốc Hwan đã vội nói – Tôi phải đích thân đến đây gọi cô lên đó, cho nên liệu mà cư xử nếu không tôi cho cô thôi việc.
Cô thở dài chậm rãi bước đi đến phòng Tae Hyung. Buổi sáng này thật là khiến người ta mệt mỏi. Cả ba người họ đều phải nói dối, đều là những người đau khổ.
- Cốc ...cốc ...cốc...
Vẫn là sự im lặng không trả lời, cô thở dài gõ cửa lần nữa.
- Vào đi.
Cô mở cửa bước vào, cậu đang hí hoáy viết cái gì đó đầu không ngẩng lên. Cô mím nhẹ môi lên tiếng hỏi:
- Phó tổng giám đốc cho gọi tôi có việc gì?
Tae Hyung ngẩng đầu nhìn lên một cái lạnh lùng rồi với tay lấy xấp tài liệu trên bàn thảy lên trước mặt Yoon Ha lãnh đạm nói:
- Cô về làm lại toàn bộ kế hoạch này cho tôi. Sáng mai đem đến cho tôi.
Nói rồi cúi đầu tiếp tục viết, không đợi phản ứng của cô càng không cho cô có cơ hội biện bạch.
Yoon Ha nhìn tập tài liệu trên bàn, đó là tập tài liệu hôm qua cô đã mang đến. Tập tài liệu này được làm cách đây 3 tuần lễ, trong khi cô mới vào làm mười ngày, và tất nhiên người làm không phải là cô. Kim Tae Hyung chắc chắn biết điều đó, cho nên người cần làm lại không phải là cô nhưng cậu vẫn bắt cô làm.
Cô không nói gì chỉ lặng lẽ cầm tài liệu đi ra ngoài. Nhìn thấy Yoon Ha đã ra ngoài, Tae Hyung mới ngẩng đầu nhìn lên ngã người dựa vào ghế mệt mỏi, tay buông thỏng cây bút xuống khiến nó rơi xuống đất. Cậu đưa mắt nhìn vào những chữ mà cậu mới viết. Chẳng rõ là những từ nào cả, không đầu không đuôi, không có nghĩa.
Những người trong phòng kế hoạch thấy Yoon Ha trở về vội tranh nhau hỏi. Cô cũng thật tình kể rõ mọi chuyện, ai nấy nghe xong đều nhất ý một long rằng: " Han Yoon Ha đang bị đì sói trán rồi"
Cô phải đến nhờ anh Ha, người đã phụ trách làm báo cáo này cho cô xem các tài liệu liên quan để làm lại kế hoạch. Cậu ta vội vàng giúp đỡ cô một cách tận tình, dù gì thì bão cũng đỗ lên đầu cô một phần cũng vì cậu làm chưa tốt. Mặt khác trong lòng thấy nhẹ nhõm vì người chết không phải là mình.
Kế hoạch này dài vô cùng, vừa tham khảo vừa tường trình, cô đành phải ở lại làm đêm. Cô nhờ thím Ying – mẹ Kyung Ah giữ bé Yoon Mi và bé Tae Hyun dùm mình, cũng nói dối Seok Jin để cậu không lo lắng. Cứ thế một mình ở lại làm cho xong bản kế hoạch.
Tất cả mọi người đều lần lượt ra về, chị Jennie và Rosé vỗ vai Yoon Ha động viên. Cô chỉ nhẹ cười đáp lại. Sau đó Rosé đã quay trở lại trên tay còn có một phần cơm và mấy bịch bánh.
- Này! Mình chẳng rành mấy cái này nên chẳng biết giúp cậu cái gì đâu. Chỉ có thể mua cơm cho cậu thôi. Đói bụng thì lấy mà ăn đừng có nhịn đói. Còn bánh này thì để khuya đói bụng ăn. Kiểu này cậu phải làm tới sang quá – Rosé chắc lưỡi thở dài.
- Cám ơn cậu – Cô mĩm cười.
Sau đó Rosé ra về, Yoon Ha tiếp tục công việc, thỉnh thoảng cô ra ngoài lấy nước mới hay mọi người đã ra về hết, không gian tắt đèn tối thui. Chỉ có đèn phòng cô là còn sáng .
Cô chỉ ăn vội vài miếng cơm rồi cúi đầu làm tiếp, khi làm xong thì cũng đã hơn hai giờ sáng rồi. Chẳng còn xe buýt hay taxi để về. Yoon Ha đành ngủ lại ở công ty đợi sáng về nhà sớm tắm rửa thay đồ. Cô mệt mỏi gục đầu lên bàn ngủ lúc nào chẳng hay.
Trời bên ngoài mưa bắt đầu rơi xuống lạnh, một bóng người bước vào cằm theo chiếc chăn choàng lên người cô, mở lại điều hòa cho ấm, sau đó đứng nhìn gương mặt say ngủ của cô rất lâu, rất lâu....sau đó lặng lẽ đau lòng bỏ đi.
Trời vừa hừng sáng, Yoon Ha đã thức dậy, một vật gì đó từ trên người cô rơi xuống đất. Cô quay người nhìn cái vật đó, cô nhận ra cái chăn đó là cái chăn ở phòng y tế, cô ngơ ngác tự hỏi:
- Ai đắp cái chăn này cho mình nhỉ? Đêm qua chẳng phải mọi người về nhà hết rồi sao? Chắc là bác bảo vệ đã đắp cho mình.
Yoon Ha từ khi thực tập ở đây đã quen than với bác bảo vệ ở đây. Bởi vì cô luôn chào hỏi bác mỗi khi ra vào, bác bảo vệ cũng rất quý cô. Hôm nay lại đúng ca trực của bác ấy.
Cô thu dọn ra về, cô phải tắm rửa thay đồ rồi quay lại công ty. Cô ra cổng gặp bác bảo vệ để cám ơn bác ấy nhưng bác bảo vệ cũng ngơ ngác như cô:
- Hôm qua khi bác lên kiểm tra lần cuối thấy cháu vẫn còn thức bác bỏ đi xuống dưới này.
Cô chau mày suy nghĩ rồi chào tạm biệt bác bảo vệ. Bác bảo vệ nhìn theo bong cô môi mấp máy nhưng không nói ra :" Thật ra đêm qua còn một người ở lại"
- Làm lại – Tae Hyung lướt sơ qua bản báo cáo của Yoon Ha mấy cái rồi quăng trả cho cô – Sáng mai nộp cho tôi.
Cô nhìn cậu một cái không nói gì, thu hồi bản báo cáo rồi đi ra ngoài. Đêm nay lại phải ở lại nữa rồi. Nhưng lần này, Yoon Ha không vất vả như lần trước, cô đã hiểu qui trình kế hoạch. Nhưng lần này cô kiểm tra cẩn thận, bổ sung một cách đầy đủ hơn.
Ra về cũng đã hơn mười giờ, cô quay đi ngoảnh lại tìm taxi, chờ mãi vẫn không có taxi, Yoon Ha thở dài. Cô định gọi Seok Jin đến đón thì một chiếc xe màu đen chờ tới.
- Lên xe – Kim Tae Hyung lạnh lùng ra lệnh.
- Không cần – Yoon Ha nhìn Tae Hyung một cách ấm ức nói, sau đó quay lưng bỏ đi nhưng...
Người ở trong xe bỗng nhào ra nắm tay cô lôi đến mở cửa thẳng tay nhé cô vào trong xe. Rồi nhanh chóng đi vào phóng xe vút đi. Xe chạy rất nhanh, làm cho người ngồi bên cạnh tái mặt. Cô vội vàng thắt dây đai lại, một tay nắm chặt dây đai một tay nắm chặt phần ghế dưới chân, môi mím lại nín thở sợ hãi. Tài lái xe của Tae Hyung không phải cô không biết nhưng chỉ là cô không quen với việc chạy nhanh như thế này. Cô thỉnh thoảng đưa mắt nhìn sang cậu, sắc mặt cậu lạnh tanh, tay nắm chặt vô lăng, chăm chú lái xe.
Chiếc xe chạy vào con đường quen thuộc, băng qua hàng cây đậu trước cánh cửa màu xanh vô cùng quen thuộc. Không gian bỗng nhiên im lặng, bởi vì mỗi người đều dâng lên trong lòng một cảm xúc vừa ấm áp vừa đau đớn.
- Sao lại đưa tôi đến đây? – Yoon Ha chợt lên tiếng hỏi.
Nhưng Tae Hyung không trả lời, mắt cậu vẫn nhìn về phía trước, ánh đèn đường mờ ảo, chỉ có đôi mắt cậu là phát sáng. Cô không muốn ở cùng cậu trong một không gian gần gũi thế này. Càng không dám thở mạnh, sợ rằng cậu sẽ nhận ra cảm xúc thật đang đè nén trong lòng cô. Sợ cậu nghe được tiếng tim đập của cô. Cho nên cô quyết định mở cửa bước ra.
Nhưng vừa đặt một chân xuống đất thì tay đã bị người kéo lại. Cô quay qua nhìn cậu, đôi mắt trực trào muốn khóc nhưng Tae Hyung không nhìn thấy, ánh mắt cậu vẫn nhìn về phía trước.
- Cô có từng trở lại đây không ? – Cậu lên tiếng hỏi, giọng chứa nhiều cảm xúc mong mỏi.
- Có.
Trong lòng Tae Hyung bỗng thấy một cơn gió thổi qua nhưng đó lại là một cơn gió nóng bởi vì Yoon Ha đã nói tiếp.
- Dù gì đây cũng từng là nhà của tôi. Dù căn nhà này thuộc về anh hay thuộc về một người nào khác thì tôi cũng sẽ đến đây nhìn nó. Trước đây vẫn vậy, hôm nay vẫn vậy, và sau này vẫn vậy. Cho đến lúc nào đó tôi có đủ khả năng mua lại nó.
- Cô nghĩ tôi sẽ bán nó cho cô à – Tae Hyung lạnh lùng quay sang nhìn cô, ánh mắt chất chứa xa xăm.
- Vậy thì tôi đành nhờ người đàn ông bên cạnh mình giúp thôi. Dù gì cũng là người quen biết, chắc là thương lượng dễ hơn – Cô mĩm cười trả lời, cô cố ý nói ra những lời làm đau lòng câu.
Ánh mắt Tae Hyung nhìn Yoon Ha lúc này như một ngọn lửa chất chứa sự giận dữ. Bàn tay nắm lấy tay cô bóp chặt khiến Yoon Ha cảm thấy đau nhưng cô im lặng cố không biểu hiện ra nét mặt. Dần dần bàn tay đó lỏng ra, cuối cùng rời khỏi tay cô. Tae Hyung quay đầu đi, không muốn để cô nhìn thấy nét mặt của cậu nữa.
Yoon Ha cụp mắt xuống, cảm nhận nỗi đau trong lòng Tae Hyung. Cô mở cửa bước ra ngoài, lần này cậu không cản cô nữa. Cứ thế cô từng bước từng bước rời đi, nước mắt chẳng thể rơi được nữa bởi vì nó đã chảy ngược vào tim đau nhói.
Cho đến khi Yoon Ha đi tới khúc cua thì bước chân cô liêu xiêu. Cô chỉ muốn Tae Hyung thấy cô đã quên, đã quên cậu từ lâu rồi cho nên cố bước đi mạnh mẽ nhưng giờ đây, cô đã đi khá xa tầm mắt cậu. Cô không cần phải gồng mình chịu đựng nữa. Cô dựa vào một bức tường rồi từ từ xụp xuống. Nước mắt từ tim được dốc ngược ra.
Một chiếc xe đậu ở đó không xa bỗng mở cửa, người trong xe bước đến bên cô. Ôm chặt lấy cô vỗ về.
- Cứ khóc đi cho nhẹ lòng – Kim Seok Jin chua xót nói.
Lúc cậu dìu Yoon Ha ngồi vào xe, cô mới chợt tỉnh vội hỏi:
- Sao anh biết em ở đây?
- Tan tiệc xong anh mua chút bánh cho hai bé. Nhưng chẳng thấy ai ở nhà cả, gọi điện cho bác Ying mới biết em đã gửi hai đứa nó ở nhà bác hai hôm nay rồi. Anh gọi điện đến công ty thì được hay em đã ở lại làm thêm hai hôm nay rồi. Cho nên anh định đến đón em sẵn mau chút gì cho em ăn. Nào ngờ vừa mới đến thì thấy Tae Hyung lôi em vào xe nên anh đi theo hai người đến đây. Mà công ty có việc gì à?
- Tae Hyung bắt em làm lại báo cáo kế hoạch thôi, cho nên em phải ở lại làm – Yoon Ha giải thích, cô không muốn Seok Jin nghi ngờ rồi hiểu lầm.
- Có cần anh giúp không? – Seok Jin đề nghị.
- Được rồi, em có thể tự làm
Nói xong bất giác cô thở dài. Seok Jin đau xót nhìn cô đề:
- Hay là anh chuyển em đến chỗ anh quản lý nha.
- Thôi đi, tránh được nhất thời không tránh được cả đời đâu. Bây giờ mà đi còn khó xử hơn – Cô vội phản bác .
- Nhưng mà ....- Cậu vẫn lo lắng nói.
- Đừng lo, em đâu phải là người không biết bảo vệ mình đâu. Nếu bị bức ép quá em nhất định phản kháng lại. Dù gì em cũng có tổng giám đốc chống lưng rồi còn lo gì bị đuổi việc – Cô nhìn cậu nói đùa.
- Được. Vậy thì anh sẽ làm bùa hộ mạng cho em – Seok Jin cũng cười nói, sau đó hai người lái xe trở về nhà cậu.
- Làm lại lần nữa cho tôi !– Tae Hyung chỉ cầm tập tài liệu lật ra trang đầu tiên thì lặp tức quăng trả lại cho Yoon Ha.
Lần này thì Yoon Ha thấy tức giận vô cùng, rõ ràng là cậu cố ý, chứ nếu không thì tại sao sửa tới sửa lui vẫn không hài lòng lại chẳng thèm xem qua lấy một cái. Cô đã bỏ biết bao công sức và tâm huyết ra làm , cô tức giận vặn lại:
- Phó tổng giám đốc, xin anh nói rõ cho tôi biết chỗ nào chưa tốt, tôi sẽ sửa lại. Chứ anh đừng có lấy việc công để trả thù riêng như vậy!
Trả lời cho câu hỏi chung: Bao giờ kết truyện?
Câu trả lời: Tầm khoảng chapter 200~220. Nếu bạn muốn kết sớm cũng được, nhưng mà sẽ cụt hơn so với dòng truyện nguyên bản mình đã soạn!
Kết quả dự thảo: Bạn muốn ai làm nam chính cho bộ truyện kế tiếp? ( Sẽ ra mắt vào tháng 7 khi mình thi đại học xong )
Nam chính dự định : Park Jimin
Cốt truyện dự tính : Không phải là một tiểu thuyết ngôn tình đầy sự cẩu huyết như trước nữa, đơn giản là một short fic về tình cảm học đường. Rất thật, cũng rất thú vị.
Nhưng short fic chỉ được ra mắt khi được các bạn ủng hộ, nếu không ai ủng hộ thì bé rất lười viết .. nên ai đón chờ hãy comment bên dưới thật nhiều. Mình đọc hết đấy ạ 👅 có thời gian rảnh mình sẽ rep hết luôn !!
Thời hạn bầu nam chính vẫn còn đến hết 25/6 nhé 💃🏻
Kim Tae Hyung ( BTS )

Kim Seok Jin ( BTS )

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com