Tác giả: Thuần Tình Dương DươngDịch: Gạo @VTCSố chương: 11Tình trạng: Đã hoàn thànhBản dịch chưa được sự đồng ý của tác giả, vui lòng không reup. Không chính xác 100% nghĩa từ văn bản gốc nên mong mọi người góp ý nhẹ nhàng.…
Liễu Hạ Băng là con mọt tiểu thuyết điển hình.Một hôm cô đọc được một cuốn ngôn tình sắc chẳng may xuyên vào. Thiên a! Sao ông không cho con xuyên vào người qua đường mà lại xuyên vào nữ phụ có số phận bi thảm thế này Nữ phụ này được nuông chiều hơn nữ chính sở dĩ vì cô ấy là con chính thất còn nữ chính là con riêng do hậu quả của ba cô lúc còn trẻ phong lưu trêu hoa ghẹo nguyệt nhưng ko ngờ lại vì thế nên nữ chính Liễu Huệ Di ra đời.Mẹ cô sau khi biết chuyện ba cô có con riêng thì kích động đến nỗi đột quỵ.Ba cô dù không muốn vẫn phải cho cô ta theo họ Liễu. Nhưng trong Liễu gia ngoài mặt thì chấp nhận cô ta nhưng trong Liễu gia chỉ sủng ái mỗi cô. Cô sau cái chết của mẹ trở nên lạnh lùng ít tiếp xúc vs người ngoài.Nữ chính luôn ganh ghét cô vì cô đẹp hơn cô ta và đc mọi người sủng ái hơn cô ta nên đã lập ra nhiều kế hoạch câu dẫn các nam chủ và tìm mọi cách giết chết cô.Nhưng có điều cô không ngờ đc rằng khi cô xuyên vào số phận cô đã không còn nằm trong tay của tác giảCô cứ chạy còn bọn hắn cố đuổi theo.Liệu cuộc rượt đuổi này bao giờ mới kết thúc?Cuộc sống của cô rồi sẽ ra sao? Lần đầu mình viết truyện nếu có sai sót mong mọi người góp ý…
Tác giả: Cửu LamNguồn edit: vinoteSố chương: 166Văn án:Kiếp trước, Bùi Ngọc Kiều trời sinh ngu độn, tuy xinh đẹp một phương, thế nhưng vẫn chậm chạp chưa gả, sau này được Hoàng đế chỉ hôn cho Sở vương Tư Đồ Tu. Sau ba năm, Tư Đồ Tu phụng mệnh bình loạn, lúc hồi kinh thì nàng đã hương tiêu ngọc vẫn. Trọng sinh trở về thuở mười lăm, Bùi Ngọc Kiều lại sống những ngày hạnh phúc được bà nội cưng chiều, cha ruột thương yêu, lúc chọn một tướng công tốt thì Sở vương mặt lạnh như một ông thầy nghiêm khắc đột nhiên xuất hiện trước mặt nàng. - Bùi Ngọc Kiều: Xin ngày đừng cưới ta, ta không muốn bị ngài nắm trong lòng bàn tay nữa đâu ~>_<~-Tư Đồ Tu: Nàng đã xuất sư, thế thì nên báo ơn sư rồi. -Bùi Ngọc Kiều: ... (Ai cứu ta với!) Thể loại: Song trọng sinh, sủng, ngọt, nam nữ chính đều sạch.…
Đêm tân hôn, chờ đợi cô không phải người chồng dịu dàng che chở, mà là một trò chơi đổi vợ tàn khốc. Thân là cô dâu, lại bị chồng mình tự tay đẩy vào vòng tay người đàn ông khác, hung hăng chà đạp tự ái của cô. Cô bị thuốc mê khống chế, bị buộc đón nhận hoan ái ở dưới thân thể của người đàn ông khác, ba ngày ba đêm, không ngủ không nghỉ. . . .Trước mặt mọi người, bọn họ có một cuộc hôn nhân hạnh phúc mỹ mãn, người người yêu thích và ngưỡng mộ. Sau lưng người, cô chẳng qua là nữ đầy tớ làm ấm giường của anh, bị anh bừa bãi lăng nhục, "Cô chẳng qua chỉ là một phụ nữ dâm tiện, không có lệnh của tôi, cho dù cô muốn chết cũng không được!"...Một cuộc tai nạn xe cộ bất ngờ xảy ra, cô hoàn toàn biến mất trong thế giới của anh, anh mới phát hiện, thì ra là trong quá trình trả thù cô, tim của mình cũng chảy máu. Năm năm sau, cô mang theo hai đứa trẻ, một trai một gái, trở lại vùng đất này. Trong bữa tiệc thứ nhất, lại không ngờ đối mặt cùng đôi mắt kia."Mẹ, chú đó trông thật giống anh hai!" Tiếng kinh hô của con gái khiến cô theo bản năng kéo bé trai bên cạnh vào trong ngực."Cô trông rất giống vợ của tôi!" con ngươi sắc bén như chim ưng của anh khiến cho cô có cảm giác bị nhìn xuyên qua."Tiên sinh thật thích nói đùa, xin lỗi tiên sinh, xin lỗi tôi không tiếp ngài được, chồng tôi đang đợi tôi!" cô rời đi tựa như trốn, tầm mắt sau lưng lại bám chặt như bóng theo thân. . . .Ác ma tìm tới cửa lần nữa, lần này, vận mạng của cô sẽ như thế nào?…
Thể loại đam mỹ, ấm áp,sủng,HE,nhất thụ nhất côngCậu từng tự tử,khi đó cậu biết tính hướng của mình và cậu bị mọi người biết,thời điểm đó cậu mới 15 tuổi.Cậu không chết nhưng trên cổ tay mình cậu để lại vết sẹo vừa dài vừa sâu,cũng từ đó cậu khép chặt trái tim lẫn tính cách mình lại.Cho đến khi cậu gặp được anh,anh lại mở lỏng cậu ra,anh nói với cậu "Hãy để anh được yêu em,mãi mãi,để anh xoá đi những vết thương của em,được không em".Lời tác giả:lần đầu mình viết truyện,mình viết theo sở thích và cảm xúc thôi,ai không thích thì xin mời đi qua ạ chứ đừng không yêu lại nói lời cay đắng.Ai góp ý chân thành thì xin cứ để lại ạ,tớ xin tiếp nhận ạ.…
Chuyển ngữ: B3 (Bạch Bách Bon)Bìa: Tâm Tít TắpThể Loại: Hiện đại, Tình cảm, Oan gia, Tình chị em, HESố Chương: 63 + 1 Ngoại TruyệnNhân vật chính: Lệnh Mạn, Lý Trác VânVăn án:Kiểu chuyện cũ rích, trở thành chị em do ba mẹ tái hôn.Lý Trác Vân trẻ trung, cầu tiến, thiên chi kiêu tử. (*) Anh có một mối quan hệ không thể cho ai biết, Lệnh Mạn cũng không biết có thể duy trì được bao lâu."Em tin rằng sẽ đến một ngày, anh ngửa mặt trông lên những vì tinh tú trên bầu trời, còn em sẽ ngửa mặt trông lên anh."Nhà thiên văn học tương lai và người phụ nữ đứng phía sau anh.Một bản văn án khác:Đêm giao thừa, Lý Trác Vân và Lệnh Mạn hẹn gặp nhau ở bên ngoài.Trên đường có rất nhiều đôi tình nhân, toàn những cảnh tượng khiến người khác ghen tỵ.Lúc này, một cô bé xách giỏ hoa hồng chạy về phía bọn họ.Năn nỉ nói với Lý Trác Vân: "Anh ơi, anh mua cho em đoá hoa hồng đi."Lý Trác Vân không để ý.Cô bé lại níu lấy Lệnh Mạn: "Dì à, dì mua hoa hồng đi.""..." Đang lúc Lệnh Mạn không biết phải xoay sở thế nào.Đột nhiên Lý Trác Vân quay trở lại, mỉm cười nói với cô bé: "Em gọi cô ấy là dì thêm một lần nữa thì anh sẽ mua hoa cho em."(*) Con cưng của trời.Đăng tải tại bachbon.wordpress.com và wattpad Bạch Bách Bon (MonNoos)…
Tuyển tập các đoản song tính từ ngây ngô đến bị địt dâm như đĩ, có nước tiểu có rape, có thôi miên np đủ các thể loại.....Truyện viết thô tục tam quan vặn vẹo cân nhắc thật kỹ trước khi đọc…
Tác giả: Mạc Túc QuânThể Loại: Xuyên không, dị giới, đam mỹ, thú nhân, 1x1, sủng, HETình Trạng: HoànNguồn: Truyện Full, Web Truyện, Truyện YY....Phúc Nhạc tự nhiên bị đập hôn mê.Tỉnh lại liền tới vườn bách thú, a không, là thế giới thú nhân.Có trời chứng giám, cậu là một nam y tá, không phải bác sĩ a! ! !Lại càng không phải bác sỹ thú y a! ! ! nhóm người này kích động sẽ biến thân thành dã thú thế mà cũng sẽ phát sốt, cảm mạo, tiêu chảy, viêm ruột ?! Thế mà cũng chảy-máu-mũi! ! !Cậu muốn về nhà a a a a !!!…