Chap 9: Ghi nhớ (II)
Với ý định quay trở lại những năm tháng mới còn bắt đầu yêu nhau, cả Tae Hyung và Jung Kook cùng hồ hởi, phấn khởi sửa soạn để ra ngoài rong chơi. Chỉ một hôm nay thôi, hãy cho bọn họ tạm bỏ qua hết lỗi lầm trong quá khứ để tìm về, để nhớ về tuổi trẻ tươi đẹp ngày nào.
"Có lạnh không hả em?"
"Ưm, se se ạ."
Tae Hyung nắm tay Jung Kook đi trên con đường có đầy lá rụng trong công viên. Anh đưa tay chỉnh lại áo khoác cho cậu. Tiết trời đang vào thu, gió cứ thổi lồng lộng như này sẽ dễ bị cảm lắm. Mà vừa khéo Jung Kook có sức đề kháng kém, lại thường bị cảm mạo.
"Đấy, ban nãy bảo em mặc thêm áo mà em cứ lại không chịu nghe cơ."
Tae Hyung trở nên cau có. Thật sự anh không muốn cậu bị ốm chút nào. Mặc dù cái cảm giác được cậu yếu ớt dựa vào cũng thật là thích.
"Không sao mà anh. Vì đi chơi cho nên em muốn thoải mái. Mặc ít cho dễ vận động chứ"
Cậu cười vui vẻ lắc lắc tay đang được bàn tay ấm áp của anh đan chặt vào. Cậu vui vẻ siết chặt lấy nó.
Tae Hyung cũng không biết nói gì thêm nữa, chỉ lặng lẽ liếc cậu một cái.
"Ắt xì!"
Cái nhảy mũi của Jung Kook cứ vậy bất chợt lướt qua. Mà Tae Hyung cũng chẳng đề phòng, lại còn đang muốn giả vờ giận dỗi thì bị làm cho giật mình nên nổi quạu, anh liền buông lời gắt cậu.
"Đấy! Anh nói mà không nghe!"
Jung Kook đương nhiên nhìn thấy dáng vẻ chống ngượng đó của anh, cậu cười khùng khục, "Anh này, anh đáng yêu quá đi mất! Không ngờ anh yếu bóng vía vậy luôn. Chỉ một cái hắt xì nhảy mũi của em mà anh hú hồn hú vía vậy luôn hả? Haha..." Nói xong thì nhắm tay đến đôi má gầy nhiễm chút hơi lạnh để nhéo lấy.
"Cái đồ ngốc nhà em! Dám cười anh hả?"
Tae Hyung tính giận dỗi cậu một chút nhưng không thể, ai bảo cái dáng vẻ khi cười nắc nẻ đó đáng yêu như thế, chỉ biết đành kí đầu cậu chống quê. Người kia nhìn anh đang cố gắng chữa ngượng thì cười càng to hơn. Cả hai vui vẻ với nhau làm người đi đường trong công viên phải ngoái nhìn.
Đi đến cuối con đường là bắt đầu nhìn thấy khu vui chơi. Jung Kook nhanh chóng kéo lấy tay Tae Hyung đến ngay một bốt chụp ảnh trước tiên.
Ban đầu Tae Hyung nhăn nhó đến khó coi. Đương nhiên anh là một tổng tài của một tập đoàn nhất nhì đất nước Hàn Quốc này mà đi chụp ảnh kiểu trẻ con đến vậy, người ngoài nhìn vào thì anh sẽ dấu mặt ở nơi đâu cho được. Mải cho đến khi người nhỏ tuổi hơn làm mặt giận, người lớn tuổi hơn mới giơ tay đầu hàng, bị động để cậu kéo vào bốt chụp ảnh.
"Nào! Nói Kim chi nào, 1 - 2 - 3!!"
"Tách, tách, tách"
Người thanh niên với nụ cười răng thỏ cầm một xấp ảnh từ trong bốt chụp đi ra, vui vẻ xem từng tấm. Phía sau lưng là một người với vẻ mặt chán nản vì bị bắt làm trò con bò, phụng phịu bĩu môi.
Cậu cười cười chọt chọt tay vào má anh, "Này, anh mà còn như vậy nữa là em giận thật đấy nhé?"
"Được rồi, anh không thế nữa là được chứ gì..." Tae Hyung cắn cắn lên ngón tay cậu.
"Anh, hai đứa mình đẹp đôi quá đi mất. Anh xem, như model thời thượng vậy."
"Đâu?" Tae Hyung nghe vậy liền ngó nghiêng đầu qua xem. Jung Kook lựa lựa, đưa ra một tấm ảnh lên trước mặt anh. Trong đó, anh khoác vai cậu cười một cách lịch lãm còn cậu làm kí hiệu chữ "V". Dù có nhìn thế nào cũng thấy đười tấm ảnh này rất tự nhiên. Nụ cười cả hai rất hạnh phúc tựa như những cặp đôi trong ngày lễ tình nhân.
"Hyungie, anh giữ cả đống này đi. Em chỉ giữ một tấm này thôi."
Cậu nói rồi liền cất đi tấm ảnh vừa nãy vào trong balo nhỏ nhỏ đeo sau lưng, cậu dúi xấp ảnh còn lại vào tay của người đang đi ở bên cạnh.
"Không sợ anh đốt đi à? Tấm đẹp nhất thì em giữ. Còn lại những tấm này chỉ mình em đẹp, anh bị dìm mất hết hình tượng cả rồi."
Tae Hyung bắt đầu càm ràm, còn cậu thì lắc đầu mặc kệ anh. Jung Kook thích thú chạy đến máy gấp thú bông ở đằng trước. Anh ấy nói vậy thôi chứ cậu biết rõ cơ bản anh chẳng dám đốt đâu.
Cậu trai vui vẻ cầm mấy đồng xu người trao đổi vừa đưa cho. Cậu thả một đồng xu vào lỗ, hai tay bắt đầu điều khiển máy gắp. Từ nhỏ cậu đã chơi trò này cho nên nếu nói cậu xếp số hai thì chẳng ai xếp số một đâu nhé.
"Biết chơi không đấy, Kookie?"
Tae Hyung nhìn đứa trẻ trước mặt không khỏi buồn cười. Hai mươi mấy tuổi đầu rồi chứ ít gì đâu, thế mà lúc nào đến khu vui chơi cũng hăng hái gắp thú bông.
"Đừng có mà khi dễ em. Đứng yên ở đấy, em gắp cho anh một chú hổ con. Thật chứ yêu nhau bao nhiêu lâu rồi mà cứ mỗi lần em gắp thú là anh toàn nói khinh bỉ em vậy đó!"
Tae Hyung đứng một bên thọc tay vào túi quần nhìn cậu hào hứng điều khiển chiếc máy. Vài phút sau, chiếc máy gắp thú "ting ting" hai tiếng, một con hổ nhồi bông rớt xuống, ai kia cầm lên nhảy cẫng khoe với anh.
"Tae Hyungie, nhìn xem, em gắp được rồi!!!!"
Tae Hyung gật đầu, bàn tay đưa lên xoa đầu cậu, "Ừ, Kookie giỏi lắm!"
Người được khen cười tít cả mắt, y hệt như một chú thỏ được tặng củ cà rốt to thiệt to.
Sau trò gắp gấu, cả hai lại tiếp tục chơi các trò chơi trong khu giải trí. Chơi hết tàu lượn lại chơi sang thảm bay, Jeon Jung Kook vì lâu lắm mới được tới đây cho nên hét la đến khô cả cổ họng làm Kim Tae Hyung lo lắng chạy đi mua nước cho cậu uống.
Đến xế chiều, khi mà Jung Kook trên trán đã thấm đẫm mồ hôi, cậu mới ngồi trên ghế đá mà xoa xoa cái bụng rỗng.
Tae Hyung nhìn thấy, anh hỏi, "Em đói rồi đúng không? Anh đưa em đi ăn nhé? Chơi cả buổi chiều mà lúc sáng em chỉ ăn mỗi một bát cháo."
"Ưm, em đói quá. Anh đi mua thức ăn đi. Trong khi anh đi mua thì em muốn ngắm hoàng hôn một lát."
"Vậy em ngồi đây nhé, anh chạy đi mua nhanh rồi quay trở lại liền."
"Ừm, anh đi nhanh nhé. Em đói muốn chết."
Tae Hyung không nói thêm, liền tức tốc chạy đi. Jung Kook ngồi đung đưa chân hát vu vơ vài câu hát. Ánh mắt nhìn xa xăm nơi đường chân trời.
Hoàng hôn hôm nay đẹp thật đấy. Một màu đỏ cam lan tỏa khắp một vùng trời, những tia nắng nhẹ cuối ngày hắt vào bàn tay cậu, trông thật thích. Bất chợt, một giọt nước mắt khẽ rơi.
Khung cảnh hữu tình nhưng lòng người thì vô vị đến trống rỗng.
***
Tối đến, Jung Kook tắm rửa sạch sẽ rồi đi đến thư phòng làm việc của Tae Hyung. Vừa vặn anh ấy cũng vừa mới tắm xong, anh đang lau đầu tóc cho khô. Cậu tiến lại gần trong thầm lặng, bất ngờ vòng tay ôm lấy eo anh từ đằng sau.
"Tae Hyungie, để em sấy khô tóc cho anh nhé?"
Người đàn ông xoay đầu cười dịu dàng. Anh lấy máy sấy tóc ở trong tủ ra rồi để cậu ngồi trên giường, còn mình thì ngồi hẳn xuống sàn nhà.
"Sấy cho khô ráo đó, không thì anh ốm, không có ai thương em đâu."
Cậu trai bật cười với lời nói nghe thật trẻ con. Cậu ngồi trên giường bắt đầu bật máy lên để sấy. Đến khi tóc dần khô, cậu đặt máy sấy lên chiếc tủ cạnh giường, ôm lấy cổ anh, phả hơi ấm lên vành tai có chút đỏ vì hơi nóng của máy sấy.
"Tae Hyungie..."
Ai kia bị sự kích thích của cậu, có chút ngạc nhiên mà quay người lại nhìn cậu, sủng nịnh hỏi, "Sao vậy em?"
Người nhỏ không nói thêm gì. Chỉ câu lấy cổ anh, dâng môi mình cho anh. Tae Hyung sững sờ một chút nhưng rồi bắt kịp nụ hôn của cậu, dành thế chủ động. Giữa nụ hôn, Jung Kook mấp máy.
"Kim Tae Hyung, đêm nay em muốn anh."
Quần áo lần lượt rơi xuống sàn nhà lạnh lẽo. Hai con người quấn lấy nhau, nhanh chóng tắt hết đèn trong phòng đi. Bóng tối rất nhanh bao trùm lấy tất cả, đâu đó có tiếng thở gấp dồn dập. Ánh trăng bên ngoài le lói hắt vào làm khung cảnh càng trở nên ái muội hơn. Jung Kook cắn chặt lên vai của Tae Hyung, để lại một dấu răng vừa to vừa sâu vừa đỏ tím.
Cậu muốn ghi nhớ phút giây này thật kỹ, và cả gương mặt tuấn tú này nữa. Để mai sau, khi không còn được nhìn thấy bằng mắt thường, thì cậu vẫn có thể thấy được anh ở trong tâm trí.
.
#Cỏ
#grassindesert
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com