Tác giả: Thuần Tình Dương DươngDịch: Gạo @VTCSố chương: 11Tình trạng: Đã hoàn thànhBản dịch chưa được sự đồng ý của tác giả, vui lòng không reup. Không chính xác 100% nghĩa từ văn bản gốc nên mong mọi người góp ý nhẹ nhàng.…
Tên truyện: Hướng dẫn giả ngoan của bé điên Tác giả: Lý Ôn Tửu Độ dài: 112 chương - 25 ngoại truyện Thể loại: Cường cường, duyên trời tác hợp, sống lại, thương chiến, nhẹ nhàng…
Tạ Ninh An bị đám quái vật tự mình "nuôi" đè ra thao !Quái vật công x nhà thí nghiệm thụĐám quái vật công đều được phân thân ra từ 1 quái vật ban đầu (có thể xem như nguỵ NP)Tác giả : Nhất Chỉ Cật Nhục Đích Đại Hôi Lang…
🐱Tên truyện: Dạy dỗ ba ba phản diện làm người🐶Tác giả: Công Tử Văn Tranh🐵Edit + Beta: Sharonnn2010🐷Thể loại: Ngôn tình, Đô thị, Xuyên sách, Thanh mai trúc mã, Vườn trường, Ngọt sủng, Hào môn thế gia🐹Số chương: 78 chương + 35 ngoại truyện🐸Tình trạng: Hoàn edit*****Văn án:Tỉnh dậy phát hiện mình biến thành em bé...Có lẽ nào??!!!!Hoắc Tiểu Tiểu cảm thấy không thể tin tưởng đượcTheo như phán đoán, bây giờ cô chính là nữ phụ phản diện trong tiểu thuyết, mà nữ phụ này còn kiêu căng, ngạo mạn, tùy hứng làm bậy.Mà ba của cô - Hoắc Tùy Thành lại còn là một người ác độc không kém gì, một tay che trời, làm đủ việc ác, thật sự là một tên trùm phản diện điển hình.Hai cha con đều là vai ác, mà vai ác không chết thì giữ lại để ăn tết à???Thế cho nên, kết cục là cả hai đều thân bại danh liệt, hạ tràng thê lương.Lòng người cực kỳ sung sướng.Mà bây giờ Hoắc Tiểu Tiểu chỉ biết cái gì làm cái gì không được làm, là bé con ăn cơm ngoan hạng nhất.Vì cái mạng nhỏ của mình và ba ba phản diện trong tương lai, bé ngoan cố gắng uốn nắn tam quan của nhân vật phản diện, nhưng từ trong khe cửa nghe được một câu: "... Giết, ném xuống biển.""... Thật xin lỗi, quấy rầy."Hoắc Tiểu Tiểu dùng cả tay chân chạy trối chết.***Mọi người đều biết, Hoắc Tùy Thành là người âm trầm bất định, lãnh khốc vô tình, không ai dám ở trên đầu hắn làm mưa làm gió.Cho đến có một ngày...Một cô bé phấn điêu ngọc trác, cưỡi ở trên đầu của hắn mang buộc tóc Hello Kitty...…
Tên khác: Sau khi gả cho bạo quân ta mỗi ngày đều nghĩ mình đang thủ tiếtTác giả: Phù Bạch KhúcNguồn: Kho tàng đam mỹ - fanficEdit: Hoa Hồng ĐàoSố chương: 119c + 17 PNTình trạng edit: 118c (dừng edit vì đã được NPH công bố bản quyền)Cổ trang, cường cường, song khiết, cung đình hầu tước, tương ái tương sát, giả heo ăn hổ, ngọt sủng, đối với người ngoài tàn bạo đối với vợ bó tay toàn tập bạo quân công X phúc hắc điềm tĩnh mỹ nhân thụ, 1 x 1, HE.---------Tần vương Cơ Việt - bạo quân khiến bảy nước vừa nghe tên đã sợ mất mật, lại gặp phải một kẻ khắc tinh - phong thái mảnh mai yếu đuối, dung nhan tươi đẹp đoan chính, dám trước mặt hắn hô mưa gọi gió.Đế vương trẻ tuổi nhìn thanh niên có đôi mắt quyến rũ rung động lòng người đang cầm lưỡi dao găm bén nhọn kề lên cổ mình, giọng lạnh như băng:"Vệ Liễm, ngươi muốn tạo phản ư?"Vệ Liễm mỉm cười, thân mật cọ cọ môi hắn: "Nếu huynh đối xử tốt thì ta sẽ hầu hạ vua, còn huynh không đối xử tốt thì ta đành phải hành thích vua vậy."--Văn án: Công tử nước Sở phải đến nước Tần làm con tin, vì cải thiện chất lượng cuộc sống nên có ý định tiếp cận Tần vương máu lạnh tàn bạo trong truyền thuyết, lại bất ngờ phát hiện Tần vương thật ra chỉ là một nam tử ngây thơ khả ái trêu chọc một chút là tức giận mặt đỏ bừng nói không nên lời. Hai người ngày ngày ở chung mà dần dần nảy sinh tình cảm, trải qua thử thách cho tới khi thẳng thắn thổ lộ tấm lòng, sau đó cùng nắm tay nhau chinh phạt thiên hạ, lập nên cơ nghiệp đế vương trăm năm.…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…