Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 6

Kevin quay trở về với cuộc sống như trước.

Không có Tiểu thần chơi cờ với mình nữa, không có em nói chuyện với mình nữa, không có  em chơi trò ghép hình với mình nữa.

Mỗi sáng thức dậy chuyện đầu tiên cậu làm sẽ là chạy ngay đến xem lịch, đếm trên đầu ngón tay của mình xem bao giờ đến ngày Tiểu Thần nghỉ.

Cậu cảm thấy nếu tiếng Hàn là thứ mình ghét nhất thứ nhà trẻ chính là nơi cậu ghét thứ hai, như thể đang phải đối mặt với một kẻ thù lớn vậy.

Nhà trẻ ở Hàn giống như một con quái vật há miệng ra nuốt chửng lấy Tiểu Thần , chờ mãi đến ngày nghỉ mới chịu nhả em ấy ra vậy.

Vất vả lắm mới đến ngày Tiểu Thần được nghỉ, lúc cậu phàn nàn với em thì em lại không cảm thấy như thế.

Em ôm quả dưa hấu ngồi trên thảm, nghiêng đầu nghiêm túc nói với Kevin trước mặt: "Nhà trẻ là chỗ tụi mình học mà, không phải chỗ xấu đâu."

"Tất cả bọn mình đều phải đi học ở nhà trẻ, không phải quái thú đâu á."

Kevin nghe quản gia dịch xong thì mím môi lại không nói lời nào.

Qua một lúc lâu cậu mới hạ giọng nói: "Do you also fold planes for others in kindergarten." (Cậu cũng xếp máy bay cho người khác ở nhà trẻ hả?)

Em cắn cái muỗng nhỏ suy nghĩ một lúc lâu rồi mới lắc đầu.

Kevin thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt không còn quá căng thẳng nữa.

Tiểu Thần mở to mắt nói một cách từ từ: "Tụi mình tặng màu nước."

Kevin: "..."

Lúc phiên dịch, quản gia sợ cậu không biết bút màu nước của Hàn là gì nên đã giải thích bằng tiếng anh là: "Đó là loại bút có thể vẽ được nhiều màu khác nhau, thường là một hộp có mười hai hoặc hai mươi ba cái."

"Là loại văn phòng phẩm bình dân, cậu chủ từng thấy rồi đấy."

Sao Kevin có thể không biết được, cậu còn lén dùng bút màu nước viết xiên vẹo cái tên em lên máy bay giấy nữa.

Nhưng có hộp bút màu có mười hai, thậm chí là ba mươi hai cây bên trong!

Em chỉ mới gấp cho cậu một cái máy bay giấy thôi!

Nhìn sơ thôi cũng biết ai có địa vị trong lòng em hơn rồi!

Duy Thần múc dưa hấu, nghiêng đầu như thể em không hiểu tại sao Kevin lại sa sầm mặt mày như thế.

Nhưng mà em đã quen rồi.

Tính tình Kevin hơi kỳ lạ ấy mà.

Em cúi đầu, múc một thìa dưa hấu đưa sang cho Kevin, cậu đang đen mặt há miệng ra theo bản năng kết quả bị nhét đầy cả miệng.

Em hài lòng nhìn Kevin đen mặt đang nhai dưa hấu, thế là mặt của cậu không đen nữa.

Em rút cái muỗng lại, đắc ý nghĩ thầm là dù Kevin tức giận nhưng dễ dỗ dành hơn Bobby nhỏ trong TV nhiều.

Kevin bị nghẹn cả miệng dưa hấu đến ná thở hùng hùng hổ hổ chạy đến bàn làm việc xé liên tiếp mười một tờ giấy, nhất định phải khiến cho Tiểu Thần nhận ra tầm quan trọng của việc này.

Kết quả là khi em gấp được máy bay giấy thứ ba, em dụi dụi mắt buồn ngủ, Kevin bèn đi tới giựt máy bay lại cúi đầu gấp tiếp.

Lúc cậu gấp được cái thứ mười một thì em đã ngủ quên trên ghế sofa.

Kevin nắm tay em, nghiêm túc cầm tay em để hoàn thành nếp gấp cuối cùng của chiếc máy bay đó.

Cậu nhìn mười một cái máy bay được xếp chỉnh tề trước mặt, vừa lòng nghĩ chắc chắn mình là người quan trọng nhất trong lòng em rồi.

Cậu cất mười một chiếc máy bay vào trong ngăn kéo xong rồi chạy đến sofa nhìn Tiểu Thần đang ngủ, vừa nhìn vừa nghĩ cách nào để em khỏi phải tới nhà trẻ nữa.

Sau khi cân nhắc tới lui, Kevin vẫn chưa thể nào nghĩ ra một cách tốt, thế là quay đầu khiêm tốn hỏi quản gia của mình, làm sao để em không đi nhà trẻ nữa đây.

Quản gia: "..."

Kevin hào hứng hỏi cậu có thể mua lại luôn cái nhà trẻ đó được không, sau đó đuổi hết tất cả giáo viên học sinh đi để em không phải đi học nữa.

Quản gia nói nhà trẻ đắt lắm.

Kevin cậu có nhiều thẻ ngân hàng, mua một cái đâu có là vấn đề thậm chí hồi trước ông nội còn mua cho cậu cả một trường đua, nếu mà không được thật thì để cậu gọi cho ông nội mua dùm.

Quản gia im lặng hồi lâu mới nói, không thể đuổi giáo viên một cách tùy tiện được.

Kevin suy nghĩ một chút, lùi lại một bước, nói không sao, cậu sẽ mua lại nhà trẻ rồi thông báo được nghỉ học mỗi ngày, thế là em có thể chơi với cậu hàng ngày rồi.

Quản gia hít sâu một hơi rồi nặn ra một nụ cười với cậu, nói là không được.

Kevin có hơi giận, giận dỗi nói cái này không được cái kia cũng không được, Hàn Quốc sao mà phiền phức đáng ghét quá.

Quản gia chết lặng nghĩ thầm, thảo nào ông Kim muốn đưa Kevin về Hàn Quốc chăm, để thêm vài năm bên bển có khi Kevin sẽ nói mình có mua được nhà Duy Thần hay không nữa.

Cái này không được cái kia cũng không được, thế là Kevin tựa vào sô pha rồi nghịch đôi hàng mi dài trông không giống người thật của em, cậu ngắm nhìn hàng mi cong vút như cánh bướm.

Tiểu Thần lẩm bẩm vài câu nhưng vẫn ngủ hết sức ngoan ngoãn.

Chờ một lúc lâu sau khi em tỉnh dậy, vừa mở mắt ra đã bắt gặp đôi mắt màu xanh lam của Kevin đang nhìn mình chằm chằm.

Em dụi mắt nghe Kevin nói chuyện với mình.

"Shall I go to school with you?" (Mình đi học cùng cậu được không?)

Nghe quản gia dịch lại, em ngơ ngác suy nghĩ một lúc rồi sau đó lắc đầu.

Kevin sửng sốt, có phần giận dỗi hỏi em tại sao lại không chứ.

Em thở dài một hơi xong phiền muộn nói: "Kevin, nhà trẻ không nhận học sinh bị điểm 0 trong kỳ thi."

Kevin: "..."

Mặt cậu đỏ bừng lên, cố gắng phản bác lại với em là lần nào ở Anh cũng đứng nhất cả đấy.

Sau đó cậu phát hiện mình không biết nói tiếng Hàn, lúc thi chắc bị ăn trứng ngỗng thật.

*

"Ba ơi, có cách nào để nhà trẻ nhận học sinh bị ăn trứng ngỗng không ạ?"

Chạng vạng, Tiểu Thần nắm tay ba đi về thì ngẩng đầu lên hỏi một cách nghiêm túc.

Ba  hơi khó hiểu nên hỏi lại: "Sao tự dưng con hỏi vậy?"

Lúc trước vì lo em nghiện xem Bobby trên TV quá nên ba mới bịa ra chuyện con đi học phải chăm chỉ vào, nếu không chăm ngoan thì thi sẽ bị ăn trứng ngỗng và không được đi nhà trẻ nữa.

Vì nhà trẻ không nhận học sinh ăn trứng ngỗng đâu.

Em lo lắng sốt ruột nói: "Kevin muốn đi học nhưng bạn ấy không biết tiếng Hàn á ba."

"Bạn ấy thi chắc chắn sẽ ăn trứng ngỗng cho xem."

Ba Hàn : "..."

Ông gian nan nói: "Chuyện này chắc ba Kevin lo được..."

Nếu cậu chủ nhỏ nhà họ Kim không đi học thì chỉ có thể vì trời sập xuống nửa thành phố S này thôi, chứ không có cách nào là không đi học được cả.

Có vểk không tin lắm nên trên đường về nhà cứ lo lắng không thôi, mãi cho đến khi lên giường đắp chăn em vẫn còn lo lắng.

Dù sao thì Kevin cũng là người bạn đầu tiên của em, mà cậu không đi học được nên em sẽ rất buồn.

Ba vỗ về dỗ dành em, nói là chắc chắn ba Kevin sẽ có cách thôi, ba cậu cừ lắm nên không thể không đi học được.

Em gật đầu trong mơ màng rồi chìm vào giấc ngủ

*

Ngày hôm sau.

Một bạn mới được chuyển đến lớp lá số hai trường mầm non song ngữ Mặt Trời Vàng.

Tóc vàng, mắt xanh, mặt mũi còn có phần kiêu ngạo.

Cô giáo Lý lớp lá nhiệt tình giới thiệu với các bạn học sinh rằng đây là bạn mới tên là Khuê Bân, lúc trước sinh sống ở nước ngoài nên vẫn còn xa lạ với tiếng Hàn, bây giờ chuyển vào lớp lá mong mọi người có thể giúp bạn ấy nhiều hơn.

Phía dưới vang lên một tràng vỗ tay, đại đa số các bạn học đều tò mò nhìn cậu bé trông khác lạ này.

Duy Thần lại trông rất vui vẻ, lúc Kevin xuống dưới ngồi cạnh em, em còn hỏi là: "Sao bạn đến đây rồi thế?"

Vì không có quản gia phiên dịch nên Kevin phải cố gắng hiểu, phải mất một lúc cậu mới hiểu ra ý của em, cậu ra hiệu với em nhưng dường như em không hiểu, cứ nghiêng đầu chờ câu trả lời của cậu.

Lúc này Kevin mới hiểu câu nói của ba Kim là cho cậu lên nhà trẻ của Tiểu Thần nhưng hậu quả thế nào thì tự lo mà chịu nghĩa là ý gì.

Cậu có thể đến nhà trẻ của em nhưng không có quản gia kè kè bên người lo việc dịch thuật nên cậu cần phải tự đi tìm hiểu rồi học tiếng Hàn .

Nó không chỉ đơn giản là hứa với ba Kim sẽ học tiếng Hàn chăm chỉ.

Nhưng cũng may là em không nhất thiết phải trả lời cậu, mà viết nguệch ngoạc lên vở bài tập sau đó đưa cho Kevin đại khái ý muốn nói với cậu sau đó truyền sang coi như một phương tiện giao tiếp tạm thời.

Kết quả là sau một buổi học tập của  em không còn chỗ nào nữa mà Kevin truyền đồ ghi chép qua vui vẻ vô cùng.

Giáo viên trên bục giảng thấy cả tiết mà Kevin không hề làm ầm ĩ lên nên cũng thở phào nhẹ nhõm.

Trường mầm non song ngữ Mặt Trời vàng là trường tư thục học sinh chuyển đến giữa chừng đều là con nhà có tiền, huống chi hiệu trưởng còn đặc biệt yêu cầu giáo viên lớp phải chăm sóc cho cậu học sinh mới này thật tốt.

Các cô giáo xung quanh đều đoán già đoán non về lai lịch của cậu học sinh con lai này ai mà có thể khiến hiệu trưởng mắt lúc nào cũng trên trời nay phải cung kính chào hỏi như thế.

Lúc biết học sinh này được xếp vào lớp mình cô giáo Lý đã thấy tim mình đập thình thịch, điều khiến những giáo viên này lo lắng nhất chính là lai lịch của học sinh.

Học sinh ngoan thì không sao chỉ sợ nhất là lai lịch của đứa nhỏ và lại còn không nghe lời quậy phá ầm ĩ.

Nhưng xem ra bây giờ học sinh mới Kevin này vừa chuyển đến không có vấn đề gì lớn ngoại trừ việc cậu thích bám lấy em học sinh tên Duy Thần .

Cô giáo Lý vô cùng vui mừng.

Nhưng rồi niềm vui đó cũng không được bao lâu đã tan vỡ.

Giữa trưa Thiên Dược hùng hổ dắt một nhóm bạn kéo lên văn phòng đòi mách Kevi.

Cô giáo Lý ân cần hỏi chuyện gì đã xảy ra Thiên Dược tức giận nói bạn mới đó bắt nạt Duy Thần .

Cả đám tận mắt chứng kiến Kevin không chỉ giật bữa trưa của Duy Thần mà còn đưa em ấy thức ăn thừa mình nhổ ra nữa với cả giật khăn lau mồ hôi làm Duy Thần phải khóc.

Nhóm học sinh tố cáo miệng nhao nhao cả lên thoạt nhìn có vẻ rất bức xúc.

Cô giáo Lý vừa nghe xong, trong lòng căng thẳng thôi rồi, đành phải đi theo nhóm học đi về phía nhà ăn.

Trên bàn cơm ở nhà ăn, Kevin ngồi cùng
Duy Thần , mắt em ươn ướt, hốc mắt và mũi còn đỏ ửng cả lên.

Kevin bên cạnh duỗi đũa gắp món thịt lợn thăn chua ngọt trên đĩa của Duy Thần thật, trong đĩa của em có rất ít đồ ăn.

Cô Lý đi tới hỏi Kevin bằng tiếng Anh tại sao lại giành đồ ăn của Duy Thần vậy, nếu không đủ thì cậu có thể đến cửa sổ để gọi lấy như vậy là sai, giành đồ ăn trên đĩa của bạn vậy là không đúng.

Kevin nhíu mày, không hé răng.

Cô Lý hỏi cậu lần nữa là tại sao lại bắt Duy Thần ăn đồ thừa của mình, Kevin trợn mắt lên như thể không tin được.

Cô Lý không còn cách nào khác phải nói là hồi lúc ăn cơm có bạn cùng lớp tận mắt thấy cậu nhả quả táo trong miệng ra ép Duy Thần ăn.

Kevin nghẹn một hơi nói là mình không có đưa đồ thừa bắt Duy Thần ăn mà là cậu tự làm sandwich cho Duy Thần .

Cô giáo liếc nhìn chiếc bánh sandwich con queo cạnh đĩa đồ ăn hai miếng bánh mì được kẹp lại với nha ở giữa có một miếng táo do Kevin cắn ra cô im lặng hai phút.

Sau đó cô hỏi chuyện khăn tay là thế nào Kevin nói rằng cậu muốn giặt cái khăn đó giúp Duy Thần nhưng lần đầu chưa quen nên bị nước cuốn trôi mất.

Cô Lý cứng họng cuối cùng không hỏi Kevin nữa mà quay sang hỏi Duy Thần sao con khóc.

Duy Thần thành thật nói là do Kevin ngồi xổm trên đất nhìn các bạn nữ đút cơm cho búp bê thế là cậu cũng học theo đòi bón nước cho em kết quả nước nóng quá khiến em khóc.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com