Chương 33
Author: Thiên Lam Tử Vũ
Câu chuyện được dựa trên cái trí tưởng tượng đầy hư cấu và ảo tưởng của tác giả.
________
Chương 33: Xa cách
Yoongi mệt mỏi mở đôi mắt nặng trĩu của mình ra. Anh cũng không hiểu đêm qua mình tại sao lại trở về phòng được. Đáng ra anh nên gục ngã ngay trên sô pha rồi.
Anh đứng dậy, vò vò mái tóc màu xám tro khô xơ của mình.
"Yoongi dậy rồi à! Mau mau ra ăn sáng." - Giọng anh Jin gọi với ra từ bên ngoài. Hôm nay cả nhóm có lịch trình nên giờ thì ai cũng đã dậy.
"Đợi chút, em ra ngay."- Yoongi nhìn mình trong gương sau khi làm vệ sinh cá nhân. Đôi mắt thâm quầng với gương mặt thiếu sức sống trắng bệch yếu ớt thoạt nhìn có chút giống quỷ.
Yoongi thở dài nheo mắt lấy một lọ kem nền của Jin hyung bôi lên che đi quầng thầm mắt. Một biện pháp tạm thời để bản thân mình trông bình thường.
Chợt cửa phòng mở ra, Taehyung tựa chú cún phe phẩy chiếc đuôi của mình chạy vào ôm lấy eo Yoongi. Cậu cọ cọ đầu mình vào cổ anh giống như đang cầu được rỗ rành vỗ về.
Chúa mới biết được cậu đang bất an đến mức nào. Hơi ấm của anh, cậu cần nó xoa dịu những tiêu cực trong cơ thể.
"Yoon Yoon a, đêm qua anh có ngủ ngon không?"- Cậu ngọt ngào hôn nhẹ lên vùng gáy trắng trẻo như một nụ hôn chào buổi sáng.
Yoongi giật mình trước hành động của Taehyung. Anh gỡ tay cậu ra, lạnh nhạt quay đầu nhìn cậu. Chẳng còn một chút ôn nhu hay cưng chiều của ngày hôm qua. Sau một đêm tất cả trở về sự hờ hững và thờ ơ.
"Đi thôi, ra ngoài trước khi có ai đó vào đây gọi."
Taehyung bất ngờ trước sự bình tĩnh có chút vô tình của Yoongi. Cậu cảm thấy giữa anh và cậu lúc này lại có gì đó ngăn cách không còn gần như trước. Mà Yoon Yoon dường như đang có điều gì đó che giấu cậu.
Đừng nghĩ nhiều nữa, Taehyung!
Cậu trấn an mình, bề ngoài tỏ ra giận dỗi bĩu môi. Taehyung kéo tay anh.
"Dù gì thì mọi người đều biết cả rồi mà. Biết anh là của em đấy!"
"Ừ."
Yoongi gật đầu cũng không để ý đến chú cún tội nghiệp đáng thương với đôi mắt dưng dưng đằng sau, bỏ ra ngoài. Bất quá tay vẫn bị kéo chặt không đi được.
"Lại gì đây? Buông tay anh ra!"- Cuối cùng Yoongi rốt cuộc cũng cáu lên, khuôn mặt đã chẳng giữ nổi bình tĩnh.
"Anh chưa hôn em chào buổi sáng!"- Taehyung bắn aeygo, làm nũng trước Yoongi. Nếu đằng sau cậu có đuôi chắc chắn nó đang vẫy loạn xạ.
"Không và đi thôi."- Yoongi giật tay ra và đi thẳng.
Taehyung ngơ ngác thu lại hết thảy hành động của Yoongi. Ngay lúc này đây cậu đã mơ hồ nhận ra nỗi bất an của mình đang dần thành sự thật. Đám người ghen ăn tức ở kia có lẽ đã động thủ rồi.
Họ đang cố làm anh và cậu xa cách!
Phải hỏi anh ấy thật rõ xem rốt cuộc thì đêm hôm qua đã có chuyện gì?
Taehyung à, là một chuyện cậu không thể tưởng tượng được đâu. Tất cả đúng như cậu nghĩ. Mọi người đều đang chống lại cậu.
......
Buổi chụp hình gần như diễn ra suôn sẻ nếu không có lời trách móc từ phía anh quản lý dành cho Yoongi trong âm thầm. Yoongi đã không hề chăm sóc bản thân, giờ thì anh trông ốm yếu đến mức gió cũng có thể thổi bay.
Yoongi rời khỏi phòng, những lời trách móc kia anh thật ra cũng chẳng để tâm làm gì. Dù sao anh quản lý cũng là chỉ muốn tốt cho anh mà thôi. Anh không quay lại phòng chờ cả nhóm đang đợi, tự mình tìm một căn phòng khác lặng lẽ ngồi.
Thứ anh cần nhất bây giờ là những giây phút yên tĩnh như thế này. Suy nghĩ một lần rồi lại một lần dâng lên trong đầu.
Cảm tưởng rằng trong anh không bao giờ thôi lo lắng, còn nỗi đau thì chẳng bao giờ kết thúc. Tưởng chừng như mọi thứ sẽ nguyên vẹn nhưng hoá ra cũng chỉ là một cái vỏ ngoài. Bên trong từ khi nào đã mục rỗng, không thể chữa lành hay lấp đầy.
Taehyung khiến anh như sống lại một lần nữa nhưng rồi lại lụi tàn như đoá hoa.
Có lẽ phải chăng đối với anh dù có cố đến mấy vẫn chẳng có được một tình yêu trọn vẹn?
Bị từ chối, bị lấy ra làm trò đùa,bị chà đạp, bị sỉ nhục, bị lừa dối.
Anh là thứ khiến người ta khinh thường đến thế ư? Là thứ để thoả mãn vui thú?
Anh đã cố cho bản thân mình cơ hội mà sao mong manh quá!
Yoongi nhìn chiếc điện thoại của mình. Màn hình là một màu đen tuyền đơn giản, hình nền của Taehyung đặt đã xoá khỏi máy từ bao giờ. Trong danh bạ vẫn lưu lại số cuộc gọi tối qua.
"Alo, ai đấy?"
"Taehyung, em ở đâu?"- Yoongi nói nghẹn ngào, thì thào mặc kệ cái nhìn của Hoseok. Anh cần Taehyung, anh cần cậu. Cần cái ôm kia!
"Anh là Min Yoongi?"
"..."
Đến lúc này anh chợt nhận ra người đầu dây bên kia là một người con gái chẳng phải Taehyung mà anh cần.
"Giọng anh giống một thằng thụ thật đấy! Bị bao nhiêu người thượng rồi?"
"..."
"Tôi đã trở về, anh không cần làm vật thế thân nữa đâu!"
Cạch
Cửa phòng bật mở và Jimin tiến vào.
Yoongi giật mình dứt khỏi suy nghĩ. Ánh mắt ngạc nhiên trước bóng dáng của đứa em trước mặt. Sao thằng nhóc này biết anh ở đây mà đến.
"Yoongi hyung anh có muốn đi ra đằng sau studio này không? Nghe nói ở đó là một vườn hoa, có vẻ rất đẹp đấy!"- Jimin hào hứng túm lấy đôi bàn tay anh, đôi mắt cười khiến Yoongi cũng thấy vui theo. Anh vẫn luôn muốn một đứa em ngoan như thế này.
Trong cả bốn người hội em út tính cả Hoseok, Jimin là người duy nhất lúc này Yoongi cảm thấy đáng để tin tưởng nhất. Ít nhất thì thằng bé vẫn luôn quan tâm anh, chẳng bao giờ làm trái ý anh bất cứ điều gì.
"Đi thôi, anh với cậu cùng đi."
Yoongi chủ động nắm tay Jimin bước đi song hành với cậu. Đôi mắt của cậu từ khi nào híp lại thành hình bán nguyệt trong lòng thì đang trào dâng vô hạn vui sướng.
Thật không có tiền đồ, Park Jimin!
Cứ như thế thì sau này khi anh ấy hôn mày, yêu mày thì chẳng lẽ mày lại vào viện vì nhồi máu cơ tim. Chưa được hưởng hạnh phúc đã tàn đời là khổ lắm.
Jimin nghĩ thầm, tay nắm chặt lấy anh, cố giữ hơi thở và nhịp tim đang nhảy loạn xạ như con nai con của mình.
Một vườn hoa được mở ra trước mắt khi hai người đến nơi. Yoongi ngước mắt nhìn xung quanh, hương hoa xộc vào mũi khiến anh cảm thấy thư thái. Một mùi thơm rất nhẹ an ủi thâm tâm chứa đầy u uất của anh.
Ít nhất thì giờ cái đầu của anh đã thôi suy nghĩ vớ vẩn.
Anh nhắm mắt ngước lên nhìn trời. Hương vị của không khí, cảm nhận những gì thanh bình nhất.
Jimin ngơ ngẩn nhìn Yoongi. Đôi hàng lông mi đen phủ xuống, gương mặt trắng trắng xinh xinh khiến lòng càng thêm xao động.
Cậu đã không thể kiềm chế được. Trước anh, con người quyến rũ này, làm sao cậu có thể khống chế bản thân được.
Jimin kéo Yoongi lại trước sự ngỡ ngàng nơi anh. Cậu đặt lên đôi môi hồng phớt mà cậu vẫn mộng tưởng một nụ hôn.
Ôn nhu nhẹ nhàng thoang thoảng vị bạc hà. Ngọt ngào nhưng cũng đắng như một thanh socola đen.
Anh đang đánh cậu, anh đang phản kháng.
Cậu không muốn làm trái ý anh. Nhưng bản năng đã khống chế cậu. Những cú đấm kia lúc này cũng chỉ được xem là một cái đánh yêu.
Tay cậu siết lấy vòng eo nhỏ, để anh tựa vào ngực mình. Để cho giống như là anh đang tình nguyện dâng hiến cho cậu.
Một nụ hôn sâu khiến anh hoảng hốt. Lưỡi cậu phá tan phòng ngự, cuốn lấy chiếc lưỡi của anh. Trêu đùa nó, ve vãn nó.
"Ưm..."
Nước bọt hoà vào nhau như mong muốn được hoà vào anh của cậu. Tiếng rên rỉ trong vô thức khiến cậu càng thêm muốn anh.
Jimin buông Yoongi ra. Dịch vị chảy dọc khoé miệng anh câu gợi, ướt một vùng cổ áo.
Mặt anh bừng lên ánh đỏ. Là xấu hổ hay là tức giận cậu cũng chẳng rõ.
Cậu ôm chặt lấy anh, cố kiềm chế những mong muốn thầm kín nhất và nguyên thuỷ nhất.
"Yoongi hyung, người em yêu chân chính là anh!" - Jimin thì thào, cậu biết chưa hẳn anh đã nghe thấy. Nhưng thế cũng đủ rồi. Quá đủ để cậu luôn dõi theo hình bóng này.
Yoongi lặng thinh thở dài. Đây gần như là lần đầu tiên anh không phản kháng trước hành động của Jimin và nụ cười ngốc nghếch dại khờ đổi lại của thằng bé.
"Hãy cho em được ôm anh thêm, dù chỉ là một chút thôi cũng được."
Jimin nói khẽ, Yoongi ngừng lại hành động thô lỗ trong dự định.
Anh đã để yên mọi thứ.
Thế nhưng ngay lúc anh để yên mọi chuyện thì cũng là lúc người đứng bên ngoài đã đứng từ lâu nhìn thấy hết thảy mọi chuyên.
________
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com