Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 99

- Chỉ có những thằng bất lương như mày mới không biết quý trọng là gì, một khi mày đã quý trọng ai thì dù là mất đi sinh mạng mày cũng thấy là thích đáng – Kim Tae Hyung cướp lời mắng.

- Tao đã có ý tốt muốn khuyên nhủ mày mà mày không nghe thì thôi. Nói cho mày biết, con nhỏ đang ở trên chiếc xe kia – Tên đại ca vừa nói vừa chỉ tay vào chiếc xe đằng xa.

Tae Hyung nhìn theo chiếc xe chẳng thấy Yoon Ha đâu, chỉ thấy chiếc xe đang chạy với vận tốc rất chậm như thể em bé tập đi về phía bờ sông, khoảng cách vẫn còn khá xa.

- Thấy rồi chứ - Tên đại ca nhếch mắt cười – Bây giờ mày muốn cứu nó phải đánh gục hết tất cả bọn tao trong thời gian ngắn nhất nếu không con bé và chiếc xe sẽ cùng nhau đi thăm hà bá dưới sông.

Hắn ta vừa nói xong thì Tae Hyung đã lao ra đánh không hề nghĩ ngợi gì thêm một chút nào nữa. Hắn ta chưa kịp chuẩn bị thì đã ăn một nấm đấm ngã nhào xuống, mồm chứa đầy một ngụm máu. Hắn phu máu ra, tức giận ra lệnh :

- Đánh chết mẹ nó cho tao.

Bọn đàn em cũng liền lao vào đánh Kim Tae Hyung. Lần này, sức Tae Hyung đã yếu, còn bọn này đều là một lũ trâu bò, cậu chỉ có thời gian né đòn chứ chẳng có cơ hội phản đòn, còn bị trúng nhiều đấm vào người. Trong lúc căng thẳng như thế này, đáng lẽ phải tập trung tinh thần lo đối phó mấy tên này, nhưng Tae Hyung lại chỉ chú ý đến chiếc xe có Yoon Ha đang từ từ tiến đến gần bờ sông, cho nên càng bị ăn đòn nhiều hơn.

May mắn thay, ngay lúc đó, một đoàn xe đã chạy đến bao quanh lấy bọn chúng, nhanh chóng tham gia vào cuộc chiến. Suga là người chạy đến đấm mấy đấm vào tên đại ca khiến hắn ngã xuống, rồi đỡ Tae Hyung kéo cậu ra khỏi cuộc chiến.

Nhưng Tae Hyung đã vằng ra khỏi tay Suga, giựt lấy một cái cây gỗ trên tay một đàn em của Suga lao như điên đến bên chiếc xe. Tên đại ca vừa lấy lại tinh thần thấy vậy vội móc cây súng ra chĩa vào Tae Hyung bắn đùng một phát. Chẳng biết phát súng ấy thế nào nhưng Suga đã lao đến đá văng khẩu súng trong tay hắn ngăn không cho hắn ta nổ phát súng thứ hai. Rồi đá thêm một phát vào mặt hắn ta, khiến hắn ta gục luôn không nhúc nhích.

Tiếng súng nổ vang trời, khiến mọi người giật nảy mình, đều quay đầu nhìn theo nới phát ra tiếng súng.

Han Yoon Ha cũng bị tiếng súng đánh thức, cô giật mình ngồi dậy, thấy tay mình bị trói ra sau, chiếc xe thì đang lao vào con sông trước mặt. Cô hoảng hốt ngồi dậy xoay lưng tìm cách mở cửa thoát ra trước khi chiếc xe lao xuống dòng sông lạnh ngắt kia. Nhưng cửa xe đã bị khóa chặt, không cách nào mở ra. Yoon Ha hoảng hốt dùng chân đạp đạp vào cánh cửa một cách hoảng loạn nhưng tất cả đều vô ích. Rồi gương mặt Tae Hyung hiện ra bên cạnh chiếc xe, miệng gọi tên cô.

Han Yoon Ha cũng vừa khóc vừa gọi tên Kim Tae Hyung. Cậu mở cánh cửa rất nhiều lần nhưng không được. Liền dùng cái cây trên tay đập mạnh vào cánh cửa nhưng cửa kính quá rắn chắc, vẫn chẳng si nhê gì. Cậu tiếp tục vừa chạy theo chiếc xe vừa đập nhưng khi chiếc kính vừa hiện ra những vết nứt thì chiếc xe đang lao xuống bờ sông và chuẩn bị chìm. Không một giây suy nghĩ, Tae Hyung lao theo chiếc xe xuống sông. Rồi lần theo dấu kính bị nứt mà tiếp tục đập. Yoon Ha vừa khóc vừa lắc đầu bảo cậu ngừng lại, cô không muốn cậu vì mình mà phí công như vậy, lỡ như cậu có chuyện gì thì thà rằng cô chết còn hơn.

Cố gắng nín thở Tae Hyung vẫn tiếp tục đập, đến khi không khí bắt đầu cạn, buồng phổi bắt đầu không chịu được áp lực của nước, thì tấm kính bể ra. Nụ cười mừng rỡ hiện ra trên nét mặt cậu. Đưa tay vào kéo Yoon Ha ra khỏi xe, cả hai cùng trồi lên khỏi mặt nước.

Cuối cùng cả hai đã leo được lên trên bờ, Kim Tae Hyung tháo dây trói cho Yoon Ha rồi ôm chặt cô vào lòng, Yoon Ha cũng mừng rỡ ôm chặt lấy cậu, bàn tay quấn ngay vùng eo của cậu. Nhưng đột nhiên Tae Hyung rời khỏi bàn tay Yoon Ha ngã xuống. Một thứ chất nhờn nhờn đỏ thẩm xuất hiện trên bàn tay Yoon Ha. Cô kinh hoàng nhìn vào thân thể cậu.

Nơi vùng eo của cậu đã dính dầy máu và nó vẫn đang tiếp tục chảy ra, Yoon Ha khuỵu xuống lay người cậu, yếu ớt gọi tên Kim Tae Hyung :

- Tae Hyung ! Anh sao rồi, trả lời em đi.

Nhưng cậu không thể trả lời, đôi mắt lim dim muốn khép lại. Nước mắt Yoon Ha rơi không ngừng, cô mấp máy môi :

- Kim Tae Hyung ! Anh đừng xảy ra chuyện gì hết. Hứa với em đi. .. Em đi kêu người đến cứu anh.

Yoon Ha nói xong định đứng dậy đi tìm người thì Tae Hyung đã nắm chặt lấy tay cô không buông, thều thào :

- Đừng đi ! Anh sẽ không buông tay em ra nữa đâu...

Vừa nói xong thì đôi mắt cậu nhắm lại, lịm dần. Yoon Ha nức nở thét lên, rồi không chịu đựng được, cô ngã lên người cậu ngất theo.

Cánh đồng trải đầy một màu vàng rực rỡ của hoa cúc, những ngọn gió mơn man thổi nhẹ qua tai, mát rượi. Làm tung bay chiếc váy trắng mỏng manh đang mặc trên người Yoon Ha, cô hít thật sâu đón nhận những luồng gió đang từ từ thổi qua, cái cảm giác bình yên này thật tuyệt biết bao nhiêu. Yoon Ha không biết tại sao cô lại đứng ở đây, một mình lẻ loi trên cánh đồng này, chỉ biết rằng khi mở mắt ra đã tấhy bầu trời xanh thẳm hòa vào màu vàng rực rỡ, cảnh thiên nhiên thật tươi đẹp.

- Yoon Ha à – Giọng nói dịu dàng đầy quen thuộc đang gọi từ sau lưng cô ở khoảng cách khá xa.

Yoon Ha vội quay người lại, nhìn thấy một chàng trai đang bận một chiếc áo sơ mi trắng, chiếc quần tây trắng đứng ở rất xa mình, làm da rám nắng nổi bật giữa bộ quần áo màu trắng, đang vẩy tay mỉm cười với cô. Nụ cười ấy thật rạng rỡ, gương mặt chàng trai thật đẹp, khiến cho tim Yoon Ha đập mạnh. Cô nhìn kỹ vào gương mặt tuấn tú ấy, mái tóc đen đang rủ xuống che một phần mắt trong hết sức quyến rũ, đôi mắt đen lấp lánh như phát sáng, cái mũi cao thanh tú, khóe môi cong tuyệt mỹ. Cô khẽ mĩm cười rồi chạy thật nhanh đến bên Tae Hyung, cậu vẫn đang vẫy tay với Yoon Ha, miệng vẫn nở nụ cười rạng rỡ.

Khoảng cách vốn dĩ không xa lắm nên chẳng mấy chốc Yoon Ha đã chạy gần đến bên cạnh Tae Hyung. Cô dẫm lên những bông hoa cúc vàng rực rỡ, bỏ qua những ngọn gió lượn quanh mình để chạy đến bên Tae Hyung. Nhưng cô chợt khựng lại, gương mặt thoáng chút kinh ngạc....

Tae Hyung không đứng trên cánh đồng nở đầy hoa cúc vàng như cô mà đang đứng trên một chiếc thuyền gỗ mộc rất nhỏ giữa một dòng nước có màu đỏ thẩm. Bình lặng vô cùng, chẳng hề chao đảo nhưng Tae Hyung đã không còn cười rạng rỡ với cô nữa, đã không còn vẩy tay với cô nữa mà bắt đầu theo dòng nước xoáy chìm dần xuống dòng sông đỏ thẳm kia. Han Yoon Ha thét lên :

- Không....

Cô bật cả người ngồi dậy, toàn thân lạnh toát, mồ hôi đầm đìa, mắt từ từ mở ra. Đâp vào mắt Yoon Ha là một màu trắng tinh khiết. Một bức tường được quét vôi trắng, chiếc rèm cửa sở màu trắng, chiếc chăn đấp trên người cô màu trắng, chiếc giường cô nằm cũng màu trắng, trên người cô là một sợi dây truyền dịch. Hóa ra chỉ là một giấc mơ, cô thở phào nhẹ nhõm.

- Yoonie ! Con tỉnh rồi – Giọng nói vui mừng của bà Seol reo lên.

Yoon Ha vừa quay mặt lại nhìn thì đã nhận thấy mình bị ôm chầm trong vòng tay của mẹ. Cô cảm nhận được những giọt nước mắt yêu thương đầy lo lắng của mẹ mình. Cô định đưa tay lên vỗ lưng an ủi bà rằng cô không sao nhưng cảm thấy bàn tay mình bị một bàn tay nắm chặt. Cô cúi nhìn bàn tay đang nắm chặt tay cô, đó là một bàn tay khỏe khắn rám nắng. Bàn tay rất quen thuộc, bàn tay này thường nắm chặt lấy tay cô, luồn từng ngón vào bàn tay cô siết chặt. Trong tim chợt có một cảm giác đau nhói, cô sợ hãi nhìn sang chủ nhân của bàn tay đó.

Một gương mặt xanh sao, tái nhợt, đôi môi trắng bệch, đôi mắt nhắm ghiền, trên mũi là ống thở oxi, xung quanh là đủ các máy móc, và rất nhiều dây rợ quấn trên người Tae Hyung. Trái tim đột nhiên co thắt mạnh khi nhìn thấy con người đang nằm trên giường cách chiếc giường cô chưa đầy một cánh tay, Yoon Ha gần như không thở được kêu khẽ :

- Tae Hyung à.

Bà Seol nghe Yoon Ha gọi tên Tae Hyung, bèn bỏ tay ra khỏi người cô, quay sang nhìn Tae Hyung thở dài. Mẹ vừa rời khỏi mình, Yoon Ha đã tung cái chăn trên người mình rồi lao đến bên cạnh chiếc giường mà Tae Hyung nằm. Toàn thân run rẩy, ngồi sát mép giường của Tae Hyung, cô nhắm mắt lại, thì ra tất cả đều là sự thật, chứ không phải cô đang mơ, môi mấp máy hỏi :

- Nói cho con biết anh ấy sao rồi.

Bà Seol lặng lẽ lau nước mắt, ngập ngừng rồi nói :

- Bác sĩ bảo nguy hiểm đã qua, nhưng viên đạn ghim khá sâu vào khoang bụng, mất máu quá nhiều, phải chờ đợi Tae Hyung tỉnh lại thì mới biết rõ. Cũng có thể là ...

- Là sao hả mẹ - Han Yoon Ha dồn dập hỏi.

- Cũng có thể là không tỉnh lại – Bà Seol quay mặt đi trả lời.

- Không thể nào ! Không thể nào ! – Yoon Ha chống hai tay xuống giường lắc đầu không tin vào chính đôi tai mình, cô chẳng muốn tin những lời nói đó.

Bà Han Seol đi đến bên Yoon Ha vỗ về an ủi :

- Yoonie, con đừng xúc động như thế, con ngất đã hai ngày rồi, bây giờ cần nghỉ ngơi cho mau lại sức.

Hai ngày, cô đã bất tỉnh hai ngày rồi, Kim Tae Hyung cũng như vậy hai ngày rồi sao. Mất máu quá nhiều, cô đúng là đã thấy máu chảy ra từ vết thương quá nhiều. Có thể là không tỉnh lại ... Yoon Ha nhắm chặt mắt cố kìm nén nỗi đau đang thổn thức trong lòng, bàn tay đầy ấm áp vẫn nắm chặt lấy tay cô, cô đưa bàn tay đó áp vào má mình, để cho những giọt nước mắt thấm vào làn da rám nắng kia.

Bà Seol thấy cảnh đó cũng nghẹn ngào nói :

- Nó đã nắm tay con như thế từ lúc ngất đi, mọi người tìm mọi cách gỡ tay ra nhưng không thể nào gỡ ra được. Các bác sĩ phẫu thuật cũng lúng túng một lát, cuối cùng quyết định để cả hai đứa vào phòng phẫu thuật luôn. Thằng bé thật ngốc nghếch, vẫn cứ nắm chặt lấy tay con không rời ra.



ĂN TẾT VUI VẺ 💜💜💜 YÊU NHẤT 💜💜💜

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com