Chương 5
Khó được tiết trời ấm áp, Phác Chí Mẫn mang đàn cổ huyền ra sân chơi một khúc nhạc. Mười ngón tay nhảy múa trên dây đàn vang lên khúc Lạc thần nức tiếng chư quốc, Miên nhi cạnh đó quét sân cũng cười tươi như hoa.
- Đã lâu Miên nhi không nghe công tử đàn, cầm nghệ của công tử vẫn là vô địch Thiên hạ không ai sánh bằng.
Phác Chí Mẫn môi cười nhẹ, ngón tay càng thêm lả lướt vẽ lên âm sắc tuyệt diệu. Ngày đó y cùng Kim Tại Hưởng là một đôi song bích nhân, hắn ngâm thơ y tấu đàn cùng sống qua những ngày tháng thần tiên cũng không sánh được. Một khúc Lạc thần Phác Chí Mẫn dâng cho ái nhân thưởng ngoạn, mà nay cũng chỉ có thể lấy ra tự an ủi lòng mình. Y tựa người trong cơn mộng, lúc say lúc tỉnh, ân tình khi xưa tốt đẹp đến mức Chí Mẫn không muốn thoát ra.
- Ây yo, Phác Công tử đây rồi. - Vũ công công bên cạnh Trịnh Quý phi phe phẩy cây phất trần đi đến, hắn nhìn quanh U Lan viện tồi tàn này không khỏi bĩu môi.
Phím đàn dừng lại, hai bàn tay đặt lên hãm xuống thanh âm vẫn còn đang vang vọng, Phác Chí Mẫn ngước mắt đối người. "Công công đến đây là có chuyện gì phân phó?"
- Sắp tới là lễ cúng Đại Quốc tự, Quý phi nương nương đích thân chép kinh cầu phúc. Nương nương nghĩ đến Phác Công tử hẳn cũng đồng tâm có lòng, nên mời người đến Hàm Phúc cung cùng nương nương chép kinh lễ Phật.
Miên nhi chính là nghe xong liền mang một bộ dạng tức tối, Quý phi nàng ta có lòng thì tự mình chép, lại còn muốn kéo theo Công tử nhà nàng cùng làm. Đến Hàm Phúc cung đó vốn không phải chuyện tốt lành, ai biết nàng ta sẽ đối Công tử nhà nàng như thế nào đâu.
- Vũ công công có điều không biết, Công tử nhà ta vốn thân mang bệnh đã lâu, đích thân Hoàng thượng ra lệnh để người tại U Lan viện này tịnh dưỡng không mong người ngoài làm phiền.
- Cô nương này miệng lưỡi thật sắc xảo, một tiếng "người ngoài" này của cô nương sẽ làm Quý phi nương nương lạnh lòng. Người là muốn chúng phi đồng tâm cùng chép kinh thư kính Phật, hảo ý như thế Phác công tử đây từ chối là không nể mặt Quý phi rồi.
Phác Chí Mẫn cũng không muốn đôi co thêm sự, Vũ công công này là có chuẩn bị mà tới, dù lệnh của Hoàng thượng không ai dám cãi nhưng là Quý phi mời y tình nguyện đến Hàm Phúc cung thì sao gọi là trái Thánh ý? Vả lại một kẻ thất sủng như y liệu sẽ được Hoàng thượng quan tâm sao?
- Quý phi có lòng mời, qua ngọ ta sẽ đến Hàm Phúc cung.
Vũ công công nghe được câu trả lời vừa ý cũng vung vẩy phất trần rời đi. Miên nhi hậm hực vứt cây chổi ra giữa sân, tức giận đến mặt đỏ tai hồng.
- Công tử, người biết Quý phi sẽ khó dễ còn muốn đến Hàm Phúc cung.
Chí Mẫn cười nhẹ xoa đầu tiểu hài nữ, không đáp.
- Quý phi vạn phúc. - Phác Chí Mẫn quỳ xuống hành lễ, Trịnh thị ngả người nằm trên nhuyễn tháp một bộ mệt mỏi.
- Công tử miễn lễ. Bổn cung vốn hôm nay mời Công tử đến là muốn cùng ngươi chép kinh hiến Phật, nhưng đột nhiên thân thể không tốt, chuyện này. . .
- Nương nương thân thể quý trọng nên nghỉ ngơi, thần sẽ thay nương nương chép kinh lễ Phật.
Trịnh thị một bộ dạng áy náy, môi đào cũng cười cười. "Vất vả cho công tử. Người đâu, mau mời công tử vào phiến điện chép kinh."
Phác Chí Mẫn cùng Miên nhi bước vào phiến điện, trên bàn là một chồng cao kinh văn cần chép lại. Miên nhi ấm ức đưa mắt nhìn Phác Chí Mẫn, y lại khí độ bình thản ngồi vào bàn.
- Không có bút mực? Vậy thì chép kiểu gì? - Miên nhi tròn mắt nhìn Chưởng quản cô cô Hàm Phúc cung.
Nàng ta cũng ôn hoà đáp lời. "Kinh văn này là tấm lòng của Quý phi nương nương dâng cho Bồ Tát tất nhiên không thể dùng bút mực tầm thường. Đây là huyết kinh, công tử trích máu từ đầu ngón tay viết là được."
- Như vậy. . . - Miên nhi còn định lên tiếng nhưng Phác Chí Mẫn đã ra hiệu nàng im lặng, Quý phi đã muốn làm khó thì sao có thể chỉ là chép kinh văn bình thường. Chưa giày vò y đủ, chưa nhìn thấy y khổ sở đủ Quý phi sẽ không bỏ qua, chỉ cần đợi nàng ta nguôi giận bản thân tự khắc sẽ yên ổn. Có uất ức đến mấy cũng không thể nói ra, vì dù khóc đến lạc giọng lời cầu xin đau thương đến rỉ máu cũng không ai nghe thấy.
Phác Chí Mẫn dùng kim đâm vào đầu ngón tay, máu đào nhanh chóng nhỏ giọt đổ ra, y bình thản viết từng chữ lên giấy đã bày sẵn.
Bốn canh giờ trôi qua, sắc mặt Phác Chí Mẫn càng lúc càng tệ, màu máu từ tay chảy ra nhạt đến không nhìn ra được chữ. Quý phi mới một bộ ung dung đi vào, nàng lật ra từng trang kinh phướng.
- Công tử hôm nay đã mệt mỏi, liền trở về U Lan viện nghỉ ngơi trước. Chỗ kinh văn chưa chép còn nhiều hôm sau lại phiền đến ngươi lao tâm.
Phác Chí Mẫn đứng dậy trong phút chốc choáng váng đến mị đầu, Miên nhi ở bên cạnh kịp thời đở lấy. Nàng xót xa cho chủ tử đến lệ tuôn hai hàng, cắn môi không dám bật khóc.
- Thần xin phép cáo lui.
Quý phi nhìn thấy bộ dạng Phác Chí Mẫn như thế dĩ nhiên hả hê, nàng cũng gật đầu thuận ý, lại quay sang Chưởng quản cô cô lên tiếng. "Mang kinh phướng đi kiểm tra từng trang cho bổn cung."
Cung nữ Như Lan tiến đến dìu tay Quý phi, ngọt miệng. "Nương nương hẳn đã hài lòng rồi chứ?"
- Hài lòng? Bổn cung tất nhiên chưa hài lòng. Nếu không vì tên nam phi hoặc chủ này bổn cung đã sớm thượng vị Hoàng Hậu, càng nghĩ lòng bổn cung càng hận không thể lăng trì xẻo thịt hắn.
Quý phi ngồi trước bàn trang điểm, ngón tay như ngọc lướt qua gương mặt tuyệt diễm, nàng thật kỹ ngắm nhìn dung nhan bản thân trong gương. Trịnh Diễm nàng đây là đích nữ phủ Tể tướng cao quý vạn phần, lại là Kinh thành đệ nhất mỹ nhân tài xứng với danh, nam nhân cả Thiên hạ muốn lấy nàng cầu thân nhiều đến nỗi muốn mang thềm cửa phủ Tể tướng dẫm nát. Nhưng nàng một mực si tình vị quân chủ Thần quốc. Nàng là khuê nữ chốn loan phòng cửa trước không đi cửa sau không tới, nàng là nhìn thấy bức tranh hoạ Kim Tại Hưởng trong thư phòng phụ thân, từ đó liền mang lòng yêu thích.
Ngày Thần quốc Hoàng đế tuyển phi là lần đầu tiên nàng cùng nam nhân trong tranh tương ngộ, một ánh mắt si tình liền ước định một đời. Kim Tại Hưởng thân vận Long bào ngồi chốn ngai cao, lạnh lùng cô độc, nàng liền muốn trở thành nữ nhân bên cạnh cầm lấy tay người, nói với người rằng người không hề cô đơn. Thế nhưng ngoài dự tính, quý nữ nhà Tể tướng nàng đây chỉ được phong Quý phi, mà Hậu vị lại có tin đồn rằng Hoàng đế không muốn lập vì yêu phi Phác Chí Mẫn. Nàng liền ghim thật kỹ cái tên Phác Chí Mẫn vào lòng, hận không thể nhanh chóng giết chết hắn.
- Quý phi nương nương, Quý phi nương nương. - Vũ công công vội nhanh đi đến.
- Chuyện gì? - Trịnh thị nhíu mày không vui, nàng điểm thêm trâm cài Phượng vũ lên tóc cao.
- Hoàng thượng đã lật thẻ bài của người, lệnh người chuẩn bị hầu tẩm.
Miên nhi thật cẩn thận lau từng ngón tay y bằng nước ấm lại dùng vải băng bó vết thương. Phác Chí Mẫn cười xoà làm ra bộ dáng không hề mệt mỏi tránh để nữ hài thêm lo lắng.
- Người còn cười được. - Miên nhi ấm ức một bụng, má bầu bĩnh cũng xịu xuống.
- Không phải tối nay chúng ta có thức ăn ngon hay sao.
Miên nhi quấn thêm một vòng vải trên tay y rồi mới hài lòng thắt nơ bướm, nàng nhìn một bàn đồ ăn nhướng mày. "Quý phi thật có lòng, nàng ta ban toàn đồ ăn bổ máu, nào là thịt bò xào, gan lợn xào, mộc nhĩ nấm hầm cho công tử."
Phác Chí Mẫn vỗ vỗ lên má hồng của nàng, cười dịu dàng.
- Hiếm khi có đồ tốt như thế, chúng ta phải ăn thật ngon.
- Phác công tử. - Tần công công bên cạnh Hoàng thượng đi vào, một bộ ngông ngênh nhìn khắp phòng.
Phác Chí Mẫn nhíu mày, không phải Kim Tại Hưởng lại muốn thị tẩm chứ? Y đã qua một ngày mệt mỏi như thế tuyệt không thể chịu đựng quỳ suốt đêm.
- Tần công công đến đây là báo tin thị tẩm?
- Công tử hiểu lầm rồi, đêm nay Hoàng thượng lật thẻ bài của Quý phi nương nương.
A? Lòng Phác Chí Mẫn đánh thịch một cái, Kim Tại Hưởng rốt cuộc cũng sủng hạnh phi tần rồi, chân tay y lóng ngóng không biết đặt đầu cho đúng, biểu cảm cũng viết rõ trên mặt là thất vọng chán chường.
- Hoàng thượng nhung nhớ tiếng đàn của công tử, lệnh công tử đến hầu đàn cho người và Quý phi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com