Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

chap 38

Jin kéo Yoongi ra khỏi quán của Namjoon, Yoongi vẫn lạnh lùng đi theo phía sau tay vẫn mặc để Jin kéo đi vào một góc nhỏ trong công viên gần đó

"Cậu tại sao phải làm vậy" - Jin lên tiếng hỏi Yoongi

"Là tớ không muốn cậu bị kẻ xấu lừa gạt"

"Vậy cậu thực sự quan tâm mình"

"Đúng vậy, chúng ta là bạn thân mà"

"Chỉ bạn thân thôi sao"

"Đúng vậy"

"Nhưng cậu đâu phải không biết tình cảm của mình"

"Chuyện đó thì có liên quan gì chứ"

"Nếu mình và Namjoon đến với nhau không phải sẽ tốt hơn sao"

"Nhưng hắn không tốt"

"Vậy mình thì tốt sao, một người mú quán yêu một người là bạn thân của mình suốt gần 10 năm và cuối cùng kết quả vẫn mãi bị chối tuy bên ngoài mình vẫn là mình vẫn luôn hồn nhiên vui cười nhưng cậu biết không Yoongi bên trong mình mọi thứ cứ như sa mặc khô cằn không một sự sống và chỉ duy nhất hình ảnh về cậu có trong tâm trí mình cậu biết, cậu biết tình cảm của mình nhưng suốt những năm qua cứ giả vờ như không biết cậu muốn mình phải làm sao phải quên cậu ra sa, phải chọn một người như cậu mới là tốt sao, phải chọn người giống như cậu để con tim mình một lần vỡ nát làn nữa sao" - Jin càng nói càng uất ức

"Jin à, mình ....."

Thật sữ những năm qua tất cả cử chỉ của Jin những sự quan tâm của Jin đều nói lên cho Yoongi biết là Jin rất yêu Yoongi chứ không đơn thuần là thích nữa, nhưng biết thì đã sao Yoongi vẫn chỉ có thể xem Jin là bạn vì ngướli Jin yêu là Jungkook

"Mình muốn nói với cậu cảm xúc của mình không phải để cậu thương hại mình mà chỉ đơn giản muốn cậu biết"

"Bây giờ mình đã hiểu rồi mình mãi mãi chỉ mang danh một kẻ yêu đơn phương yêu mù quáng đến ngu ngốc, Yoongi à, mình không đủ mạnh mẽ để theo nó nữa rồi Kim SeokJin đã bỏ cuộc rồi"

"Mình sẽ quên, sẽ cố gắn cho hạnh phúc của mình"

Jin nói với Yoongi rồi quay lưng bỏ đi mất Jin đã khóc rất nhiều nhưng ngay lúc này đây nước mắt cứ không ngừng tràn khỏi mí mắt kéo theo mọi tình cảm mọi cảm xúc của Jin một lần tuôn trào ra và vỡ vụn đi .

"Tạm biệt cậu, tuổi thanh xuân của tôi, Min Yoongi" - Jin pov

Yoongi chôn chân tay chỗ mắt hướng theo bóng dáng của Jin mà tim khẽ nhói lên nhưng bây giờ Jin đã đi ngày càng xa giống như tình cảm của Jin vậy đã mãi mãi xa cậu khuất bóng phía xa con đường

Jin bước nhanh về phía tiệm cafe bây giờ cậu chỉ muốn bên Namjoon bên cạnh ngườki cho cậu niềm vui bên cạnh người luôn cho cậu thứ gọi là tình yêu, con tim vỡ vụn trong cậu đang từ từ gắn hàn lại tạo một hình hạ mới trong đó là hình dáng một người khác khiến sa mạc khô cằn có được sự sống.

-------------------------

"Rốt cuộc tôi vẫn không đủ tốt để anh ấy chọn tôi" - Namjoon thất thần nói

Sau khi Jin và Yoongi ra khỏi quán Namjoon mỉm cười cay đắng nhìn theo trên miệng nở một nụ cười mất hồn trong lònh thì đăng nghét một hương vị đau khổ

Tình yêu là vậy luôn luôn nên xuất phát từ cả ai phía nếu chỉ xuất phát từ một phía thì dù tình yêu đó tình cảm đó có to lớn cỡ nào đi nữa cũng mãi mãi không được đáp trả.

"Anh Jin không phải như vậy đâu, anh ấy chắc chắn có lí do riêng" - Jungkook ngồi xuống trước mặt Namjoon

"Lí do, lí do là tôi vẫn chỉ là kẻ thua cuộc lí do là chỉ mình tôi yêu anh ấy, lí do là anh ấy vẫn không có hình bóng tôi trong tim" - Namjoon cười đau khổ

"Vậy anh đã yêu anh tôi nhiều cỡ nào"-  Jungkook điềm đạm hỏi

"Nhiều, không nhiều, ít, không ít mà căn bản nó không đo được tim của tôi nhưng không do tôi giữ mà là ai đó giữ giùm. Thích, tôi rất thích, yêu, tôi cũng yêu rất nhiều, thương tôi thương anh ấy còn hơn cả mình. Anh ấy là một người lấy nụ cười làm bình phong lất niềm vui làm lá chắn rồi đến cuối cùng những thứ đó toàn là giả dối chỉ có nỗi đau bên trong anh ấy là thật nhất, cứ vui vẻ cười nói rồi lại chạy ra sau trường ngồi khóc, cứ cười nói nhưng trong khóe mắt luôn đong đầy nước mắt, anh ấy đơn phương 10 năm tôi cũng yêu anh ấy 10 năm rồi, tôi rất yêu anh ấy nhưng sao anh ấy không nhìn lại phía sau để thấy tôi, khi anh ấy không tôi chỉ muốn có thể khiến mọi thứ làm anh ấy buồm có thể biến mất tôi hận bản thân đã không thể cho anh ấy nhiều nụ cười hận không thể bêm anh ấy lúc buồn hận không thể bảo vệ anh ấy không thể yêu anh ấy nhiều hơn" - Namjoon nói ra mọi suy nghĩ của mình trong ánh mắt đã long lanh từng giọt nước mắt

Nét mặt Jungkook vẫn lãnh đạm và tập trung lắng nghe còn Jimin và Jhope thì nước mắt đã rưng rưng cảm động

Jin đã đứng trước cửa từ khi nào và cũng nghe được tất cả mọi chuyện biết được tình cảm của Namjoon dành cho mình

"Về thôi" - Jungkook quay sang nói với HopeMin

"Hả, à ừ" - Jimin hơi thắc mắc nhưng cũng ngoan ngoãn nghe theo

Cả 3 người cùng đi ra khỏi quán trước khi đi Jungkook vẫn nán lại nói với Namjoon một câu

"Mong cậu chăm sóc anh ấy"- Thanh âm nhẹ nhàng từ giọng nói của Jungkook.

Jungkook đi ra cửa thì thấy Jin đã đứng trước cửa với hai hàng nước mắt còn chưa khô hẳn đang thất thần nhìn Jungkook

"Cậu ấy rất yêu hyung, cuối cùng người yêu hyung thật lòng cũng xuất hiện, nắm bắt và hạnh phúc nha hyung" - Jungkook khẽ mỉm cười với Jin rồi quay lưng bước đi

"Tụi em chỉ chấm cậu ấy làm anh rễ thôi đó Jin hyung" - Jimin cười tươi nhìn Jin chân cũng bước theo Jungkook

"Cậu ấy rất tốt đó hyung" - Jhope cũng lên tiếng rồi cùng hai người kia khuất bóng phía cuối đường

Jin khẽ mỉm cười nhìn 3 đứa em của mình

Hít một hơi sâu rồi nhẹ nhàng thở ra Jin điều chỉnh lại tâm lí rồi nhẹ nhàng mở cửa tiệm bước vào

"Hôm nay quán không bán, xin lỗi ạ" - Namjoon đang quay mặt vào trong theo quán tính nghe tiếng mở cửa thì lên tiếng

"Không tiếp cả tôi sao"  - Jin bình tĩng lên tiếng

Namjoon đang rửa tách nghe thấy tiếng nói quen thuộc của Jin thì động tác đột nhiên dừng lại

"Anh đến đây làm gì"- ngữ khí lạnh lùng

"Đến gặp cậu nói chuyện" - Trả lời rất vô tư

"Tôi với anh đâu có gì để nói" - Namjoon vẫn tiếp tục lạnh giọng tay vẫn tiếp tục rửa tách

Jin nhẹ nhàng bước đến gần Namjoon và ôm lấy tấm lưbg to lớn của Namjoon từ phía sau

"Cậu vừa tỏ tình với tôi cơ mà, giờ lại chối bỏ sau"

"Hừ, anh cứ trực tiếp quên mấy lời đó đi" - Namjoon cười lánh lùng buông một câu

"Tôi vẫn chưa từ chối cơ mà" - Jin vẫn ôm chặt lấy Namjoon

"Đâu cần nói ra những chuyện chỉ cần nhìm qua đã biết kết quả" - Namjoom vẫn tiếp tục rửa tách

"Nếu tôi nói tôi đồng ý thì sao, tôi sẽ yêu cậu thì sao" - Jin ngại ngùng nói

Động tác của Namjoon một lần nữa dừng lại khó tin chóp chóp hai mắt quay lại phía sau nhìn Jin

"Anh nói gì cơ"

"Tôi nói tôi đồng ý, tôi sẽ yêu cậu"

"Đây .... đây là thật

"Đúng vậy" - Jin khẽ gật đầu và nở một nụ cười

"Anh đang trêu tôi phải không" - Namjoon khó tin nhìn Jin

Thay vì trả lời Jin chỉ nhẹ nhàng nhón chân lên đặt lên môi Namjoon một nụ hôn thau cho câu trả lời

Namjoon ngẫn người ra một lúc rồi sau đó cũng nhanh chóng cuống lấy Jin trong nụ hôn đầu tiên của cả hai trong tình yêu của hai người

"Tin chưa" - Jin hỏi Namjoon khi nụ hôn kia vừa dứt

"Tin rồi" - Namjoon cười tươi nhìn Jin

"Tôi muốn nghe câu gì đó ngọt ngào" - Jin mỉm cười nhìn Namjoon

"Tôi yêu anh, tôi yêu anh, tôi yêu anh, mãi mãi yêu anh" - Namjoon ôm lấy Jin xoay còng vòng trên không trung

Jin và Namjoon đắm chiềm trong không gian yêu thương dành riêng cho nhau và cũng dành riêng cho mình.
Bên ngoài trời đã chuyển màu không khí ngày càng giá rét nhưng bên trong quán cafe nhỏ ven đường không khí lại vô cùng ấm ấp và đậm màu hạnh phúc

-----------------------

Tình yêu đến rất đơn giản có thể trong những chuyện chẳng ai ngờ đến. Nhưng dù nó có đến theo cách nào đi chăng nữa chắc chắn đó cũng sẽ là một tình yêu đẹp đầy đủ mọi hương vị tình yêu từ thuân khiết đến nồng nàn nhất.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com