Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Rất Cứng






***
Đầu lưỡi đối phương thâm nhập trong miệng, bắt đầu công thành đoạt đất, mạnh mẽ không bỏ sót góc nào.
Một cái hôn bá đạo làm người ta hít thở không thông, đầu lưỡi hai người truy đuổi lẫn nhau, phát ra một trận âm thanh dâm mỹ.
Tay Thái Hanh bắt đầu dần dần hướng phía dưới ngực Chính Quốc sờ mó, bàn tay lạnh lẽo như đá, kích thích thân thể cậu run rẩy một trận.
Chính Quốc ở dưới thân hắn giãy giụa, tay chân cùng sử dụng, nhưng bất đắc dĩ không gian trong quan tài thật sự chật hẹp, cậu hoàn toàn không cử động mạnh được, còn bị Thái Hanh áp chế gắt gao.
Thái Hanh hôn đủ rồi, hơi hơi ngẩng đầu. Môi hai người tách ra, mang theo một sợi chỉ bạc ám muội.
Chính Quốc mặt mày đỏ bừng, tức giận nói: "Buông tôi ra!"
"Suỵt..." Thái Hanh vươn ngón tay thon dài để trên môi của Chính Quốc bởi vì hôn mà sưng đỏ , hắn ở bên tai cậu nói nhỏ: "Quốc Quốc, im lặng nào."
Đôi mắt hắn như là có một khối mực không hòa tan được , giống như một cái giếng sâu thăm thẳm, chứa đựng nổi khát khao đáng sợ.
Chính Quốc quần áo lộn xộn, áo ở vai do giãy giụa mà trượt xuống dưới, lộ ra một làn da thịt trắng nõn cùng với xương quai xanh tinh xảo ở dưới cổ.
Thái Hanh ánh mắt như lửa, yết hầu trượt lên trượt xuống vài cái, cuối cùng không thể kiềm chế được. Hắn cúi đầu mềm nhẹ hôn đi xuống, hắn vừa mút vừa hôn, lưu lại trên da thịt người dưới thân những vệt đỏ mơ hồ.
Chính Quốc mắng: "Thái Hanh, con mẹ nó mau buông tôi ra...Ưm!"
Cậu còn chưa mắng xong, liền cảm giác trên đầu vai của mình đột nhiên truyền đến một trận đau âm ỉ.
Chính Quốc kêu lên một tiếng, liếc mắt vừa thấy, Thái Hanh lại tàn nhẫn cắn một ngụm trên vai của cậu.
Máu tươi tràn ra, như là một đóa hoa bỉ ngạn nở rộ rực rỡ trên vai Chính Quốc, cướp lấy trái tim người.
Thái Hanh trên khóe môi còn dính máu tươi từ trên đầu vai Chính Quốc, hắn vươn đầu lưỡi đem vết máu bên môi liếm láp vào trong miệng, ánh mắt tối lại, đáy mắt bắt đầu dâng lên một màn sương đỏ đáng sợ.
Chính Quốc cảm thấy lạnh, hiện tại nhìn mắt Thái Hanh giống như một con rắn độc lạnh lẽ ngủ đông trong bóng đêm, nhìn chằm chằm con mồi mơ ước đã lâu, chờ thời cơ đã đến, một ngụm đem nó cắn nuốt vào trong bụng.
Tay chân bị người đàn ông ở trên chặn lại, Chính Quốc giãy giụa không có kết quả, âm thầm cắn răng, đầu hung hăng nhấc lên hướng trán Thái Hanh đụng tới.
Đúng là...Cứng!
Chính Quốc hướng đầu Thái Hanh đánh vào, nhưng hắn vẫn không một lời than đau, ngược lại đầu óc cậu lại một trận choáng váng.
Thái Hanh thấp giọng cười, mang theo cưng chiều, lại pha lẫn một chút nguy hiểm. Hắn thuận thế ôm lấy eo gầy nhưng rắn chắc của Chính Quốc, tay to đưa vào quần áo cậu, nhẹ nhàng vuốt ve trên làn da tinh tế.
Giọng nói hắn nghẹn ngào kỳ cục: "Quốc Quốc, em thật là...không ngoan."
Trực giác Chính Quốc cảm thấy nguy hiểm sởn tóc gáy, cậu vừa định mở miệng nói chuyện, lại đột nhiên cảm giác hạ thân bị bao quanh bởi một cảm giác lạnh lẽo, cả người cậu cứng đờ, nhịn không được kêu lên một tiếng.
"Cút ngay!" Chính Quốc sắc mặt đỏ ứng, mắng.
Thái Hanh ôm cậu âu yếm, động tác trên bắt đầu tăng tốc.
Chính Quốc cảm nhận từng cơn khoái cảm quét qua toàn thân, cậu cảm thấy xấu hổ, bởi vì cậu thế mà lại bị một người đàn ông...Không, là một con quỷ sờ liền nổi lên phản ứng!
Vì che dấu cảm giác đáng xấu hổ trong lòng, Chính Quốc chỉ có thể mắng to để phát tiết cảm xúc trong lòng.
Chính Quốc hô hấp dồn dập, trên mặt như là bôi phấn mặt mà đỏ bừng, khóe mắt nổi lên đỏ ửng, giống như đóa hoa hồng sáng sớm phóng túng mê người.
"Quốc Quốc......" Thái Hanh đáy mắt chứa đầy si mê, ở bên tai cậu thấp giọng nỉ non.
Chính Quốc ánh mắt có chút mê ly, không biết vì cái gì, cậu cảm thấy đầu óc có chút choáng váng, toàn thân vô lực mềm như bông, có loại mơ màng cảm giác như sắp ngủ.
Cậu thầm cảm thấy không ổn, trong lòng khẳng định là Thái Hanh đã dở trò với cậu!
"Thả lỏng nào, Quốc Quốc......"
Trong sảnh, khói từ đàn hương trên bàn bay khắp phòng, mông lung, giống như là có sự sống, toàn bộ quanh quẩn trên mặt quan tài nơi hai người quấn lấy nhau, tạo ra cảm giác mơ hồ và ái muội.
Chính Quốc mặt lộ vẻ thống khổ, trên thân thể mang đến cho cậu một loại khoái cảm, không thể kháng cự lại. Có một âm thanh mê hoặc làm cậu phải nhượng bộ! Nhưng ngay sau đó một âm thanh khác lại hung hăng đánh thức cậu nói không thể!
Đáy lòng đang nổi lên một trận giao chiến.
Thái Hanh cảm thấy thời gian không còn nhiều, một tay khác cởi bỏ áo Chính Quốc.
Chợt đôi mắt hẹp dài của hắn nhíu lại, lúc này "Ầm" một tiếng, cửa Kim gia đột nhiên bị chân một người hung hăng đạp ra.
Không thấy người nhưng có tiếng nói vọng vào, âm thanh cao vút của Chí Mẫn vang lên : "Tiểu Quốc, tôi trở về giúp cậu rồi đây!"
Chính Quốc lần đầu cảm thấy âm thanh của Chí Mẫn êm tai, cậu thanh tỉnh một chút, bắt đầu ở trong ngực Thái Hanh giãy giụa.
Thái Hanh ánh mắt xẹt qua một tia hung ác: "Không biết tự lượng sức mình."
Hắn nói, ngón tay lạnh lẽo mơn trớn trên gò má Chính Quốc, lưu lại trên môi cậu một nụ hôn nhẹ: "Quốc Quốc, chờ anh dẹp loạn mấy người bên ngoài xong, anh lập tức trở lại tìm em."
Không, anh đừng đã trở lại, ngàn vạn lần đừng!
Chính Quốc mong cả đời Thái Hanh cũng đừng trở lại, tốt nhất nên trở về nơi mà hắn đến!
Trên người đột nhiên nhẹ đi, Thái Hanh đem Chính Quốc đặt nằm ở quan tài, theo sau tay áo hắn một ánh sáng, nắp quan tài nháy mắt đóng lại, trong không gian chật chội lập tức tối đen.
Chính Quốc thầm mắng một tiếng, vươn đôi tay vô lực đẩy đẩy nắp quan tài, nắp quan tại lại không chút di chuyển.
Bên tai truyền đến âm thanh đánh nhau, càng lúc càng xa, dường như ra tới cửa, rất nhanh, âm thanh đánh nhau biến mất, xung quanh lại im lặng.
Sau khoảng ba phút, Chính Quốc đột nhiên nghe tiếng bước chân dần dần vang lên.
Cậu lập tức khẩn trương lên, còn tưởng rằng là Thái Hanh trở lại.
Lúc này quan tài một trận run rẩy, ngay sau đó nắp quan tài bị người đẩy ra, một đôi tay đem cậu từ trong quan tài kéo ra.
"Này! Tiểu Quốc...... Tiểu Quốc!" Chí Mẫn có chút nôn nóng vỗ vào mặt Chính Quốc.
Chính Quốc kêu lên một tiếng, chứng tỏ mình còn sống.
Chí Mẫn từ ba lô lấy ra một cái bình sứ nhỏ, tháo nút xuống, sau đó đem bình sứ đặt đến chóp mũi Chính Quốc .
Một hương vị vô cùng tanh hôi bay vào trong lỗ mũi, Chính Quốc đầu óc nháy mắt tỉnh táo. Cậu xanh cả mặt, đẩy Chí Mẫn ra liền ghé vào bên cạnh quan tài nôn khan vài cái.
"Bây giờ thì tốt hơn rồi." Chí Mẫn cười ha hả.
Chính Quốc bị mùi hương ghê tởm xông lên đến nổi muốn ói, cậu khó chịu ho khan vài tiếng: "Đó là cái gì?"
Chí Mẫn thấy Chính Quốc không có việc gì, lại lần nữa đem nút bình đóng lại, sau đó bỏ vào ba lô: "Đây là Doãn Kì cho tôi, tôi cũng không biết."
"Quá hôi." Chính Quốc đầy mặt ghét bỏ.
Chí Mẫn trợn trắng mắt: "Thôi đi, hiện tại đã cứu được cậu thì cậu nên biết ơn đi."
Chính Quốc không thấy Hạo Thạc, hỏi: "Hạo Thạc đâu?"
Chí Mẫn vẻ mặt ngay thẳng: "Y đi cứu mẹ cậu rồi."
"Mẹ!" Chính Quốc cả kinh, vội từ trong quan tài bò ra: "Không được, chúng ta phải đi tìm cậu ấy."
Mọi người trong thôn hiện tại đều là người của Kim Gia, tuy rằng Hạo Thạc nhanh nhẹn , nhưng khó bảo đảm y sẽ không bị họ bắt lại.
Cổ áo phía trước người Chính Quốc bị Thái Hanh xé rách một lỗ hổng, hiện tại nằm lỏng lẻo trên người cậu, vai bị lộ ra một nửa.
Cậu chỉ vào áo khoác đang mặc trên người Chí Mẫn: "Mau đem áo khoác của cậu cởi ra cho tôi."
Chí Mẫn đánh giá một chút quần áo quỷ dị trên người Chính Quốc, không có ý tốt cười: "Tiểu Quốc, bộ đồ này rất hợp với cậu, có một vẻ đẹp đến kỳ lạ."
Chính Quốc trừng mắt liếc nhìn y một cái

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com