Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 10

Lúc tới tìm tôi vào cuối tuần, Park Ruhan mặc một cái áo khoác cực lồng lộn, tóc cắt đầu đinh, cạo một hình tia chớp ở sau gáy.

Tôi vừa bước qua cổng trường liền bị cậu kéo qua, cậu khoác một tay lên vai tôi, "Nghe nói máy chơi game của tao đã đi dạo một vòng ở chỗ ông thầy ẻo lả thư sinh của lớp bọn mày."

Tôi ngại nóng, giãy khỏi cậu ta, "Phải đó, may mà mẹ tao giơ cao đánh khẽ."

"Đi trượt patin không?" Park Ruhan lại hỏi.

"Đi chứ, mang theo bạn mới." Tôi đáp.

Thấy tôi đồng ý, Park Ruhan rời đi trước và nói, "Lại cho mày mượn máy chơi game thêm hai ngày nhé."

Park Ruhan quay người lại tôi mới nhìn thấy tia chớp sau gáy cậu. Tôi nhất thời không khỏi bật cười, sờ sờ mái tóc dài quá lông mày của mình, cảm thấy mình chung quy không lên được chiếc thuyền của đám người khoa trương này.

Mà người anh em của tôi đã sắp trở thành thuyền trưởng của thuyền rồi.

Vì hôm sau chính là thứ Bảy, lúc rời nhà đi chơi, tôi đã dự định tuyệt đối phải chơi hết mình, sau đó ngày mai cũng ngủ hết mình.

Tôi đến dưới nhà Park Dohyeon. Nhà hắn ở tầng hai, tôi đứng ở tầng dưới có thể gọi tên hắn.

Hắn mở cửa sổ thấy tôi, hỏi, "Lại đi đâu thế?"

Tôi cười ha ha, "Chỗ chơi vui!"

Park Dohyeon rõ ràng chửi một tiếng nhỏ. Tôi cũng không biết hắn chửi cái gì, chỉ chốc lát sau liền thấy hắn đi ra, còn khoác thêm một chiếc áo khoác.

"Đi trượt patin không?" Tôi hỏi.

Park Dohyeon lắc đầu, tỏ rõ không hứng thú, nói, "Tôi vẫn nên về nhà thôi, trời sắp tối rồi."

Tôi không cho phép hắn từ chối nên kéo người đi. Park Dohyeon cao hơn tôi, cũng khỏe hơn tôi. Hắn bị tôi kéo chạy, nguyên nhân chủ yếu là cho tôi thể diện.

Sân patin nằm ở phía Tây thành phố, trong khi nhà tôi và Park Dohyeon đều tại phía Nam. Hai chúng tôi không đi xe đạp, lúc đi bộ đến nơi thì trời đã tối mịt. Đèn trên sân trượt sáng vô cùng. Đây là địa điểm mà tất cả học sinh Daegu đều thích tới chơi.

Khi chúng tôi đến nơi, Park Ruhan đang hút thuốc cùng vài học sinh Yinsung, tôi quen hơn một nửa. Trước đây tôi học ở Yinsung, chuyển lên cấp ba mới thi vào Trường cấp ba Minsung, còn nhóm Park Ruhan vẫn trấn thủ tại Yinsung.

"Jihoon." Là Park Jaehyuk trông thấy tôi trước. Gã là một trong số ít người tôi quen dù mê chơi nhưng thành tích vẫn tốt. Đương nhiên người tiêu biểu nhất là Park Dohyeon.

"Đến đây, đến đây." Park Jaehyuk nói tiếp, "Chúng ta thi đấu."

Tôi liếc Park Dohyeon, toàn thân hắn tỏ vẻ chống cự, chứng tỏ hắn không thích nơi này lắm, hoặc không phải hắn không thích nơi này mà là hắn không biết trượt patin.

"Jihoon, hôm nay anh sẽ hạ gục mày trong nháy mắt!" Tướng bại trận Park Ruhan nói.

Cả tôi và Park Dohyeon đều chưa đổi giày nên tôi kéo hắn sang một bên thay, bảo đám bạn Yinsung, "Bọn mày đấu đi. Bạn mới của tao không biết chơi, tao phụ trách dạy cậu ấy."

"Ồ ~" Park Ruhan dường như rất tiếc nuối.

"Không dạy dỗ mày thì đêm nay mày ngủ không ngon đúng không?" Địa vị của tôi trong giới trượt patin là không thể lay chuyển, ít nhất chưa gặp đối thủ nào ở bảy sân patin lớn tại Daegu.

Thấy tôi bắt đầu đổi giày, có vẻ Park Dohyeon vẫn chống cự, "Thôi các cậu chơi đi, tôi đi bên cạnh hút điếu thuốc."

Tôi ngẩng đầu nhìn hắn rồi trực tiếp tháo dây giày của hắn, bày dáng vẻ nhất định phải xỏ giày trượt cho hắn. Hắn vội co chân nói, "Sợ cậu thật. Để tôi làm."

Park Dohyeon dựa vào tường thay giày, vừa đứng lên còn chưa kịp làm gì thì suýt ngã sấp xuống. Tôi nhanh tay lẹ mắt đi qua kéo hắn, động tác lập tức trở nên hơi lúng túng —— động tác này như thể tôi đẩy hắn lên tường, tay còn kéo tay người ta.

Tôi phát bệnh, "Cô em, cười cho ông đây một cái nào!"

Park Dohyeon cười không ngừng, "Lăn đi!"

Tôi cười ngây ngô chốc lát rồi bắt đầu dẫn hắn ra giữa sân patin. Tôi đi đằng trước, hắn theo sau, một tay hắn nắm chặt cổ tay tôi.

Tôi cảm giác hắn hơi run, không biết do sợ sệt hay căng thẳng. Như vậy tôi càng thấy mình có trách nhiệm, kiểu không dạy hắn thì không có mặt mũi gặp phụ lão quê nhà ấy.

Không biết tại sao tôi tự dưng cảm thấy chỗ bị hắn cầm lấy kia hơi nóng lên. Nóng bỏng, còn hơi tê dại.

Rất kỳ quái, nhưng lại không muốn từ chối.

"Đừng sợ, có anh Jihoon ở đây." Tôi hiếm khi tìm được hạng mục mạnh hơn Park Dohyeon nên nhân cơ hội xây dựng hình tượng cao lớn của mình.

Park Dohyeon không để ý đến tôi mà tập trung hoàn toàn vào đôi giày dưới chân.

Một lúc sau, Park Ruhan trượt tới cạnh tôi, bên tay trái còn dắt một cô bé, thoạt nhìn vẫn là học sinh cấp hai. Park Ruhan nhìn bộ dáng chúng tôi và nói, "Năm đó ông đây muốn mày dạy, mày lại dạy qua loa chẳng ra sao. Sau khi ông đây tự học thành tài, thế mà mày lại dạy người khác!"

Tôi nghĩ bụng, đúng thế thật. Tôi nói, "Năm ấy là cho mày cơ hội để chị gái lớp trên kia đến dạy đó."

Park Ruhan vừa nghe liền cuống lên, sau đó liếc mắt ra hiệu cho tôi, ý là chú ý cô bé bên cạnh này, đừng nói lung tung.

Tôi đang bận trò chuyện với Park Ruhan, không biết từ lúc nào Park Dohyeon ở phía sau không dừng được bánh, trực tiếp đẩy tôi lên phía trước một chút. Tôi cũng không phanh được, hai người đồng thời nhào về phía trước, ngã sõng soài ra đất, chọc Park Ruhan và cô bé kia cười hồi lâu.

Tôi đứng dậy trước, sau đó kéo Park Dohyeon lên.

"Làm lại!" Hắn nói.

Được rồi, lòng háo thắng của người này đã bị kích thích.

Tôi giơ cổ tay lên, ra hiệu hắn nắm chặt, "Bây giờ tăng tốc đây."

Park Dohyeon nắm chặt, nhưng dường như lại cảm thấy mình dùng quá nhiều sức nên hơi buông lỏng ra chút.

"Thầy Jeong sẽ mang cậu bay." Tôi tăng nhanh tốc độ và cân bằng trượt vào giữa sân.

Mới đầu Park Dohyeon hơi mất thăng bằng, sau đó cũng từ từ đuổi theo được, song khá trầy trật.

"Kỹ thuật khoe khoang của thầy Jeong đúng là đỉnh cao!" Park Dohyeon nói.

Tôi chỉ coi như hắn đang khen tôi.

Chơi đến hơn mười một giờ, tôi và Park Dohyeon đều về trước. Tôi biết gia giáo đám người Yinsung kia không nghiêm ngặt lắm, như Park Ruhan càng là loại chết hơn nửa tháng mới có người phát hiện.

Mà tôi biết, trong nhà Park Dohyeon có hệ thống kiểm soát cửa ra vào.

Nhà tôi cũng có mẫu thân đại nhân một tay cầm chày cán bột.

Tôi và Park Dohyeon tách ra ở ngã tư đầu phố. Nhà hắn nằm bên trái đường, còn nhà tôi ở khu chung cư bên phải.

Thứ Bảy hôm sau, tôi chưa rời giường đã ngửi thấy mùi mandu. Tôi đoán hẳn là cha tôi đã trở về, vì trong nhà chỉ có mình ông thích ăn mandu, còn tôi, dưới sự thúc giục của ông mới chịu ăn.

Bình thường cũng cần đi làm ở bệnh viện vào ngày thứ Bảy, nhưng lúc này mẹ tôi lại đang gói mandu. Tôi đứng dậy, không thay đồ mà xỏ dép tông ra ngoài với khuôn mặt ngái ngủ.

"Mẹ, không đi làm ạ?" Tôi thuận miệng hỏi thăm, ngồi trên ghế sofa chờ mandu.

Rõ ràng mẹ tôi đang phiền muộn, trong phòng bếp truyền đến âm thanh, "Mẹ con bị sa thải rồi!"

Nghe xong tôi đứng bật dậy. Cũng không phải buồn rầu vì mẹ tôi mất việc, mà là vì kể cả lúc mẹ làm cái nghề bận như y tá cũng vẫn có thời gian quản tôi, giờ lại không có việc, thì sẽ nhìn chằm chằm tôi mỗi ngày mất.

Lúc mẹ tôi bưng mandu ra, tôi ngó xem, nhân bắp cải thảo đậu phụ, nhân tôm bóc vỏ, nhân thịt heo, không thiếu thứ gì. Tôi dám cá, các loại mandu trong quán mandu còn không nhất định nhiều như trên bàn ăn nhà tôi.

Cha tôi cũng đi ra từ thư phòng. Tôi hỏi, "Cha này, tối qua mấy giờ cha về?"

"Sáng nay mới về." Cha tôi trả lời, "Kết quả con chưa rời giường."

Mẹ tôi thấy dường như hai cha con không phản ứng to tát mấy với việc bà thất nghiệp, nên lúc đặt bát bà cố ý đặt rất lớn tiếng, nhìn cha tôi nói, "Em thất nghiệp rồi! Có thể quan tâm một chút hay không hả!"

"Được được được." Cha tôi thuận theo lời bà, "Lại đây, kể cụ thể xem chuyện gì đã xảy ra?"

Mẹ tôi tháo tạp dề ra, "Còn chẳng phải là do tranh chấp giữa bác sĩ và bệnh nhân sao?!"

Bà nói tiếp một tràng dài, càng nói càng tức, cuối cùng đập bàn một cái:

"Suýt nữa thì bà ta phát bệnh tim! Viện trưởng còn bắt mẹ xin lỗi đủ kiểu, mẹ không nhịn được, không làm nữa!"

Tôi ngậm một miếng mandu, "Không làm thì không làm! Đừng nóng giận."

Cha tôi cũng thuận theo, "Đúng vậy, không làm thì không làm. Anh nuôi nổi em."

Mẹ tôi là người phụ nữ mạnh mẽ, có năng lực làm việc cao. Những năm này vừa lo gia đình vừa lo sự nghiệp, mà hai bên đều làm rất tốt.

Nhưng bà trông già hơn người cùng tuổi một chút, nên tôi rất mong bà có thể gác lại công việc và tận hưởng cuộc sống.

Hơn nữa nguồn thu nhập chính của gia đình là cha tôi. Một bức tranh của ông còn cao hơn nhiều so với mức lương hàng tháng của mẹ tôi.

"Ở nhà chơi cờ, đi dạo phố đi." Cha tôi nói, "Còn nữa, Jihoon đang học lớp Mười, ba năm cấp ba rất quan trọng, phải trông coi thật kỹ."

Mẹ tôi tiếp lời, "Việc học của nó, mẹ ruột cũng không nỡ nhìn!"

Tôi nghe bọn họ một xướng một họa, sủi cảo cũng ăn không vào nữa.

"Con không phải con ruột của hai người đúng không? Nếu không nói cho con biết, con được nhặt ở đâu, để con đi tìm cha mẹ ruột?"

"Lắm lời!" Mẹ tôi nói.

Ăn no rồi, tôi không muốn ở nhà nữa nên đặt đũa xuống chạy ra ngoài.

Tôi đi dạo trong khu phố, nghĩ xem nên đi đâu.

Tôi muốn đi tìm Park Dohyeon, nhưng hắn nói hắn có hoạt động lên thành phố tham gia cuộc thi hùng biện tiếng Anh. Ngoài việc đến nhà Han Taesung sau giờ học để luyện tập, cuối tuần hắn cũng phải sang đó ôn tập.

Tôi nghĩ hai thầy trò này chắc muốn đoạt quán quân luôn rồi.

Ngoại trừ Park Dohyeon, anh em thân nhất của tôi đều học ở Yinsung. Nhưng có lẽ đêm qua bọn họ đã chơi suốt đêm, giờ này cũng chưa chắc tỉnh.

Tôi đang nghĩ ngợi thì cha tôi xuống tầng.

Ông nhìn tôi, nói, "Không có chỗ nào đi mà còn chạy ra ngoài, không thể đàng hoàng ở nhà cùng mẹ xem TV à."

Cha tôi lấy thuốc lá trong túi ra, liếc tôi rồi đưa cho tôi một điếu, "Đừng để mẹ con biết."

Tôi liếc lại ông một cái, coi như đã hiểu.

Hai cha con tôi đi ra thảm cỏ khu chung cư, không ngồi ghế dài mà ngồi xổm bên lề đường, động tác giống nhau như đúc.

Tôi thừa nhận, tôi học theo động tác hút thuốc của cha theo bản năng.

Ông là người làm nghệ thuật, khí chất rất tốt. Mỗi động tác đều thoải mái tự nhiên — kẹp thuốc bằng ngón trỏ và ngón giữa, hít một hơi, rồi chậm rãi phun ra vòng khói.

Tôi bắt chước theo, nhưng rất nhanh nhận ra rằng —

Ngoại trừ tư thế, về mặt khí chất, tôi chẳng giống ông chút nào.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com