Italia
Ngày hôm sau, đúng 10h sáng, đoàn du học sinh UCL đã ra đến sân bay Stockholm-Arlanda, chuẩn bị chuyến hành trình đến Italia xinh đẹp.
Chuyến bay lần này còn có sự xuất hiện của Hakuba Saguru. Cậu ta nói muốn có một kỳ nghỉ thư giãn sau vụ truy đuổi miệt mài suốt 3 tháng qua nên đã đặt vé máy bay cùng mọi người đến thủ đô Roma, Ý ngay trong ngày.
"Ha, vậy là gần hết những người tình nghi đều có mặt trên chuyến bay này, quý hóa ghê ~" - Shinichi có chút đau đầu nhìn ba người đang nói chuyện ở cửa kiểm tra an ninh.
Shinichi thu dọn đồ đạc, xách hành lý ra ghế chờ ba người bọn họ. Trong lúc chờ bọn họ, anh cầm điện thoại trên tay, theo thói quen cập nhật tin tức mới nhất. Một tin bài mới đăng vừa xuất hiện trên trang báo của Thụy Điển: vụ tự tử gia đình tập thể ở phố Myrorna, thủ đô Stockholm!
"Lúc 8h sáng nay, hàng xóm sống xung quanh đã phát hiện ra 4 người đã chết trong nhà. Nạn nhân là một cặp vợ chồng trẻ cùng ba mẹ của họ, đặc biệt hơn, người vợ đang mang thai được 4 tháng. Bước đầu xác định đây là một vụ tự sát khi tìm thấy chất độc xyanua trong đồ ăn của cả 4 người. Hiện cảnh sát đang điều tra và làm rõ vụ việc..."
Không biết vì sao nhưng khi đọc được tin bài này, Shinichi cứ có cảm giác man mác buồn, khó giải thích được thành lời. Tuy chưa xác định được ai là hung thủ nhưng người có đủ can đảm hạ sát gia đình nhỏ của mình, ý chí hắn ta phải sắt đá như thế nào chứ?
Shinichi nhìn bài báo, thở dài đánh thượt một cái. Ba người bước đến gần đều trông thấy tâm trạng buồn chán của Shinichi, Hakuba gặng hỏi:
"Gì đây, mới lúc nãy vẫn còn vui vẻ mà! Sao giờ mặt lại bí xị thế kia rồi?"
Shinichi không ngần ngại chia sẻ bài báo mình vừa đọc được cho ba người họ xem, âm thầm cảm thán:
"Một nhà 5 người tưởng chừng vui vẻ, đầm ấm mà lại bất ngờ mất mạng như vậy. Thật đáng tiếc như vậy!"
Cả ba người không đưa ra ý kiến gì, cũng không có phản ứng gì thái quá. Họ bàn chuyện liên quan đến vụ án một cách vui vẻ, tựa như mối nghi ngờ trong lòng kia đã được giải đáp, không còn xa cách nữa vậy.
Cô Amanda ngồi từ xa trông thấy tất cả, nhắn tin báo lại tất cả cho Anna.
"Mọi việc đã ổn. Không còn gì đáng lo nữa!"
Rất nhanh sau, Anna nhắn lại vỏn vẹn mấy chữ:
"Università Cattolica del Sacro Cuore (UCSC), Milan, Italia!"
Amanda hiểu ngay ý nghĩa của đoạn văn bản này, nở nụ cười chuyên nghiệp, tiến lại gần chỗ 6 sinh viên đang ngồi, khuyên nhủ một chút:
"Không biết các em đã có dự định theo học tại ngôi trường nào chưa nhỉ? Có muốn cô giới thiệu với các em một chút không?"
Tất cả đều hào hứng khi thấy cô Amanda nhiệt tình như vậy, mong chờ sự giới thiệu của cô:
"Cô có gợi ý gì với tụi em không ạ?"
Thấy vậy, cô Amanda nở nụ cười hiền từ, mở điện thoại ra, đưa cho học viên của mình thấy ngôi trường cô ta gợi ý:
"Đây, Università Cattolica del Sacro Cuore, một trường đại học có tiếng ở châu Âu, nằm ở thành phố Milan, miền Bắc nước Ý. Giảng viên ở đây có kiến thức chuyên môn khá vững, cũng rất nhiệt tình giúp đỡ học viên trong quá trình học tập. Tuy đại học Cattolica có rất nhiều cơ sở, trong đó có cả ở thủ đô Roma nhưng chất lượng giảng dạy ở cơ sở chính - thành phố Milan lại nhỉnh hơn một chút so với 3 cơ sở còn lại. Dù sao thì đây chỉ là gợi ý của cô, quyền quyết định vẫn thuộc về các em. Hãy thống nhất và đưa ra câu trả lời cho cô nhé!"
Shinichi kỳ quái nhìn cô Amanda, trong lòng thầm kêu: "Không ổn! Nếu có cơ sở ở Roma thì sao cô ta phải dẫn dụ học viên của mình đến tận Milan làm gì?"
"Em thấy Milan cũng ổn đó ạ. Một lần thử học tập ở thành phố không phải thủ đô xem thế nào nhỉ?" - Hai bạn nam kia hào hứng.
"Milan cũng là kinh đô thời trang có tiếng của Ý, một địa điểm tuyệt vời đó chứ!" - Akiko vui đùa cùng bạn gái bên cạnh.
"Hơn nữa, Milan cũng được coi là trung tâm thương mại, tài chính, công nghiệp nổi tiếng ở Ý, thành phố sầm uất không kém thủ đô là bao. Đến đó chắc sẽ có nhiều điều mới mẻ lắm!" - Iris cũng hùa theo - "Chỉ có điều, Hakuba này, cậu không phiền nếu phải đi cùng tụi tớ đến Milan chứ?"
Iris nở nụ cười châm biếm nhìn cậu chàng đang ngồi trước mặt. Hakuba thản nhiên như không:
"Không thành vấn đề. Dù gì cũng chỉ là một kỳ nghỉ, địa điểm nào đối với tôi cũng được, phải không Shinichi?"
"Mọi người đã nói vậy rồi, tớ còn có thể đưa ra ý kiến gì đây? Chúng ta đến Milan thôi!" - Shinichi chốt hạ.
"Tốt lắm! Vậy là 100% các em đều đồng ý đến Milan phải không? Cô sẽ liên lạc với sân bay Ciampino, đặt vé đến Milan cho chúng ta ngay trong ngày hôm nay!" - Amanda cười híp mắt, mở danh bạ điện thoại, gọi điện cho ai đó.
Shinichi khoanh hai tay trước ngực, chăm chú nhìn hành động của cô ta. Lạ nhỉ, sao phải nhất thiết đến Milan trong hôm nay kia chứ?
"Sao vậy, vẫn nghi ngờ cô giáo kia sao?" - Hakuba ngồi ngay bên cạnh, để ý sắc mặt cậu chàng.
"Không có gì. Chỉ là... cảm giác nhất thời thôi! Đừng để ý đến nó nữa!" - Shinichi cười xòa, thu lại biểu cảm trên gương mặt, chuyển đề tài câu chuyện sang hướng khác.
"Tình hình nước Ý dạo này thế nào rồi? Mafia Ý chắc vẫn lộng hành lắm phải không?"
Hakuba gật đầu, hứng thú với đề tài này hơn hẳn.
"Chắc chắn rồi! Mafia giống như một món ăn không thể thiếu trên bàn tiệc chính trị Italia vậy. Chính quyền đã nhiều lần đưa ra giải pháp, cũng thực hiện rất nhiều cuộc truy sát nhưng kết quả lại chẳng thu được là bao. Chỉ bắt được những kẻ tép riu, chẳng thể làm lung lay thế lực vững chắc của bọn chúng."
"Miền Nam nước Ý giờ vẫn còn hỗn loạn lắm. Tuy chưa đến cảnh bạo lực đổ máu nhưng chính quyền địa phương nơi đó hầu như đều bị Mafia chi phối. Mafia thì thỏa sức tung hoành: buôn bán vũ khí, heroin, những vụ cá cược, hay các vụ chuyển tiền bất hợp pháp giữa các băng đảng có tiếng như Camorra và 'Ndrangheta..."
Hakuba dừng lại, kiểm tra điện thoại một chút:
"Miền Trung nước Ý có tình hình khả quan hơn một chút khi chỉ có băng đảng Fortune lộng hành. Miền Bắc có vẻ căng thẳng hơn khi băng đảng l'vita Eterno đang đối đầu với băng đảng Ragazzo. Ragazzo nắm quyền kiểm soát các vùng Trentino, Friuli, Veneto, Emilia-Romagna."
Hakuba tiếp tục tìm kiếm thông tin:
"Thành phố Milan mà chúng ta sắp tới thuộc vùng Lombardy trù phú, là nơi băng đảng l'vita Eterno nắm quyền. Người đứng đầu băng đảng này là Michele Milani, hắn ta thành lập băng nhóm phạm tội của mình từ 10 năm trước. Hành động trước đây thiên về buôn bán ma túy, cocaine; đã từng có thời hắn ta là ông trùm ma túy trên khắp châu Âu này. Nhưng trong vòng 3 năm trở lại đây, hắn ta đã thu hẹp phạm vi hoạt động của mình, đời sống nhân dân ổn định, hòa bình, êm ấm. Nếu đem so với những vùng lân cận, mà đặc biệt là miền Nam nước Ý thì đây được coi là thiên đường rồi đấy!"
Hakuba tìm được một bài báo, kể lại cho Shinichi nghe. Shinichi có chút ngẩn người, lầm bầm trong miệng:
"Cô ta đang muốn bảo vệ mình sao...?"
"Hả? Cậu nói gì cơ?" - Hakuba không nghe rõ.
"Không, không có gì." - Shinichi lắc đầu - "Ngoài việc này ra thì sắp tới nước Ý còn sự kiện đặc biệt nào nữa không?"
"Sự kiện thì nhiều lắm. Giải bóng đá vô địch quốc gia Ý, liên hoan phim, tuần lễ thời trang Milan. À, còn cuộc tổng tuyển cử 5 năm một lần của Italia nữa. Một sự kiện khá quan trọng trong tình hình chính trị bất ổn như hiện nay!"
Hai người đều lâm vào trầm tư, không nói với nhau câu gì nữa. Giờ khởi hành cũng sắp đến, mọi người kéo nhau đứng dậy, ra cổng soát vé, lên máy bay, tạm biệt Stockholm!
Sau hơn 3 tiếng, họ đã đáp xuống sân bay Ciampino, thủ đô Roma, Ý. Bây giờ đang là 13h30p theo giờ địa phương, cả đoàn cùng ăn bữa trưa rồi lại chuẩn bị hành lý lên máy bay đi Milan lúc 15h chiều.
Thêm hơn 1 giờ nữa, Shinichi và mọi người đã đến sân bay Milano Linate, thành phố Milan. Cô Amanda đã liên hệ với quan chức địa phương, thuê một căn hộ nằm ngay gần trung tâm - đường Via Abetone, khu Calvairate sầm uất.
Vì chuyến đi lần này chỉ có 7 người, tính thêm tay đi ké Hakuba này là 8 nên cô Amanda quyết định thuê luôn một căn hộ ba tầng ngay tại khu này. Tầng 1 là phòng bếp và phòng sinh hoạt chung. Tầng 2 và tầng 3 làm phòng ngủ. Mỗi phòng có hai giường, chia đều 8 người là hoàn hảo.
Quanh khu này cũng có rất nhiều tiện ích như ngân hàng, trung tâm thương mại, siêu thị, khu vui chơi... Thêm nữa, nơi này cách trung tâm thành phố không xa lắm, đi bằng phương tiện công cộng chưa đến 20 phút là đã đến đại học Cattolica.
"Aizzz, đúng là người lắm tiền đầu tư có khác! Làm gì có du học sinh nào lại được chỗ ở thuận tiện thế cơ chứ ~" - Shinichi mỉa mai thành lời khi xếp đồ đạc vào tủ cùng Hakuba.
"Người lắm tiền? Ai cơ? Là tổ chức giáo dục bí ẩn đầu tư cho các cậu à?" - Hakuba lơ đãng trả lời.
Shinichi mỉm cười, gật gù:
"Phải đó, tốn bao nhiêu công sức để đưa mọi người đến nơi an toàn! Aizz, thật là hao tốn tâm tư mà!"
Cánh cửa phòng mở to, Iris và Akiko ở phòng đối diện hoàn toàn có thể nghe thấy. Shinichi cười thầm trong lòng, coi như đây là đòn phủ đầu với người đang âm thầm hoạt động trong bóng tối kia.
Miệng cười như vậy nhưng Shinichi biết tương lai trước mắt không thể nói trước được điều gì. Chị Anna đã phí bao tâm tư để đưa mình và mọi người đến Milan - vùng đất tạm được coi là an toàn, càng chứng tỏ thời gian tới, Ý sẽ trải qua nhiều biến cố.
Một tương lai vô định đang chờ đón họ ở đất nước xa lạ này...
------------------------------------------------------------
"Hóa ra cậu nhóc đó đã biết ý định của chị rồi ư?" - Anna bật cười khi nghe tin báo từ người đó.
"Amanda hành động lộ liễu quá mà! Ai nhìn vào cũng thấy cô ta có vấn đề. Nếu không có một đám học viên ngu ngốc nghe theo lời cô ta, chưa chắc Shinichi đã đến đây dễ dàng như vậy." - Người kia lầm bầm trong cổ họng.
"Nhưng việc Shinichi nghe lời, ngoan ngoãn theo mọi người đến đây, rồi còn bóng gió nói về người đứng sau... tất cả đều chứng tỏ cậu nhóc kia đã ngầm chấp nhận sự bảo hộ của chúng ta rồi đấy!" - Anna dễ dàng đoán ra tâm trạng của cậu thám tử kia.
"Em cũng nghĩ vậy. Tối hôm qua khi đưa tập tài liệu về Elena cho Shinichi, hắn ta có vẻ rất tập trung suy nghĩ, không ý kiến gì cả. Chẳng biết đấy có phải bộ mặt thật của hắn ta hay không nữa?" - Người bên kia nhớ lại.
Anna gác chân lên mặt bàn, cầm tập tài liệu trên tay, đọc sơ qua một lượt.
"Từ Phần Lan, Elena và người đàn ông không rõ danh tính sang Roma, Italia vào ngày 13/4. Từ đó đến nay mất dấu hoàn toàn, không biết đã đi đâu, hiện đang ở nơi nào."
"Em có đưa đúng bản báo cáo này cho hắn ta không đấy?" - Anna thỏa mãn nhìn bức ảnh kèm theo. Gương mặt Elena được chụp rất rõ ràng nhưng ảnh của Tsutomu cố tình chụp nhòe hơn hẳn.
"Vâng, tên đặc vụ MI6 giữ nguyên bản gốc rồi gửi lại cho Shinichi mà. Trong đó còn kèm theo những thông tin về Miyano Atsushi và 3 người từng thuộc Black Assassins kia nữa. Shinichi có vẻ đặc biệt chú ý vào ông trùm Mafia Franco Bolli hiện đang ở Roma. Bước tiếp theo hắn định làm gì thì em chưa biết được!" - Người kia thành thật khai báo.
"Hắn ta sẽ chẳng làm gì đâu!" - Anna tự tin khẳng định.
"Hả? Không làm gì đâu? Vậy chẳng phải chúng ta phí công vô ích sắp đặt mọi thứ rồi sao?"
Anna mở danh sách trong tay, lấy bút khoanh đỏ từng cái tên:
"Chắc em cũng biết bây giờ tình hình chính trị Ý đang rất bất ổn. Chưa tới ba tháng nữa cuộc tổng tuyển cử sẽ diễn ra, cử tri đủ tư cách sẽ bầu chọn cho những ứng cử viên, tìm ra 630 hạ nghị sĩ và 315 thượng nghị sĩ cho Nghị viện; rồi từ Nghị viện sẽ bầu ra Tổng thống đương nhiệm cho Italia. Nhiều thế lực, đảng phái đang chạy đua với nhau từng chút một để có một ghế trong Nghị viện thời gian tới. Mà nơi để các ông lớn khoe mẽ thế lực, tranh giành sự ủng hộ của nhân dân, chỉ có thể là... thủ đô Roma tráng lệ mà thôi!"
"Ha, bọn chúng ngốc thật đấy! Làm sao có thể ngờ rằng..." - Người bên kia mỉm cười, định nói ra điều gì đó.
"Save the best for the last! Giờ chưa phải lúc nói lung tung đâu. Hơn nữa, hiện tại vẫn chưa phải thời điểm chín muồi để tung con át chủ bài đó ra!" - Anna câu khóe môi, nhẹ nhàng thì thầm.
"Vâng, em hiểu rồi. Vậy còn Elena và người kia, bọn họ đang ở đâu vậy?"
"Báo cáo cuối cùng nói rằng họ ở đâu thì giờ họ vẫn ở đấy thôi!" - Anna có chút lười nhác - "Ngoại trừ Capo di Tutti Capi (Ông chủ của mọi ông chủ), Franco Bolli ra, còn ai dám dung thứ cho hai kẻ đang bị Black World truy lùng ráo riết vậy chứ!"
"Nhưng lão cáo già kia đang làm gì vậy nhỉ? Rút toàn bộ đàn em của mình về Roma trấn thủ, chiêu trò mới của lão ta sao?"
"Rút người về cốt là để thử lòng nhau. Tuy chỉ là cảm giác lờ mờ, không rõ nhưng chị nghĩ chị đã biết hắn ta muốn làm gì rồi. Thời gian này, địch không động, ta cũng không động, biết chưa?
Cảm thấy vẫn còn chưa đủ, Anna bồi thêm:
"Tức là chưa đến lúc cần thiết thì không nên động vào bọn họ, tránh xảy ra phiền phức rồi bị giữ chân tại Ý. Em nên nhớ, băng đảng "láng giềng bên cạnh" và Cosa Nostra phía Nam đang không ưng mắt với kẻ ngoại lai mới xuất hiện này đâu nhé!"
Michele Milani vốn là người Đức, sinh ra và lớn lên ở Đức nhưng được Anna bồi dưỡng và đưa sang Italia từ 10 năm trước, tạo bàn đạp vững chắc cho cô ta ở khu vực Địa Trung Hải này. Những kẻ khác vốn đã không vừa mắt với một kẻ giời ơi đất hỡi ở đâu chiếm một phần lớn địa bàn của bọn chúng như này!
"Tóm lại, cứ cân nhắc tình hình, không được manh động vượt qua ngoài lãnh địa của Michele, tránh việc bị những kẻ ngoài kia nhòm ngó rồi gây chuyện! Chờ sau khi cuộc tổng tuyển cử kết thúc, mọi chuyện dần đi vào ổn định hơn sẽ tính tiếp!" - Anna phân phó công việc.
"Vâng, em đã hiểu. Vậy còn Shiho? Cô ấy vẫn còn ở Thụy Điển sao?"
"Đúng. Em nhớ ông giáo sư David gặp tai nạn khi đang lái xe đi đâu đó không? Sau khi lục lại danh bạ điện thoại và địa chỉ liên lạc, Gin và Vodka đã tra ra được một tay giáo sư chuyên nghiên cứu về dược học đã nhận lời cùng David nghiên cứu. Giờ Gin, Vodka và Shiho đang ở lại Stockholm để thám thính tình hình ông ta. Thuyết phục được thì tốt nhưng nếu không được thì xuống tay ngay lập tức!"
"Không lẽ đó là ông giáo sư em thấy trong buổi hội thảo khoa học ngày hôm đó? Em thấy Elena và Tsutomu đã tiếp cận gần với ông ta, giống như là trao đổi điều gì đó!" - Người kia nhớ lại.
"Đúng rồi, là tài liệu liên quan đến APTX-4869. Không biết vì lý do gì mà hai người họ cứ phải nhất thiết lục lại nghiên cứu này nữa..." - Anna có chút khó hiểu khi nhắc lại vấn đề này.
"Là gì đi nữa thì bọn chúng đều đã nằm trong rọ, làm sao có thể đối đầu với chúng ta được chứ?" - Bên đầu dây cười mỉa mai, có chút thương tiếc cho những kẻ không biết tự lượng sức mình kia.
Anna không nói gì. Tương lai trước mắt, cô cũng giống như Shinichi, chẳng thể nói trước được điều gì. Chỉ có thể chuẩn bị tâm thế phòng bị, đón chờ những điều cần đến mà thôi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com